Chương 129: Tôi thử giải trừ phong ấn
“Tiện đây thì, chúng ta nên hợp nhóm với Happiness hay Raven trước?”
Hiện tại tôi đang dùng khứu giác để truy vết hai người họ.
Hợp nhóm với ai trước thì sẽ tốt hơn cho sau này nhỉ?
“À, ờm. Đội trưởng-san biết hai người họ đang ở đâu ạ?”
“Irene, ở đây có kẹo lúc nãy mới mua này.”
“A, em cảm ơn. Ủa, hình như anh đang đánh trống lảng...”
“Irene-san, mời chị dùng bánh quy em nướng ở nhà.”
“Oa oa. Bánh quy do chính tay Ngài Cecilia nướng sao, em có được ăn không ạ.”
Cảm ơn hai người đã hợp sức ngăn Irene-san lại, giúp tôi không bị lộ thân phận và tránh tình hình tồi tệ hơn.
Nhưng thế này thì tôi không thể hỏi ý kiến được. Tức là tôi phải tự mình quyết định.
Nếu là tôi thường ngày thì đã trượt dài trong cơn mê sảng Chuuni rồi, nhưng hôm nay thì khác.
“Chia làm hai nhóm đi. Happiness ở ngay cuối con hẻm này thôi. Raven thì ở xa hơn một chút. Chúng ta sẽ chặn Happiness lại rồi cùng đi tìm Raven.”
“Rõ.”
“Em hiểu rồi.”
“Ơ, à... v-vâng.”
Có một người chẳng hiểu gì cả, nhưng giải thích thì tốn thời gian lắm.
Irene-san, cứ hiểu đại khái rồi đi theo đi.
“Được rồi, nên chia theo giới tính thì hơn. Cecilia và Irene-san đi tìm Happiness. Tôi và Duke sẽ đi tìm Raven.”
Cả ba đều không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.
Irene-san có vẻ chỉ gật đầu theo phong trào thôi. Mà, tiểu tiết bỏ qua đi.
Tôi và Duke rẽ vào hẻm ngang để đuổi theo Raven.
“Đội trưởng!”
“Gì thế?”
“Giao Irene và Happiness cho một mình Cecilia-san có ổn không ạ?”
"Ổn thôi.”
Dù sao thì Cecilia cũng là người có thể điều khiển được tôi mà.
Happiness và Irene-san thì chỉ là chuyện nhỏ.
“Cảm giác như ngài có căn cứ gì đó không thuyết phục lắm.”
Bị Duke nhìn thấu rồi à, quen nhau lâu quá cũng khổ thật.
“Hừm, nhưng ta tin tưởng cô ấy. Cecilia làm được mà. Căn cứ thì... ta không nói chắc ngươi cũng hiểu.”
“A—, vâng vâng. Em xin kiếu món cơm chó này. Xin lỗi vì đã hỏi câu vô duyên.”
“Không, ta đâu có ý đó...”
“Nào, nhanh chân đuổi theo Raven thôi.”
Bị Duke đối xử lạnh nhạt, tôi vội vã đuổi theo Raven.
Vừa chạy tôi vừa nhận ra, tên Raven này đang cố tránh những nơi đông người để tìm đến chỗ vắng vẻ.
“Raven đang đi đâu thế nhỉ. Định đi ra ngoại ô thị trấn luôn sao?”
“Chắc đang tìm chỗ nào để được ở một mình đấy ạ.”
“Cậu ta suy sụp đến mức đó cơ à.”
Nguyên nhân gì khiến Raven bị dồn ép đến mức này?
Chắc không chỉ vì vụ ở biển đâu, còn chuyện gì khác nữa.
“Hừm, nhìn qua thì em thấy hôm nay cậu ta vẫn bình thường mà. Nên lúc chia nhau ra hành động em không nói gì cả.”
“Vậy sao... Khoan đã.”
Nhắc mới nhớ, lúc di chuyển tôi có nói chuyện với Raven.
Cậu ta hỏi tôi và Cecilia đã hẹn hò chưa, và tôi đã...
Chắc là...
“Ngài nhớ ra gì à?”
“Ừ, có thể thôi nhé. Raven đang để tâm đến mối quan hệ giữa ta và Cecilia. Cậu ta hỏi là có phải bọn ta đang hẹn hò rồi không.”
“Oa... với tình trạng tinh thần của Raven hiện giờ, khéo cậu ta lại hiểu lầm tai hại mất.”
Lúc đó thì cậu ta có vẻ đã chấp nhận rồi, nhưng chắc là lúc tôi che chở cho Cecilia là giọt nước tràn ly.
Lại còn nhìn thấy cả Duke và Irene-san nữa, có khi cậu ta đang tự so sánh bản thân với mọi người cũng nên.
“Cảm giác nếu đi gặp bây giờ sẽ phản tác dụng mất.”
“Mặc kệ còn tệ hơn ạ. Thà làm rồi hối hận còn hơn hối hận vì không làm, người ta hay nói thế mà.”
“Câu đó dùng trong trường hợp này có hợp không đấy?”
Vừa chạy vừa nói chuyện mà vẫn phân tích bình tĩnh được. Trong lúc đó, chúng tôi đã chạm mặt Raven.
Thấy chúng tôi, mặt cậu ta lộ rõ vẻ khó xử.
“Rồi, trò đuổi bắt kết thúc.”
“Các cậu đuổi theo sao.”
“Đương nhiên rồi.”
Chia tay kiểu đó thì làm sao mà đi đến điểm hẹn tiếp theo được.“Nào, nghe chuyện xong rồi hẵng về. Vẫn chưa xong lịch trình hôm nay đâu.”
“Tôi quay lại trong bộ dạng này thì được gì chứ. Đã bỏ chạy mà không nói lời nào rồi.”
“Đó là do Raven tự làm tự chịu mà. Chuyện đó thì em và Đội trưởng cũng không chịu trách nhiệm được. Nhưng mà, cứ trốn chạy thế này thì tính sao, ngày mai, ngày kia nữa? Hành động mà không nghĩ đến hậu quả, ngốc thật đấy.”
Duke thuyết giáo dài dòng với giọng đều đều, chứng tỏ hắn đang giận thật sự, hoặc là muốn Raven tỉnh ngộ.
Tạm thời cứ giao cho Duke.
Đứng quan sát, tôi thấy Raven bắt đầu lảng tránh ánh mắt trước những lời của Duke.
Duke không bỏ qua hành động đó.
“Sao lại tránh mắt em? Có gì khuất tất à? À, giờ mới nói nhỉ. ...Với em thì Happiness như em gái vậy. Lúc đầu gặp thấy ngài hơi nhát, nhưng nghĩ nếu Happiness được hạnh phúc thì cũng chấp nhận được, ai ngờ thất vọng quá.”
Thấy Raven không cãi lại nên hắn được đà lấn tới.
Mà tôi cũng có lúc nhát gan nên không dám nói gì.
“Với lại, bỏ chạy là sao chứ. Đừng bảo là do thấy Đội trưởng và Cecilia-san tình tứ, tủi thân nên bỏ chạy nhé. Thế thì chỉ là ghen tị thôi. Nếu thấy ức thì phải cố gắng lên chứ, không nghĩ đến việc lột xác sao? Ít nhất cũng phải làm được thế thì công sức em tin tưởng và hỗ trợ Raven bấy lâu nay mới không uổng phí chứ.”
Đúng là nếu kết thúc ở đây thì công sức của mọi người đổ sông đổ biển hết.
Duke đã tận tâm lo lắng cho cả Raven và Happiness mà. Tôi cũng là một trong những kẻ gâyphiền phức cho hắn.
“Nói đến thế mà vẫn im lặng. Đành chịu thôi. Đội trưởng, phần còn lại nhờ ngài.”
“Này, giao ban ở đây luôn á!?”
Nói cho sướng mồm rồi về.
Duke định quay lại con đường cũ... vứt Raven cho tôi.
“Những gì cần nói em nói hết rồi. Em sẽ đợi cùng ba người kia ở quán bánh ngọt quen thuộc.”
Duke bỏ lại câu đó rồi đi mất. Chỉ còn lại tôi và Raven.
Tình huống này... nghĩa là giao phó cho tôi sao, Duke?
“Tạm thời ngồi xuống đã.”
Đây là con hẻm tối tăm, vứt đầy đồ đạc linh tinh.
Tôi ngồi xuống một thanh gỗ gần đó, Raven cũng ngồi xuống theo. Và sự im lặng bao trùm.
Ngồi xuống là để cậu ta sắp xếp lại cảm xúc, xong xuôi thì Raven sẽ tự mở lời thôi.
“Phù, lâu lắm rồi mới bị mắng như thế.”
“Không phải chuyện thường ngày sao?”
“Chắc vậy.”
Thấy Raven cười nhẹ, tôi cũng yên tâm phần nào.
“Này, Raven muốn làm thế nào?”
“Chuyện đáng xấu hổ nhưng...”
“Không được trả lời là 'không biết' đâu nhé.”
Tôi chỉ chấp nhận câu trả lời chắc chắn thôi.
Cứ mập mờ mãi thì sẽ chẳng đi đến đâu cả.
Nếu muốn chấm dứt thì nên chấm dứt đi.
Giá mà hôm nay là buổi hẹn hò tay ba ồn ào như mọi khi thì tốt biết mấy.
Nhưng đã thành ra thế này thì phải tìm ra câu trả lời... không thì không được.
Dù có hơi bao đồng.
“Tôi biết chứ, không thể cứ thế này mãi được. Cậu còn nhớ nhiệm vụ ở biển không?”
“Ừ, quên sao được.”
Cú đấm thẳng mặt đó có bảo quên cũng khó mà quên được.
Ngoài ra còn bao nhiêu chuyện ngoài dự tính nữa.
“Cô ấy bảo là có bí mật.”
“Hả!?”
“Nghĩa là cô ấy đang giấu tôi điều gì đó.”
Happiness định tiết lộ thân phận thật sao.
Nhưng mà, con bé nói lúc nào vậy, tôi hoàn toàn không biết.
“Ngoài ra còn có một kỷ niệm khó quên nữa, nhưng cái đó thì cho phép tôi giữ làm bí mật riêng của tôi và Happiness nhé.”
“À, ừ.”
Chắc chắn là cái khoảnh khắc tôi bị cưỡng chế rời sân khấu rồi.
Raven cũng không muốn nói, hay đúng hơn là không muốn cho ai biết.
Hừm, thôi không truy cứu nữa, để đó làm kỷ niệm riêng cho hai người.
“Về chuyện bí mật. Happiness bình thường ít biểu lộ cảm xúc. Nhưng lúc đó Happiness... hình như đã lộ vẻ sợ hãi. Chắc chắn là chuyện rất quan trọng.”
“Ừ, suy luận thế cũng hợp lý.”
“Tôi lo là mình không thể chấp nhận được chuyện đó. Không, với tình trạng hiện tại thì có khi cô ấy còn chẳng thèm nói cho tôi biết nữa là.”
“Cậu muốn nói gì?”
“Hự, tôi... tôi đã ghen tị khi thấy Youki nói chuyện vui vẻ và thân thiết với Cecilia. Đúng như lời Duke nói. Tôi đã phiền não, đau khổ đến mức này... thật không ra dáng kỵ sĩ. Không chỉ không có dũng khí chấp nhận tất cả về người con gái mình yêu, mà còn không thể thật lòng chúc phúc cho tình yêu của bạn bè, đồng đội.”
Tưởng ngồi xuống để bình tĩnh lại, ai dè câu chuyện lại đi theo hướng tồi tệ thế này.
Không ngờ Raven lại suy sụp đến mức đó. Cảm giác như con hẻm này càng trở nên tối tăm hơn.
Raven lại im lặng, chờ đợi lời nói của tôi.
Trông như cậu ta đang chuẩn bị tinh thần đón nhận những lời mắng mỏ hay khinh miệt.
Với một Raven như thế, tôi sẽ dành cho cậu ta những lời dịu dàng.
“Làm quái gì có chuyện đó!!”
Có cái gì đó trong tôi bùng nổ.
Hôm nay tôi đã muốn làm một thanh niên bình thường, giản dị đang yêu đơn phương rồi mà!
“Hừ, ghen tị là chuyện ai cũng có. Không việc gì phải bi quan cả. Ngược lại, ngươi định bảo là thấy người mình thích tình tứ với người khác phái mà không cảm thấy gì sao!”
“Làm gì có chuyện...”
“Đúng không!? Nếu là người không quan trọng thì mới không cảm thấy gì. Tức là tình cảm chỉ đến thế thôi. Sao nào, Raven. Tình cảm của ngươi dành cho Happiness chỉ đến mức đó thôi sao?”
“Không phải.”
“Thế thì cứ thành thật đối diện với cảm xúc của mình là được. Nếu không có dũng khí thì ta sẽ đẩy ngươi một cái. Ngươi nghĩ ta là ai? Ta không phải kẻ được ghen tị, mà là kẻ đi ghen tị người khác đấy!”
Đừng có coi thường kẻ sống giữa bầy riajuu như ta.
Tạo dáng quen thuộc sau một thời gian dài.
Đã giải trừ phong ấn rồi thì ngươi phải chịu trận cho đến khi vực dậy tinh thần đấy, Raven.
Công tắc Chuuni của tôi chỉ vừa mới bật lên thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
