Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

(Hoàn thành)

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

비타로사

Tôi đã chuyển sinh thành nhân vật phụ trong tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn. Và nhân vật chính lại ám ảnh với tôi...

84 1366

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6098

Tôi Đang Nỗ Lực Hết Mình Để Được Vuốt Ve Và Ôm Ấp Những Thứ Bông Xù Ở Dị Giới

(Đang ra)

Tôi Đang Nỗ Lực Hết Mình Để Được Vuốt Ve Và Ôm Ấp Những Thứ Bông Xù Ở Dị Giới

Himawari

Tác phẩm đạt giải "Net Novel Award", khởi nguồn từ trang "Shosetsuka ni Naro" – Một câu chuyện giả tưởng về những thứ bông xù ở dị giới!

6 183

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

108 3784

Party Kara Tsuihou Sa Reta Sono Chiyu-shi, Jitsu wa Saikyou ni Tsuki

(Đang ra)

Party Kara Tsuihou Sa Reta Sono Chiyu-shi, Jitsu wa Saikyou ni Tsuki

Kage Take

Liệu Raust có thể chứng minh cho mọi người thấy khả năng thực sự của mình? Và tại sao một cô gái xinh đẹp như thế lại muốn lập đội với cậu?

45 6824

Chương 8: Tôi đã bị gài bẫy

Chương 8: Tôi đã bị gài bẫy

Theo chân dì Seria, tôi được mời đến dinh thự nhà Aquarein lần thứ hai. Lúc này, tôi đang đứng trước cổng cùng dì, nhưng mà…

“Dì Seria ơi. Hai tên lính đứng ở đây hôm nọ”

Hai tên lính từng chĩa mũi thương vào tôi đã không còn ở đó. Thay vào đó là những người lính khác.

“Ôi trời, chúng đã có thái độ khiếm nhã với khách quý mà. Cháu có muốn biết chuyện gì đã xảy ra với họ không?”

Con người ta, tôi nghĩ có những chuyện tốt nhất là không nên biết. Dù là Ma tộc đi nữa, chắc cũng có những điều không nên tò mò thì hơn. Tôi cảm giác nếu nghe câu trả lời, chắc chắn sẽ là một điều gì đó rất kinh khủng.

“Hai đứa đó ấy à… đã bị Maid trưởng nhà dì giáo huấn cho một trận tơi bời rồi.”

Ra là vậy, nghe có vẻ không đến mức kinh hoàng như mình tưởng.

“Maid trưởng nhà dì vốn xuất thân là mạo hiểm giả hạng A đấy. Vì vài lý do mà cô ấy giải nghệ rồi chuyển sang làm hầu gái.”

Hèn chi, thực lực chắc chắn không phải dạng vừa. Cô ấy kiêm luôn cả chức đội trưởng đội lính gác chăng? Vì vậy nên Maid trưởng mới đứng ra dạy dỗ bọn họ.

“Cô ấy mà nổi giận thì đáng sợ lắm. Nghe đâu cô ấy chỉ dịu dàng với mỗi chồng mình thôi.”

Gì đây, hóa ra chỉ là một câu chuyện khoe khoang hạnh phúc gia đình thôi à?

“Nhưng mà, hình như có lần hai vợ chồng cãi nhau to lắm. Anh chồng bị thương nặng đến mức phải mất nửa năm mới bình phục cơ.”

“……”

“Mà thôi, chồng cô ấy cũng là mạo hiểm giả hạng A, nên nghe bảo bị thương thế là còn nhẹ đấy.”

Kinh dị quáaaaa! Cái người đó là quái vật phương nào thế!? Cùng hạng A với nhau mà đánh chồng đến mức nhập viện nửa năm là sao trời.

“Nhưng cô ấy bảo là nhờ thế mà có thời gian chăm sóc chồng, được anh ấy nhõng nhẽo nên cô ấy vui lắm.”

Kết cục vẫn là khoe hạnh phúc à. Anh chồng đó chắc là vẫn ổn chứ nhỉ?

“Ơ kìa, vừa nhắc đã thấy rồi.”

Nhìn về phía dinh thự, một người phụ nữ mặc bộ đồ hầu gái đang tiến về phía chúng tôi.

“Mừng phu nhân đã về.”

Cô ấy cúi chào dì Seria với một góc độ cực kỳ chuẩn xác và thanh lịch. Trông cô ấy vẫn còn khá trẻ, là một người phụ nữ rất xinh đẹp. Liệu đây có thực sự là người phụ nữ trong câu chuyện lúc nãy không?

“Đây là khách sao ạ? Tôi là Sophia, Maid trưởng của nhà Aquarein.”

“À… chào cô. Tôi là Youki.”

Vì cô ấy cúi đầu chào nên tôi cũng khẽ khàng đáp lễ. Gì chứ, trông hoàn toàn là một người bình thường mà… Tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ như vậy.

“Sophia này, chuyện đó xong chưa?”

“Dạ chưa, mới xong được một nửa thôi ạ.”

Chuyện gì vậy nhỉ?

“Mới được một nửa thôi sao?”

“Vâng, vì bọn họ cứ ngất đi liên tục nên tốn thời gian hơn tôi tưởng ạ.”

“……”

Tại sao nhỉ, tôi cảm giác mình không nên xen vào cuộc đối thoại này thì hơn.

“Thưa phu nhân, tôi được phép bẻ tối đa bao nhiêu cái xương ạ?”

“Ừm, tôi giao cho Sophia đấy. Cứ làm những gì cô muốn đi.”

Hai người này thực sự đang nói cái quái gì thế hả trời!?

“Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ kiềm chế ở mức năm cái nhé. Tôi có được phép dùng ma thuật trung cấp không ạ?”

“Để xem nào. Còn những một nửa nữa cơ mà, tôi nghĩ chắc là được thôi.”

“Tôi rõ rồi. Vậy tôi sẽ làm như thế. Ngài Youki, có chuyện gì sao ạ? Trông sắc mặt ngài không được tốt cho lắm.”

“Dạ không, cháu không sao ạ. Chắc là cô nhìn nhầm thôi.”

Dù có chết tôi cũng không dám thốt lên rằng mình đang sợ phát khiếp trước hai người đâu. Sự thật về câu chuyện họ đang bàn tán có lẽ nên để nó chìm vào bóng tối thì hơn.

“Vậy thì, tôi xin phép dẫn đường vào dinh thự.”

Tôi đi theo cô Sophia vào bên trong nhà Aquarein. Ngay khi vừa vào sảnh, tôi đã bị dì Seria kéo tuột đi, và dừng lại trước căn phòng của Cecilia mà tôi từng đến lần trước. Cô Sophia thì ngay khi vào nhà đã nói “Chúc ngài có một khoảng thời gian vui vẻ” rồi bước đi đâu mất.

“Nào, Youki-kun. Chờ dì ra hiệu rồi mới được vào nhé.”

Dặn dò xong, dì Seria bước vào phòng. Ngay sau đó, một tín hiệu bằng tay từ phía sau cánh cửa phát ra, báo hiệu cho tôi vào trong.

“Cái gì!? Tại sao Youki-san lại ở đây!?”

Ở đó, có lẽ là do vừa mới thức dậy chăng. Cecilia đang trong bộ dạng tóc tai bù xù và mặc váy ngủ.

“Cái con bé này, cứ hễ đến ngày nghỉ là lại lười dậy sớm thế đấy~”

Ở góc phòng, dì Seria đang cười khúc khích. Tôi tự hỏi tại sao dì ấy lại đứng tít tận góc phòng, nhưng sau khi nhìn hành động của Cecilia, tôi đã hiểu ra. Cô ấy với lấy cây trượng dựng ngay cạnh bàn trang điểm gần giường và chĩa thẳng về phía tôi. Này này, khoan đã!

“Shiny Bolt!”

Ma thuật ánh sáng cấp thấp – Shiny Bolt. Luồng sáng thánh thiện mang hình thù tia sét đánh trực diện vào tôi, hất văng tôi ra ngoài hành lang. Vì quá bất ngờ nên tôi không kịp phản ứng, dính trọn đòn ma thuật khi không có phòng bị nên tôi nằm đo đất ngoài phòng luôn.

“Mời anh đi ra ngoài cho!”

Rầm! Cánh cửa đóng sầm lại. Đáng lẽ cô nên nói câu đó trước khi tung ma thuật chứ. Ngay trước khi cửa đóng, tôi đã thấy dì Seria đứng trong phòng cười khoái chí nhìn mình.

Cái người này gài bẫy mình rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!