Chương 10: Tôi đã tái ngộ với thuộc hạ cũ
Hôm nay tôi có nhiệm vụ tại khu rừng Osel, nơi mất khoảng năm giờ đi xe ngựa từ vương đô. Dù đang là ban ngày nhưng ánh mặt trời chẳng thể len lỏi vào được bao nhiêu, khiến khu rừng trở nên âm u và thi thoảng lại vang lên tiếng gầm gừ của ma vật, tạo nên một bầu không khí cực kỳ đáng sợ.
Hạng của tôi hiện đã tăng lên mức C. Kể từ lần đến thăm dinh thự của Cecilia và biết được chuyện gã Dũng giả cũng thích cô ấy, tôi đã nhận ra tình hình đang rất khẩn cấp. Để rút ngắn khoảng cách với gã, tôi đã nỗ lực hết mình.
Nhiệm vụ lần này là tiêu diệt Cockatrice, một loại ma vật hạng C đang gây rắc rối trong khu rừng này.
“Thật tình, cứ nhắm vào dân làng xung quanh mà hóa đá bừa bãi. Rốt cuộc chúng muốn cái quái gì không biết.”
Cockatrice là loại ma vật có khả năng hóa đá, ngoài năng lực đó ra thì chúng chẳng có gì đặc biệt nên mới được xếp vào hạng C. Tuy nhiên, đối với dân thường thì chúng vẫn là một mối đe dọa cực lớn.
Đang rảo bước trong rừng, tôi bỗng nghe thấy tiếng sột soạt phát ra từ bụi rậm phía trước. Tôi cảnh giác và chậm rãi tiến lại gần.
“Úi chà!”
Bất thình lình, một bộ giáp không đầu lao ra từ bụi rậm và vung kiếm chém về phía tôi. Tôi vội lùi lại một bước để tránh đường kiếm và giữ khoảng cách. Đang định dùng ma thuật sở trường để thổi bay kẻ địch thì...
“Hửm?”
“Ơ kìa? Chẳng phải Đội trưởng đó sao ạ.”
Nhìn kỹ lại thì ra đó là Duke, một Dullahan và cũng là thuộc hạ của tôi hồi còn ở Ma Vương Thành. Cái đầu mà hắn đang cầm ở tay trái lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Đúng là Đội trưởng rồi. Sừng và cánh của ngài đâu mất rồi ạ? Mà quan trọng là bấy lâu nay ngài đã đi đâu thế? Đội trưởng 'hikikomori' đột ngột biến mất, rồi Ma Vương đại nhân lại bị Dũng giả tiêu diệt, bọn em đã lo lắng cho ngài lắm đấy ạ!”
“Này này, bình tĩnh lại đã. Mà sao ngươi lại ở đây?”
Vào cái ngày được Cecilia thuyết phục, dù thời gian gấp gáp nhưng tôi thực sự đã bỏ mặc bọn họ lại Ma Vương Thành mà chẳng nói lấy một lời. Không ngờ là bọn họ vẫn còn sống.
“Bọn em đã đi tìm ngài suốt đấy ạ, cả Happiness và Seek cũng đi cùng nữa. Bọn em lo cho ngài lắm!”
Happiness là một Harpy, còn Seek là một Pixie, cả hai đều là thuộc hạ cũ của tôi.
“Hai đứa đó cũng ở trong khu rừng này sao?”
“Vâng, hôm nay bọn em định tìm ngài trong khu rừng này nên đã hẹn gặp nhau ở phía trước một chút ạ. Đội trưởng cũng đi cùng em nhé.”
Đã lâu rồi không gặp lại các thuộc hạ cũ. Hơn nữa, họ đã vất vả đi tìm tôi bấy lâu nay, tôi không thể không đến gặp họ được. Cứ thế, tôi đi theo sự dẫn đường của Duke tới điểm hẹn.
“Vẫn còn sống cơ đấy.”
“Oa—! Là Đội trưởng kìa—!”
Tới điểm hẹn, tôi thấy Happiness và Seek đã ở đó. Happiness nheo mắt lại rồi lập tức quay mặt đi chỗ khác, còn Seek thì cười rạng rỡ và lao tới ôm chầm lấy tôi.
“Các ngươi vẫn còn sống sao?”
Tôi từng lo lắng rằng họ đã bị tiêu diệt khi Dũng giả đánh bại Ma Vương. Thật may là họ vẫn bình an vô sự. Nghe câu hỏi của tôi, Duke có vẻ hơi tự ái, hắn chống tay lên hông, ưỡn ngực phản bác:
“Xin ngài đừng có tự tiện khai tử cho bọn em như thế chứ ạ.”
Theo lời kể của họ, vào ngày hôm đó, vì tổ đội Dũng giả cứ đến rồi lại được tôi ra lệnh cho thuộc hạ mang vứt ở làng nên họ vẫn đứng đợi ở một căn phòng khác như mọi khi. Tuy nhiên, đợi mãi chẳng thấy tôi gọi, lo lắng nên họ đã chạy tới phòng của tôi thì...
“Đội trưởng không có ở đó.”
Happiness trả lời một cách hờ hững.
“Sau đó thì Ma Vương đại nhân bị Dũng giả hạ gục, nên ba đứa tụi em đã cùng nhau trốn khỏi lâu đài đấy ạ—.”
Seek cười khúc khích. Tôi hỏi có gì buồn cười thì cậu ta bảo vừa nhớ lại cảnh Duke vừa chạy trốn vừa khóc lóc gọi “Đội trưởng ơi—”. Đúng là nghe thôi cũng thấy buồn cười thật.
“Thì em cứ nghĩ Đội trưởng không đời nào bị hạ được... nên bấy lâu nay bọn em vẫn luôn đi tìm ngài đấy ạ.”
Tính ra cũng đã một tháng rưỡi trôi qua kể từ ngày đó, vậy mà họ vẫn kiên trì đi tìm tôi. Đúng là những thuộc hạ hết lòng vì cấp trên.
“Tại Đội trưởng vốn là kẻ 'hikikomori' mà. Không biết ngài ở đâu là bọn em thấy bất an lắm ạ.”
Hửm?
“Nếu cứ để mặc ngài... thì chẳng biết ngài sẽ làm ra chuyện gì nữa.”
Hử?
“Thi thoảng ngài lại bị 'lên cơn' rồi hét lên mấy câu kỳ quặc nữa mà—.”
Này này, mấy cái đứa này coi ta là cái hạng gì vậy hả.
“Mà thôi, tìm thấy ngài là tốt rồi ạ. Vậy Đội trưởng, hồi nãy em cũng hỏi rồi, sừng và cánh của ngài đâu mất rồi ạ?”
“Ta tự bẻ gãy rồi vặt sạch vứt đi rồi.”
“““...”””
Phản ứng sau đó của mỗi người một kiểu. Duke thì mếu máo lao tới kêu gào “Đội trưởng làm cái gì vậy ạ—”, Happiness thì lầm bầm bảo cuối cùng ngài cũng “thức tỉnh” rồi sao. Thức tỉnh cái gì cơ? Còn Seek? Cậu ta cười đến mức ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, người cứ giật lên bần bật.
“Đội trưởng ơi— từ lúc tụi em vắng mặt đã xảy ra chuyện gì với ngài vậy ạ—”
Duke vẫn đang ôm chặt lấy tôi, vừa khóc vừa đòi một lời giải thích. Có chuyện gì xảy ra ư? Thôi thì cứ thành thật mà nói vậy.
“Trong tổ đội Dũng giả có cô nàng linh mục rất dễ thương đúng không. Ta đã tỏ tình với cô ấy nhưng bị đá, nên giờ ta đang tập làm con người đây.”
Duke đang ôm tôi khóc, Happiness đang trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, Seek đang cười lăn lộn. Cả ba người đồng loạt đứng hình tại chỗ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
