Chương 13: Tôi đã thử hẹn hò
Hôm nay, tôi lại bị dì Seria đột ngột gọi đến, hiện đang có mặt tại dinh thự của gia tộc Aquarein.
Thực ra, trên đường tới đây đã xảy ra toàn những điềm báo chẳng lành, nào là đứt dây giày, rồi lại có một Á nhân mèo đen băng ngang qua đường.
“Cảm giác bất an quá. Phải làm sao đây?”
Nói là vậy, nhưng đã được gọi đến thì không thể thoái thác, tôi đánh bạo bước vào dinh thự.
“Dẫn đường.”
Happiness, giờ đã trở thành nữ hầu mới, dẫn tôi đến phòng của dì Seria.
“Chúc ngài thư thái.”
Happiness cúi chào một cách lịch lãm rồi rời đi. Trông con bé cũng ra dáng hẳn ra rồi nhỉ. Đúng là thành quả huấn luyện trực tiếp của cô Sophia có khác. Có vẻ Happiness rất hợp với công việc này. Mà thôi, chuyện đó tính sau. Tôi gõ cửa rồi bước vào phòng.
“Ôi, tới rồi à. Ngồi xuống đi cháu.”
Dì Seria đón tiếp tôi với nụ cười rạng rỡ. Dì đang ngồi trên chiếc ghế mình thường dùng, đưa mắt nhìn tôi vừa bước vào phòng. Trông dì chẳng có vẻ gì là đang bày mưu tính kế cả. Có lẽ không phải là tin xấu. Theo lời dì, tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa dành cho khách.
“Hôm nay dì gọi cháu có việc gì vậy ạ?”
Vì từ nãy đến giờ toàn gặp chuyện xui xẻo, tôi thầm cầu nguyện rằng đây sẽ là một câu chuyện tốt lành.
“Thực ra, dì muốn cháu giúp Cecilia thư giãn một chút.”
“Thư giãn ạ?”
Có vẻ là tin tốt đây. Tôi khấp khởi hy vọng, gặng hỏi thêm chi tiết.
“Dạo gần đây, mấy chuyện đính hôn rồi tiệc tùng cứ liên tục kéo đến khiến con bé mệt mỏi rã rời. Thế nên, dì đã ép con bé phải nghỉ ngơi trọn vẹn ngày hôm nay.”
Có vẻ như vì lo cho con gái nên dì đã bắt cô ấy phải nghỉ phép. Mà đúng là dạo này mỗi lần đến thăm, tôi cũng thấy cô ấy có vẻ khá kiệt sức.
“Thật tình, mấy cái lời cầu hôn không đâu với tiệc tùng phiền phức cứ xuất hiện quá nhiều. Cecilia lại vốn tính nghiêm túc nên chẳng nỡ thẳng thừng đuổi người ta về cơ chứ.”
Đúng là với tính cách của Cecilia thì cô ấy sẽ làm vậy thật. Hóa ra đó là lý do dì bắt cô ấy nghỉ ngơi.
“Vậy cháu nên làm gì đây ạ?”
“Khó khăn lắm mới có ngày nghỉ, Cecilia cũng là con gái nên chắc chắn sẽ muốn đi mua sắm này nọ. Nhưng để con bé đi một mình thì tội nghiệp quá đúng không? Thế nên cháu hãy đi cùng con bé nhé.”
Nói cách khác, đây chính là một buổi hẹn hò được phụ huynh chính thức phê duyệt!
Đây chẳng phải là cơ hội ngàn vàng sao? Vì được đích thân dì Seria cho phép, nên đây là một buổi hẹn hò danh chính ngôn thuận, chẳng ai có quyền phàn nàn gì cả.
“Vâng, cháu hiểu rồi. Cháu nhất định sẽ đi ạ.”
Còn ngày nào may mắn hơn ngày hôm nay nữa không? Có lẽ những điềm báo gở lúc nãy chỉ là trùng hợp thôi. Dây giày thì chắc do cũ quá nên đứt, còn Á nhân kia chắc cũng chỉ tình cờ đi ngang qua. Phải, chắc chắn là vậy rồi.
“Dì biết Youki-kun sẽ đồng ý ngay mà. Thực ra dì đã bảo Cecilia chờ sẵn ở xe ngựa phía trước rồi. Con bé đang đợi cháu đấy, mau ra đó đi.”
Tôi cúi đầu chào rồi rời khỏi phòng. Dì Seria còn nói vọng theo “Cố gắng lên nhé”. Chẳng cần dì nhắc, được đi hẹn hò với người mình thầm thích thì tôi làm sao không cố gắng cho được. Tôi vội vàng chạy tới chỗ Cecilia.
“Youki-san. Cuối cùng anh cũng tới rồi.”
Cecilia đang đội một chiếc mũ rơm rộng vành và đeo kính râm. Nhìn Cecilia trong bộ dạng khác lạ thường ngày thế này cũng thú vị thật đấy.
“Xin lỗi, anh để em chờ lâu không?”
Tôi thử nói câu thoại mà mình hằng mong ước được nói một lần trong đời. Kiếp trước tôi chưa từng có cơ hội để thốt ra câu đó dù chỉ một lần.
“Dạ không sao đâu. Em biết là Youki-san sẽ tới ngay mà. Nào, mau lên xe đi. Chúng ta xuất phát thôi chứ?”
Ngay khi tôi vừa lên xe, cỗ xe ngựa bắt đầu chuyển bánh hướng về phía khu phố trung tâm.
Chết tiệt, trong xe giờ chỉ có hai người. Dù là lần thứ hai ngồi chung xe nhưng cứ nghĩ đây là một buổi hẹn hò là tôi lại thấy run cầm cập.
“Mặt anh đỏ hết lên rồi kìa, anh có sao không?”
Cecilia ghé sát mặt lại nhìn tôi. Gần quá, gần quá rồi! Mặt tôi lại càng đỏ bừng hơn nữa, tôi vội vàng né ra xa một chút.
Khốn thật, mình chẳng có chút kinh nghiệm nào để chống lại mấy chuyện này cả. Tôi lúng túng đáp rằng mình không sao.
“Vậy thì tốt. Nếu thấy không khỏe thì anh phải nói ngay nhé. À, còn đây là phần của Youki-san.”
Thứ cô ấy đưa cho tôi là một chiếc mũ và một chiếc kính râm. Sao lại đưa mấy thứ này cho tôi nhỉ?
“Anh hãy đeo vào để cải trang nhé. Cứ cẩn thận vẫn hơn.”
Ra là vậy, thảo nào cô ấy lại đội mũ rơm sụp xuống và đeo kính. Một thành viên của tổ đội Dũng giả mà đi mua sắm ở phố thì chắc chắn sẽ gây ra một vụ náo động kinh khủng mất. Nhưng mà, tại sao cả tôi cũng phải đeo?
“Anh thì chắc không cần đâu nhỉ? Anh đâu có nổi tiếng gì đâu.”
“Nếu chẳng may em bị lộ diện thì Youki-san đi cùng cũng sẽ bị liên lụy bởi những rắc rối không đáng có đấy.”
Cô ấy lo lắng rằng tôi cũng sẽ gặp nguy hiểm sao. Ra vậy, sự ghen tuông của đàn ông đúng là đáng sợ mà. Dù nghe nói Cecilia cũng nhận được sự ủng hộ rất lớn từ phái nữ nữa.
“Anh hiểu rồi. Hôm nay anh sẽ cố gắng hết sức để chúng ta có một ngày nghỉ thật tuyệt vời.”
Dù đây là buổi hẹn hò đầu tiên nên lời nói chẳng có chút sức nặng nào, nhưng với tư cách là đàn ông, tôi nghĩ mình nên nói thế thì hơn.
“Cúc cúc, em mong chờ lắm đấy nhé?”
Cecilia nhìn tôi mỉm cười. Được cô ấy làm thế thì tôi chỉ còn nước dốc hết sức mình thôi. Nhất định tôi phải khiến buổi hẹn hò này thành công tốt đẹp.
Tôi hạ quyết tâm rồi đeo kính râm, đội mũ vào. Thật ngạc nhiên là trông diện mạo của mình cũng thay đổi đáng kể đấy chứ.
“Vậy chúng ta đi thôi nào.”
Bước xuống xe ngựa, chúng tôi hòa mình vào dòng người đông đúc. Những người đi đường thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cecilia, nhưng có vẻ họ chỉ nghĩ đó là một cô gái xinh đẹp thôi. Vậy là không bị lộ rồi.
Về phần tôi, nghe loáng thoáng mấy câu kiểu “Sao cái gã trông bình thường thế kia lại đi cùng một cô nàng xinh đẹp vậy nhỉ”, nhưng tôi mặc kệ. Tôi tự nhủ mình phải tận hưởng buổi hẹn hò đầu tiên này.
Vì chẳng biết một buổi hẹn hò tiêu chuẩn là như thế nào, tôi đánh bạo đề nghị đi đến cửa hàng quần áo và được cô ấy đồng ý. Bước vào cửa hàng, tôi thấy đa phần khách hàng đều là phụ nữ. Cũng có lác đác vài người đàn ông, nhưng hầu hết là các cặp đôi.
“Cái này thấy sao anh?”
Cecilia ướm thử bộ đồ trước người rồi hỏi tôi xem có hợp không. Có vẻ vì lâu rồi mới được đi mua sắm nên cô ấy trông rất hào hứng, vừa hỏi vừa mỉm cười rạng rỡ.
Thú thật là tôi chẳng biết phải trả lời thế nào cho đúng, nên tôi bảo cô ấy chọn ra vài bộ rồi tư vấn bộ nào tôi thấy hợp nhất.
“Vậy em lấy bộ này nhé. Youki-san cũng mua đi.”
Sau khi chốt xong đồ của Cecilia, đến lượt tôi chọn đồ cho mình. Cuối cùng, chúng tôi cũng mua được đồ theo cách tôi chọn vài mẫu rồi để Cecilia quyết định.
“Mua được đồ ưng ý rồi. Hôm nay vui thật đấy. Dạo này em cứ thấy mệt mỏi suốt, có được ngày nghỉ thế này đúng là cứu cánh mà.”
“Em nói vậy là anh nhẹ lòng rồi.”
Đây mới chỉ là giai đoạn mở đầu của buổi hẹn hò thôi. Thời gian còn dài, những nơi có thể đi vẫn còn rất nhiều. Nếu có thể khiến cô ấy vui vẻ hơn nữa, tôi sẽ được ngắm nhìn nụ cười của Cecilia nhiều hơn. Điểm thiện cảm của tôi chắc chắn cũng sẽ tăng vọt.
Cả hai chúng tôi đều mỉm cười bước ra khỏi cửa hàng quần áo. Cả tôi và Cecilia chắc hẳn đều nghĩ rằng đây sẽ là một ngày tuyệt vời.
Cho đến khoảnh khắc đó.
Sự việc xảy ra ở địa điểm tiếp theo chúng tôi tới. Đó là một cửa hàng phụ kiện nằm ngay gần cửa hàng quần áo. Nghĩ rằng con gái ai cũng thích mấy thứ phụ kiện nên tôi đã rủ cô ấy vào xem.
“Cecilia, chúng ta vào đây đi.”
Biết đâu sẽ có thứ gì đó hợp với Cecilia. Sau đó dành thời gian ở đây rồi đi ăn tối, một kế hoạch hoàn hảo. Dù có bị mắng là “Lần đầu hẹn hò mà đòi tính toán gì” đi nữa, thì miễn là Cecilia vui là được. Chẳng cần gì cầu kỳ cả.
“Cửa hàng phụ kiện... sao. Được thôi anh.”
Được Cecilia đồng ý, tôi định bước vào cửa hàng thì bất chợt có tiếng gọi vang lên.
“Ơ, lẽ nào là... Cecilia!?”
Quay lại nhìn, tôi thấy gã Dũng giả và cô nàng pháp sư lẳng lơ cũng đang cải trang bằng mũ và kính râm.
Hóa ra điềm báo gở ngày hôm nay chính là đây sao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
