Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18012

Phần Sáu: Vào Đông [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 53

Chương 53

"Oa. Hê hê, tuyết kìa tuyết kìa!"

Dưới bầu trời xám xịt của một buổi sớm mai, Koharu đang chạy nhảy khắp sân giữa của Dream Box, vừa chạy vừa cất tiếng reo hò đầy vui sướng. Mái tóc trắng tuyệt đẹp của cô nàng Khuyển Nhân mẫu F, cùng đôi tai và chiếc đuôi được bao phủ bởi lớp lông mùa đông trắng muốt, dường như đang hòa tan vào khung cảnh tuyết rơi.

"Koharu à. Lạnh rồi, chuẩn bị về phòng thôi."

Shirosaki đang đứng gần đó dõi theo bóng dáng cô. Anh kéo nhẹ chiếc khăn ống để hở miệng rồi gọi, toàn thân đang run cầm cập vì cái lạnh.

"Hổng chịu đâu. Em vẫn muốn chơi nữa cơ. Coi này!"

Thứ đáp lại Shirosaki không phải là một câu trả lời mà là một quả cầu tuyết. Nó bay thẳng như một quả bóng ném tốc độ cao và đập trúng bụng anh. Cú va chạm mạnh đến mức Shirosaki chưa kịp kêu lên tiếng nào đã ngã ngửa ra sau. Anh khó khăn ngồi dậy, đưa đôi mắt vẫn chưa lấy lại được tiêu điểm đuổi theo chú chó của mình, thì ngay sau đó lại "ăn" thêm một quả cầu tuyết nữa vào đầu.

"Ha ha ha! Anh Shirosaki, tụi mình chiến thôi!"

"À, ờm. Anh biết rồi mà..."

Shirosaki cười một cách bất lực. Những cơn đau không hề nhẹ đang tấn công vào mặt và bụng, nhưng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Koharu, chúng dường như tan biến mất.

Tình trạng sức khỏe của Koharu có vẻ rất tốt. Cơn sốt sáng qua của cô đã hoàn toàn biến mất vào sáng nay. Anh đã nộp báo cáo về việc hạ sốt cho Notoya, và hiện tại cả hai đang có mặt ở sân giữa để đi dạo buổi sáng. Vì Koharu than vãn rằng nằm cả ngày khiến cơ thể trì trệ, nên anh đã cùng cô đi dạo trong thế giới bạc trắng bên trong cơ sở nghiên cứu.

Thế nhưng, ngay khi đặt chân vào thế giới trắng xóa được tạo ra trên bãi cỏ nhân tạo bằng phẳng của sân giữa, Koharu lập tức trở nên bướng bỉnh, cô chạy nhảy nô đùa như một chú chó con và không có dấu hiệu dừng lại. Chẳng còn cách nào khác, Shirosaki đành học theo Koharu, nặn một quả cầu tuyết to bằng quả bóng mềm rồi ném về phía cô. Dù là một cú ném không hề nương tay, nhưng cô nàng dễ dàng né tránh và bắt đầu phản công. Shirosaki cũng không chịu thua mà đáp trả quyết liệt.

——Đã bao lâu rồi mình mới lại chơi đùa với tuyết nhỉ?

Shirosaki định hồi tưởng về quá khứ, nhưng vì ngoài Shiro ra anh chẳng có kỷ niệm đặc biệt nào thời thơ ấu, nên cuối cùng anh cũng chẳng thể khơi gợi lại được ký ức nào tương tự khoảnh khắc này. Trong khi đó, Koharu có vẻ rất vui khi được đối đầu với người chủ của mình, chiếc đuôi của cô vẫy liên hồi một cách dữ dội. Có lẽ vì năm ngoái cô luôn lẩn tránh ánh mắt của người đờii hơn cả bây giờ nên chưa từng có trải nghiệm chạm vào tuyết. Nhờ vậy, cô dường như đang tận hưởng hết mình những ân huệ của mùa vụ xa lạ này.

Đã vài năm rồi tỉnh Aichi mới lại có tuyết phủ vào tháng Mười hai. Shirosaki cũng cảm thấy lồng ngực mình như đang rộn ràng đôi chút. Khoảng thời gian cùng cô làm một việc gì đó đã giúp anh rũ bỏ được những gánh nặng tâm lý. Vì ở đây là sân trong nên không phải là không có người nhìn, nhưng hiện tại Shirosaki và Koharu đã không còn giấu giếm mối quan hệ giữa hai người với các nhân viên khác nữa nên cũng không thành vấn đề.

Qua cuộc biểu tình phản đối nhắm vào cấp trên trong kỳ thi mùa thu, mối quan hệ thân mật của một người và một "thú" đã bị bại lộ, nên dù ở bên ngoài phòng của Koharu, Shirosaki cũng không còn cố gắng che đậy thái độ khi tiếp xúc với cô. Anh đã thề với lòng mình rằng tuyệt đối sẽ không để thảm kịch kéo dài một tháng sau vụ điều chuyển sang phụ trách 195 lặp lại một lần nữa.

Chính vì điều này, lẽ đương nhiên là Shirosaki đã bị những người xung quanh khinh miệt. Những nghiên cứu viên thông thường vốn lấy lý thuyết và luận văn về Khuyển Nhân của lão làng Sano làm kim chỉ nam, ngay từ đầu đã phủ định việc nuôi dưỡng Khuyển Nhân bằng tình cảm, cho nên Shirosaki và hành vi cưng nựng Koharu thỏa thích hoàn toàn không kiếm được đồng minh nào. Trong mắt những nghiên cứu viên bình thường đó, Shirosaki chắc hẳn hiện lên như một kẻ lười biếng, xao nhãng công việc nghiên cứu và chẳng đạt được thành quả nào. Shirosaki chẳng mảy may bận tâm. Anh nghĩ rằng chỉ cần có thể cùng Koharu trải qua quãng thời gian giống như thế này cho đến tận khoảnh khắc cuối cùng khi cô bị tiêu hủy là đủ rồi. Anh vẫn thực hiện việc lập báo cáo ở mức tối thiểu, nhưng thời gian còn lại anh chỉ tập trung hoàn toàn vào việc yêu thương cô.

"Anh Shirosaki! Tới đây nè!"

Koharu thực hiện những động tác nhào lộn đầy điệu nghệ tận dụng tối đa năng lực thể chất của Khuyển Nhân để chạy trên tuyết, rồi ném quả cầu tuyết đang ôm trong tay về phía Shirosaki.

"Dám làm thế với anh hả Koharu!"

Né được quả cầu trong gang tấc, Shirosaki tung đòn phản công bằng cách lao thẳng về phía chú chó của mình. Anh không ném cầu tuyết mà trực tiếp chạy đến chỗ cô.

Vượt qua cơ thể đang tê cứng vì lạnh, Shirosaki chạy thục mạng. Koharu bị bất ngờ trước hành động đột ngột của người chủ nên không kịp kháng cự mà bị anh tóm chặt lấy cánh tay. Thế nhưng đà chạy vẫn chưa dừng lại, một người và một "thú" mất đà rồi cùng ngã nhào trên tuyết.

***

Ở tầng năm tòa nhà trung tâm của cơ sở nghiên cứu, trong một căn phòng có hệ thống sưởi hoạt động rất tốt này, hương thơm của loại trà thượng hạng đang lan tỏa, và bên cửa sổ là hai người đàn ông trong bộ áo blouse trắng. Họ đang đứng nhìn xuống cặp đôi "cá biệt" gồm một người và một "thú" ở sân giữa.

Dời mắt khỏi cặp đôi đang nô đùa hăng hái kia, một người đàn ông quay lưng lại phía cửa sổ rồi nở một nụ cười đầy buông xuôi.

"Sếp Tổng, ngài vẫn xấu tính như mọi khi nhỉ."

Người đàn ông còn lại, Notoya, gọi chủ nhân của căn phòng bằng chức danh cũ: Sếp Tổng.

Bình thường, ngay cả khi chỉ có hai người, Notoya cũng tuyệt đối không dùng cách gọi này. Minh chứng là khóe miệng Notoya đang nhếch lên đầy mỉa mai.

"Cậu cũng cùng một giuộc cả thôi."

Người được gọi là Sếp Tổng đáp lại với vẻ đầy phiền muộn. Notoya nhún vai.

"Cùng một giuộc? Ha ha, cách dùng từ của ngài thật là gay gắt quá."

"Thì do phát ngôn của cậu thôi."

Bầu không khí trở nên nặng nề và đầy gai góc. Dù đã gắn bó với nhau lâu năm, nhưng giữa hai người vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định. Không phải tin tưởng. Nếu nói đúng hơn, đó là một sự cảnh giác lẫn nhau.

Sếp Tổng cũng nhận thức được điều đó nhưng không hề thể hiện ra ngoài. Bản thân ông cũng không hề mất cảnh giác với Notoya. Cả hai là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau vì công việc.

"Báo cáo tiến độ đâu?"

Sếp Tổng hỏi một cách cộc lốc mà không hề nhìn Notoya.

"Tên Shirosaki đó đã nộp phần của ngày hôm qua và sáng nay rồi."

"Nội dung thế nào?"

"Hắn ta cứ khăng khăng là cá thể thí nghiệm mẫu F, chú chó lai số 204 bị phát sốt... Nhiệt độ cao nhất đo được lúc ba giờ chiều qua là ba mươi chín độ bảy. Sáng nay là ba mươi sáu độ tám. Thêm vào đó, hắn cũng gửi cả đơn xin cấp thuốc nữa. Thật là... tôi cũng thấy kinh ngạc trước sự bảo bọc thái quá của hắn dành cho..."

"Chỉ cần cho tôi biết nội dung thôi."

Trước thái độ gay gắt của Sếp Tổng, Notoya im bặt nhưng rồi lập tức lấy lại vẻ thản nhiên và hành xử đầy tự tại.

"Thực sự chỉ có thế thôi. Báo cáo xác nhận phát sốt và hồ sơ theo dõi diễn biến. Bản sao ở ngay đây ạ."

Trên chiếc bàn bằng gỗ có vân rất đẹp mà Sếp Tổng thường dùng làm việc, Notoya ném một xấp tài liệu lên đó. Tiếng động khô khốc vang vọng khắp phòng. Sếp Tổng vẫn không nhìn thuộc hạ của mình, ông trầm ngâm quan sát một người và một "thú" đang chơi đùa trong tuyết qua cửa sổ.

"Như ngài thấy ở số 204 lúc này đấy, cơ thể cá thể đó có vẻ không có vấn đề gì. Bản thân hồ sơ theo dõi cũng —— đúng như trong cơ sở dữ liệu, tốc độ chuyển đổi từ trạng thái phát sốt về nhiệt độ bình thường của Khuyển Nhân đã được xác nhận là gần như tương đương. Đây chắc là một trận cảm cúm thông thường thôi."

"Không. Có lẽ là..."

"Ý ngài là sao?"

Khóe miệng Notoya nhếch lên đầy tinh quái. Cảm nhận được điều đó, Sếp Tổng quay mặt lại nhìn hắn với ánh mắt sắc lẹm. Bàn tay cầm tách trà của Sếp Tổng siết chặt. Đôi vai ông bắt đầu run lên bần bật.

"Đủ rồi đấy. Quay lại làm việc đi."

Nghe thấy tiếng quát giận dữ của Sếp Tổng, Notoya chỉnh lại tư thế rồi lùi lại nửa bước. Dù vậy, trên gương mặt hắn vẫn treo một nụ cười đểu cáng dường như không thể bóc gỡ ra được.

"… Tôi hiểu rồi. Viện Trưởng."

Notoya rời khỏi phòng. Sau khi xác nhận gã thuộc hạ sắc sảo đã hoàn toàn đi khỏi, người đàn ông được gọi là Chủ nhiệm —— Sanaka, buông một tiếng thở dài bên cửa sổ phòng Viện trưởng giờ chỉ còn lại mình ông.

Sanaka lấy hai khung ảnh vốn được cất trong ngăn kéo khi có thuộc hạ ở đó ra và đặt vào vị trí thích hợp. Có hai khung ảnh. Một khung lồng tấm ảnh của một chú chó đen, và khung kia lồng tấm ảnh của một cô bé.

***

"——Xin lỗi, em có sao không Koharu?"

Shirosaki ngồi dậy, đưa tay về phía cô chó cưng đang bị mình đè lên. Koharu đang nằm ngửa, chân tay dang rộng trên bãi cỏ được che phủ bởi lớp màn tuyết, cô nàng khẽ cười khúc khích, có lẽ vì thấy chuyển động của cơ thể lúc ngã thật thú vị.

Những bông tuyết đang rơi lác đác trên nụ cười đó của Koharu rồi tan biến. Lồng ngực cô nàng phập phồng nhanh hơn đôi chút do vận động. Hơi thở phả ra từ miệng cô khi cười cũng giống như con người, là những làn khói trắng. Không hiểu sao, anh thấy cô lúc này trông rạng rỡ hơn hẳn bình thường.

"Em không sao... đâu mà!"

Koharu nắm lấy bàn tay đang thẫn thờ của Shirosaki rồi kéo mạnh một cái, cô bật dậy khỏi lớp tuyết nhưng lại nhấn người chủ nằm xuống đất. Và ngay lập tức, cô nặn những quả cầu tuyết rồi liên tiếp ném xuống người anh.

"Ha ha ha! Lêu lêu. Tại anh chủ quan quá đấy, anh Shirosaki. Anh có chịu thua không? Hử? Chịu không?"

"Anh chịu thua."

"Vậy thì hộp cơm hôm nay của anh Shirosaki, tất cả là của em nhé?"

"Ơ kìa? Như vậy thì quá đáng..."

"Anh có chịu thua không nào?"

Thấy Koharu làm bộ dạng định ném thêm quả nữa với nụ cười "đáng sợ", Shirosaki đành gật đầu đồng ý. Trước phản ứng đó, cô nàng nở một nụ cười đắc thắng.

"...Thật là hết cách với em luôn."

"Hê hê hê... À, anh Shirosaki. Đây ạ."

Cô nói rồi đưa tay về phía người chủ đang nằm trên đất. Shirosaki nói lời cảm ơn, nắm lấy bàn tay đó rồi đứng dậy nhờ sự trợ giúp của cô.

Anh thầm hối lỗi vì hình như đã vô tình tạo cho Koharu thói quen uy hiếp mình, nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến trước cái lạnh và nụ cười của cô chó cưng. Anh tự nhủ rằng chỉ cần mình luôn ở bên cạnh cô, chắc hẳn những chuyện như bận bắt giữ Oteki làm con tin sẽ không xảy ra nữa... Shirosaki phủi lớp tuyết bám trên áo của chú chó, rồi khẽ xoa đầu cô từ trên xuống dưới.

Với vẻ mãn nguyện, Koharu tiếp tục vẫy đuôi không ngừng, đôi mắt hướng lên nhìn sâu vào mặt người chủ của mình.

"Em đã biết cách uy hiếp người khác rồi mà sao yêu cầu lại 'hèn' thế không biết."

"Hèn đâu mà hèn ạ? Cơm hộp anh Shirosaki làm ngon lắm luôn mà."

"Nhưng mà Koharu này, chẳng lẽ em không còn yêu cầu nào to tát hơn sao?"

Trước lời của Shirosaki, Koharu ban đầu có vẻ không hiểu, nhưng sau một thoáng lặng đi như vừa sực nhớ ra điều gì, cô cụp mày xuống và dời tầm mắt đi chỗ khác.

"...Anh Shirosaki, chuyện đó... có phải anh đang nói về vụ hẹn hò không?"

Hẹn hò. Được cùng nhau trải qua thời gian trên phố, ở thế giới bên ngoài chứ không phải trong cơ sở này —— đó là lời hứa mà Koharu đã từng ép buộc người chủ trước kỳ thi.

Do phải xử lý sự cố 195 bị thương nặng nên đáng tiếc là Koharu đã trượt kỳ thi, vì thế cô chưa từng nhắc lại chuyện này, nhưng Shirosaki thì vẫn luôn canh cánh trong lòng.

"Ờm. Từ sau khi em trượt kỳ thi... em tuyệt nhiên không nhắc đến nó nữa, nhưng thực ra em vẫn muốn đi đúng không?"

"...Muốn chứ. Anh biết em mà."

Với vẻ mặt tủi thân, Koharu dụi đôi mắt đã đỏ hoe và sụt sịt mũi. Đôi tai chó của cô ủ rũ rủ về phía trước.

"Koharu. Được thôi."

"Hả?"

"Anh sẽ đưa em đi. Em muốn đi đâu nào?"

Shirosaki nắm lấy tay Koharu, bao bọc nó thật chặt bằng cả hai bàn tay mình. Đôi tay cô thật ấm áp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!