Chương 127: Tôi đã bị bỏ rơi
Tôi vừa đi tìm Raven và Happiness, vừa tự kiểm điểm vì đã quên mất mục đích ban đầu mà mải mê hẹn hò với Cecilia trong bảo tàng.
Tất nhiên tôi không có ý định làm gì thừa thãi.
Hôm nay đã phong ấn “Chuuni”, phần còn lại là vấn đề của hai người họ.
Thậm chí tôi còn nghĩ cứ tận hưởng thời gian bên Cecilia thế này cũng không tệ.
“Anh sao thế?”
Cecilia lo lắng hỏi khi thấy tôi đang mải suy nghĩ mà đứng lại.
Cứ thế này mãi có khi lại hay nhỉ.
“...A!”
Đang nghĩ vẩn vơ thì tôi phát hiện ra Raven và Happiness.
Có vẻ như đang tranh cãi gì đó.
“Đằng kia.”
“Chờ đã, khu vực đó không được. Tuyệt đối không.”
“Hứng thú.”
“Đừng có hứng thú. Thật sự không được đâu.”
“Đột phá!”
“Hự!”
Happiness lách qua người Raven bằng một cú xoay người điệu nghệ rồi chạy biến.
Đoàn trưởng kỵ sĩ làm ăn kiểu gì thế hả.
Có vẻ có thứ gì đó cậu ta không muốn bị nhìn thấy bằng mọi giá, Raven đuổi theo Happiness với vẻ mặt hốt hoảng.
“Được rồi, chúng ta cũng đi thôi.”
“Không, dừng lại đi anh.”
Vừa định bước tới thì bị ngăn lại.
Chẳng lẽ là muốn để hai người họ có không gian riêng tư?
“Khu vực đằng kia... hơi... không được đâu ạ.”
Cái kiểu nói lảng tránh đó... có vẻ có uẩn khúc gì đây.
Nhưng cảm giác này... không liên quan đến Raven và Happiness.
Chỉ có thể là... có thứ gì đó liên quan đến Cecilia...
“Đi thôi!”
“A, Youki-san. Khoan đ...”
“Tất nhiên là anh không bỏ em lại đâu.”
Tôi nắm lấy tay Cecilia và kéo cô ấy về phía khu vực Raven vừa chạy tới.
Và rồi, ngay khi bước vào, tôi đã hiểu tại sao Cecilia và Raven lại cự tuyệt đến thế.
“Tượng đá kìa. Lại còn làm tinh xảo phết.”
Được trưng bày ngay chính giữa căn phòng nên sự hiện diện của nó rất lớn.
Càng nhìn càng thấy nó được tạc chính xác, đẹp đẽ và oai phong lẫm liệt.
“A a a...”
Cecilia xấu hổ không dám nhìn thẳng.
Cũng phải thôi, thấy tượng đá kích thước thật của chính mình thì ai mà chẳng ngại.
“Ra là vì thế nên lúc đến đây em mới dẫn anh đi hướng khác à.”
Hèn chi lúc nãy cô ấy kéo tay tôi để tránh khu vực này... Raven cũng thế.
Cảnh Happiness cứ nhìn tượng đá rồi lại nhìn Raven chằm chằm trông thật...
Raven bị nhìn thế thì làm sao giấu mặt đi đâu được, nhưng cũng đừng căng cứng người thế chứ, bình thường lại đi, bình thường thôi.
“Vâng. Tượng đá của chính mình... nhìn hay bị nhìn đều khó xử lắm ạ.”
“Lại còn cái bảng tên ghi ‘Thánh Mẫu Cecilia - Tổ đội Dũng giả’ nữa chứ.”
Ai mà muốn đến nơi phơi bày nỗi mặc cảm của mình chứ.
“Vâng. Em đã muốn từ chối rồi, nhưng Ngài Dũng giả lại hào hứng quá...”
“Quyền quyết định cuối cùng lại thuộc về Yuuga sao.”
“Vâng.”
Chắc chắn ngoài Yuuga ra thì ai cũng phản đối.
Chẳng ai muốn để lại thứ này, nhất là ở nơi mình đang sống. Đấy là theo quan điểm của tôi thôi.
“Mà, tạc đẹp thế này thì cũng được...”
Tôi cảm nhận được luồng sát khí từ Cecilia như muốn nói “Không được chút nào”.
Cái này không thể cười cho qua chuyện được.
Cách nhanh nhất để Cecilia hết giận là rời khỏi căn phòng này ngay lập tức.
“Hiểu rồi. Vậy chúng ta xem xong chỗ này rồi thì đi thôi...”
Tôi đề nghị với Cecilia, nhưng tại sao trước mặt tôi lại là tờ giấy ghi chữ ‘Ừ’?
Và tại sao Happiness lại đang dán giấy chi chít lên lưng tôi thế này?
“Cecilia, xem giúp anh Happiness viết gì trên lưng anh với.”
“Vâng. Ờm. Đần độn, Tự luyến quá đà, Tồi tệ, Súc sinh, Cặn bã.”
“Toàn mấy câu chửi em từng nói với anh còn gì!”
Đừng có dán mấy cái thứ đó lên người anh chứ.
Trông như anh đang tự quảng cáo mình là rác rưởi vậy.
“Sự thật!”
“Đừng có nói chắc nịch thế. Sự thật cái nỗi gì!”
Raven, Cecilia, đừng có cười nữa, làm ơn xử lý con bé thích đùa dai này giùm cái.
“Xin lỗi quý khách. Vui lòng giữ trật tự trong bảo tàng ạ.”
“A, xin lỗi...”
Vì làm ồn quá nên bị quản lý nhắc nhở.
Đúng là ở nơi thế này thì phải giữ yên lặng, đành chịu thôi.
Nhưng tại sao người bị nhắc nhở lại là tôi?
“Hừm. Lại là tôi sao!?”
“Vâng... nhưng may là thân phận của em và Raven-san không bị lộ. Nhờ Youki-san thu hút hết sự chú ý đấy ạ.”
“Thu hút cái gì chứ. Mà người khởi xướng vụ ồn ào này là con bé này cơ mà.”
Tôi chỉ tay vào Happiness.
Tại nó trêu chọc tôi nên mới thành ra màn tấu hài quen thuộc này chứ bộ.
“Đùn đẩy trách nhiệm.”
“Ý em là anh sai à?”
Lại sắp cãi nhau to thì Raven xen vào.
Giơ tờ giấy ra, chắc lại là ‘Bình tĩnh’ chứ gì.
Quả nhiên là ‘Bình tĩnh’.
“Trận chiến này để ra khỏi bảo tàng rồi tính.”
“Đã rõ.”
“Thật tình, em học đâu ra mấy cái từ ngữ đó vậy...”
“Chắc là do thân với Teal-chan ở dinh thự đấy ạ. Em ấy cũng hay nói chuyện với những người hầu khác nữa.”
“Trong đám người hầu có ai dạy khôn cho Happiness sao.”
Chính chủ thì chẳng có vẻ gì là quan tâm đến chủ đề về mình cả.
Chắc cái này sẽ trở thành một trong bảy điều bí ẩn của nhà Aquarein mất.
“Đừng nói mấy lời xui xẻo thế chứ.”
“A, anh lỡ nói ra miệng à?”
“Vâng. Bảy điều bí ẩn là cái gì vậy! Dinh thự nhà em làm gì có thứ đó.”
“À thì, đùa chút thôi mà.”
Cứ đứng đây tranh cãi ồn ào thì lại bị nhắc nhở mất.
Đã hợp nhóm thế này rồi, cứ thế đi tham quan tiếp... hay là biết điều mà tách ra nhỉ.
Để hai người họ riêng tư thì khoảng cách sẽ được thu hẹp hơn, nhưng tính sao đây.
Kết quả là trong lúc còn đang phân vân thì chúng tôi đã đi cùng nhau luôn rồi.
Thế này là tốt hay xấu đây...
“Kịch bản tồi tệ rồi.”
Xa xa là Duke và Irene-san.
Hình như đang cãi nhau gì đó.
Irene-san định chạy đi thì Duke nắm tay giữ lại.
Gì thế, hai người định diễn cảnh thanh xuân vườn trường ngay nơi công cộng à?
“Ờm, có chuyện gì xảy ra sao?”
“Cãi nhau yêu đương.”
“Duke mà cũng thế à. Không muốn nghĩ đến... nhưng có khi là thật.”
Raven giơ tờ giấy hỏi: ‘Hai người đó thân thiết đến mức cãi nhau yêu đương sao?’.
Cậu không nhận ra à, hay là ở trong đoàn kỵ sĩ họ giấu kỹ quá.
Hoặc đơn giản là Raven quá chậm tiêu... chắc là vế sau rồi.
“Nghe trộm cãi nhau yêu đương thì hơi kỳ nhỉ.”
“Dù không phải cãi nhau yêu đương thì nghe trộm cũng là không tốt đâu ạ.”
“Tùy thời điểm chứ. Thu thập thông tin quan trọng lắm. Đúng không Raven?”
Cậu ta giơ tờ giấy ghi chữ to đùng: ‘Đừng có hỏi tôi’.
“A, Irene-san nhìn thấy chúng ta rồi.”
Sao cô ấy lại chỉ tay vào tôi thế kia.
Ngón tay gật gù liên tục.
Cứ như kiểu tôi vừa làm gì đó và cuối cùng cô ấy cũng tìm ra thủ phạm vậy.
Và rồi Irene-san lao về phía này, Duke đuổi theo sau.
Duke đưa tay ra như muốn ngăn cản.
Nghiêm túc mà nói, đây không phải là đang quay phim thanh xuân vườn trường đấy chứ?
“Cecilia, anh có linh cảm chẳng lành.”
“Em cũng vậy.”
“Tương tư tương khảo.”
“Đừng có tự tiện chế từ mới!”
Không còn thời gian tấu hài nữa, đúng như dự đoán (theo một nghĩa nào đó), Irene-san vấp ngã ngay trước mặt chúng tôi.
Lao thẳng vào chúng tôi (dive).
Đáng lẽ tôi phải đỡ lấy cô ấy, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại kéo tay Cecilia để che chắn.
Thật sự bất ngờ với chính mình.
Nếu là Cecilia thì chắc chắn cô ấy sẽ phản ứng kịp thời để đỡ lấy Irene-san.
Kết cục là Duke đã kịp thời đỡ được nên Irene-san không bị thương tích gì.
“Thật tình, đã bảo là chờ chút rồi mà.”
“X-Xin lỗi. Mọi người có sao không ạ?”
“V-Vâng. Em không sao...”
“A-Anh cũng...”
Tôi định nắm tay Cecilia đến bao giờ đây.
Vừa chạm mắt với Cecilia, tôi vội buông tay ra.
Thực sự là xấu hổ quá... chỉ có thế thôi mà cũng làm màu che chắn.
“Cái tình huống gì... thế này.”
“Raven!?”
Nói chuyện trước mặt Cecilia và Irene-san sao.
Irene-san có vẻ không nhận ra giọng ai nên nhìn dáo dác xung quanh.
“Khoan đã, Raven. Chờ chút đã nào~”
Và cứ thế, Raven bỏ mặc chúng tôi và chạy trốn.
Không, tôi mới là người muốn hỏi đây: Cái tình huống quái quỷ gì thế này?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
