Chương 131: Tôi đã chứng kiến quyết tâm của cô thuộc hạ cũ
“Ra là vậy, tóm lại là Sophia-san đã nhận được lời đề nghị xin nghỉ phép dài hạn từ Happiness. Vì lý do đưa ra không đủ thuyết phục nên cô đã từ chối, nhưng con bé cứ nài nỉ mãi nên cô đành đồng ý. Và ngay ngày hôm sau... chỉ để lại một mẩu giấy rồi biến mất sao?”
“Vâng, không sai đâu ạ.”
Sophia-san với gân xanh nổi đầy thái dương, dùng giọng đều đều giải thích lại quá trình dẫn đến sự mất tích của Happiness.
Này này, mới đi hẹn hò tay ba về chưa được bao lâu mà con bé lại làm cái trò gì thế không biết.
Lúc đầu thì xảy ra hiểu lầm lung tung nên hơi rối ren, nhưng về sau mọi chuyện đã êm đẹp và mọi người đều vui vẻ mà.
Cecilia còn hào hứng kể về lịch sử bức tượng ở quảng trường, Irene-san thì bám đuôi Duke mọi lúc mọi nơi, thậm chí còn đi theo đến tận những chỗ không nên đến nữa chứ.
Happiness cũng đi bên cạnh Raven, vừa đi vừa ăn bánh crepe vui vẻ lắm cơ mà.
“Hừm, nhớ lại thái độ của Happiness dạo gần đây thì tôi cũng chẳng nghĩ ra lý do gì để con bé bỏ đi cả.”
“Vậy sao, tôi cứ tưởng Ngài Youki sẽ biết chút gì đó chứ. Không ngờ con bé lại bỏ đi mà không nói đi đâu như thế.”
“Thay mặt con bé, tôi xin lỗi cô.”
Tôi cúi đầu thật sâu trước Sophia-san. Happiness cũng như người nhà của tôi vậy. Lỗi lầm của người nhà thì... là thế đấy.
Nếu chính chủ mà nghe được chắc sẽ làm vẻ mặt khó chịu lắm đây.
“Không, Ngài Youki không cần phải cúi đầu đâu ạ. Khi nào nó về, tôi sẽ giáo huấn lại cho ra trò.”
Quả không hổ danh Maid trưởng siêu cấp Sophia-san.
Bản thân tôi cũng từng nếm mùi giáo huấn của cô ấy rồi, nên tôi thầm cầu nguyện cho Happiness.
“Tôi hiểu rồi. Vậy, về mẩu giấy quyết định sự biến mất của con bé...”
Tôi nhìn vào mẩu giấy mà Sophia-san đưa cho.
Một tháng sau, đến tìm, rừng duyên.
Chỉ viết vỏn vẹn có thế.
“Đúng là phong cách của Happiness nhưng ít nhất cũng phải viết sao cho ai đọc cũng hiểu chứ.”
Cái này thì chỉ có tôi, Duke và Seek mới giải mã được thôi.
“Chắc đây là ám hiệu gì đó. Tôi chẳng hiểu gì cả, dù đã làm việc cùng nhau trong dinh thự bấy lâu.”
Sophia-san có vẻ hơi thất vọng. Cũng phải thôi, không hiểu là chuyện bình thường.
“Nhìn vào mẩu giấy thì gọi là mất tích có vẻ hơi quá lời. Rõ ràng nó bảo hãy đến đón mà.”
“Trong mẩu giấy này á?”
“À, cũng có những từ ngữ mà chỉ bọn tôi mới hiểu.”
Sophia-san không hiểu cũng phải.
‘Một tháng sau’ là đúng nghĩa đen, ‘đến tìm’ nghĩa là đến đón.
Vấn đề là ‘rừng duyên’, cái này chỉ có tôi, Duke và Seek mới biết.
Khu rừng có duyên nợ với Happiness, chắc chắn là khu rừng mà Duke đã nhặt được con bé.
Còn nó làm gì ở đó thì không viết.
“Vậy là con bé không làm chuyện gì nguy hiểm đúng không ạ?”
“Hừm. Không biết nó làm gì nên tôi cũng không dám chắc...”
Mà này, một tháng sau hãy đến tìm là ý gì chứ.
Đừng bảo là bỏ nhà đi bụi đấy nhé.
“Hà, đành chịu vậy. Không thể làm phiền Ngài Youki thêm nữa. Cứ quyết định là một tháng sau sẽ nói chuyện tiếp nhé.”
“Ơ, được sao ạ? Đã xác định được địa điểm rồi, nếu muốn tôi có thể đi tìm ngay.”
“Nếu trong giấy có ghi rõ thời gian lưu lại và địa điểm thì không sao. Tôi cũng đã chấp thuận cho Happiness nghỉ phép dài hạn rồi, cứ để con bé làm những gì nó thích đi ạ.”
Cứ như người mẹ bao dung cho sự ích kỷ của con cái vậy.
Nhưng cũng có trường hợp để lại giấy nhắn rồi một đi không trở lại mà.
Kiểu như công việc vất vả quá nhưng không dám nói trực tiếp nên bỏ trốn ấy.
Sophia-san làm Maid trưởng chắc cũng từng trải qua chuyện người hầu bỏ trốn trong đêm rồi chứ.
Thấy tôi im lặng nghiêng đầu suy nghĩ, Sophia-san làm như hiểu tôi đang nghĩ gì.
Nói là làm như hiểu, thực ra chỉ là nhắm mắt lại và gật đầu một cái thôi.
Nhưng đó cũng là bằng chứng cho thấy Sophia-san đã dùng thuật đọc tâm.
“Ngài Youki. Tôi không có khả năng đọc được suy nghĩ của ai đâu ạ. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.”
“Không không, cô đang dùng ngay lúc này còn gì.”
“Đọc tâm là chuyện không thể nào. Hơn nữa... nếu đọc được suy nghĩ người khác thì cuộc sống sẽ nhàm chán lắm ạ.”
“Sophia-san người lớn thật đấy.”
“Tại tôi có ông chồng tự do quá mà.”
Ừm, làm vợ Clayman chắc vất vả lắm.
Thấu hiểu nỗi khổ của Sophia-san, tôi thầm nhủ “Cô vất vả rồi”.
“Tôi nghĩ cô nên cho hắn biết tay một chút thì tốt hơn đấy.”
“Vâng. Sau này nếu có chuyện gì tôi sẽ cân nhắc.”
Sự lười biếng đó cũng nên tốt nghiệp để trở nên nghiêm túc đi chứ.
Nhưng nếu bỏ đi sự uể oải, phiền phức, chán chường khỏi Clayman thì còn lại gì?
Chắc chỉ còn lại tình yêu dành cho Sophia-san... thôi nhỉ.
“Cảm giác yêu một ai đó thật sâu sắc nhỉ.”
“Đừng suy nghĩ sâu xa quá làm gì ạ. Chỉ cần không quên trân trọng đối phương là được. Nếu chỉ là tình cảm đơn phương thì... A, đến giờ rồi.”
Nhìn đồng hồ, Sophia-san ái ngại cắt ngang câu chuyện.
Tiếc quá, suýt nữa thì nghe được bí quyết để vợ chồng mặn nồng rồi.
“Cảm ơn Ngài đã đáp lại lời gọi đột xuất hôm nay.”
“Chuyện người nhà mà, cô đừng bận tâm. Mà, khi nào về nhớ giáo huấn cho một trận ra trò nhé.”
“Tôi hiểu rồi ạ.”
Cái giá phải trả cho việc làm người khác lo lắng sẽ đắt lắm đấy, Happiness.
Được Sophia-san tiễn bằng cái cúi chào thanh lịch quen thuộc, tôi rời khỏi dinh thự.
“Về rồi đây.”
Tôi trở về quán trọ vắng tanh không một bóng người.
Buồn thật, không có ai đáp lại lời chào. Đang chìm trong cảm giác cô đơn thì tôi nhận ra có một vật không có ở đây lúc sáng.
“Thư sao...?”
Một bức thư đặt trên bàn.
Thấy chữ “Đội trưởng”, tôi đoán ngay ra người gửi.
“Quả nhiên là Happiness. Gì đây... này này. Con bé này trẻ con thật đấy.”
Nội dung là có chuyện muốn nói nên hãy đến một mình.
Thế cái vụ một tháng sau đâu rồi?
Lại còn bảo đọc xong thì tiêu hủy ngay, đừng bảo là nhờ vả chuyện gì nguy hiểm đấy nhé.
Tin tưởng Happiness sẽ không làm thế, tôi đốt bức thư đi.
Chắc thư mới được đặt ở đây không lâu.
Vẫn còn ở trong Minerva thôi, tìm dễ ợt.
Đúng như dự đoán, tôi tìm thấy Happiness ngay lập tức khi con bé đang mua sắm chuẩn bị hành lý.
“Chào.”
“Làm mấy chuyện khó hiểu thế mà vẫn bình thản gớm nhỉ.”
“Nghiêm túc.”
Theo lời chính chủ thì vụ này không phải đùa.
Nhìn việc chuẩn bị hành lý là biết.
“Thế, có chuyện gì muốn nói nào? Đi đâu đây?”
“Hướng này.”
Tôi đi theo Happiness.
Trên đường đi, tôi quan sát Happiness nhưng không thấy có gì bất thường.
Thậm chí còn bị con bé phát hiện tôi đang quan sát và bị coi là biến thái... ừm, quả nhiên là không có gì bất thường cả.
“A, chẳng phải Đội trưởng đây sao.”
“Duke cũng được gọi đến à?”
Đến nơi, tôi thấy Duke đã ở đó.
Không phải tình cờ đâu, chắc chắn là do Happiness gọi.
Có vẻ con bé có việc cần nhờ hai chúng tôi.
“Tập hợp.”
Theo hiệu lệnh của Happiness, ba chúng tôi chụm đầu lại thành vòng tròn.
Nơi được chọn là một quán rượu bỏ hoang nằm trên con phố vắng người.
Chọn chỗ thế này chứng tỏ không muốn ai nghe thấy.
Chắc Duke đã đuổi người đi rồi, nhưng để chắc ăn tôi vẫn kiểm tra xung quanh xem có ai không.
“Được rồi, quán này không có ai ngoài chúng ta cả.”
“Quả không hổ danh Đội trưởng. Mong ngài cứ tiếp tục cảnh giới ạ.”
“Rõ. Đủ người chưa?”
“Ừm.”
“Được rồi, thành viên đã đông đủ.”
“Vậy thì giải tán vòng tròn nhé, nói chuyện thế này khó chịu lắm.”
“Không phản đối.”
“Đồng ý.”
Xác nhận xong, chúng tôi giải tán vòng tròn, tôi và Duke ngồi xuống mấy cái ghế gần đó.
Lần này người gọi là Happiness.
Duke chắc cũng chưa biết chuyện gì nên có vẻ hơi bồn chồn.
“Em, sẽ.”
Duke nín thở.
Happiness bắt đầu nói chuyện một cách rõ ràng dù vẫn ngắt quãng.
Tôi cũng mới chỉ nghe con bé nói ở nhiệm vụ biển hôm nọ, nên vẫn chưa quen lắm.
“Em đã quyết tâm rồi... nên em sẽ nói.”
“Nói gì cơ ạ?”
Duke không thắc mắc việc Happiness nói chuyện được mà chỉ chăm chú lắng nghe.
Vẫn điềm tĩnh như mọi khi, Duke đúng là người biết lắng nghe.
Nhưng ngay cả Duke cũng không khỏi kinh ngạc khi nghe câu tiếp theo.
“Em sẽ nói cho anh ấy biết. Về thân phận thật sự của em.”
“A-Anh ấy... chẳng lẽ là...”
Tôi cảm thấy mồ hôi túa ra trên trán.
Chính tôi cũng nhận ra mình đang dao động đến mức nào.
Duke cũng ngồi bất động trên ghế.
“Raven.”
Không cần hỏi cũng đoán được lờ mờ, nhưng nghe chính miệng con bé nói ra cái tên đó, tôi mới thực sự nhận thức được đó là câu trả lời của Happiness.
Chỉ là... cả tôi và Duke đều không biết phải nói gì với Happiness lúc này.
Có lẽ do vẻ mặt kiên quyết của Happiness, nên trông tôi và Duke lúc này càng thêm ngốc nghếch.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Đã đến nước này thì mối quan hệ giữa Happiness và Raven không thể cứ lửng lơ mãi được nữa.
Sẽ phải lựa chọn: chấp nhận hay từ chối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
