Chương 11: Tôi đã thực hiện nguyện vọng của thuộc hạ cũ
Tôi vung mấy cái tát nhẹ để đánh tỉnh ba đứa đang đứng hình kia.
Vì lời giải thích vừa rồi quá vắn tắt nên tôi đã kể lại chi tiết mọi chuyện đã xảy ra.
“Đội trưởng ơi—, sao ngài lại đi đuổi theo đuôi một người phụ nữ nhân loại thế ạ—? Đội trưởng là Ma tộc kia mà? Bẻ sừng, vặt cánh chỉ vì chuyện đó, thật là đáng sầu não quá đi ạ.”
Duke vừa thút thít vừa nói.
Chẳng qua là vì Cecilia đã bảo tôi hãy cùng đi ra thế giới bên ngoài thôi. Tôi đâu có đi đuổi theo đuôi ai đâu chứ.
“Bẩn thỉu.”
Sao ta lại bị mắng đến mức đó cơ chứ. Này, Happiness, đừng có quay mặt đi chỗ khác khi đang nhìn ta như vậy.
“A ha ha ha, a ha ha ha. —Không được rồi, không nhịn cười nổi.”
Không được cái gì mà không được. Ngừng ngay đi Seek, trông cậu khó ưa lắm đấy.
“Chậc. Tóm lại là bây giờ ta đang sống với tư cách là con người tên Youki. Ta không còn là đội trưởng của các ngươi nữa. Ta còn nhiệm vụ phải làm đây. Tạm biệt, hãy sống theo ý mình đi nhé.”
Dù buồn nhưng có lẽ đây là lúc nên chia tay một cách dứt khoát. Làm vậy sẽ tốt hơn cho chính bọn họ.
“Không muốn đâu ạ. Đội trưởng vẫn là đội trưởng mà.”
“Ừ.”
“Em cũng không chịu đâu—.”
Mấy cái đứa này bị gì vậy không biết.
“Không, vậy nên ta đã bảo là ta đang sống như một con người, không còn là Ma tộc nữa—”
“Cô nàng linh mục đó có dễ thương không ạ?”
“Thuộc hệ mỹ thiếu nữ.”
“Trông thế thôi chứ ngực cũng khá là đầy đặn đấy—.”
Mấy cái đứa này, chẳng thèm nghe ta nói gì cả. Mà này Seek, sao em lại biết rõ chuyện đó thế hả.
“Em muốn gặp người nhân loại mà Đội trưởng đã phải lòng quá đi ạ.”
“Ừ.”
“Em cũng muốn gặp nữa—.”
Mấy đứa định làm cái quái gì thế hả? Trong khi tôi còn đang trưng ra bộ mặt ngán ngẩm thì ba đứa bọn họ đã tự tiện bàn bạc và quyết định xong xuôi gì đó rồi.
“Quyết định vậy đi ạ, bọn em sẽ đi gặp người nhân loại mà Đội trưởng đã phải lòng.”
“Lũ ngốc này!”
Quyết định cái kiểu gì vậy chứ. Ban nãy tôi vừa mới tỏ vẻ ngầu lòi, tạo ra bầu không khí kiểu như “chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa đâu” xong mà.
“Hơn nữa, ta còn có nhiệm vụ phải làm, ta tới đây là để tiêu diệt Cockatrice đang quấy rối dân làng, không có thời gian rảnh rỗi để lo cho các ngươi đâu.”
“Rõ rồi ạ.”
“Xuất kích!”
“Tụi em đi đây—.”
Tôi định bảo là “không có thời gian”, nhưng chưa kịp nói hết câu thì cả ba đã lao thẳng vào rừng sâu. Mười phút sau, ba đứa quay lại, trên tay lôi xềnh xệch cái xác con Cockatrice.
Mấy cái đứa này, dám cướp mất nhiệm vụ của ta hả.
“Thế này là có thể đi được rồi nhé ạ.”
“Nhiệm vụ hoàn thành.”
“Lâu rồi mới được vận động một chút—.”
Có vẻ như bằng mọi giá, họ đều muốn được gặp Cecilia cho bằng được.
“Nếu đã nói đến mức đó thì các ngươi có đủ quyết tâm rồi chứ?”
Để vào được Vương đô, có một thử thách cần phải vượt qua. Một thử thách nan giải mà ngay cả tôi cũng từng vướng phải.
“Tất nhiên rồi ạ.”
“Dễ như ăn kẹo.”
“Không sao đâu mà—.”
Có vẻ ý chí của bọn họ đã được trui rèn rất kiên định. Nếu đã nói vậy thì đành chịu thôi. Tôi sẽ đưa bọn họ đi cùng vậy. Nhìn ba đứa hò reo vui sướng khi được tôi đồng ý, tôi khẽ nở một nụ cười đầy bí hiểm.
Hai ngày sau.
Tôi đến Guild để làm thủ tục hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt Cockatrice. Tất nhiên là có cả ba đứa đi cùng.
“Đội trưởng ơi—. Cái này tầm nhìn kém quá ạ—. Em tháo ra có được không ạ—?”
“Tháo ra là đại loạn ngay đấy. Mà thôi, trước khi hỗn loạn xảy ra thì chính tay ta sẽ dùng ma thuật để xóa sổ ngươi luôn.”
Để cái đầu không bị rơi ra, tôi đã bắt Duke đội mũ giáp rồi dùng móc sắt cố định mũ giáp vào bộ giáp. Như vậy thì trông hắn sẽ chẳng khác gì một hiệp sĩ mặc giáp toàn thân cả.
“Nhiều thứ lạ lẫm quá đi thôi—.”
Seek nếu không có đôi cánh thì trông chẳng khác gì một cậu thiếu niên xinh trai. Đôi cánh của cậu ta cũng nhỏ nên giấu dưới lớp quần áo là ổn thỏa. Vấn đề nằm ở chỗ...
“Hức hức.”
Chính là Happiness. Cô ấy là Harpy nên cánh tay và đôi chân đều có mọc lông vũ. Tôi đã đắn đo không biết nên làm thế nào, nhưng cuối cùng tôi đã tôn trọng quyết tâm của cô ấy. Kết quả là...
“Thế này thì em chẳng lấy chồng được nữa rồi.”
Cô ấy đã thực hiện một chuyến “nhổ lông toàn thân”. Có lẽ là tôi đã làm hơi quá tay, nhưng đó là điều cô ấy mong muốn mà. Tôi không hối hận đâu. Duke thì bảo “Đội trưởng, ngài ác quá ạ”, còn Seek thì nói “Cái này thì ngay cả em cũng không cười nổi đâu ạ—”. Nhưng tôi vẫn không hối hận. Nhờ sự hy sinh đó của tôi mà ba đứa đã hóa trang thành người một cách hoàn hảo. Tôi dẫn theo bọn họ tiến về phía quầy tiếp tân, nơi có gã nhân viên lười biếng Clayman.
“Clayman, nhiệm vụ tiêu diệt Cockatrice hoàn thành rồi nhé. Xác của nó tôi đã giao cho nhân viên Guild rồi.”
“Ờ, để tôi xử lý nhiệm vụ cho. Hà, phiền phức quá đi mất.”
Clayman có vẻ đã bỏ cuộc rồi. Dạo gần đây gã không còn khuyên tôi nên sang quầy khác nữa.
“Hử? Ba đứa đằng sau là đồng đội của cậu à? Hiệp sĩ mặc giáp, một thằng nhóc. Này, sao con bé kia lại đang khóc vậy? Cậu đã làm gì con bé hả?”
“À, tôi không biết gì hết nhé.”
Tôi huýt sáo lảng tránh cái nhìn của Clayman. Gã có vẻ hơi nghi hoặc nhưng vì lười nên cũng chẳng thèm truy hỏi thêm. Thủ tục nhiệm vụ đã xong, tôi dẫn ba đứa hướng về dinh thự của nhà Aquarein, nơi Cecilia đang ở.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
