Chương 9: Tôi đã thử làm kẻ hèn nhát
Không hiểu vì sao tôi lại đang phải ngồi quỳ kiểu seiza. Thực sự thì tôi đã làm gì sai cơ chứ?
“Này... Cecilia. Chân anh bắt đầu tê rần rồi. Anh có thể ngồi lên giường như lần trước được không?”
Tôi rón rén hỏi Cecilia. Đối với tôi, Cecilia là một tồn tại tựa như nữ thần. Chắc chắn cô ấy sẽ ban cho tôi lòng từ bi.
“Không được. Anh hãy tự kiểm điểm đi.”
Lòng từ bi đã không xuất hiện. Cô ấy mỉm cười rạng rỡ, nhưng tôi biết thừa là đôi mắt ấy hoàn toàn không cười chút nào. Cơ mà nhìn cô ấy lúc này cũng hay hay. Chết tiệt, mình hết thuốc chữa rồi.
“Cúc cúc cúc cúc.”
Người duy nhất đang tận hưởng tình cảnh như tu la tràng này chính là dì Seria. Dì ấy cứ đứng nhìn màn tương tác giữa tôi và Cecilia mà cười suốt.
Thủ phạm chính là dì Seria, vậy mà dì ấy chẳng thèm chìa tay ra cứu giúp lấy một lần. Những tâm tư đó của tôi cuối cùng cũng được đáp lại khi đôi chân tôi đã chạm đến giới hạn của mình.
“Cecilia, con cũng nên tha thứ cho cậu ấy đi thôi. Dù sao cũng đâu có bị nhìn thấy lúc khỏa thân đâu nào. Chỉ là bộ dạng lúc vừa ngủ dậy thôi mà, có sao đâu.”
Ôi, cuối cùng thì đôi bàn tay cứu rỗi cũng đã xuất hiện. Cecilia cũng đã quay trở lại biểu cảm thường ngày.
“Dù sao thì sớm muộn gì hai đứa chẳng đến mức nhìn thấy hết của nhau, nên để tâm chuyện đó làm gì cơ chứ?”
DÌ VỪA QUĂNG BOM ĐẤY À!? Cái người này có phải đồng minh không vậy trời. Mặt Cecilia đỏ bừng lên như gấc chín. Còn tôi thì chân tê cứng không nhích nổi một phân. Dù có năng lực “Cheat” đi nữa thì tôi cũng chẳng tài nào thắng nổi cái cảm giác tê chân sau khi ngồi seiza.
“Ôi trời, Cecilia mặt đỏ hết lên rồi kìa? Lẽ nào, hai đứa đã...”
Không thể để dì ấy quăng thêm quả bom nào nữa, tôi phải lái câu chuyện đi hướng khác thôi.
“Mà nhắc mới nhớ, sao hôm nay dì lại gọi cháu đến đây ạ? Chắc không phải chỉ để chứng kiến cảnh này thôi chứ?”
Nếu chỉ có vậy thì đúng là quá đáng lắm luôn.
“À, tất nhiên là không rồi. Nhưng trước đó dì có chuyện này phải nói đã.”
Dì Seria ngồi xuống giường và bắt đầu câu chuyện. Cecilia có vẻ cũng đã bình phục, cô ấy ngồi xuống cạnh tôi.
“Hôm nọ Youki-kun có đến đây đúng không. Thực ra, chuyện Cecilia mời một người đàn ông đến dinh thự là một việc cực kỳ hiếm thấy đấy.”
Lúc đó là vì Cecilia muốn nói chuyện nên mới mời tôi đến mà nhỉ.
“Cecilia có rất ít người quen là nam giới. Dì cứ tưởng chỉ có mỗi Ngài Dũng giả và anh chàng kiếm sĩ cùng nhóm thôi chứ. Vậy mà đột nhiên lại có một người hoàn toàn xa lạ tới. Thế nên lúc đầu, tất cả mọi người trong nhà đã trốn đi để quan sát tình hình đấy.”
Hèn chi, lúc đó người duy nhất tôi gặp trong dinh thự chỉ có đám lính canh cổng. Tôi cứ thắc mắc một dinh thự lớn thế này mà sao chẳng thấy bóng dáng người hầu nào.
“Và rồi, mọi người thấy cậu và Cecilia đang vừa cười vừa nói chuyện rất vui vẻ.”
Chắc là lúc tôi đang ở chế độ “Chunibyo” rồi. Điều đó có nghĩa là...
“Lẽ nào dì và mọi người đã nghe thấy hết những gì cháu nói?”
“Tất nhiên rồi. Youki-kun lúc đó ngầu lắm luôn ấy. Cái câu 'Trong mắt tôi chỉ có mỗi cô' ấy mà. Dì cũng muốn được chồng dì nói với dì như thế một lần quá đi.”
GIẾT CON ĐIIII! Tệ thật rồi. Đó là một lịch sử đen tối mà tôi chỉ muốn xóa sạch khỏi trí nhớ ngay lập tức. Giữa lúc tôi đang mặt cắt không còn giọt máu và linh hồn sắp bay ra khỏi xác, dì Seria lại bồi thêm một cú dứt điểm.
“Còn có cả tư thế tạo dáng nữa chứ. Cả cái dinh thự này ai nấy đều bắt chước theo đấy.”
A ha ha. Tệ thật sự. Một tay che mặt, cánh tay còn lại vươn ra chỉ thẳng về phía trước – cái tư thế của bọn dở hơi mà mỗi khi vào chế độ “Chunibyo” tôi lại vô thức làm theo. Không ngờ cái tư thế đó lại đang thịnh hành khắp cái dinh thự này.
Cecilia chắc cũng biết chuyện đám người hầu đang bắt chước tôi nên cô ấy cứ cười suốt.
“Dì cứ giết cháu luôn đi cho rảnh nợ.”
“U phụ phụ, không được đâu. Nào, giờ chúng ta vào vấn đề chính nhé.”
Vẻ mặt dì Seria đột ngột trở nên nghiêm túc. Có vẻ như đây là một chuyện rất hệ trọng. Cả tôi và Cecilia cũng nghiêm trang lại để lắng nghe.
“Có một đống lời cầu hôn đang gửi tới cho Cecilia đấy.”
Chuyện này tôi đã nghe qua rồi. Là để thu thập nhân tài hay đại loại vậy. Một kiểu hôn nhân chính trị thôi. Tôi nghe bảo Cecilia đã từ chối hết rồi mà, lại có chuyện gì nữa sao?
“Trong số đó, còn có cả lời cầu hôn từ Ngài Dũng giả nữa.”
Cái gì cơ?
“Ngài Dũng giả có vẻ như thực sự thích Cecilia đấy.”
Trong lòng tôi vang lên tiếng nứt vỡ của một thứ gì đó. Một bên là Dũng giả đẹp trai vừa tiêu diệt Ma Vương cứu thế giới. Một bên là tên Ma tộc giấu kín danh tính với gương mặt tẻ nhạt, đang là mạo hiểm giả hạng D. Nghĩ sao cũng thấy mình không có cửa.
“Dì Seria... Chuyện đính hôn đã...?”
“U phụ phụ, không sao đâu. Cecilia đã từ chối rồi. Nhưng Ngài Dũng giả có vẻ vẫn chưa bỏ cuộc đâu nha.”
Vừa mới nhẹ lòng được một giây thì tôi lại bị rơi thẳng xuống địa ngục. Cecilia thì thở dài ngao ngán.
“Này, gã Dũng giả đó bị cái quái gì vậy chứ!? Chẳng phải trong nhóm đã có cô nàng pháp sư say đắm gã rồi sao. Theo đúng khuôn mẫu thì chắc công chúa các nước cũng đang mê gã mệt nghỉ chứ bộ. Vậy thì mắc mớ gì gã lại đi cản đường tình duyên của tôi làm gì cơ chứ hả!”
Vì quá kích động, tôi lỡ mồm tuôn một tràng càm ràm về cậu Dũng giả. Chết dở, tôi lỡ bộc phát bản tính thật rồi. Cecilia thấy tôi như vậy cũng thoáng hiện vẻ lo lắng.
“Ái chà, cậu nói về Ngài Dũng giả như thế, chứng tỏ cậu thực sự rất thích Cecilia rồi nhỉ.”
Dường như dì ấy lại hiểu theo một hướng khác có lợi cho tôi. Cecilia cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy thì, dì hỏi Youki-kun nhé. Cậu có muốn kết hôn với Cecilia không? Hãy trả lời ngay bây giờ, có hoặc không.”
Cecilia kinh ngạc hét lên “Mẹ ơi!?” rồi cuống quýt cả lên, nhưng đã bị dì Seria dùng tay ra hiệu ngăn lại. Hừm...
Với kẻ vừa bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng lần trước như tôi, đây có lẽ là một cơ hội có một không hai. Nếu được dì Seria công nhận thì sau này có chuyện gì dì ấy cũng sẽ đứng ra dàn xếp giúp thôi. Câu trả lời của tôi là...
“Cháu xin lỗi.”
Tôi cúi đầu. Câu trả lời là không.
“Ta có thể nghe lý do không?”
“Dạ, cháu biết đây là một lời đề nghị cực kỳ hấp dẫn. Nhưng cháu đã từng tỏ tình với Cecilia và bị từ chối rồi. Thế nên cháu đã quyết định là khi nào mình có được một cuộc sống ổn định đàng hoàng, cháu sẽ tỏ tình với cô ấy thêm lần nữa.”
Dì Seria nhìn thẳng vào mắt tôi để lắng nghe. Cecilia chắc cũng tò mò về câu trả lời của tôi nên cô ấy im lặng đứng quan sát.
“Hơn nữa, đột ngột bảo kết hôn thì... cái đó, nói thế nào nhỉ... ờ thì.”
Đến đoạn quan trọng thì tôi lại lắp bắp. Nhìn thấy bộ dạng đó của tôi, dì Seria mỉm cười và nét mặt giãn ra.
“Phù, Youki-kun, cậu đạt rồi đấy. Có vẻ như mắt nhìn người của con gái ta không sai chút nào.”
Tôi và Cecilia ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Dù thế nào đi nữa, dì làm sao có thể giao đứa con gái báu vật của mình cho một người mà dì mới gặp lần đầu hôm nay được cơ chứ.”
“Hảaaa!? Dì lại gài bẫy cháu nữa đấy ạ?”
“Không phải đâu. Con gái dì mà bị mấy gã đàn ông tồi tệ đeo bám thì khổ lắm. Thế nên dì phải thử cậu một chút chứ.”
Cecilia chắc cũng không được báo trước nên cô ấy có vẻ hơi giận. Cơ mà, nếu dì bảo là thử thách thì...
“Nếu lúc đó cháu bảo là có thì sao ạ...?”
“Dì sẽ gọi Sophia đến tống cổ cậu ra khỏi dinh thự ngay lập tức.”
Có vẻ như tôi vừa phải đối mặt với một sự lựa chọn cực kỳ nguy hiểm. Có những bức tường mà năng lực “Cheat” cũng không thể vượt qua nổi. Qua buổi gặp mặt hôm nay tôi mới hiểu, cô Sophia cũng là một trong số những bức tường đó.
“Ta bảo là cậu đạt rồi cơ mà. Không cần phải run bần bật như thế đâu. Hãy đối xử tốt với Cecilia nhé. Nếu là Youki-kun thì gia đình này luôn chào đón cậu.”
Dường như tôi đã được dì Seria công nhận. Ơ? Thế hóa ra hôm nay mối quan hệ giữa tôi và Cecilia vẫn chẳng tiến triển thêm được tẹo nào à?
Sau đó, dì Seria kể về những chuyện lúc nhỏ của Cecilia khiến mặt cô ấy đỏ bừng, rồi dì lại kể về những truyền thuyết kinh hoàng của cô Sophia khiến mặt tôi xanh mét. Một ngày đầy “vui vẻ” đã kết thúc như thế đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
