Chương 15: Tôi đã đi thăm bệnh người mình thầm thích
Giống như hôm qua, tôi lại bị dì Seria triệu tập đến dinh thự nhà Aquarein. Thú thật là những mệt mỏi từ vụ náo loạn hôm qua vẫn còn chưa tan biến hết, vậy mà…
“Chẳng biết dì gọi mình có việc gì nữa? Mà thôi, chắc cũng chẳng cần đoán làm gì.”
Có lẽ lại là một bài giáo huấn thôi. Tôi đã làm hỏng ngày nghỉ mà dì vất vả thu xếp cho con gái mình kia mà. Chỉ cần nghĩ đến việc mình sắp phải đối mặt với hình phạt gì thôi là tôi đã thấy lạnh sống lưng rồi. Liệu dì ấy có định bắt tay với cô Sophia để “xử” mình luôn không? Nếu thế thì chỉ có nước đăng xuất khỏi trái đất. Dù sợ nhưng đã đến đây thì không thể quay đầu, tôi đánh bạo bước vào nhà.
“Đội trưởng.”
Vừa vào đến dinh thự, vẫn là Happiness đảm nhận vai trò dẫn đường cho tôi như hôm qua. Khi đến trước phòng dì Seria, trước khi rời đi, con bé còn nói một câu:
“Tôi sẽ nhặt xương cho ngài.”
Nói xong nó lẳng lặng bước đi. Rốt cuộc thì tôi sắp phải đối mặt với cái gì đây? Tôi hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa bước vào.
“Ôi, tới rồi à. Chào mừng cháu.”
Dì Seria đón tiếp tôi bằng nụ cười rạng rỡ như mọi khi, nhưng nhìn kỹ thì đôi mắt dì hoàn toàn không cười chút nào. Có vẻ dì đang cực kỳ giận dữ.
“Thực ra sức khỏe của Cecilia không được tốt. Có vẻ như những mệt mỏi từ vụ náo động hôm qua đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con bé. Ngay khi vừa về đến nhà là con bé đã ngất xỉu rồi.”
Tôi kinh ngạc đến mức bật dậy khỏi ghế sofa và lao tới chỗ dì Seria.
“Cecilia ngất xỉu sao!? Cô ấy có sao không dì!?”
“Bình tĩnh lại đi nào. Hiện tại con bé đang nằm nghỉ trong phòng rồi.”
Được dì Seria trấn an, tôi rụng rời tay chân, ngồi bệt xuống tại chỗ.
“Làm sao có thể chứ.”
Không ngờ Cecilia lại đổ bệnh. Chắc chắn là lỗi của tôi rồi. Cảm giác tội lỗi như muốn bóp nghẹt lấy tôi.
“Thôi nào, đừng có ủ rũ thế chứ. Thầy thuốc bảo chỉ là một cơn cảm nhẹ thôi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe lại nên không sao đâu.”
Dù dì bảo là cảm nhẹ, nhưng nguyên nhân khiến cô ấy kiệt sức chính là tôi. Nhưng mà, cứ ngồi đây dằn vặt cũng chẳng giải quyết được gì.
“Vậy ạ, thế thì may quá.”
Trước mắt cứ phải bình tâm lại đã. Dù tôi có cuống cuồng lên thì cũng chẳng giúp Cecilia khỏe lại nhanh hơn được.
“Dì không giận Youki-kun lắm đâu. Vì người nhờ cháu đi cùng Cecilia hôm qua là dì mà. Người mà dì đang giận tím người là cậu Dũng giả kia kìa.”
Có vẻ dì đã biết rõ nguyên nhân của vụ náo loạn hôm qua. Nụ cười của dì Seria bắt đầu trở nên lạnh lẽo. Chẳng phải là ảo giác đâu, tôi thực sự cảm thấy nhiệt độ trong phòng đang giảm xuống đột ngột.
“Cái kẻ đã phá hỏng ngày nghỉ quý giá mà dì dành cho con gái báu vật của mình, dì làm sao có thể để kẻ đó bước chân vào dinh thự này để chăm sóc con bé được chứ? Thế nên dì đã 'ân cần' tiễn cậu ta về rồi.”
Dì phì cười. Dù dì không nói với tôi nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ thấy nổi da gà. Dù là tự làm tự chịu, nhưng tôi cũng thấy hơi tội nghiệp cho cậu Dũng giả khi phải đối mặt trực tiếp với dì Seria lúc đó. Chắc gã đã sợ mất mật rồi.
“Nhưng cháu thì khác. Như dì đã giải thích, vì dì là người nhờ cháu nên cháu không có lỗi gì cả. Cecilia cũng bảo rằng cháu đã cố gắng hết sức để làm con bé vui vẻ mà.”
“Cecilia thực sự đã nói vậy sao ạ!?”
Trời ơi, nếu không đụng độ nhóm của Yuuga thì có lẽ buổi hẹn hò đầu tiên đã thành công rực rỡ rồi. Càng nghĩ tôi càng thấy hôm qua mình đen đủi đến mức nào.
“Thật sự chuyện hôm qua rất đáng tiếc. Nhưng nếu có cơ hội lần sau, dì lại nhờ cháu nhé. Có vẻ Cecilia cũng không hề ghét điều đó đâu.”
Hóa ra dì gọi tôi đến là để nói chuyện này sao. Có lẽ Cecilia lo tôi sẽ dằn vặt nên đã nhờ dì nói giúp chăng? Mà, đó cũng chỉ là suy đoán chủ quan của tôi thôi.
“Cháu cũng thấy rất vui ạ. Nếu dì cho cháu cơ hội, cháu nhất định sẽ nhận lời.”
Hôm qua đúng là có chút đáng tiếc, nhưng lần tới tôi nhất định sẽ thành công. Nghe tôi khẳng định, dì Seria nở nụ cười hài lòng.
“Nếu muốn thì trước khi về cháu hãy ghé qua thăm Cecilia một chút đi. Giờ cũng đến giờ cơm trưa rồi, chắc con bé đã tỉnh dậy rồi đấy.”
Dù thấy vào thăm người đang bệnh cũng hơi ngại, nhưng tôi quyết định sẽ ghé qua một chút rồi về ngay.
Tôi gõ cửa rồi bước vào phòng của Cecilia. Cô ấy đang mặc bộ váy ngủ và nằm trên giường. Vì đang sốt nên gương mặt cô ấy hơi ửng hồng.
“Youki-san, anh tới thăm em đấy à. Xin lỗi anh nhé, để anh thấy bộ dạng này của em.”
Giọng cô ấy nghe có vẻ rất mệt mỏi. Liệu có đúng là chỉ bị cảm nhẹ không đây? Quả nhiên mình không nên nán lại quá lâu.
“Không sao, anh về ngay đây. Chuyện hôm qua anh xin lỗi nhé. Đã vất vả mới có ngày nghỉ mà…”
Tôi định nói tiếp là “lại bị anh phá hỏng”, nhưng Cecilia đã lên tiếng trước:
“Youki-san không có lỗi gì cả. Chuyện hôm qua rốt cuộc là lỗi của ai được nhỉ?”
Tôi cũng có lỗi nhưng chắc chắn 90% là tại Yuuga rồi. Đúng là Cecilia, chẳng nỡ trách cứ ai cả.
Cô ấy dịu dàng quá. Nhưng mà, cứ thế này có ổn không nhỉ?
“Dù sao thì anh vẫn thấy mình có lỗi.”
Việc ngày nghỉ bị hủy hoại và việc cô ấy đổ bệnh là sự thật không thể chối cãi. Dù có bị bảo là đừng có ủy mị như thế nữa, nhưng đó mới chính là tôi. Dù có mang năng lực “Cheat” đi chăng nữa, thì bản chất của tôi từ kiếp trước vẫn chẳng hề thay đổi.
“Vậy thì, chúng ta cứ coi như đó là lỗi của Youki-san đi nhé.”
“Đúng đúng, là lỗi của anh… hả, cái gì cơ?”
Vừa nãy còn bảo không ai có lỗi, thế mà giờ cô ấy lại gật đầu cái rụp bảo là lỗi của tôi luôn.
“Vì lỗi của Youki-san mà ngày nghỉ của em đã bị lãng phí mất một ngày rồi. Thế nên ngày nghỉ lần tới anh phải làm cho ra trò đấy nhé?”
Câu đó có nghĩa là lời hẹn cho buổi hẹn hò tiếp theo sao? Trong lòng tôi bỗng chốc như có một luồng điện xẹt qua.
“Hừ, cứ giao cho anh. Hôm qua chỉ là tai nạn thôi, lần tới chắc chắn sẽ không như thế đâu. Anh nhất định sẽ khiến em phải kinh ngạc. Cứ chờ mà xem!”
Tôi cười vang đầy đắc thắng rồi tạo dáng chuẩn “Chunibyo”, Cecilia nhìn tôi rồi khẽ mỉm cười. Cứ như thế, khoảng cách giữa hai chúng tôi lại được thu hẹp thêm một chút nữa.
Đột nhiên, cánh tay tôi bị ai đó nắm chặt lấy. Kẻ nào dám phá hỏng bầu không khí tuyệt vời này vậy? Tôi quay lại nhìn thì…
“Ngài Youki, tiểu thư hiện đang là bệnh nhân. Tôi đã định nhắc ngài giữ im lặng trong phòng bệnh rồi nhưng mà… Có lẽ chúng ta cần nói chuyện một chút nhỉ. Tiểu thư, xin phép người tôi dẫn ngài ấy đi một lát.”
Đứng đó là cô Sophia với gương mặt không chút cảm xúc. Chết dở, tôi muốn chạy trốn nhưng cái luồng sát khí tỏa ra như đang bảo “đừng hòng thoát” vậy.
Cô ấy cúi chào một cách lịch lãm, rồi nắm lấy tay tôi lôi xềnh xệch ra khỏi phòng.
Cecilia vừa mỉm cười vừa vẫy tay chào tôi. Hy vọng cô ấy sớm khỏe lại, tôi cũng cười rạng rỡ vẫy tay lại với cô ấy.
Và sau đó, tôi đã bị cô Sophia giáo huấn cho một trận tơi bời hoa lá.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
