Đáng lẽ tôi sẽ không bao giờ yêu em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 1.1: Kiêu Hãnh, Ghen Tị, Kính cận Và Đôi Giày Allstars Cỡ Lớn

Trans: Hagghh

---

"Được rồi. Bảng khảo sát hướng nghiệp các cậu vừa nhận phải nộp vào thứ Hai nhé. Nhớ điền trước hôm đó đấy."

Lớp trưởng liền kết thúc giờ sinh hoạt. Cả lớp ồ ạt đứng dậy cùng lúc với tiếng lục đục inh ỏi.

Cậu hướng cặp kính về phía những tờ giấy màu nâu trong tay. Không khí mùa hè ẩm ướt theo tiếng ve kêu tràn vào qua cửa sổ mở.

—Đã đến lúc này rồi sao.

Chẳng biết từ lúc nào, hai năm đã trôi qua.

Khi Yasuki kịp nhận ra thì cậu đã là học sinh năm cuối. Dòng chảy thời gian quả thực nhanh đến mức đáng sợ.

Ngôi trường cậu đang theo học là Cấp ba Công lập Minamisou, nằm gần trung tâm tỉnh Chiba. Từng có thời, đây là một ngôi trường danh giá đào tạo ra vô số nhân vật máu mặt của địa phương.

Tuy nhiên gần đây do tỷ lệ sinh giảm và sự xuất hiện của các trường tư thục nổi tiếng, độ khó đầu vào của trường đã giảm dần theo từng năm. Thành tích học tập của cựu học sinh không còn ấn tượng như trước.

Dù vậy, mỗi năm vẫn có hai ba học sinh đỗ vào những trường đại học khó nhất. Những học sinh kém hơn thì bỏ cuộc sớm và cho rằng như vậy là đủ rồi. Nói tóm lại, đây là ngôi trường có năng lực học sinh rất đa dạng.

Còn về Ijima Yasuki? Nếu ai đó hỏi thì họ sẽ nói cậu thuộc nhóm học sinh kém hơn. Nhìn rộng ra thì điểm số của cậu chỉ ở mức trung bình.

Không tham gia câu lạc bộ thể thao, không hoạt động ngoại khóa, cậu sở hữu một quỹ thời gian rảnh rỗi khổng lồ.

Miễn là chuẩn bị bài vừa đủ để không bị giáo viên "ghim" và ôn tập sơ qua, cậu sẽ an toàn sắm vai một kẻ vô hình. Và như vậy là quá đủ đối với cậu rồi.

Tương tự như năng lực học tập, tồn tại một hệ thống cấp bậc vô hình giữa "những học sinh tận hưởng mùa xuân tuổi trẻ và những người không."

À không, nói đúng hơn thì vị trí của mỗi người đôi khi đã được định đoạt ngay từ cách họ ăn mặc hay vuốt tóc rồi.

Đứng ở vị trí cao nhất là những thành viên chính thức của các câu lạc bộ thể thao lớn như bóng chày hay bóng đá, thành viên ban nhạc của câu lạc bộ nhạc nhẹ hoặc những người có vị thế tương tự.

Tiếp theo là các câu lạc bộ thể thao thông thường. Xếp ngay dưới họ là những câu lạc bộ văn hóa - những người vẫn có thể trò chuyện được với tầng lớp cấp cao hơn.

Và thấp nhất là tất cả những người còn lại.

Những đứa con trai ở nhóm thấp nhất mặc áo gi-lê không thuộc đồng phục và mặc quần xuống thấp nên dễ dàng nhận ra họ.

Yasuki không thấy ý nghĩa của việc mặc bất cứ thứ gì khác ngoài đồng phục do trường quy định. Cậu hoàn toàn chỉ mặc đúng cách dự định.

Năm nhất, cậu học cùng lớp với Katsuya từ cùng trường cấp hai. Một thằng biết rất nhiều về anime và mấy thứ đặc biệt.

Trong khi đi bộ về nhà cùng nhau, bằng cách nào đó Yasuki đã bị đánh đồng là otaku giống Katsuya. Vì thế, cậu trở thành một phần của nhóm học sinh có thứ hạng tệ nhất.

Nhưng đó là điều không thể tránh khỏi và cậu cũng chẳng bận tâm lắm. Vào lúc này mà thay đổi diện mạo hay cố thực hiện một "màn ra mắt cấp ba" thì chẳng khác nào đâm sau lưng bố mẹ cả. Họ tuy chỉ là những người tầm thường nhưng chính họ đã sinh ra cậu của ngày hôm nay.

Chính vì lẽ đó, những kịch bản sáo rỗng về tình yêu hay thứ thanh xuân nhiệt huyết đẫm mồ hôi hoàn toàn chẳng dính dáng gì đến cậu. Chẳng bao lâu nữa cậu sẽ trở thành người lớn và chỉ riêng việc đó thôi cũng đã là một niềm hạnh phúc rồi. Cậu chỉ mong dòng thời gian của mình trôi đi thật yên ả. Đó là những gì cậu thầm nghĩ.

"—Yassan. Về nhà thôi."

Yasuki ngước nhìn lên. Trước mặt cậu là Katsuya đang đứng đó.

Với làn da trắng nhợt nhạt và vóc dáng nhỏ thó, Katsuya trông khá đặc biệt. Đôi môi cậu đỏ quá mức cần thiết, mái tóc thì cứ dính bệt lại trông rất lôi thôi dù có lẽ vẫn được gội rửa.

Đó là lý do tại sao suốt thời cấp hai, các nữ sinh luôn gán cho cậu cái mác "đồ kinh tởm".

Nhưng Katsuya dường như miễn nhiễm với những lời đàm tiếu ấy. Cậu ta mặc kệ tất cả, không ngừng theo đuổi con đường Otaku và luôn tay luôn chân với việc thu thập dữ liệu hàng ngày.

Yasuki đã quá quen với cảnh Katsuya thao thao bất tuyệt về những thứ kiểu như "Con hàng này đúng là thánh vật" hay "Bản DVD đoạn này bị sửa mất rồi".

Dù là một kẻ ngoại đạo hoàn toàn mù tịt về mấy thứ đó, nhưng lạ thay, Yasuki lại không thấy ghét những câu chuyện không đầu không đuôi ấy.

Thậm chí, trong thâm tâm cậu còn nhen nhóm một suy nghĩ: "Mình ghen tị với sự nhiệt huyết đó." (Tất nhiên là trừ việc tên này thản nhiên bàn luận về game và manga 18+ giữa thanh thiên bạch nhật).

Cậu nhanh chóng nhét đồ đạc vào cặp rồi rời đi cùng Katsuya. Bóng lưng hai người khá tương đồng, dù cậu có cao hơn đối phương đôi chút. Tính ra thì cả hai đều mấp mé ở khoảng 1m70.

Ở lối vào, trong khi Yasuki thay từ giày trong nhà sang giày thể thao thì Katsuya bắt chuyện.

"Ê này, mày có đi trại huấn luyện mùa hè không?"

"Hử... Tạo định đi, nhưng mà..."

Trại huấn luyện mùa hè. Bắt đầu ngay sau kỳ nghỉ hè với các lớp học tăng cường.

Trại huấn luyện mùa hè. Một sự kiện học tập "địa ngục" kéo dài 3 ngày 3 đêm tại khu huấn luyện trên núi, bắt đầu ngay tuần đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Lịch trình thì khỏi bàn: 8 tiếng mỗi ngày bị nhồi nhét 5 môn chính.

Mang tiếng là "tự nguyện đăng ký", nhưng vì năm ba không có chuyến du lịch trường học nào nên đây được coi là sự kiện lớn cuối cùng. Do đó, hơn một nửa số học sinh đã đăng ký.

Thành thật mà nói, Yasuki nghĩ "phiền phức thật" nhưng tất cả bạn bè cậu đã đăng ký rồi.

Nếu vắng mặt, cậu sẽ hoàn toàn mù tịt về những chủ đề bàn tán trong thời gian tới. Chưa kể đến nguy cơ bị mọi người xa lánh nữa. Cậu thừa hiểu rằng vào những lúc thế này, lựa chọn khôn ngoan nhất chính là hòa mình vào bầu không khí chung.

"Nhưng tao nói thật nhé!! 3 ngày 3 đêm cấm mạng, cấm điện thoại, khác quái gì tra tấn đâu? Tao biết sống sao nếu không được check diễn đàn mỗi tối hả trời? Chắc tao phải nhờ thằng em ở nhà trực hộ quá."

"Có đến mức tra tấn đâu mà mày làm quá lên thế?"

Trong khi Yasuki cố trấn an Katsuya như vậy, từ phía sau vang lên tiếng cười the thé từ một nhóm nữ sinh.

Thời điểm cậu nhìn thấy những cô gái đó, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Yasuki.

Đó là một nhóm nữ sinh ồn ào và sặc sỡ. Và người ở phía trước là–

–Là Kitaoka......

Tim cậu dường như thắt lại.

Cô ta giống như biểu tượng của phong trào phớt lờ Yasuki và Katsuya. Chẳng thèm để tâm đến sự hiện diện của họ. Vừa đi, cô ta vừa rôm rả với cô bạn bên cạnh.

"Juuri, cậu nói là cậu đã mua đồ ngủ 『Pique』 đó. Khoảng bao nhiêu tiền vậy?"

"Ừm, đang đợt giảm giá mà, nên giá cũng tương tự như 『Nanago』"

"Ồ, nghe hời thế. Chắc tớ cũng làm một cái."

"Thôi đi má. Thế thì lúc đi trại huấn luyện bọn mình đụng hàng chan chát mất."

Bỏ lại những lời đó, nhóm nữ sinh ồn ào lướt qua tựa như một cơn bão.

Đợi bóng dáng họ khuất hẳn, Katsuya mới thận trọng cất lời, giọng vẫn còn run rẩy.

"...Bọn đó cũng đi trại huấn luyện hả."

"Có vẻ là vậy..."

Yasuki đáp cho có lệ, cố giấu đi sự khó chịu đang cuộn trào trong bụng. Biết thế chuồn lẹ từ sớm cho đỡ chướng mắt.

Kitaoka - Cô gái đã giày xéo lòng tốt của cậu ngay sau khi vào trường. Lớp trang điểm hoàn hảo, váy ngắn cũn và diện mạo sặc sỡ thu hút ánh nhìn dù cậu có muốn hay không.

Không phải cậu ghét những cô gái sặc sỡ. Miễn là không dính dáng gì đến nhau thì sự tồn tại của họ cũng làm đẹp cho đời. Cậu có cảm giác như vậy.

Nhưng riêng Kitaoka thì khác. Mái tóc uốn bồng bềnh bất chấp nội quy, khuyên tai lấp lánh và chiếc vòng cổ đó... mỗi lần nhìn thấy là một lần ký ức tồi tệ ùa về. Một cảm giác khó chịu cứ trào dâng trong lòng.

"...Mà nhắc mới nhớ, sao Kitaoka lại ở khối tự nhiên nhỉ."

Việc tách lớp đã được thực hiện từ khi lên năm hai.

Hệ thống của trường buộc học sinh phải đưa ra quyết định cho năm cuối: đi theo con đường Xã hội với các môn Địa - Sử hoặc đâm đầu vào khối tự nhiên với môn Toán III.

Thường thì mấy cô nàng sành điệu như Kitaoka sẽ chọn khối Xã hội (Sử-Địa) và tụ tập ở mấy lớp Nhân văn. Trông cô ta chẳng có vẻ gì là cần dùng đến mớ kiến thức của Toán III cả.

Thế mà ma xui quỷ khiến thế nào, cô ả lại chọn ban Tự nhiên y hệt như Yasuki. Trong khi cậu đang nhăn nhó vì nhớ lại cái sự "oan gia ngõ hẹp" chung lớp này, Katsuya ấp úng lên tiếng.

"Ch-Chắc là tại 'Kimura-kun' học ở đó chứ gì."

Kimura-kun. Cái tên đình đám gắn liền với tin đồn hẹn hò của Kitaoka. Dáng người cao ráo, tóc tai vuốt vuốt đúng mốt, lại còn từng hát bài tự sáng tác cùng ban nhạc ở lễ hội văn hóa năm ngoái. Cậu ta cũng chọn Toán III như Yasuki nhưng là ở lớp bên cạnh.

Dạo này ít thấy hai người đó đi cùng nhau, nhưng mà... hơi đâu mà đi bới móc chuyện người khác. Chuyện họ chia tay hay đang mặn nồng vốn dĩ đâu có liên quan gì đến cậu.

"À, ra vậy..."

Yasuki đáp lời cho qua chuyện, tháo kính ra lau vội mồ hôi. Bàn tay cậu khẽ run lên.

Từ phía nhà thể chất, tiếng giày bóng rổ nện xuống sàn ken két và tiếng hô hào gấp gáp vọng lại. Đó là những âm thanh náo nhiệt của một thế giới rực rỡ mà cậu vĩnh viễn không thuộc về.

Áo gi-lê (viết từ gilet trong tiếng Pháp) là loại áo không tay, thường mặc bên ngoài áo sơ mi hoặc bên trong áo khoác, có hàng khuya cài phía trước. Đồ ngủ pique là bộ đồ ngủ được làm từ vải piqué (pique) - một loại vải dệt có bề mặt hơi nổi, dạng tổ ong hoặc caro nhỏ. Lên gg tìm mãi ko bt là cái j =)) Toán III là môn toán nâng cao dành cho học sinh ban Khoa học, gồm: giới hạn, đạo hàm–tích phân nâng cao, số phức, hàm mũ–log, lượng giác nâng cao.