Chương 125: Tôi thử phong ấn bệnh Chuunibyou
Chúng tôi bước đi mà chẳng hề biết Duke đang dẫn cả nhóm đi đâu.
Không biết chừng Cecilia đã được thông báo trước rồi cũng nên.
Nói đúng ra thì tôi mới là người khởi xướng cơ mà.
Mục tiêu của buổi tụ tập lần này là để hỗ trợ cho Raven và Happiness.
Thế mà tại sao tôi lại chẳng biết gì thế này, chuyện gì đang xảy ra vậy.
Chắc chắn là có gì đó sai sai.
“Không lẽ hai người họ định dành cho mình một bất ngờ nho nhỏ... làm gì có chuyện đó. Vậy thì, chắc là...”
Chắc là do nghiệp chướng thường ngày mà ra. Dù không bằng Yuuga nhưng tôi cũng hay mất kiểm soát.
Cái này thì tôi phải thừa nhận. Nhưng lần này thì tôi không thể mất kiểm soát được.
Raven đang bất ổn tâm lý, còn Happiness thì trông có vẻ bình thường.
Đúng, chỉ là trông có vẻ thôi.
Chắc chắn trong lòng con bé đang hồi hộp lo lắng lắm.
Để hỗ trợ hai người họ, tôi phải phong ấn bệnh Chuuni lại!
“Youki-san, Youki-san!”
“Hả!? Gì thế?”
“Không có gì, chỉ là thấy anh cứ đi như người mất hồn. Anh không sao chứ?”
“Xin lỗi, anh đang mải suy nghĩ chút.”
Chắc do suy nghĩ sâu xa quá nên trông tôi như đang ngẩn ngơ.
Được em lo lắng anh vui lắm, nhưng giờ anh phải lo cho Raven và Happiness...
“Vậy sao. Suy nghĩ... anh đang phiền não chuyện gì ạ? Vừa đi vừa nghĩ nguy hiểm lắm. Tâm trí để đâu đâu thì dễ va vào người khác đấy.”
“Ừ, xin lỗi em. Anh sẽ chú ý.”
“Vâng.”
Bị Cecilia nhắc nhở, tôi không nghĩ ngợi nhiều nữa mà bám theo Duke.
Rõ ràng mỗi người một tốc độ, sải chân cũng khác nhau, thế mà chẳng hiểu sao tôi và Cecilia lại đi song song với nhau một cách hoàn hảo.
Cũng không phải cố tình điều chỉnh tốc độ.
Chỉ là khi nhận ra thì đã ở bên cạnh, và cứ thế đi cùng nhau.
“Nghe nói quanh đây có cửa hàng giày mà cô Sophia hay lui tới đấy ạ.”
“Hê, vậy sao. Cửa hàng gì thế?”
“Là cửa hàng chuyên bán giày. Nghe nói cô ấy hay đặt làm giày riêng ở đó.”
“A, ra vậy. Vì cô Sophia chủ yếu chiến đấu bằng cước pháp mà.”
Chúng tôi đâu có tình tứ gì, chỉ nói chuyện bình thường thôi.
Thế nên là Raven, đừng có dòm ngó tôi và Cecilia nữa.
Đã đi phía trước rồi thì đừng có ngoảnh mặt lại nhìn bọn tôi. Nhìn Happiness đi kìa, nhìn Happiness ấy!
Con bé đang ở ngay trước mặt cậu kìa, đi lên cạnh con bé đi, cạnh ấy.
Nó đang vươn vai ngáp kìa, cơ hội để tiếp cận tự nhiên đấy.
“Vâng. Giày thường không hợp để chiến đấu mà. Nhắc đến đồ đặt làm riêng, hình như Clayman-san cũng từng đặt làm cái gì đó thì phải. Hình như là...”
“Thôi đừng nhớ lại làm gì.”
Nội dung cuộc trò chuyện rất bình thường.
Nhưng đối với Raven, ngay cả cuộc trò chuyện bình thường cũng khiến cậu ta ghen tị.
Tôi cảm thấy ánh mắt của Raven cứ dán chặt vào mình, dù hơi khó chịu nhưng tôi vẫn tiếp tục tận hưởng cuộc trò chuyện với Cecilia.
Bỗng nhiên, Raven ra tín hiệu.
Cậu ta vẫy tay ra hiệu bảo tôi lại gần.
“Raven gọi anh kìa. Anh qua đó chút nhé.”
“A, Youki-san. Ờm...”
“Hửm... ơ, khoan đã, chờ ch...”
Đang định hỏi lại thì bị giữ lại... chắc là muốn nhắc nhở gì chăng.
Nhưng chưa kịp xác nhận thì tôi đã bị Raven – kẻ không thể chờ đợi thêm nữa – túm lấy tay lôi đi.
Có vẻ cậu ta muốn nói chuyện bí mật nên cố tình kéo tôi ra xa nhóm một chút.
Cũng không xa đến mức bị lạc.
Nhưng Cecilia và mọi người đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi với vẻ thắc mắc kìa.
“Bị nghi ngờ toàn tập rồi.”
“Đương nhiên! Cậu lôi tôi ra tận đây cơ mà.”
“Xin lỗi.”
“Không sao, tôi không để bụng đâu. Mà có chuyện gì thế?”
“Thấy Youki và Cecilia như vậy... tôi chợt nghĩ. Hỏi thế này hơi đường đột, nhưng hai người... đã...?”
Hóa ra Raven nghĩ tôi và Cecilia đang hẹn hò sao.
Hừm, hôm nay tôi đã quyết định cấm Chuuni rồi.
Bình thường thì tôi sẽ bật công tắc Chuuni để lấp liếm nhưng lần này tôi sẽ trả lời nghiêm túc.
“Không, tôi và Cecilia chưa hẹn hò.”
“Vậy sao.”
“Nhưng mà Raven này. Tôi nghĩ đã đến lúc không nên để mọi chuyện mập mờ nữa.”
“Gì cơ?”
“Tôi nhận ra điều đó sau chuyến du lịch một mình hôm nọ. Đã có nhiều chuyện xảy ra. Không phải do ai bảo đâu, thật đấy. Đó chỉ là cơ hội thôi, còn người quyết định là tôi.”
“Ra vậy, Youki đã suy nghĩ đến mức đó rồi sao.”
“Raven, tôi không thể nói thêm gì nữa. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra trong nhiệm vụ ở biển.”
Lúc đó tôi ăn trọn cú đấm thẳng mặt nên chẳng thấy gì cả.
Nhưng Happiness không phải kiểu người hành động vì sĩ diện hay ghen tuông vớ vẩn.
Nên tôi nghĩ hành động đó là câu trả lời của Happiness dành cho cậu.
“Xin lỗi. Và cảm ơn cậu.”
Raven chỉ nói vậy rồi chạy đến bên cạnh Happiness.
Ừm, có vẻ tôi đã đưa ra lời khuyên khá ổn đấy chứ.
“Anh về rồi đây.”
Tôi không chạy mà rảo bước nhanh về lại bên cạnh Cecilia.
Tôi trở về với vẻ mặt tươi tỉnh đúng như cái tên của mình.
“Youki-san, anh đã nói gì với Raven-san vậy...”
“Hửm, à. Chỉ nói chuyện bình thường thôi mà.”
Dù nội dung câu chuyện và thái độ của tôi hoàn toàn không “bình thường” chút nào.
Quan trọng hơn, người không bình thường là Cecilia.
Cô ấy có vẻ đang suy tư điều gì đó... tò mò cuộc nói chuyện của tôi và Raven đến thế sao.
Tiếc là trước mặt Cecilia, Raven không nói được nên đành phải dùng bút đàm.
Nếu cô ấy chấp nhận điều đó thì tôi sẵn sàng nói chuyện với Raven trước mặt cô ấy bao nhiêu cũng được.
“Nào nào, hai người ơi. Đến nơi rồi nè.”
Nghe tiếng Duke gọi, tôi ngước nhìn tòa nhà trước mặt.
Tấm biển lớn trên cổng ghi: Nhà Triển lãm Kỷ vật và Di vật Khai quật.
“Cái này là...”
“Nghe bảo ở đây có nhiều đồ hiếm lắm. Như đồ khai quật từ di tích, hay bản sao vũ khí của các Dũng giả và anh hùng thời xưa.”
Tóm lại là viện bảo tàng.
Một nơi đầy tri thức, có vẻ không hợp với tôi lắm.
Liệu có hợp để hẹn hò không nhỉ, mục đích đến đây là gì?
“Ở-Ở đây chắc có nhiều đồ liên quan đến các Ngài Dũng giả lắm nhỉ. Có cả đồ của Đoàn trưởng kỵ sĩ và Ngài Cecilia nữa!”
“Hứng thú.”
Happiness có vẻ quan tâm.
Là muốn tìm hiểu về Raven, hay là...
“Thông tin, thu thập, thích hợp, sử dụng.”
Happiness đang âm mưu cái gì thế!?
Thật tình, ai là kẻ đã dạy hư Happiness thế hả.
Là Đội trưởng thì tôi vui khi thấy con bé bớt vô cảm, nhưng nụ cười đen tối thế này thì tôi xin kiếu.
Raven đang giơ tờ giấy hỏi Duke xem đây có thật sự là điểm đến không.
Nhìn nét chữ to đùng là biết cậu ta đang hoảng loạn thế nào.
Có gì bất lợi cho cậu ta sao?
“Ủa, Cecilia thấy ổn không?”
“Vâng. Em cũng chưa đến đây bao giờ. Tòa nhà này cũng mới xây gần đây thôi. Chỉ là...”
Cecilia chậm rãi lảng tránh ánh mắt của tôi.
Quả nhiên là có gì đó bất lợi cho Cecilia rồi.
“Đừng bảo là có trưng bày dấu tay, búp bê nhỏ hay lương khô mà tổ đội Dũng giả từng ăn trong chuyến hành trình nhé?”
“Không có đâu ạ!”
“Đúng không.”
Tôi cứ tưởng sẽ có dấu tay cơ.
Nhìn thái độ của Cecilia và Raven thì chắc chắn là có gì đó rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
