Con trai út của Bá tước là một Warlock

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11514

Con trai út nhà Bá tước là một Warlock - Chương 53: Tiếng hoan hô này chỉ dành cho tôi (2)

“Vậy thì xin ngài hãy đưa tay ra.”

Trước lời yêu cầu của Eol, Lucion không chút do dự mà đưa tay ra.

Thái độ tự tin ấy khiến Eol vô thức liếm nhẹ môi.

Ngón tay của hắn khẽ run vì đang chịu sức ép từ cả hai phía, mệnh lệnh của hoàng đế yêu cầu phải kiểm tra thật cẩn trọng để lễ tuyên thệ không xảy ra bất cứ sai sót gì và phải tìm ra những tên warlock đang ẩn nấp trong buổi lễ này.

“Con trai của ánh sáng sẽ hơi đau đấy nhưng xin ngài đừng chống lại ánh sáng.”

Eol hít sâu vài lần để trấn tĩnh rồi mới cất lời. Câu nói nghe chẳng hợp lý chút nào nhưng Lucion vẫn điềm tĩnh đáp lại.

“Được.”

Eol nín thở đặt tay lên cổ tay của Lucion.

Mặc dù chỉ là một cái chạm, vậy mà toàn bộ ánh nhìn trong sảnh có của quý tộc, có của linh mục đều dồn về phía họ.

Hoàng đế vì ở gần nhất nên nhìn thẳng vào họ còn các hoàng tử, công chúa thì giả vờ không nhìn nhưng khóe mắt lại liếc về phía họ.

Giữa bầu không khí căng thẳng ấy, một luồng ánh sáng bùng lên từ tay Eol. 

'…Wow.'

Lucion hơi sững lại.

Hoàng đế đã dặn Eol vừa phải thôi, còn Russell cũng bảo lượng ánh sáng ít, có thể chịu được nên Lucion tưởng rằng cùng lắm sẽ chỉ đau âm ỉ như những cơn nhức mỏi sau khi ăn Ratcho.

Nhưng cậu đã nhầm.

Cơn đau nhói lan dọc theo huyết quản đang chậm rãi từ từ lan ra khắp người như có một con rùa bò qua từng mạch máu, để lại từng vệt bỏng rát.

[Con có thể thấy đau nhưng đừng cố chống cự, Lucion.]

Nghe lời Russell, Lucion cố thả lỏng cơ thể.

Nhưng khi cơn đau càng lúc càng mạnh hơn như những móng tay vô hình cắm sâu vào da thịt khiến cậu không thể kìm lại được tiếng rên đã bật ra khỏi cổ họng.

Những nơi bị ánh sáng đi qua bỏng rát như bị thiêu đến mức đôi chân cậu khẽ run lên không tự chủ.

“Bao lâu nữa thì xong?”

Carson hỏi, giọng đầy lo lắng.

Nhưng Eol không thể trả lời vào lúc này. Nếu lúc này mà mất tập trung thì lượng ánh sáng trong cơ thể Lucion sẽ mất cân bằng.

Để xác định một người có phải là warlock hay không thì phải điều khiển ánh sáng dò xét khắp toàn thân người đó.

Bởi lũ warlock ranh mãnh ấy thường giấu bóng tối vào tận sâu bên trong cơ thể để tránh bị các linh mục phát hiện.

Eol dồn hết kinh nghiệm mà hắn đã tích lũy bao năm qua, cẩn trọng điều khiển ánh sáng kiểm tra với tốc độ nhanh nhất có thể.

'Sạch… hoàn toàn sạch sẽ.'

Eol càng kiểm tra càng kinh ngạc bởi trong cơ thể Lucion không hề có chút ánh sáng, bóng tối, hay thậm chí là chút mana nào cả.

Nếu là người có mana, khi ánh sáng chạm vào năng lượng đó ắt sẽ gợn sóng như mặt nước.

Còn nếu là người có bóng tối, cơ thể sẽ vì đau đớn mà phản kháng, thậm chí là tấn công lại ánh sáng.

'…Mình đã sai rồi.'

Eol nhìn gương mặt đang nhăn nhó vì đau đớn của Lucion và chợt nhận ra.

'Không phải là cậu ấy.'

Khi ánh sáng dần thu lại, Eol khẽ cau mày.

'…Khoan đã, cái gì thế này?'

Tại sao lượng ánh sáng ban đầu trong cơ thể cậu ta lại khác đi. Nó yếu hơn khi bắt đầu như thể có thứ gì đó trong cơ thể của Lucion đang chống lại ánh sáng.

Nhưng hắn không còn thời gian để suy nghĩ.

Khuôn mặt Lucion tái nhợt như thể sắp nôn ra máu và cơ thể thì đang run rẩy dữ dội.

Eol vội buông tay ra.

“Kiểm tra hoàn tất.”

Tất cả đều im lặng, dõi theo Eol. Ai nấy đều chờ đợi câu phán quyết cuối cùng.

“Cảm ơn ngài đã hợp tác, ngài đã chịu khổ rồi, con trai của ánh sáng.”

Eol cúi đầu thật sâu.

Cử chỉ ấy chính là bằng chứng chứng minh Lucion không phải là warlock.

Ngay lập tức, cả đại sảnh đã trở nên ồn ào.

Chắc chắn đó là bằng chứng cho thấy Lucion, người bị dị ứng với ánh sáng, thực sự đã nhận được phước lành từ Thần Thú.

“Thật sao? Thần Thú thật sự đã ban phước cho ngài ấy sao.”

“Ngài ấy chính là minh chứng Thần Thú đã chọn Đế quốc của chúng ta.”

Những tiếng reo hò vang lên còn Lucion trái lại chỉ bình thản đón nhận.

Sợi chỉ đỏ nối giữa cậu và Eol đã đứt.

Và với tuyên bố của Eol, Đại chủ giáo từ Thánh quốc Nevast, Lucion ít nhất về mặt công khai giờ đây đã là một con người bình thường hoàn hảo trong mắt mọi người.

[Giỏi lắm, Lucion.]

Russell cũng bình tĩnh nói. 

Kết quả này không chỉ là phần thưởng cho việc cậu chịu đựng cơn đau dữ dội này, mà còn là thành quả của những ngày cậu tập luyện kiên cường để tăng khả năng chịu đựng ánh sáng của mình.

“Nếu em muốn nôn thì cứ nôn ra đi.”

Lucion khẽ mỉm cười khi nhận được chiếc khăn tay của Carson.

'…Mình đã thật sự đã có kháng tính với ánh sáng rồi.'

Cậu đã từng nhiều lần bị ánh sáng thiêu đốt đến tê liệt nên chưa từng nhận ra cơ thể mình có gì khác biệt nhưng giờ thì rõ ràng rồi.

'Cảm ơn thầy.'

Lucion nhìn Russell.

Sau đó, ánh mắt cậu lại hướng xuống cái bóng bên dưới nơi Ratta đang ẩn mình.

'Cảm ơn, Ratta.' 

Mỗi lần bóng tối của cậu bị ánh sáng thiêu đốt, cậu cảm nhận được Ratta và Russell đều đang cố gắng ghìm giữ nó lại cho cậu.

Nếu chỉ có một mình, cậu chắc chắn đã bị vạch trần.

Trái tim trong ngực Lucion dâng lên một cảm xúc mãnh liệt.

“Chút nữa thôi, lễ tuyên thệ sẽ chính thức bắt đầu.”

Hoàng đế nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh.

* * *

Hoàng đế tuyên bố và trong lúc Đại chủ tế của đế quốc đang nói với giọng điệu nghiêm nghị chẳng khác nào hiệu trưởng đang phát biểu trước toàn thể học trò còn Lucion ngồi đó gồng mình chịu đựng những cơn đau quặn thắt như thể sắp chết đến nơi.

[Hắn đã truyền ánh sáng vào mọi ngóc ngách trong cơ thể con nên mấy hôm tới chắc chắn con sẽ cảm thấy đau đớn khủng khiếp đấy.]

Khi Lucion liếc nhìn cái bóng bên cạnh, Russell lại nói.

[Ratta thì không sao đâu, con nên lo cho bản thân mình đi. Sức mạnh ánh sáng trong cơ thể con ấy, đến cả thuốc giảm đau cũng chẳng thấm vào đâu.]

Lucion khó khăn quay đầu lại rồi bắt gặp ánh mắt của Hume.

Dù vì Eol mà mục tiêu ban đầu của cậu có đôi chút thay đổi nhưng điều Lucion thực sự muốn là truy ra kẻ đã viết ra những thông tin về Cronia thứ mà cậu từng tìm được trong tầng hầm dưới quán trọ.

Hume khẽ gật đầu.

“…Ngài Lucion Cronia, xin mời bước ra.”

Khi Đại chủ tế lui xuống, hoàng đế gọi tên Lucion.

Veros đã thay thế chỗ Đại chủ tế vừa đứng.

Dáng vẻ căng thẳng đến mức chỉ nhìn từ xa ai cũng thấy đôi vai ông cứng đờ.

“Hãy triệu hồi Thần Thú của ngươi.”

Thế nhưng, dù có căng thẳng đến đâu khi hoàng đế ra lệnh, ông vẫn làm điều đó một cách tự nhiên.

— Ta đã nghe toàn bộ câu chuyện rồi. Sắc mặt của cậu trông không tốt lắm, hỡi đứa con của bóng tối.

Ngay khi vừa thấy Lucion, Thần Thú đã khẽ cúi đầu chào.

Cả hội trường lập tức xôn xao lên.

Thần Thú đang cúi đầu ư.

Chỉ có Đại chủ tế và Veros, hai người từng chứng kiến cảnh tượng đó một lần là vẫn giữ được bình tĩnh.

“Th-Thần Thú….”

Eol siết chặt hai tay, vô thức đứng bật dậy.

Ánh mắt hắn hướng về phía Lucion.

[Hắn không biết chuyện gì sắp xảy ra với mình sao mà còn dám làm thế.]

Russell cười khẩy nhìn Eol.

Hắn chẳng hề nhận ra mình vừa tự đào mồ chôn chính mình.

Eol là một quân bài quý giá đối với Lucion.

Vì chính hắn đã chứng minh rằng Lucion không phải một warlock nên nó như một lá chắn hữu hiệu có thể dùng bất cứ khi nào có người nghi ngờ cậu.

Nghe tiếng cười khẽ của Russell, Lucion cũng muốn quay lại nhìn Eol và cười to hơn nhưng cuối cùng cậu chỉ cúi đầu, hướng về thần thú. 

“Thần thú, thật vinh hạnh khi được diện kiến ngài.”

— Rất vui được gặp lại, Ratta.

Nghe thấy giọng nói ấy, Ratta không thể kìm được nữa, bật cười hí hửng.

— Chú Thần thú… ơ, ừm! Bây giờ Ratta nói được chưa?

[Được rồi. Giờ cứ nói thoải mái đi. Việc kiểm chứng của Lucion đã xong, còn Eol thì đang bận kiểm tra những người khác .]

— Chú Thần thú ơi, nhìn này! Ratta lớn hơn rồi đó. Ratta sẽ cứ lớn nhanh như vầy rồi sẽ to thành như chú thôi.

— Phải rồi. Có vẻ Ratta ăn uống và nghỉ ngơi rất tốt.

— Hihi, đúng vậy! Ratta ngủ ngon lắm, ăn nhiều thịt, rồi lại ăn thêm nhiều thịt nữa đó!

'Thật kỳ lạ.'

Lucion đảo mắt nhìn xung quanh.

Thật khó tin khi chỉ có cậu và Russell nghe thấy cuộc trò chuyện ngây thơ giữa hai thần thú kia.

Những người khác thì vẫn đang sững sờ, chỉ vì một cái cúi đầu của Thần Thú mà giờ trông cả đám cứ như những kẻ ngốc vậy.

“Thưa Thần thú.”

Veros cúi đầu trước Thần Thú.

— Sao chú vẫn chỉ là ‘Thần thú’ vậy? Lucion thì đặt tên cho Ratta ngay mà.

Ratta nghiêng đầu, thắc mắc hỏi.

— Veros, thằng bé đó ngoan lắm nhưng nó chẳng hiểu được lời ta đâu.

Ánh mắt của Thần Thú hướng về phía Veros.

— Không chỉ đứa trẻ đó, mà bất kỳ ai mang trong mình sức mạnh ánh sáng cũng chẳng thể nghe thấy tiếng nói của ta.

Đôi mắt của thần thú trầm xuống, sâu thẳm.

Trước đây, nó từng nói với họ những điều tương tự như những người đi theo ánh sáng lại không thể hiểu được lời của Thần thú.

— Tại sao chứ? Lạ thật đấy. Lucion, Russell và Hume đều nghe được Ratta nói mà? 

Thần Thú khẽ mỉm cười khi nghe thấy câu hỏi ngây thơ của Ratta.

Nụ cười ấy giống như nụ cười của một lão già đang lặng lẽ nhìn về quê hương nay đã trở thành một vùng đất hoang tàn.

"Thần thú tôn quý, xin hãy chứng minh rằng lời chúc phúc của ngài dành cho ngài Cronia là chân thật."

Thần Thú gật đầu trước lời nói nhẹ nhàng của Veros.

— Đứa trẻ đi theo bóng tối.

— Đó là Lucion. Lucion Cronia.

Ratta nhanh nhảu xen vào.

— Phải, Lucion.

Thần Thú nhìn cái bóng nơi Ratta đang ẩn nấp bằng ánh mắt dịu dàng, rồi tiến lại gần Lucion

Khoảnh khắc ấy, Lucion suýt chút nữa lùi lại theo bản năng.

Bởi ký ức lần trước khi Thần thú được ban phước vẫn còn rõ ràng trong đầu cậu.

— Nếu có cơ hội, cậu có thể ban cho ta một cái tên chăng?

Lucion ngẩng lên nhìn Thần thú, khẽ gật đầu.

— Cảm ơn cậu.

Trong giọng nói của thần thú chứa đựng một niềm biết ơn sâu sắc.

“Troy.”

Lucion khẽ thốt lên như đang nói với chính mình.

Cậu vẫn chưa thể hiểu được trọn vẹn bản chất của Thần Thú nhưng nhìn cái cách mà Thần Thú đó xuất hiện rồi biến mất nhiều lần thông qua các linh mục khác nhau. Cậu hiểu rằng trong suốt chừng ấy năm, người ta chỉ gọi nó là ‘Thần thú’, nó thậm chí không có cái tên cho riêng mình.

Như vậy hẳn là cô độc lắm.

'Mình hiểu cảm giác đó.'

Giống như khi một hồn ma gọi cậu là 'tên ngốc' thay vì gọi đúng tên của cậu vậy.

Ý nghĩa của cái tên hẳn rất quan trọng nhưng lúc này với Thần thú điều nó cần hơn hết chính là một cái tên.

Lucion nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Thần Thú và thốt ra một cái tên.

“Troy.”

Khi thấy cậu không chỉ gọi một mà là hai lần, Thần Thú dừng bước.

— Troy. 

Một lần, hai lần.

Và mỗi lần khi cái tên ấy vang lên, nét mặt của Thần Thú lại mềm lại, dịu dàng như một đứa trẻ.

“Nhìn kìa. Thần Thú đang cười.”

Người ta reo lên, chẳng cần biết nguyên do khi nhìn thấy Troy mỉm cười tay họ đã chỉ trỏ đầy phấn khích.

— Đó là một cái tên thật đẹp.

Thần Thú vội bước tới, khẽ chạm trán vào Lucion.

— Đây thực sự là một cái tên hay.

— Đúng rồi. Đó là một cái tên rất đẹp!

Ngay cả Ratta cũng khúc khích cười.

— Lucion.

Thần Thú nhìn Lucion bằng ánh mắt ấm áp.

— Khoảnh khắc này sẽ trở thành tấm khiên lớn nhất của cậu. Ta cũng mong là thế nên sẽ ban phước cho cậu.

Ánh sáng từ từ tỏa ra từ trán Lucion.

— Nhưng hãy nhớ, tấm khiên này không thể ngăn được mọi thứ.

Một hình mặt trời là biểu tượng của ánh sáng dần hiện ra trên trán của Lucion.

— Ta chỉ mong, ít nhất, nó sẽ là chiếc ô che mưa cho cậu.

Đôi mắt của Troy khẽ nhắm lại.

“Biểu tượng của ánh sáng… Biểu tượng của ánh sáng đã xuất hiện rồi!”

Có người đã hét lên như vậy.

“Vinh quang muôn đời cho Đế quốc và Đức Vua!”

“Ca ngợi Thần Ánh Sáng!”

“Có một vị thánh đã giáng thế!”

Cả đại sảnh vỡ òa.

Họa tiết hình mặt trời từ đỉnh đầu của Lucion xuyên qua trần cung điện, bay vút lên bầu trời, rực rỡ đến mức ánh sáng ấy còn lan ra đến tận ngoài hoàng cung, nơi dân chúng đồng thanh hò reo vang dội.

[Thật rợn người.]

Russell rùng mình xoa xoa cánh tay.

Tại nơi này ngày hôm nay, Lucion thực sự đã trở thành người được Thần thú ban phước.

"Hôm nay!"

Giọng của Hoàng đế vang dội.

"Một người được thần linh chúc phúc đã ra đời! Trẫm ban cho Lucion Cronia danh hiệu Thánh."

Thánh.

Đây là một danh xưng mà ngay cả các linh mục bậc cao cũng hiếm khi được ban.

“Thánh nhân vạn tuế!”

Ngay khi lời nói của Hoàng đế vừa dứt, mọi người đều reo hò.

'…Chuyện này đúng là vượt tầm kiểm soát rồi.'

Lucion tự nhiên cảm thấy miệng mình khô khốc.

Hoàng đế quay sang nhìn Đại chủ tế.

“Ngài cũng đồng thuận với danh hiệu này chứ?”

“Dĩ nhiên rồi, thưa Bệ hạ. Thật là một vinh dự lớn lao cho thần.”

Đại chủ tế cúi mình, rồi khi ngẩng đầu lên, ánh mắt của ông lại hướng thẳng vào Lucion.

“Thay mặt Thần điện, ta xin ban cho ngài Lucion Cronia danh hiệu Đại linh mục Danh dự.”

'Khoan đã.'

Lucion khẽ nhíu mày.

'Không phải ông ta đã nói sẽ ban cho mình chức Linh mục danh dự thôi sao.'

Đại chủ tế này rõ ràng đang muốn cạnh tranh với hoàng gia nên đã cố tình thêm chữ “Đại” kia vào trước như một đòn đáp trả ngầm.