Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2558

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Phần Sáu: Vào Đông [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 52

Chương 52

Koharu đang mơ. Đó không hẳn là một giấc mơ, mà giống như những thước phim quá khứ được tua lại một cách rõ mồn một.

Có hai phân cảnh. Lúc cô nghe được sự thật từ miệng người khác, và lúc cô thú nhận điều đó với một người khác —— không, với một cô chó khác.

"… Này. Thế chuyện là gì? Liên quan đến Shirosaki đúng không."

Căn phòng tối tăm ngột ngạt vì cửa sổ và rèm đều đóng kín. Trong không gian đó, một cô nàng Khuyển Nhân tiều tụy đang nhìn nghiên cứu viên Oteki với ánh mắt sắc lẹm. Đứng quan sát họ từ một khoảng cách hơi xa là Koharu. Cô nàng Khuyển Nhân đó chính là Koharu của quá khứ. Cô đang nhìn chính bản thân mình. Cô đang tự mình chứng kiến lại khoảnh khắc mà mình đã nghe được sự thật năm ấy.

——Lúc đấy mình đã muốn gặp anh Shirosaki đến phát điên lên được nhỉ.

Koharu bình thản nhìn thước phim tua lại trước mắt. Những cảm xúc nguyên bản đan xen phức tạp của ngày đó trôi qua như một làn gió xuân.

Đây là lần đầu tiên Koharu mơ thấy mình đứng ngoài quan sát bản thân, nhưng cô không hề ngạc nhiên. Cảm giác kỳ quái khi thấy chính mình trong tầm mắt thường sẽ khiến con người thấy bất an, nhưng với Koharu thì không hẳn vậy. Bởi lẽ thường ngày cô đã quá quen với sự hiện diện của những thiếu nữ mẫu F có ngoại hình gần như y hệt mình trong cơ sở. Cô không có sự kháng cự bản năng đối với cảm giác sai lệch khi có một "cái tôi" khác ở bên ngoài bản thân.

Loài chó vốn dĩ là sinh vật nhân tạo. Sống theo ý đồ của con người, chúng là loài động vật mà mạng sống được nối tiếp hết thế hệ này sang thế hệ khác chỉ để duy trì ảo mộng về "giống loài", bất kể chúng cùng loài hay có quan hệ di truyền gần gũi. Những mối quan hệ cùng chung huyết thống là rất nhiều. Lẽ dĩ nhiên, nhận thức của chúng về "cái tôi" mờ nhạt hơn so với quan hệ cá thể của loài người. Vì lẽ đó, Koharu không cảm thấy sợ hãi gì trước bản thân trong quá khứ ở trong mơ.

"Ừm."

Lời khẳng định của Oteki dịu dàng gửi đến cô nàng Khuyển Nhân. Koharu lặng lẽ dõi theo cuộc đối thoại tiếp theo giữa một người và một "thú".

"Nhanh lên đi."

Tiếng gầm gừ trầm thấp đầy vẻ bực bội của cô nàng Khuyển Nhân vang lên. Koharu khẽ mỉm cười khi nghe lại giọng nói đó của chính mình.

"… Nói thẳng ra thì, tôi muốn 204 trượt kỳ thi mùa thu này."

"Hả? Cái gì cơ."

Cô nàng Khuyển Nhân tỏa ra luồng khí thế phản kháng như sắp gào lên, nhưng Oteki dường như không có ý định chùn bước.

"Nếu em đỗ, Shirosaki sẽ phải đau khổ về sau. Vì thế... không, tất nhiên chuyện này có lý do cả. Tôi không hề bảo em phải chết vô điều kiện đâu."

"Lý do gì?"

"Đó là—— "

Giọng của Oteki đột ngột ngắt quãng. Đôi môi cô ta vẫn mấp máy, nhưng với Koharu trong vai trò người đứng xem, phần đó hoàn toàn bị khuyết thiếu và không có âm thanh. Có lẽ phản ứng phòng vệ tâm lý không muốn nghe lại điều đã biết một lần nữa đã vô thức nhào nặn lại hình ảnh trong giấc mơ.

Sự thật—— nghe thấy điều đó, biểu cảm của cô nàng Khuyển Nhân lập tức biến chuyển thành sự kinh hoàng tột độ. Trước một Khuyển Nhân đang lắc đầu nguầy nguậy, Oteki lấy từ túi trong áo blouse ra một thứ gì đó và đưa cho cô xem. Đôi môi cô ta vẫn tuyệt nhiên không phát ra âm thanh nào đối với Koharu.

Cô nàng Khuyển Nhân run rẩy như một chú chó con bị đưa đến một nơi xa lạ chưa từng biết tới. Ngay sau đó là những lời mắng nhiếc và chỉ trích vụng về hướng về phía Oteki.

——Lúc đấy mình đã đau khổ lắm nhỉ...

Koharu thầm nhủ trong lòng như để an ủi chính bản thân mình trong quá khứ.

"Đừng có đùa giỡn nữa! Đồ khốn, đừng có mà đùa giỡn! Tôi không tha thứ đâu! Cô nghĩ chuyện giữa tôi và anh Shirosaki là cái gì hả!?"

Cô nàng Khuyển Nhân đang khóc. Với mái tóc rối bời, cô vừa gào thét vừa lao vào bóp nghẹt cổ họng Oteki. Việc một Khuyển Nhân giết chết một nữ nghiên cứu viên yếu ớt là điều quá dễ dàng. Oteki hoàn toàn không kháng cự.

"Bây giờ em có muốn nói cho Shirosaki biết không?"

Oteki thốt ra bằng giọng khàn đặc như cố rặn ra từng chữ. Lực bàn tay đang siết cổ cô ta của cô nàng Khuyển Nhân nới lỏng dần.

"Cứ bắt tôi làm con tin đi. Như vậy cậu ấy chắc chắn sẽ đến đây. Tôi sẽ hợp tác. Sau đó thế nào... là do em quyết định."

Khung cảnh tái hiện bị cắt đứt đột ngột tại đây.

——Chị Oteki, cho em xin lỗi.

Koharu gửi lời xin lỗi đến đồng nghiệp của người chủ, người mà cô đã suýt chút nữa giết chết. Khoảnh khắc tiếp theo, cô tưởng mình bị ném vào bóng tối, nhưng chỉ là phân cảnh đã thay đổi.

"Là tôi... Một, tôi là... 195 đây."

Trong kỳ thi mùa thu, tại một khoảng trống được hình thành một cách kỳ diệu bên trong ngôi nhà đổ nát mô phỏng — sân khấu của môn thi đấu thiên tai. Cô nàng Khuyển Nhân ở đó đã lùi lại phía sau khi đối mặt với một Khuyển Nhân khác đang bị thương nặng.

Koharu đứng ở vị trí quan sát cảnh tượng đó từ ngay bên cạnh.

——195...

Cô gái ấy vừa ho sặc sụa vừa nôn ra một lượng máu lớn, một cánh tay bị đè nát bởi chiếc cột trụ bê tông nặng nề. Cùng với Khuyển Nhân có mặt tại hiện trường, Koharu cũng vô thức quay mặt đi chỗ khác.

"… Có vẻ tôi đã thất bại rồi. Không thể tiếp tục thi đấu, nhiệm vụ cũng không thể hoàn thành."

Cô nàng Khuyển Nhân vẫn không nhìn về phía đó, nhưng Koharu vì tò mò đã lén nhìn cơ thể của 195 qua khe mi mắt. Thế nhưng những bộ phận bị thương của cô ấy không hiện lên trong mắt cô, mà chỉ là những cái lỗ trắng xóa hổng hoác. Có vẻ như những cảnh tượng quá đỗi ám ảnh sẽ được bộ não "gắn mác an toàn" trong giấc mơ. Koharu thở phào và tiếp tục lắng nghe cuộc đối thoại của hai chú chó.

Tiếng mưa rơi vang vọng qua những đống đổ nát.

Cô nàng Khuyển Nhân tiến lại gần 195 với vẻ rụt rè.

"Cô... không thấy đau sao?"

"Đau."

"Ma-nơ-canh này là của cô sao?"

"Phải. Đó là... thứ cần... thiết... để hoàn thành nhiệm vụ... đỗ kỳ thi..."

Nhịp thở của 195 bắt đầu trở nên dồn dập và đứt quãng.

Cô nàng Khuyển Nhân định đưa tay về phía hình nhân ma-nơ-canh nằm lăn lóc bên cạnh, nhưng sau vài giây do dự, cô đã đưa tay về phía 195.

"Cô làm gì vậy... 204?"

"Tôi sẽ cứu cô. Im lặng đi."

Cô nàng Khuyển Nhân vừa sơ cứu cầm máu cho 195 vừa nói bằng tông giọng lạnh lùng. Cô nhanh nhẹn cõng đối phương lên lưng. Dòng máu chảy ra đã vơi đi đôi chút. Cô nhìn đồng hồ rồi lập tức quay trở lại con đường cũ. Con đường đó giống như một đường hầm do chuột chũi đào hơn là một hang động. Đó là lối đi mà mỗi lần chỉ vừa đủ cho một Khuyển Nhân đi qua.

Tuy nhiên, cô nàng Khuyển Nhân đã tìm thấy và nhặt lên một tấm vải lớn giống như thảm bị vùi trong đống đổ nát. Cô quấn chặt 195 vào đó rồi bắt đầu vận chuyển cô ấy theo đúng kỹ thuật ghi trong tài liệu về chó cứu hộ.

——Lúc đấy mình đã vất vả lắm nhỉ...

Trong khi được cô nàng Khuyển Nhân vận chuyển qua con đường hẹp, 195 lộ rõ vẻ mặt đầy thắc mắc. Cô ấy hướng ánh mắt về phía Khuyển Nhân đang cõng mình.

"Tại sao lại cứu tôi?"

"Tôi đã bảo cô im lặng rồi mà."

"Ma-nơ-canh... cô không cần sao? Tại sao cô không hoàn thành nhiệm vụ của mình?"

"Đây chính là nhiệm vụ hiện tại của tôi. Nhân đậu đỏ thì im lặng đi."

"… Nhân đậu đỏ? Đó là cái gì? Trong tài liệu không có từ đó... tôi không... hiểu... ý nghĩa..."

Nhìn 195 gục đầu bất tỉnh, cô nàng Khuyển Nhân vừa dùng cánh tay lau nước mắt trên má vừa nói một cách buồn bã.

"Dù sao thì —— cũng kết thúc rồi. Tất cả mọi thứ. Thế nên tôi không cần ma-nơ-canh đâu. Em xin lỗi nhé, anh Shirosaki..."

——Đúng rồi nhỉ.

Koharu gửi lời chào tạm biệt đến chính bản thân mình trong quá khứ. Cô một lần nữa bị nuốt chửng vào bóng tối của giấc ngủ.

Cô tỉnh dậy sau giấc mơ. Trước mắt là một trần nhà màu trắng sạch sẽ đến đáng sợ.

Cảm giác mệt mỏi trong người đã dịu bớt——. Trên trán cô có một sức nặng nhẹ và cảm giác của một tấm vải âm ấm. Koharu vừa ngồi dậy vừa đưa tay lên trán. Đó là một chiếc khăn thấm nước được gấp lại.

Ký ức cuối cùng của cô là cảnh tượng sau khi ăn xong đống bánh quy dở tệ nhận từ người chủ và được anh bảo hãy nằm nghỉ trên giường. Rồi đến giấc mơ đó. Cô giật mình nhìn đồng hồ. Lúc này đã là buổi chiều tà. Bên ngoài cửa sổ không đóng rèm, bóng tối đã bắt đầu lan tỏa, những bông tuyết đang rơi hiện lên rõ rệt dưới ánh sáng mạnh mẽ từ những cột đèn chiếu sáng san sát trong cơ sở.

"Anh Shirosaki."

Cô nhìn quanh phòng. Cứ ngỡ không có người chủ ở đây, nhưng hóa ra anh đang ở ngay bên cạnh. Anh đang ngồi trên sàn nhà. Thân trên gục xuống giường, tựa sát vào người Koharu. Tiếng thở khi ngủ vang lên đều đặn.

Koharu nhìn chiếc khăn rồi lại nhìn gương mặt người chủ, sau đó khẽ xoa đầu anh.

"Cảm ơn anh. Anh Shirosaki... anh đã chăm sóc em suốt thời gian qua sao?"

Được nhìn thấy gương mặt khi ngủ của người chủ là lần đầu tiên trong suốt quãng thời gian bên anh. Khi nhận thức được điều đó, cả người Koharu bỗng trở nên bồn chồn. Và nóng bừng lên. Cơn sốt lẽ ra đã hạ rồi mà, cô khẽ cười khổ đầy vẻ con người.

Sau đó là một khoảng thời gian tĩnh lặng.

Trong màn tuyết rơi, tại một hòn đảo cô độc bên trong cơ sở không ai lui tới, chỉ có một người và một "thú". Koharu cực kỳ cẩn thận để không làm người chủ thức giấc, cô không biết chán mà cứ chạm hết chỗ này đến chỗ kia trên đầu và vai anh, hay cứ thế vuốt ve không ngừng. Với một chú chó, đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất. Cô thực lòng ước gì khoảnh khắc này đừng bao giờ kết thúc. Thế nhưng, khi nhận ra thời gian đã vượt quá một tiếng so với giờ người chủ thường rời cơ sở nghiên cứu, Koharu đành phải miễn cưỡng đánh thức anh dậy. Câu phàn nàn của anh về việc nếu tăng ca sẽ bị cấp trên để mắt tới chợt thoáng qua tâm trí cô.

Nhưng nếu cứ thế đánh thức bình thường thì chẳng có gì thú vị. Muốn làm anh bất ngờ một chút, Koharu quyết định sẽ hét thật lớn vào tai người chủ đang không chút phòng bị.

"Anh Shirosaki!"

Ngay khi nghe thấy âm thanh lớn đó, người chủ giật bắn mình, cuống cuồng tỉnh giấc với dáng vẻ vô cùng buồn cười khiến Koharu cười nắc nẻ. Dường như lập tức hiểu ra tình hình, Shirosaki cũng bị lây nụ cười ngái ngủ của cô.

"Anh giật cả mình... Chào buổi sáng Koharu. Mà hình như giờ không phải lúc để chào buổi sáng thì phải."

"Vâng. Chào anh Shirosaki. Ơ? Anh không cuống lên sao?"

Koharu vốn dự đoán người chủ sẽ hốt hoảng khi biết thời gian, nên cô nghiêng đầu trước sự bình tĩnh của anh.

"Hôm nay anh đã đăng ký tăng ca rồi. Sau khi Koharu ngủ yên, anh đã báo cáo việc em bị sốt cho cấp trên. Họ bảo nếu vạn nhất cơn sốt không hạ thì cứ ở lại theo dõi thêm vài tiếng..."

"Vậy nên... anh đã ngủ quên ạ?"

"Có vẻ là vậy. Ha ha ha."

——Hóa ra là vậy. Thế thì mình chẳng nên đánh thức anh ấy làm gì.

Koharu cảm thấy hơi tiếc nuối, nhưng cụm từ "theo dõi thêm" lại mang đến cho cô một âm hưởng tốt lành.

"Vậy vậy là hôm nay, em có thể ở bên cạnh anh Shirosaki cho đến tận khuya giống như bận huấn luyện mùa hè không anh?"

"Ờm. Nhưng xem cái đà này thì có vẻ Koharu đã khỏe hẳn rồi nhỉ?"

"Khụ khụ, hụ hụ. Khụ, khụ!"

Trước khi anh kịp dứt lời, Koharu đã nhanh chóng ho liên tục bốn tiếng. Tất nhiên, đó là những tiếng ho giả vờ lộ liễu. Người chủ cũng chỉ biết cười khổ trước chiêu trò này.

"… Để cho chắc chắn anh sẽ ở lại đây thêm vài tiếng nữa."

"Thật ạ? Hì hì, thế thì ngày nào em bị cảm cũng được hết."

"Đừng nói ngớ ngẩn thế. Cảm cúm chỉ thấy mệt người thôi. Nào, em ăn cơm hộp không?"

"Ơ? Cơm hộp ạ?"

Một chiếc hộp cơm quen thuộc được người chủ trao tận tay. Sức nặng của nó không phải là của một chiếc hộp rỗng. Koharu mở nắp ra.

Những nắm cơm lớn có vẻ là nhân cá hồi, những miếng gà rán đủ kích cỡ tỏa hương thơm phức, và những miếng trứng cuộn trông thật ngọt ngào... Đôi mắt cô lung linh tỏa sáng với những sắc màu trong trẻo, đẹp tựa như vũng nước phản chiếu ánh mặt trời.

"Em còn giả vờ gì nữa. Từ lúc ăn mấy miếng bánh quy hồi sáng đến giờ em toàn ngủ mà? Đây là phần cơm trưa hôm nay đấy. Trời mùa đông nên anh nghĩ chắc không hỏng đâu..."

"Tuyệt quá! Là cơm hộp của anh Shirosaki!"

"Em vui là anh mừng rồi, nhưng khẽ thôi nào... ha ha."

"Em mời anh, em ăn đây ạ!"

Koharu lập tức lao vào ăn ngấu nghiến. Có vẻ vì ngủ quá lâu nên cô đã rất đói. Chưa đầy năm phút cô đã đánh chén sạch sẽ, rồi vừa trả lại hộp cơm cho người chủ vừa mỉm cười.

"Em ăn xong rồi ạ."

"Sức ăn tốt thật đấy."

"Dạ... Anh Shirosaki, cảm ơn anh nhé. Cả chuyện chăm sóc em nữa... cái đó, em xin lỗi vì lúc nào cũng chỉ biết dựa dẫm vào anh."

"Đừng bận tâm. Cơm hộp thì sau này anh vẫn sẽ làm cho em mãi. Khi nào cần thì anh cũng sẽ chăm sóc em như lần này thôi."

"——Mãi mãi sao anh?"

Koharu hỏi lại với giọng nói đầy vẻ phân vân. Đối với cô, lời nói của người chủ khiến cô hạnh phúc khôn cùng, nhưng đồng thời nó cũng mang theo một khía cạnh đầy đau khổ.

"Vì anh là người chủ của em mà. Mãi mãi."

"… Vậy sao ạ. Này, anh Shirosaki."

"Hửm? Có chuyện gì thế?"

"Tuyết đẹp thật anh nhỉ."

Trước lời nói của Koharu, Shirosaki hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Đêm đã về khuya nhưng những bông tuyết trắng tinh khôi vẫn không ngừng rơi xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!