Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2454

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Phần Sáu: Vào Đông [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 54

Chương 54

Trong một chiếc xe đang chạy trên quốc lộ 23, ngồi ở ghế lái là một nghiên cứu viên trẻ tuổi đang mặc thường phục thay vì bộ áo blouse trắng công việc. Anh liếc nhìn gương chiếu hậu, khẽ thở phào nhẹ nhõm khi thấy không có bóng dáng kẻ bám đuôi. Một tay anh liên tục kiểm tra thiết bị liên lạc dùng trong công việc. Tuyệt nhiên không có bất kỳ liên lạc nào từ phía cơ sở nghiên cứu. Nhìn tình hình có vẻ như sự việc chưa bị bại lộ, kế hoạch mà anh vạch ra đang tiến triển thuận lợi mà không gặp trở ngại nào.

Anh điều chỉnh lại góc gương chiếu hậu, liếc nhìn xuống dưới sàn của hàng ghế sau qua gương. Ở đó, một chiếc túi vải lớn chuyên dùng để đi du lịch đang được đặt khéo léo để tránh những ánh nhìn từ bên ngoài. Vừa lái xe, anh vừa khẽ ho khan hai tiếng.

"… Em ra ngoài được rồi đấy."

Đáp lại giọng nói bình thản của anh, chiếc túi bỗng chuyển động nhúc nhích một cách kỳ lạ.

Từ một khe hở nhỏ, một bàn tay bé xinh vươn ra kéo khóa từ bên trong. Ngay sau đó, một cô gái với vóc dáng mảnh khảnh, mái tóc trắng tuyệt đẹp cùng đôi tai chó và chiếc đuôi thò ra khỏi túi. Gương mặt cô dù có chút mệt mỏi nhưng lại nở nụ cười rạng rỡ đầy mong đợi. Dáng vẻ ấy hệt như một bé gái không thể chợp mắt vào đêm trước ngày đi tham quan vì quá háo hức.

"Thật không anh? Này, ở đây đã là bên ngoài rồi hả anh?"

Cô ngồi lên ghế sau với vẻ rụt rè, nhưng rồi lập tức nhổm người dậy, nhoài người về phía trước ghé sát mặt vào người nghiên cứu viên ở ghế lái. Cô bồn chồn nhìn quanh, đầy hưng phấn dõi theo cảnh sắc đêm qua cửa sổ xe.

"Đúng vậy. Tuy vẫn chưa cách quá xa Dream Box, nhưng ít nhất chúng ta đã ra khỏi khu vực mà đội an ninh có thể dàn quân rầm rộ rồi. Đến đây thì có thể tạm yên tâm."

Anh vừa đáp vừa liếc nhìn cô. Rồi anh dịu giọng nói tiếp.

"… Vất vả cho em rồi, Koharu. Em đã làm rất tốt."

"Vâng! Tuyệt quá, chúng ta thành công rồi. Anh Shirosaki!"

Vừa dụi má vào má trái của Shirosaki — người nghiên cứu viên và cũng là chủ nhân của mình — cô nàng Khuyển Nhân Koharu vừa cất tiếng reo hò vui sướng vang vọng khắp trong xe. Đêm Noel, tuyết rơi lác đác nhưng không đủ để tích thành đống lớn. Đó là lúc một người và một "thú" tiến hành kế hoạch của mình: đào tẩu khỏi Dream Box cho một buổi hẹn hò chỉ kéo dài duy nhất một đêm.

Kế hoạch được bắt đầu vào khoảng 19 giờ, khi bóng người bắt đầu thưa thớt dần trong cơ sở nghiên cứu, và đã tiến triển thuận lợi mà không gặp sự cố nào. Shirosaki đã dùng chiếc xe đi làm của mình để đưa Koharu đang trốn trong túi ra ngoài, và hiện tại đã là 20 giờ. Anh bật xi nhan trái, bẻ lái để đi từ tuyến đường cao tốc số 23 xuống một con đường nằm trên mặt đất.

"Không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế. Chính anh cũng thấy bất ngờ đấy."

"Vâng. Em cũng ngạc nhiên lắm luôn."

Koharu mỉm cười ngây ngô. Nhắc đến việc đào tẩu, cô đã từng thử một lần vào đầu tháng Tư nhưng lần đó đã thất bại ngay lập tức vì vướng vào mạng lưới an ninh của cơ sở.

Thế nhưng, cuộc đào tẩu lần này mang bản chất hoàn toàn khác biệt. Đây không phải kế hoạch do một mình cô thực hiện. Nó được tiến hành dựa trên một kế hoạch tỉ mỉ với sự trợ giúp hoàn toàn từ Shirosaki — một nhân viên chính thức của cơ sở nghiên cứu. Một khi đã bị chính nghiên cứu viên nội bộ phản bội, phía cơ sở nghiên cứu khó lòng mà ngăn chặn được. Dù việc trốn chạy không hề dễ dàng chỉ với một chiếc thẻ ID nhân viên, nhưng lần này lại hội tụ những điều kiện thuận lợi đến mức bình thường tuyệt đối không thể có để đưa một Khuyển Nhân ra ngoài.

Đầu tiên là vấn đề về vòng cổ. Thông thường, Khuyển Nhân luôn phải đeo vòng cổ có gắn thiết bị định vị ngoại trừ lúc huấn luyện chó dẫn đường/trợ thính với người phụ trách, nên việc đào tẩu là cực kỳ khó khăn. Nhưng ngày hôm nay thì khác. Buổi trưa có một đoàn thị sát từ phía Chính phủ được cử đến để tìm hiểu thực trạng của Dream Box, và để thể hiện sự tôn trọng nhân quyền đối với Khuyển Nhân, toàn bộ vòng cổ của các cá thể đã được tháo ra trước đó. Đó là một biện pháp đối phó méo mó để ngay cả khi người ngoài đến tham quan Dream Box, họ cũng không nhận thấy sự bất thường hay cách đối xử thiếu tôn trọng đối với Khuyển Nhân bên trong cơ sở nghiên cứu này.

Đằng nào thì Khuyển Nhân cũng không đeo được, nên cấp trên đã nhân cơ hội này để thực hiện việc kiểm tra chức năng và thay pin cho các thiết bị định vị gắn trong vòng cổ ở phía sau hậu trường. Công việc đó dự kiến sẽ được đội bảo trì làm tăng ca và hoàn thành trong đêm nay, để sáng mai tất cả Khuyển Nhân lại được đeo vòng cổ trở lại. Tóm lại, chỉ riêng đêm nay, nếu một Khuyển Nhân bước chân ra khỏi cơ sở nghiên cứu, chúng sẽ ở trong trạng thái sơ hở không bị mạng lưới an ninh phát hiện.

Tiếp đến là vấn đề an ninh. Tất nhiên, phía cơ sở nghiên cứu cũng có những biện pháp chống đào tẩu. Họ đã bố trí đội an ninh tập trung bao quanh một khu vực ở tòa nhà phía Nam nơi phần lớn Khuyển Nhân sinh sống, nhưng Koharu vốn bị bỏ mặc một mình ở một khu vực cách xa nơi đó, nên mức độ giám sát rất lỏng lẻo. Thêm vào đó, tổn thất từ việc mất đi cá thể ưu tú 195 do tai nạn trong kỳ thi, cũng như số lượng các cá thể bị đánh trượt và phải đưa vào diện xem xét tiêu hủy nhiều hơn dự kiến, khiến năng lực canh gác của bộ phận an ninh với nòng cốt là các cô gái Khuyển Nhân bị suy giảm nghiêm trọng.

Hơn nữa, vì số ít Khuyển Nhân còn lại trong đội an ninh cũng bị tháo vòng cổ, nên những ánh nhìn nghi ngại của các nhân viên đối với những hành động bất thường của họ cũng trở nên gay gắt hơn. Vạn nhất nếu có cá thể nào từ đội an ninh đào tẩu thì sao? Nếu những Khuyển Nhân mạnh mẽ như Doberman hay Shepherd đột nhiên phản bội lại chúng ta thì sao —— chính vì cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng, ngày càng nhiều nhân viên đã lên tiếng yêu cầu tước vũ khí tạm thời của các Khuyển Nhân canh gác. Để đối phó với tình hình này, cấp trên buộc phải đảm bảo an toàn tại hiện trường chỉ bằng lực lượng an ninh là con người, dẫn đến việc họ hoàn toàn không còn sức lực để để mắt tới những cá thể đã bị đánh trượt và không còn tương lai như Koharu.

Kết quả của những trùng hợp kỳ diệu này là Shirosaki và Koharu đã thành công trong việc ra ngoài bí mật, dù chỉ là trong đêm nay.

Chiếc xe do Shirosaki cầm lái chở theo Koharu cuối cùng cũng bắt đầu tiến vào trong phố.

Hòa cùng tiếng trầm trồ của Koharu khi ngắm nhìn cảnh vật, chuyến đi dạo bằng xe đã kéo dài khá lâu, và khi nhận ra thì họ đã đến gần trung tâm thành phố Nagoya. Thành phố tràn ngập ánh sáng từ nhịp sống của con người dưới bầu trời đông giá rét, hoàn toàn được nhuộm trong không khí của mùa Giáng sinh.

"Thành phố bên ngoài mà em hằng mong ước đây rồi, Koharu. Thấy sao? Nhìn từ trong xe và nhìn từ trên sân thượng tòa nhà phía Nam khác nhau một trời một vực đúng không?"

"Vâng ạ! Tuyệt quá đi, đây là lần đầu tiên em được nhìn thấy những tòa nhà và đèn đường ở gần đến thế này đấy!"

Với vẻ đầy phấn khích, Koharu nhảy cẫng lên một cách ồn ào ở ghế sau. Chiếc đuôi của cô đập liên hồi vào ghế ngồi như đang nảy tưng tưng. Chứng kiến sự vui mừng thái quá của cô nàng, anh cảm thấy việc đưa cô ra ngoài là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.

"Oa, đẹp quá! Anh Shirosaki nhìn kìa nhìn kìa. Chỗ kia có một cây thông Noel kìa anh!"

"Ồ, đúng thật nhỉ."

Anh nhìn theo hướng ngón tay Koharu chỉ về phía trước bên phải. Ở đó là một cây thông Noel cao lớn được trang trí bởi những ánh đèn lung linh rực rỡ. Xung quanh có rất nhiều cặp đôi và gia đình đang chụp ảnh, tạo nên một khung cảnh vô cùng hạnh phúc. Đây chính là thế giới tươi đẹp mà Koharu hằng mong ước, chứ không phải thế giới bên ngoài xấu xí của thực tại.

——Dù gì đi nữa, có thể đưa Koharu đến đây vào ngày này... thật tốt quá.

Anh khẽ nới lỏng chân ga với vẻ an lòng. Anh có nghe đồn về việc đoàn thị sát sẽ đến nhưng không có cách nào biết chính xác ngày giờ, nên anh thực lòng muốn cảm ơn một vị thần mà bình thường anh chẳng bao giờ tin tưởng vì thời điểm đào tẩu lại rơi vào đúng ngày may mắn này.

"Này anh Shirosaki. Cây thông Noel đẹp thật đấy, nhưng tại sao lại cần nó trong ngày Giáng sinh vậy anh?"

"Chẳng phải chỉ cần đẹp là được rồi sao? Mà thôi, mấy chuyện đó sau này em muốn tìm hiểu bao nhiêu cũng được mà. Nào, đã là hẹn hò thì đừng có nghĩ mấy chuyện khó khăn, cứ tận hưởng đi đã. Koharu, trước tiên em muốn đi đâu nào?"

"Ơ, ừm... Vậy thì em muốn đến chỗ cây thông kia!"

"Anh biết rồi."

Có vẻ Koharu rất thích cây thông Noel đó. Nhìn gương mặt cô bừng sáng khi nói, anh cảm thấy cô thật đáng yêu đến mức không chịu nổi.

Khi xe dừng trước đèn đỏ ở ngã tư, anh quay lại hàng ghế sau, đưa tay xoa đầu cô nàng Khuyển Nhân liên hồi. Cô cứ để mặc cho anh làm vậy và cười đùa vui vẻ. Lúc đó, anh cảm thấy gương mặt hạnh phúc của Koharu và biểu cảm khi cười của chú chó Shiro thuở xưa như chồng lấp lên nhau.

Shiro đã rời bỏ anh chỉ sau khoảng một năm gặp gỡ. Tương tự như vậy, Koharu có lẽ cũng sẽ như thế. Những tương lai giống nhau của những cô chó giống nhau. Đã là mùa đông rồi. Chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa. Cho đến ngày tiêu hủy…

Anh không muốn để Koharu nhìn thấy gương mặt đang chùng xuống của mình, nên vờ như kiểm tra tín hiệu đèn giao thông rồi quay mặt về phía trước, nhanh chóng thu lại biểu cảm đau khổ đang cắn nhẹ môi dưới thành một nụ cười rồi mới quay lại nhìn chú chó của mình.

"Nhưng mà đậu xe ở quanh đây sẽ gây phiền phức lắm... nên để anh tìm bãi đỗ xe gần đây nhé. Chúng ta sẽ để xe ở đó rồi đi bộ đến chỗ cây thông, em thấy được không?"

"Tất nhiên rồi ạ! Được đi dạo trên phố cùng anh Shirosaki thì còn gì bằng, em đồng ý luôn!"

Tình cảm hạnh phúc dành cho Koharu là chân thật, nhưng nỗi sợ hãi to lớn về tương lai mất đi cô trong vài tháng tới lúc này cũng đang tràn ngập khắp cơ thể anh, trở thành một sự thật không thể chối cãi. Chúng giống như nước và dầu, dù có trộn lẫn bao nhiêu thì cuối cùng vẫn sẽ tách biệt, và cả hai đều tồn tại nguyên vẹn như trước.

Hạnh phúc và sợ hãi luôn song hành cùng nhau. Thế nhưng, đứng trước một Koharu đang cười đùa không chút e dè, anh ước mình có thể quên đi nỗi sợ hãi đó thêm một chút nữa. Chí ít là trong đêm nay, anh khẩn thiết cầu nguyện rằng dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn muốn được đắm chìm trong hạnh phúc cùng cô như thế này.

——Đã là hẹn hò thì đừng nghĩ mấy chuyện khó khăn mà cứ tận hưởng đi, chính mình đã nói vậy mà.

Giờ nghĩ lại, có lẽ đó không phải lời dành cho Koharu, mà là lời anh tự nói với chính mình. Anh thầm tự trách. Ngay từ lúc đó, nỗi sợ hãi đã âm thầm gặm nhấm tâm trí anh. Không chỉ cắt ngang sự tò mò của Koharu, anh còn cảm thấy chán ghét bản thân vì những phát ngôn ích kỷ đến cùng cực đó.

Thái độ của con người đối với tương lai không thể tránh khỏi việc cô chó cưng sẽ chết trước mình chính là như thế này đây. Không thể ngừng suy nghĩ về nó, nhưng cũng chẳng muốn nghĩ tới —— tất cả chỉ gói gọn trong bấy nhiêu đó. Nghĩ về việc cô chó của mình một ngày nào đó sẽ chết là một điềm gở, có khi lại thành linh ứng… cứ bám lấy cái lý lẽ ích kỷ nực cười đó của con người để rồi khi cô chó thực sự chết đi, họ lại gào khóc hối hận không thôi, và rồi lại lặp lại chính sai lầm đó, đó chính là bản chất của những kẻ tự xưng là người yêu chó đang tràn lan ngoài xã hội kia.

Điều đó Shirosaki đã hiểu rõ đến phát chán từ lâu rồi. Và giờ đây, anh cảm thấy ghê tởm tột độ khi nhận ra bản thân mình cũng đang dần trở nên như vậy.

"Koharu."

Không chịu đựng nổi nữa, anh gọi tên cô. Cái tên anh đã đặt cho cô. Một cái tên là sản phẩm của sự thiên vị, chứa đựng ý nghĩa tưởng nhớ về mùa mà anh đã gặp chú chó trong quá khứ.

"Hửm? Gì vậy anh?"

"…Anh gọi chơi vậy thôi."

Đèn chuyển sang xanh. Tạm gác lại những suy nghĩ tự trách đáng buồn nôn cũng như việc xoa đầu Koharu, anh bắt đầu cho xe chuyển bánh.

Vào dịp lễ hội thế này, việc tìm một bãi đỗ xe còn trống chắc chắn sẽ rất vất vả, nhưng nếu là những nơi có mức phí cao thì có lẽ vẫn còn chút hy vọng. Anh vừa lái xe vừa thao tác trên màn hình định vị để tìm đường. Hít một hơi thật sâu để không biến nó thành một tiếng thở dài, anh lấy lại tinh thần rồi trò chuyện với cô nàng Khuyển Nhân ở ghế sau.

"À... đúng rồi. Koharu. Anh có để sẵn quần áo ở phía sau đấy, trước khi đến bãi đỗ xe em hãy thay đồ đi nhé."

"Thay đồ ạ? Tại sao?"

"Bây giờ ở trong xe thì không sao, nhưng không thể cứ để nguyên tai và đuôi như thế mà đưa em ra phố được đúng không? Ở chỗ đống quần áo có một cái ba lô và một chiếc mũ len đấy, âu là để giấu kín những bộ phận của chó thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!