Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

49 36

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9454

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1389

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 65

WN - Chương 14: Tôi đã thử hẹn hò đôi?

Chương 14: Tôi đã thử hẹn hò đôi?

Cecilia vẫy tay và hướng về phía cậu Dũng giả đang đi tới.

Này này, điềm báo gở ngày hôm nay hóa ra là chuyện này sao. Mà gã kia tươi cười hớn hở quá nhỉ. Chẳng thèm để ý đến cô nàng pháp sư bên cạnh đang trưng ra bộ mặt sưng sỉa luôn kìa.

“Ceciliaaa, Cecili… ưm ưm!?”

Đang định gọi tên rồi chạy ào tới thì cậu Dũng giả đã bị cô nàng pháp sư đi cùng bịt miệng lại.

“Này Yuuga, cậu ngốc vừa thôi chứ? Bộ quên mất danh tiếng của tụi mình hiện giờ rồi à?”

Có vẻ như cô ta đang mắng mỏ gã bằng giọng rất nhỏ. Nội dung thì tôi cũng phần nào đoán được.

“Linh mục người ta đã cất công cải trang để đi chơi riêng rồi, vậy mà Yuuga cứ thế gọi tên rồi sáp lại gần thì chẳng phải sẽ làm lộ danh tính cho mọi người xung quanh biết sao!? Dùng cái não của cậu một chút đi chứ.”

Quả là một bài giáo huấn sắc sảo. Vì cô ta nói quá đúng nên gã Dũng giả chẳng thể cãi lại lời nào, chỉ biết gật đầu lia lịa.

“Tớ biết rồi. Xin lỗi nhé Mikana, cả Cecilia nữa.”

Cậu Dũng giả nhỏ giọng xin lỗi. Có vẻ gã đã tự ý thức được lỗi lầm của mình. Mà, chuyện này chỉ cần suy nghĩ một chút là ra ngay mà nhỉ.

“Mà nhắc mới nhớ, sao Cecilia lại ở đây? Tụi tớ lâu lắm mới có ngày nghỉ nên rủ nhau đi chơi đây này. Nếu được thì Cecilia đi cùng tụi tớ cho vui luôn không?”

Này này, cậu Dũng giả không nhìn thấy tôi đang đứng lù lù đây à? Tôi đâu có năng lực tàng hình hay mờ nhạt đến mức biến thành phông nền đâu chứ.

“Xin lỗi nhé. Hôm nay tôi cũng có ngày nghỉ, nhưng vì đang đi cùng một người bạn nên là…”

“Bạn sao?”

Nghe Cecilia nói xong, cậu Dũng giả mới chịu nhận ra sự hiện diện của tôi. Trông gã có vẻ hơi khó chịu. Cũng phải thôi, thấy người mình thích đi cùng một gã đàn ông khác thì phản ứng đó là bình thường.

“À… Vậy thì rủ cả anh bạn này đi cùng luôn đi.”

Gì thế, tôi chỉ là đồ đính kèm thôi à? Chẳng thèm đợi Cecilia trả lời, cậu Dũng giả đã nắm lấy tay cô ấy rồi kéo tuột vào phía trong cửa hàng. Cecilia trông chẳng vui vẻ gì với hành động cưỡng ép đó cả.

Bị bỏ lại là tôi và cô nàng pháp sư. Cô ta bắt đầu cằn nhằn:

“Thật tình, khó khăn lắm mới có buổi hẹn hò riêng với Yuuga. Đúng là tai bay vạ gió mà.”

Cô nàng pháp sư này, nếu tôi nhớ không lầm thì tên là Mikana? Phía bên này cũng đang bực mình lắm đây này.

“Vất vả lắm mới ép được cậu ta nghỉ ngơi, trời lại đẹp nên tôi mới rủ cậu ấy đi mua sắm như ngày xưa. Vậy mà.”

Cái gì mà “như ngày xưa”, hóa ra hai người là thanh mai trúc mã à? Cô ta thở dài thườn thượt. Tôi cũng đang bực bội đến phát điên vì buổi hẹn hò đầu tiên bị phá đám đây này.

“Này anh kia, anh thích cô linh mục đó đúng không? Đi cùng nhau thế này chắc chắn là đang hẹn hò rồi.”

Tự nhiên lại bị hỏi một câu khó trả lời quá. Nên đáp lại sao đây nhỉ?

“Hừ, nhìn mặt là biết rồi, không cần trả lời đâu. Thôi thì ráng mà cố gắng đi. Nếu anh làm tốt thì biết đâu Yuuga sẽ chịu từ bỏ cô linh mục đó.”

Tự nhiên lại được cô ta cổ vũ. Cứ tưởng cô ta là hạng lẳng lơ, hóa ra lại là kiểu chung tình với Dũng giả à. Có lẽ tôi nên nhìn nhận lại cô ta một chút.

“Mà với cái bản mặt tẻ nhạt của anh thì tôi cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều đâu.”

Tôi xin rút lại lời vừa nãy. Cô ta có thể không lẳng lơ nhưng cái nết thì đúng là tệ thật. Mà thôi, vì đã nhìn nhận lại đôi chút nên trong lòng tôi sẽ gọi cô ta bằng tên thật vậy.

“Đứng đó ngẩn ngơ cái gì nữa? Định để hai người kia riêng tư đến bao giờ? Đi thôi!”

Mikana bước phăng phăng vào cửa hàng, bỏ mặc tôi lại phía sau. Đúng như cô ta nói, cứ để mặc gã Dũng giả kia thì không ổn chút nào. Tôi lập tức đuổi theo.

Bên trong cửa hàng đầy rẫy các cặp đôi. Chắc hẳn đa số là đàn ông dẫn người yêu đi mua quà tặng. Đảo mắt tìm kiếm một lúc, tôi thấy Cecilia đang đứng cùng Yuuga, và Mikana cũng đã nhập hội.

“A, Youki-san, xin lỗi anh. Em lỡ để anh lại phía sau.”

Cecilia không có lỗi nên cô ấy không cần phải xin lỗi. Tội đồ chính là gã Dũng giả kia. Dù vậy, tôi cũng không nói ra miệng.

“Không sao đâu. Mà ở đây có nhiều phụ kiện đẹp thật đấy.”

Trong cửa hàng trưng bày đủ loại từ nhẫn, vòng tay, dây chuyền đến trâm cài, bông tai với đủ mức giá từ bình dân đến cao cấp.

“Nhân tiện đây, anh sẽ mua tặng em một món. Em thích cái nào?”

Câu nói của tôi lập tức khiến cậu Dũng giả phản ứng.

“Đúng thế. Tớ cũng sẽ chọn cho Mikana và Cecilia mỗi người một món.”

Gã nở nụ cười tỏa nắng rồi nói. Tính thi thố với tôi đấy à? Cái kiểu “chọn cho mỗi người một món” rõ ràng là đang muốn khẳng định đẳng cấp đây mà. Nhưng tôi thì chỉ mua cho mỗi Cecilia thôi nhé.

“Vậy tôi cũng sẽ chọn.”

Hai gã đàn ông bắt đầu lao vào công cuộc lựa chọn phụ kiện. Mikana có vẻ mãn nguyện vì được Dũng giả tặng quà. Còn Cecilia chỉ biết cười trừ. Có lẽ cô ấy nhận ra gã Dũng giả đang muốn hơn thua với tôi.

“Giờ sao ta.”

Từ kiếp trước đến tận bây giờ, tôi chỉ mới tặng quà cho phụ nữ đúng một người là mẹ mình thôi. Biết chọn cái nào đây? Tôi rảo bước quanh cửa hàng và dừng chân trước một món đồ.

“Ồ, cái này được nè.”

Thứ đập vào mắt tôi là một chiếc dây chuyền có giá cả phải chăng. Dù rẻ nhưng đường nét rất tinh tế, không hề tạo cảm giác rẻ tiền. Tôi tự đắc rằng mình đã chọn được một món quà khá khẩm.

“Cecilia, cái này thấy sao?”

Tôi ướm thử dây chuyền cho cô ấy. Trông hợp đấy chứ nhỉ? Bản thân cô ấy cũng có vẻ rất thích. Khi cả hai chúng tôi đang bắt đầu chìm vào bầu không khí lãng mạn thì…

“Cecilia, em dùng thử món tớ chọn xem sao.”

Gã Dũng giả lại chen ngang. Đồ không biết đọc tình huống, người ta đang mặn nồng mà.

Món đồ gã Dũng giả mang tới là một chiếc trâm cài tóc trang trí cực kỳ cầu kỳ, trông đắt tiền khỏi bàn. Nhưng mà, đính đá quý chằng chịt nhìn nó cứ thô kệch thế nào ấy. Này này, không phải cứ đắt là tốt đâu nhé. Gu thẩm mỹ của cậu có vấn đề rồi. Nhìn mặt Mikana với Cecilia kìa, méo xệch hết rồi kìa. Hai cô nàng chắc đang thầm nghĩ: “Không thể tiêu hóa nổi món này”.

“Để tớ cài cho cậu.”

Cậu Dũng giả chắc chẳng biết mình đang bị chê tơi tả trong lòng mọi người đâu. Nói đoạn, gã định cài trâm lên nên đã đưa tay gỡ chiếc mũ rơm của Cecilia ra… Đồ ngốc!

Trừ gã Dũng giả ra, ba người chúng tôi đều trợn tròn mắt kinh hãi. Nếu làm vậy thì…

“Ơ, chẳng phải là Ngài Cecilia đó sao!?”

“Người đứng cạnh không phải Ngài Dũng giả đó chứ?”

“Có cả Ngài Mikana nữa kìa.”

Danh tính bị bại lộ, cửa hàng lập tức rơi vào hỗn loạn. Tôi bị đám đông hiếu kỳ xô đẩy, dù lúc nãy đứng ngay cạnh họ nhưng giờ đã bị đẩy văng ra thành một trong những kẻ đứng xem.

“Yuuga đồ ngốc!”

“Cecilia ơi, em đâu rồi!?”

“Youki-san, anh ở đâu vậy!?”

“Đừng có đẩy, làm phiền cửa hàng quá! Mọi người ra ngoài hết đi!”

Tôi cố gắng thúc giục mọi người ra ngoài để giải tỏa, nhưng sự hỗn loạn vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Người kéo đến ngày càng đông, ba người bọn họ bị bao vây bởi hàng tá câu hỏi.

“Ngài Dũng giả, rốt cuộc ai mới là người ngài yêu thật lòng ạ!?”

“Chuyện đính hôn với công chúa các nước thì sao ạ?”

“Ngài Cecilia cứ từ chối đính hôn suốt, có phải là vì Ngài Dũng giả không?”

“Ngài Mikana sẽ tính sao đây?”

“Ơ? Hình như lúc nãy còn một người nữa đi cùng họ thì phải.”

Trong lúc ba người kia đang bị quay như chong chóng, tôi đã bị dòng người xô đẩy cho tơi tả.

Sáu tiếng sau, cả bốn người chúng tôi đều rã rời. Khi vụ náo động đã lắng xuống, chúng tôi đang ngồi nghỉ ngơi tại một công viên gần đó.

“Cecilia này, Mikana này, cả anh bạn kia nữa, nếu được thì lát nữa chúng ta cùng đi ăn tối…”

“Đừng có mơ!”

“Không đời nào!”

“Xin phép từ chối ạ!”

Tâm hồn ba chúng tôi đã đồng điệu vào khoảnh khắc đó. Cái kẻ gây ra mọi chuyện mà còn mặt mũi mời mọc à? Dù gã Dũng giả chắc cũng đã mệt lử rồi. Nhưng tôi thì xin kiếu, không muốn dính vào rắc rối thêm chút nào nữa.

“A ha ha. Phải rồi nhỉ.”

Hy vọng gã biết hối lỗi một chút. Ngày nghỉ vất vả lắm mới có được đã tan tành mây khói. Định đi xả stress mà cuối cùng lại rước thêm mệt mỏi vào người.

“Hôm nay giải tán ở đây đi.”

Mọi người đều đồng ý với đề xuất của tôi. Kết cục, buổi hẹn hò đầu tiên của tôi đã thất bại thảm hại. Cậu Dũng giả… không, Yuuga. Nhớ mặt ta đó… mối thù này ta sẽ không bao giờ quên.

Ngày hôm sau, tôi lại bị dì Seria triệu tập. Lại bị giáo huấn nữa sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!