Chương 12: Tôi đã cùng thuộc hạ cũ đi gặp người mình thầm thích
“Thật là quá đáng!”
Tôi dẫn theo ba thuộc hạ cũ đến dinh thự của Cecilia. Hôm nay, may mắn là cô ấy không có lịch trình gì nên chúng tôi đã gặp được nhau, thế nhưng...
“Người tốt.”
Cái con bé Happiness này. Nó đã mách lẻo với Cecilia về những gì tôi đã làm với nó. Thế là Cecilia ôm chầm lấy Happiness, vừa dỗ dành vừa xoa đầu nó một cách dịu dàng.
Ghen tị quá đi mất. Trong khi đó, tôi lại đang phải ngồi quỳ seiza và chịu một bài giáo huấn dài dằng dặc.
“Youki-san, anh là đồ ngốc à? Dù có muốn cải trang thành người đi nữa thì cũng phải có giới hạn chứ. Sao anh có thể vặt sạch lông của một cô bé Harpy như vậy. Hãy tự kiểm điểm lại đi!”
“Đúng như cô nói. Tôi đúng là đồ ngốc.”
Trong lúc tạ lỗi, tôi cũng bắt đầu thấy hối hận thật sự. Duke và Seek thì cứ đứng bên cạnh gật đầu lia lịa. Mấy đứa ít nhất cũng phải bênh vực ta một câu chứ!
Mà thôi, dù sao thì tất cả cũng là lỗi của tôi.
Sau khi thành tâm dập đầu xin lỗi hết mức, cuối cùng tôi cũng được cô ấy tha thứ.
“Mà này, cơ ngơi này to thật đấy nha~”
“Rộng lớn!”
“Dù sao thì Ma Vương Thành vẫn to hơn nhiều nhỉ~”
Duke và Happiness đưa ra những cảm nhận bình thường, nhưng còn Seek, em ăn nói mất lịch sự quá đấy! Ba đứa chúng nó cứ tò mò nhìn quanh phòng của Cecilia, hết ngắm cái này đến ngó cái kia. Làm ơn đừng có làm vỡ cái gì nhé.
“Thuộc hạ cũ... sao? Có vẻ anh rất được họ quý mến nhỉ.”
Cecilia nhìn ba đứa rồi cười. Quý mến sao?
“Bây giờ thì vậy thôi. Chứ cái tên Duke này lúc mới gặp không phải như thế đâu. Tộc Dullahan đa phần là những kẻ lầm lì ít nói. Vậy mà chẳng hiểu sao thằng nhóc này lại trở nên hoạt bát quá mức thế này.”
Tôi nhớ lại lần đầu chúng tôi gặp nhau. Nếu tôi nhớ không lầm, hắn là thuộc hạ đầu tiên được Ma Vương đại nhân phái đến dưới trướng của tôi. Duke nghe thấy câu chuyện giữa tôi và Cecilia cũng xen vào:
“Lúc mới gặp, em ghét Đội trưởng lắm luôn ấy. Ở Ma Vương Thành, Đội trưởng là một Ma tộc cực kỳ nổi tiếng mà.”
Hắn ngước mặt lên trần nhà, vẻ mặt đầy hoài niệm về quá khứ. Mà, bị ghét cũng là chuyện đương nhiên thôi. Cecilia nghe thấy tôi là kẻ nổi tiếng thì tỏ vẻ quan tâm. Hình như cô ấy lại hiểu lầm gì rồi.
“Nói cho cô biết, 'nổi tiếng' ở đây là theo nghĩa tiêu cực đấy nhé? Không phải nghĩa tốt đẹp gì đâu.”
“Ơ!? Vậy sao ạ. Tôi cứ ngỡ là anh nổi tiếng vì sức mạnh đáng nể chứ. Không phải vậy sao?”
Hoàn toàn không. Nếu nổi tiếng vì lý do đó thì tôi đã chẳng phải làm Boss trung cấp rồi.
“Đội trưởng nổi tiếng vì là kẻ 'hikikomori' chẳng bao giờ chịu bước chân ra khỏi phòng đấy ạ. Với cả, mấy câu thoại ngài nói với Ngài Zaekil cấp trên cũng nổi đình đám luôn.”
Này, khoan đã, đừng có kể cái đó! Tôi định ngăn Duke lại, nhưng Cecilia đã giục hắn hãy tiếp tục đi.
“Ngài Zaekil từng bảo Đội trưởng hãy mau chóng đi tấn công con người đi, thế là Đội trưởng đã đáp lại rằng: 'Hừ, ta không thể rời khỏi đây. Căn phòng này đang bảo ta đừng đi. Ngươi hiểu rồi thì hãy mau biến đi trước khi ta không còn là chính mình nữa'.”
Lại thêm một lịch sử đen tối của tôi bị phơi bày. Cecilia lấy tay che miệng, cố gắng hết sức để nhịn cười.
“Ngài Zaekil chắc là tức đến mức 'tẩu hỏa nhập ma' luôn nên đã lẳng lặng đi về mà chẳng nói lời nào. Từ đó về sau, Ngài ấy cũng vài lần đến thuyết phục Đội trưởng. Nhưng chắc là vì quá mệt mỏi khi phải đối phó với Đội trưởng nên dần dần, Ngài Zaekil không còn bảo Đội trưởng đi tấn công người nữa.”
Cecilia rốt cuộc cũng vượt qua giới hạn chịu đựng, cô ấy ôm bụng cười ngặt nghẽo. Còn tôi thì chỉ biết cười gượng gạo. Hồi đó mình đúng là một tên ngốc.
À mà giờ cũng thế thôi.
“À thì, vì có mấy cái tin đồn đó nên em mới ghét Đội trưởng lắm. Nhưng vì đã trở thành thuộc hạ nên em đã định sẽ uốn nắn lại ngài.”
Nói cách khác là dùng vũ lực. Ngay ngày đầu tiên được phái đến, hắn đã lao vào tấn công tôi làm tôi chẳng hiểu mô tê gì. Kết quả thì khỏi phải nói rồi.
“Nhưng rồi em bị đánh cho tơi tả, xong bị ngài nhồi nhét đủ thứ vào đầu nên mới trở thành em của bây giờ đây ạ.”
Thời đó tôi vẫn còn đang trong giai đoạn phấn khích vì được chuyển sinh. Vì là thuộc hạ đầu tiên nên tôi đã lỡ “cải tạo tâm hồn” hắn hơi quá tay. Mà, tôi cũng không hối hận về chuyện đó đâu.
“Vậy còn hai người kia, anh gặp họ như thế nào?”
Cecilia đã ngưng cười và hỏi tiếp. Happiness và Seek sao? Hai đứa đó thì—
“Ơ kìa, chúng nó biến đâu mất rồi?”
Không thấy đâu cả. Vì quá mải mê ôn lại chuyện cũ mà tôi không hề hay biết. Chắc là chúng đã lẩn ra khỏi phòng từ lúc nào rồi. Chết dở, dù bây giờ chúng đang cải trang thành người nhưng vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì nguy.
“Mau đi tìm họ thôi. Chắc chắn họ vẫn còn ở trong dinh thự.”
Cecilia, tôi và Duke vội vã rời khỏi phòng để đi tìm hai đứa kia. Mấy cái đứa này, cứ thích làm theo ý mình.
Dinh thự nhà Aquarein rất rộng nên việc tìm kiếm quả là một thử thách. Chúng tôi chạy khắp nơi từ sảnh chính, phòng sách đến cả nhà bếp nhưng vẫn bặt vô âm tín. Tôi buộc phải bình tĩnh lại để suy nghĩ cách khác.
“Đúng rồi! Hãy nhờ cô Sophia giúp đỡ.”
Với tư cách là Maid trưởng, chắc chắn cô ấy thông thuộc mọi ngóc ngách trong nhà này. Hơn nữa, cô ấy có vẻ là kiểu người xuất quỷ nhập thần nên chắc sẽ tìm thấy họ ngay thôi.
Cecilia đồng ý, Duke thì bảo tuy không biết là ai nhưng cứ làm vậy đi, thế là chúng tôi tiến về phía phòng nghỉ của người hầu, nơi cô Sophia thường ở.
“Đúng rồi. Đó là góc cúi chào hoàn hảo. Khi chào hỏi, hãy nhớ kỹ cái góc độ đó nhé.”
“Đã rõ!”
Cái gì thế này? Cô Sophia đang dạy cho Happiness trong bộ đồ hầu gái về góc độ cúi chào chuẩn xác. Vừa bước vào phòng người hầu, chúng tôi đã chứng kiến cảnh tượng này.
“Ơ kìa? Tiểu thư và Ngài Youki cùng... một vị khách mới sao. Có việc gì không ạ? Hiện tại tôi đang giáo dục cho một nữ hầu mới.”
Nó trở thành nữ hầu mới từ bao giờ thế hả trời!
“Cô Sophia này. Cô tìm thấy cô bé đó ở đâu vậy?”
“Cô bé đang đi dạo trong dinh thự. Vì hôm nay có một nữ hầu mới dự định sẽ đến nên tôi cứ ngỡ cô bé đi lạc nên đã dẫn về đây. Có vấn đề gì sao ạ?”
Cô ấy hỏi ngược lại tôi “Có vấn đề gì à?”. Vấn đề lớn lắm luôn ấy chứ! Tôi lập tức giải thích sự tình và xin cho Happiness được giải ngũ. Nhân tiện thì, cô bé nữ hầu mới thật sự đang bị các hầu gái khác thẩm vấn vì bị coi là kẻ tình nghi.
Chắc không phải lỗi tại bọn tôi đâu nhỉ?
“Tiếc thật đấy. Cô bé này tiếp thu rất nhanh, tôi cứ ngỡ cô bé sẽ trở thành một nữ hầu ưu tú cơ.”
Cô Sophia tỏ vẻ thất vọng ra mặt. Hóa ra Happiness thực chất cũng khá hào hứng với việc này. Nhưng thôi, chắc cô Sophia phải bỏ cuộc thôi. Bỏ lại cô Sophia đang nhìn Happiness bằng ánh mắt luyến tiếc, chúng tôi rời khỏi phòng người hầu.
“Cuối cùng là Seek. Thằng nhóc đó biến đâu rồi?”
Nghĩ lại thì nó mới là đứa đáng lo nhất. Với tính cách hiếu kỳ, chẳng biết nó sẽ gây ra chuyện gì nữa. Phải mau chóng tìm thấy nó trước khi có chuyện lớn xảy ra.
“Đã ra ngoài vườn rồi.”
Quả nhiên là Happiness. Cô bé đã thấy Seek đi đâu. Mà thôi, việc em tự ý hành động thì anh vẫn không tha thứ đâu nhé. Dựa theo thông tin của Happiness, chúng tôi hướng ra phía vườn.
“Khò... khò...”
“Một đứa trẻ dễ thương nhỉ. Đi lạc vào đây sao?”
Ra đến vườn, tôi thấy Seek đang ngủ ngon lành trên đùi của dì Seria. May quá. Với Seek thì thế này là kết quả tốt nhất rồi. Tôi cứ lo lắng không biết nó có phá phách gì không, hóa ra chỉ là lo hão.
“A~ nhẹ cả người.”
“May quá đi thôi~”
“... An tâm.”
Ba người chúng tôi, những kẻ hiểu rõ tính tình của Seek, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
“Ơ kìa? Youki-kun đến rồi sao. Hai người phía sau là bạn của cháu à. Có cả một cô bé nữa này.”
Dì Seria vừa hỏi vừa xoa đầu Seek. Này này, dì đừng có nhìn cháu và Happiness với ánh mắt đó chứ.
“Vâng. Chỉ là bạn bè bình thường thôi ạ. Với cả, thằng nhóc kia cũng vậy. Nó có gây phiền hà gì cho dì không ạ?”
Tôi nhấn mạnh từ “bạn bè”. Nếu nó gây chuyện gì thì tôi biết phải làm sao đây.
“Ôi trời thế sao? Dì rất thích trẻ con nên chẳng thấy phiền hà gì đâu. Thằng bé cứ chạy nhảy tung tăng khắp vườn, dì đã chơi cùng nó đấy. Chắc là chơi mệt quá nên nó lăn ra ngủ mất rồi.”
Ra là vậy, thảo nào dì lại cho nó gối đầu lên đùi. Dù sao thì cũng thật may mắn. Nghĩ đến việc nó mà làm hỏng cái gì thì... thật rùng mình.
Tìm thấy cả hai đứa bình an vô sự, khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi chuẩn bị ra về. Lúc chia tay, cả hai người họ đều bảo chúng tôi hãy luôn đến chơi nhé.
Để tiện nói chuyện, tôi dẫn ba đứa ra khỏi Minerva và đi tới một ngọn đồi gần đó.
“Sao hả? Đã thỏa mãn chưa?”
“Mãn nguyện rồi ạ.”
“Rất nhiều.”
“Vui lắm luôn~ Dì Seria cho gối đầu lên đùi thích cực kỳ luôn~ Lần tới em lại muốn được dì làm thế nên em sẽ đi theo tiếp~”
Quả nhiên là vậy. Chỉ riêng Seek là có cái gì đó hơi khác thường, nhưng tóm lại là chúng muốn đi theo tôi. Dù đã đoán trước được nhưng mà... Vậy là từ nay ba thuộc hạ cũ Duke, Happiness và Seek sẽ sống tại Minerva.
Nhân tiện, ngay ngày hôm sau Happiness đã bị cô Sophia lôi đi mất. Cô Sophia lấy đâu ra thông tin nhanh vậy trời...?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
