Chương 130: Tôi đã khích lệ bạn thân
“Nào, đứng dậy đi! Đôi chân đó chỉ để làm cảnh thôi sao? Hết giờ ngồi ủ rũ rồi.”
Tôi sẽ đưa Raven trở lại bên Happiness.
Để làm được điều đó, tôi sẵn sàng làm trò hề bao nhiêu cũng được. Không, đây đâu phải trò hề.
Vì bạn bè và cựu thuộc hạ, những gì tôi đang làm lúc này là...!
“Đứng dậy không chỉ là đôi chân đâu. Mà là cả trái tim nữa. Trái tim ngươi không yếu đuối đến thế. Duke cũng vì tin rằng ngươi sẽ vực dậy được nên mới nói những lời đó.”
Lời nói của Duke không chỉ chứa đựng sự tức giận hay chán nản.
Hắn cũng đã nói là sẽ đợi, hắn tin tưởng Raven.
“Đi thôi, Raven. Nào, bước đi, chạy đi! Happiness đang chạy vì ngươi đấy. Mau đến hợp nhóm thôi.”
“Ừ. Youki, xin lỗi... à không, cảm ơn cậu. Tự nhiên thấy bản thân ngồi sầu não thật ngốc nghếch. Không, cũng coi như một trải nghiệm đi. Dù sao thì, tôi đúng là ngốc thật.”
“Hừ, yên tâm đi! Nếu Raven là ngốc thì ta còn trên cả ngốc nữa cơ!”
Nghe tôi nói vậy, Raven tròn mắt ngạc nhiên.
Rồi cậu ta há miệng cười lớn sảng khoái.
“Ha ha ha, Youki. Ý cậu là cậu là đại ngốc sao?”
“Raven, ngươi nghĩ ta là người bình thường à?”
“Câu hỏi đó thường dùng để đánh giá người khác chứ. Với lại, cách hỏi đó chẳng khác nào Youki tự nhận mình không bình thường cả.”
“Tiếc thật đấy, Raven. Sự tồn tại của ta không đơn giản đến mức có thể diễn tả bằng lời đâu!”
Tôi đâu phải là người đàn ông chỉ gói gọn trong ba chữ “bệnh Chuuni”.
“Hì, rốt cuộc chúng ta đang nói chuyện gì thế này nhỉ.”
Nụ cười không dứt trên môi cậu ta, khác hẳn vẻ mặt u ám lúc nãy.
Dù có nói rằng đây không phải là do tôi mất kiểm soát mà là nằm trong tính toán thì chắc cũng chẳng ai tin.
Mà, tôi của hiện tại thì chẳng cần tính toán gì cũng tự khắc đến được đích thôi.
“Làm được vẻ mặt đó là ổn rồi. Nhanh chân lên, muộn quá là lại bị Duke mắng đấy.”
“Đúng vậy. Bắt Duke phải nhắc nhở một người nhiều lần trong cùng một ngày chắc cậu ta cũng mệt. Tôi sẽ cúi đầu tạ lỗi.”
“Đương nhiên rồi. Nhưng mà, hôm nay mới chỉ bắt đầu thôi. Cố gắng lên nhé.”
“Ừ. Nhưng hôm nay tôi xin phép được thả lỏng và sống thật với bản thân. Nghĩ lại thấy chuyện của mình ngớ ngẩn đến mức buồn cười. Dạo này tôi quên mất việc nghỉ ngơi thì phải.”
“Hừm, đúng là cậu đã trải qua những ngày tháng vô hồn, nhưng đó đâu phải là nghỉ ngơi. Ngược lại, có khi còn mệt mỏi vì lo âu nữa ấy chứ.”
Ở trong trạng thái đó thì làm sao mà nghỉ ngơi đàng hoàng được.
“Do sự yếu đuối của bản thân thôi. Hôm nay tôi định sẽ tận hưởng niềm vui thuần túy. Không có ý nghĩa sâu xa gì đâu, đừng bận tâm.”
“Tận hưởng niềm vui thuần túy sao. Vậy thì ta cũng sẽ bung lụa hết mình nhé.”
“Youki nên kiềm chế lại để không gây phiền phức cho Cecilia thì hơn.”
“Hừm. Vậy thì đến lúc hợp nhóm ta sẽ trở lại bình thường vậy. Sức mạnh của ta, bật tắt tùy ý!”
“Youki vẫn là Youki nhỉ.”
“Đương nhiên rồi. Ta là ta. Ngươi nói cái gì thế?”
Raven cũng nói mấy câu lạ lùng.
Không, có khi ý cậu ta là “Youki là vui vẻ”. Hay là do tôi nghe nhầm phát âm, chịu.
“Phải rồi. Tôi lỡ nói mấy lời kỳ quặc.”
“Hừ... chẳng hiểu gì cả, nhưng sắp đến tiệm bánh rồi. Những người đang đợi chúng ta chắc sốt ruột lắm rồi đấy.”
“Ừ, đi thôi. Bắt họ đợi lâu thế này thì cũng phải chuẩn bị tinh thần thôi.”
“Cái đó thì phải tự mình xoay sở... à không, chỉ còn cách chấp nhận thôi.”
Biết là sẽ bị thuyết giáo nên tưởng cậu ta sẽ chán nản, ai ngờ nhìn mặt lại không thấy thế.
Thế này là ổn rồi, yên tâm dẫn Raven đến tiệm bánh.
“Youki-san, vất vả rồi ạ. Anh đã đưa Raven-san về an toàn. Nhưng có vẻ Youki-san lại không được bình an cho lắm.”
“Ước gì có cái lỗ nào để chui xuống.”
Hôm nay đã quyết tâm phong ấn, làm một thanh niên tốt bụng rồi mà!
Thế mà cơn Chuuni bùng nổ còn mạnh hơn mọi khi, chết tiệt.
Hiện tại, vừa đến tiệm bánh và hoàn thành nhiệm vụ, công tắc Chuuni tắt ngấm, tôi đang quằn quại vì xấu hổ. Và Cecilia đang phải chăm sóc cho cái thằng tôi đang quằn quại đó.
“Youki-san, bánh đây ạ. Là món mới đấy. Chúng ta cùng ăn nhé.”
“A a a... Xin lỗi vì đã quá đà. Giá mà dừng lại ở đó thì... lỡ mồm nói nhiều quá. Cái miệng đáng ghét này.”
“Lần này Youki-san đã dùng hết sức mình để giúp Raven-san vực dậy mà. Kết quả là Raven-san đã đứng lên được rồi đấy thôi. Anh đâu có làm gì sai, nên hãy vui lên đi ạ.”
Cecilia ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt với tôi đang ngồi bó gối, lời an ủi dịu dàng của cô ấy càng làm tôi đau lòng.
Hoàn toàn lộ rõ vẻ thảm hại của một gã đàn ông.
Biết là thế... nhưng sát thương lớn quá.
“Thật tình, tại sao người đi tìm về lại là người suy sụp thế kia. Chẳng hiểu nổi.”
“Kỳ lạ.”
“A, a wa wa... ờm, em cũng an ủi...”
“Thôi, cứ để Cecilia-san lo. Cô ấy quen xử lý Đội trưởng rồi.”
Tôi đang suy sụp mà đám cựu thuộc hạ cứ nói thoải mái thế nhỉ.
Duke, đừng bảo là vì thấy phiền phức nên cậu ném tôi cho Cecilia nhé.
Mà linh cảm xấu thường hay đúng, Duke quay mặt đi chỗ khác tránh nhìn tôi và Cecilia.
“Về rồi à. Mà, em biết Đội trưởng sẽ làm được mà. Với tính cách của Raven, em tin là ngài ấy sẽ không bỏ đi luôn đâu.”
“Ưm.”
Duke thở phào nhẹ nhõm, Happiness có vẻ không giận gì, chìa chiếc bánh crepe đã mua sẵn ra cho Raven.
Nhưng Raven mãi không nhận lấy.
Cậu ta chỉ đứng trân trân ở đó.
Tôi đang hoảng loạn cũng phải tỉnh táo lại khi thấy bộ dạng của Raven.
“Nghe tôi nói này.”
Lời xin lỗi thốt ra từ miệng Raven.
Vì bắt mọi người chờ đợi và gây phiền phức nên xin lỗi là đương nhiên.
Nhưng vấn đề là cậu ta xin lỗi bằng lời nói chứ không phải bút đàm.
Ở đây có Cecilia và Irene-san mà Raven không muốn để họ nghe giọng.
Chính vì thế mà lúc nói chuyện trên đường đến bảo tàng cậu ta toàn thì thầm to nhỏ.
“Mọi người đang vui vẻ mà tôi lại tự ý bỏ đi, xin lỗi. Duke đã cất công lên kế hoạch mà tôi lại phá hỏng, thật lòng xin lỗi. Hành động ích kỷ của tôi... thực sự xin lỗi mọi người.”
Mọi người phản ứng khác nhau trước cái cúi đầu của Raven.
Chắc Duke cũng nghĩ giống tôi: cuối cùng cậu ta cũng phá bỏ được vỏ bọc của mình.
Cecilia thì dù sao cũng không thể bình tĩnh được, sự bối rối hiện rõ trên mặt.
Irene-san thì nãy giờ cứ cuống quýt lên, chẳng thay đổi gì.
Happiness thì... mở to mắt kinh ngạc, có vẻ là người bất ngờ nhất.
“M-Mà, gây phiền phức thì xin lỗi là đương nhiên rồi. Nào, Đội trưởng và Cecilia-san cũng lại đây đi. Ăn bánh rồi nghỉ ngơi chút nào.”
Theo hiệu lệnh của Duke, tất cả trở lại bình thường.
Sau đó, chúng tôi tuân theo kế hoạch của Duke... chắc vậy.
Do tôi đã phá vỡ lời thề một lần nên thi thoảng lại lỡ miệng buông vài câu Chuuni.
Bị Cecilia lôi đi, nhắc nhở, kiểm điểm, rồi hối hận... một vòng lặp không hồi kết.
Irene-san thì trổ tài hậu đậu bẩm sinh, may mà Duke luôn kịp thời hỗ trợ nên không xảy ra chuyện lớn.
Tóm lại là một ngày tràn ngập tiếng cười.
Raven cũng hoàn toàn hồi phục, tôi, Duke và Cecilia đều thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, vài ngày sau, một vấn đề khác lại nảy sinh.
Happiness để lại thư và biến mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
