Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

49 36

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9454

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1389

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

23 65

WN - Chương 7: Tôi đã gặp mẹ của người mình thầm thích

Chương 7: Tôi đã gặp mẹ của người mình thầm thích

Vài ngày sau cuộc gặp gỡ với Raven.

Về phần tôi thì...

“Măm măm...”

Tôi đang dùng bữa sáng tại Guild. Thực đơn gồm bánh mì đen với súp rau củ và đậu, một bữa ăn khá đạm bạc dù thu nhập của tôi hiện tại cũng không đến nỗi nào.

Nếu là ở kiếp trước, hẳn tôi đã càm ràm nếu bố mẹ dọn ra một bữa sáng như thế này. Thế nhưng ở thế giới này, đây lại là chuyện hết sức bình thường. Sự thích nghi thực sự là một điều đáng sợ, vì giờ đây nếu không ăn món này, tôi cảm thấy mình chẳng còn tâm trí đâu mà đi nhận nhiệm vụ nữa.

“Cúc cúc, nhìn cậu ăn trông ngon miệng thật đấy.”

Bỗng nhiên có tiếng ai đó cất lên. Vì quá mải mê ăn uống nên tôi không hề hay biết, từ lúc nào đã có một quý bà đang ngồi cùng bàn với mình. Tôi giật mình dừng đũa dù miệng vẫn còn đang nhai dở.

“Ơ kìa, sao lại dừng lại thế? Nếu đang ăn thì cứ ăn cho hết đi chứ?”

Vậy thì tôi chẳng khách sáo nữa, tiếp tục công việc đang dang dở. Nhìn bộ dạng của tôi, người phụ nữ đó lại khẽ cười khúc khích.

Mà nói mới nhớ, người này là ai vậy nhỉ? Tôi không nhớ là mình từng quen biết quý bà xinh đẹp nào thông qua các nhiệm vụ c. Vừa ăn, tôi vừa cố vắt óc suy nghĩ nhưng vẫn không tài nào nhớ ra.

“Đúng như lời con gái ta nói. Cậu thú vị thật đấy.”

Hả? Đúng như lời con gái bà ấy nói?

Một ý nghĩ sượt qua đầu, tôi đánh rơi mẩu bánh mì đen đang cầm trên tay phải.

“À, ta chưa tự giới thiệu nhỉ. Ta là Seria Aquarein. Là mẹ của Cecilia. Rất vui được gặp cậu, Youki-kun nhé?”

Cái gì cơ cơ cơ cơ cơ cơ!? Tại sao mẹ của Cecilia lại có mặt ở Guild vào sáng sớm thế này cơ chứ?

“Ơ kìa, cậu vẫn đang ăn dở mà đúng không? Ta sẽ đợi cho đến khi cậu ăn xong.”

Kể từ giây phút đó, tốc độ của tôi tăng lên chóng mặt. Có lẽ ngay cả kiếp trước, tôi cũng chưa từng ăn một bữa nào vội vàng đến thế. Gọi là “ăn” thì không đúng, phải gọi là “nuốt” mới chính xác. Đó là tất cả những gì có thể nói về bữa sáng hôm nay.

“Cúc cúc... Cậu không cần phải ăn vội vàng đến thế đâu mà. Cậu đúng là thú vị thật đấy.”

Tôi dùng sữa để trôi nốt mẩu bánh cuối cùng còn sót lại trong miệng. Hít một hơi thật sâu, tôi bắt đầu hỏi về mục đích của dì Seria.

“Vậy, không biết dì tìm cháu có việc gì ạ?”

“Thực ra ta nghe báo cáo rằng đám lính canh nhà ta đã có thái độ khiếm nhã với cậu hôm nọ. Ta đến đây là để xin lỗi về việc đó.”

Không không không không. Dù có nghĩ thế nào đi nữa, người phải đến đây cũng đâu nhất thiết phải là dì Seria chứ? Cứ bắt mấy gã đó đến đây là được mà. Tại sao phu nhân của cả một dinh thự lại đích thân đến đây cơ chứ?

“Dạ không, đúng là lúc đó cháu thấy thái độ của họ hơi tệ thật. Cháu cũng có chút bực mình, nhưng bù lại cháu lại có thêm một người bạn mới nên thấy cũng chẳng sao ạ.”

Vì cảm thấy áy náy khi để dì phải xin lỗi, tôi muốn bày tỏ rằng mình không quá bận tâm chuyện đó, nhưng...

“Ơ kìa? Theo thông tin ta tìm hiểu được, chẳng phải cậu đang 'say như điếu đổ' con gái ta sao?”

Hự!? Hình như dì ấy đang hiểu lầm cái gì đó rồi. Nụ cười dịu dàng ban nãy của dì Seria biến mất, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu tâm can tôi.

“Dì hiểu lầm rồi, hiểu lầm to rồi ạ! Ngày hôm đó cháu chỉ đơn giản là có thêm một người bạn mới thôi ạ.”

“Vậy sao. Vậy mối quan hệ giữa cậu với người đó cụ thể là như thế nào?”

“Là bạn nam ạ, bạn nam hẳn hoi luôn ạ!”

Thấy dì vẫn còn vẻ nghi ngờ, tôi phải khẳng định chắc nịch về giới tính của Raven.

“Ôi trời, ra là vậy à? Ta lại cứ lỡ hiểu lầm mất rồi. Con gái ta mà vướng vào hạng đàn ông tồi tệ thì khổ lắm, nên ta mới lỡ nghi ngờ một chút thôi. Xin lỗi nhé, ta có làm cậu sợ không?”

Nụ cười sắc lạnh như thể sẽ đóng băng mọi thứ nếu cứ nhìn mãi đã quay trở lại vẻ dịu dàng ban đầu. Xin được giữ bí mật chuyện lúc nãy tôi suýt nữa thì tè ra quần.

“DẠ, KHÔNG SAO ĐÂU Ạ.”

Tôi không hề thấy “không sao” chút nào, thậm chí giọng còn run cầm cập.

“Vậy à? Thế thì tốt rồi. Nào, bữa sáng cũng đã ăn xong rồi, chúng ta đi thôi chứ nhỉ.”

“ĐI ĐÂU Ạ?”

Tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau cú sốc vừa rồi. Sát thương tinh thần quá lớn khiến quá trình hồi phục cần thêm thời gian.

“Tới dinh thự của ta chứ đâu. Cậu muốn gặp Cecilia-chan lắm đúng không?”

Hồi máu ngay lập tức! Có một luồng khí thế hừng hực đang bùng cháy trong lòng tôi.

“Vâng, cháu đi ạ. Cháu muốn đi ngay lập tức ạ!”

May mắn là hôm nay tôi vẫn chưa nhận nhiệm vụ nào. Tôi vội vàng chạy tới chỗ Clayman để báo rằng hôm nay mình sẽ nghỉ làm.

“Clayman, tôi, hôm nay, không làm việc. Nghỉ, có việc quan trọng, phát sinh rồi.”

Tôi thông báo với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng bằng cái giọng vẫn còn hơi run.

“Ờ, ừ. Trông cậu có vẻ gấp gáp nhỉ. Mà thôi, việc của tôi giảm bớt nên tôi chẳng có ý kiến gì đâu.”

Nhận được câu trả lời, tôi quay ngoắt 180 độ, lập tức trở lại chỗ của dì Seria.

“Ôi, cậu chuẩn bị xong nhanh thế cơ à? Vậy chúng ta đi thôi. Phải nhanh chóng trở về mới được.”

Chẳng hiểu sao dì Seria có vẻ rất vội vàng, tôi liền theo dì lên cỗ xe ngựa rồi hướng về phía dinh thự của gia tộc Aquarein giống như lần trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!