Chương 128: Tôi đã họp rút kinh nghiệm
Raven chạy biến đi khiến tất cả đều ngẩn tò te nhưng chúng tôi không phải những kẻ đứng yên chịu trận.
Đầu tiên là phải chuyển địa điểm, sau đó họp bàn xem việc quản lý lịch trình hôm nay rốt cuộc có vấn đề ở đâu.
Giao Happiness lại cho Irene-san, tôi, Cecilia và Duke quây lại thành một vòng tròn để họp rút kinh nghiệm.
“Vốn dĩ hôm nay có gì đó sai sai rồi.”
Hành động của Cecilia và Duke khác hẳn mọi khi.
Tôi nghĩ nên bắt đầu kiểm điểm từ chỗ đó.
“Ngài nói gì vậy. Em chỉ đang cảnh giác Đội trưởng thôi mà.”
“Em xin lỗi, em cũng vậy ạ.”
“Tại sao lại cảnh giác tôi chứ!?”
Hôm nay tôi đã cố gắng phong ấn Chuuni để làm một thanh niên đang yêu bình thường rồi cơ mà.
Tôi cũng đâu có làm gì kỳ quặc kể từ lúc tập hợp đâu.
“Trước lúc tập hợp ngài có gặp Irene đúng không? Cô ấy cứ hưng phấn kể là: ‘Đội trưởng-san tuyệt lắm! Tuy em không hiểu rõ nhưng cảm giác ngài ấy rất ngầu. Quả không hổ danh người mà anh Duke gọi là Đội trưởng...’. Nghe thế là em biết hôm nay Đội trưởng có vấn đề rồi.”
“Thế nên em mới nhận vai trò ngăn cản Youki-san...”
“Hả...?”
Vậy là tình cảnh này do tôi mà ra sao.
Hai người cảnh giác tôi, nhưng tôi lại đang phong ấn Chuuni.
Kết quả là Cecilia luôn đi cùng tôi, Duke thì mải chú ý đến tôi và Irene-san nên lơ là Raven.
“Hừm, em quên béng mất cái tính hậu đậu của Irene. Quả báo do những việc làm thường ngày của Đội trưởng đấy ạ.”
“Không không, tại sao lại đổ hết lên đầu anh chứ!”
“Tạm thời mọi người bình tĩnh lại đi ạ!”
“Vâng, xin lỗi.”
“Em hiểu rồi.”
Tôi và Duke đang cãi nhau thì Cecilia can ngăn, giúp cả hai bình tĩnh lại.
Cãi nhau lúc này cũng chẳng giải quyết được gì.
“Dù sao thì việc em tự ý nghi ngờ Youki-san cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng này. Em xin lỗi anh nhé, Youki-san.”
Cecilia cúi đầu xin lỗi tôi.
Tôi cũng không để bụng lắm đâu vì tôi đã rất vui khi được ở riêng với Cecilia mà.
“Đội trưởng, mặt ngài đang cười nham nhở kìa!”
“Ấy chết. Không, em không cần xin lỗi đâu. Quan trọng bây giờ là Raven kìa.”
“Đúng rồi ạ. Phải bắt giữ Raven đang bỏ trốn đã.”
“Ừ. Dù có phải lật tung từng ngọn cỏ lên cũng phải tìm cho ra!”
“Nghe như Raven-san là tội phạm vậy.”
Cecilia tốt bụng thì bênh vực, chứ bỏ lại người mình thích mà chạy trốn là không thể chấp nhận được.
Happiness bị bỏ lại chắc đang tổn thương lắm.
Tôi nhìn về phía Happiness, thấy con bé đang vui vẻ ăn bánh crepe cùng Irene-san.
Ăn ngon lành, vẻ mặt hạnh phúc.
Happiness à, bánh crepe quan trọng hơn Raven sao?
“Mà, bỏ chạy kiểu khó hiểu thế kia thì bị đối xử như vậy cũng đáng. Đội trưởng, ngài nghĩ Raven đang ở đâu?”
“Đừng coi anh là chó nghiệp vụ chứ. Vẫn còn ở gần đây thôi. Chưa đi xa lắm đâu.”
Dùng khứu giác cường hóa dò tìm, tôi thấy nếu chạy thì sẽ đuổi kịp.
Nhưng thế này thì khác gì chó cảnh sát mà thôi, lúc nào chẳng tìm người, giờ nói cũng muộn rồi.
“Quả không hổ danh Youki-san. Chúng ta đuổi theo ngay thôi.”
“Ừ, sau này cứ giao việc tìm người cho anh.”
Được khen cũng không tệ, với lại đây là một trong số ít tài lẻ của tôi mà. Đừng hiểu lầm là tôi đang lên mặt vì được Cecilia khen nhé.
“Cái mặt ngài trông hớn hở quá đấy.”
“Đ-Đương nhiên rồi. Tìm thấy Raven rồi mà. Nào, đi bắt, đi bắt thôi.”
“Mà thôi, cũng được. Được rồi, dụng cụ bắt giữ đã sẵn sàng!”
Chẳng biết lấy đâu ra mà Duke lôi ra dây thừng chắc chắn và xích có khóa, hắn hừng hực khí thế sẵn sàng hành động.
Càng lúc càng giống đi bắt tội phạm.
“Nhưng anh thích cái khí thế đó đấy, Duke. Hợp sức bắt giữ Raven nào!”
“Rõ!”
“Kết cục lại thành ra thế này sao.”
Cecilia thở dài, vai rũ xuống.
Vẻ mặt như đã buông xuôi tất cả.
Dần dần Cecilia cũng quen với mấy cái rắc rối kiểu này rồi.
“Tất cả là vì Raven, và vì Happiness nữa. Đây, dây thừng cho Cecilia này.”
“Em không cần!”
“Thế vòng cổ thì sao ạ?”
“Không cần đâu ạ!”
Cả tôi và Duke đều bị từ chối.
Mà, tưởng tượng cảnh Cecilia trói Raven bằng dây thừng hay dắt bằng vòng cổ, cũng muốn xem thử đấy chứ.
“Youki-san, anh đang nghĩ bậy bạ gì đúng không?”
“Vâng, anh không nghĩ gì cả!”
Giọng nói lạnh băng và khuôn mặt vô cảm của Cecilia khiến tôi chỉ biết gật đầu lia lịa. Đôi khi tôi nghĩ Cecilia còn có trực giác sắc bén hơn cả tôi nữa.
“Nào, về kế hoạch bắt giữ Raven, em định để Happiness và Irene ở lại trông coi.”
“Ra vậy. Để Happiness trông chừng Irene-san chứ gì.”
Để Irene-san một mình thì không biết cô ấy sẽ làm gì, Happiness nhanh trí và biết cảnh giác xung quanh nên rất phù hợp.
“Không phải ạ. Ngược lại, ngược lại!”
“Ngược lại?”
“Để Irene trông chừng Happiness đấy ạ. Chưa biết tình trạng hiện tại của Raven thế nào nên để hai người gặp nhau lúc này là nguy hiểm.”
“A—, ra là thế.”
“Có vẻ hợp lý hơn đấy ạ.”
Cả tôi và Cecilia đều đồng ý với phương án của Duke.
Irene-san, xin lỗi vì đã nghi ngờ cô, nhờ cô trông chừng Happiness nhé.
“Vậy, đi thôi.”
“A, ờm. Happiness-san đi mất rồi, làm sao bây giờ?”
“Hả?”
“Gì cơ?”
Duke vừa hô hào xuất phát thì Irene-san xen vào.
Lại còn mang tin dữ nữa chứ.
“Chẳng lẽ Happiness đi đâu mất rồi sao!?”
“V-Vâng. Đang ăn bánh crepe và nói chuyện thì em thấy Happiness-san mua hai cái. Em hỏi là ăn hai cái luôn ạ, thì bạn ấy bảo 'Cùng ăn', rồi chạy đi mất...”
Cùng ăn, nghĩa là mua cho cả Raven nữa sao.
Tốt quá rồi Raven. Và Happiness à, anh xin đính chính lại.
Không phải bánh crepe hơn Raven, mà là Raven và bánh crepe.
“Được rồi, nhẹ cả người!”
“Chắc là không liên quan lắm đâu ạ.”
“Không, có liên quan chút chút đấy.”
“Chút chút ạ. Vậy thì trong tình huống này cũng không quan trọng lắm. Chúng ta đuổi theo Happiness-chan thôi.”
“Cecilia bơ đẹp luôn!?”
Không phải tấu hài, nhưng ít ra cũng nên bình luận gì đó chứ.
“Youki-san, nhờ anh truy vết ạ. Chỉ có Youki-san mới làm được việc này thôi. Trước hết là Happiness-chan nhỉ, phải hợp nhóm với em ấy đã. Em trông cậy vào anh đấy.”
“Được, cứ giao cho anh!”
Được người mình thích tin tưởng mà không cố gắng thì không đáng mặt đàn ông.
Cố gắng trong mức độ không mất kiểm soát là được.
“Anh Duke, biểu cảm của Đội trưởng-san thay đổi nhanh quá. Nhắc mới nhớ, giọng điệu cũng khác so với lúc gặp em trước khi tập hợp. Chẳng lẽ là đa nhân cách ạ?”
“Tạm thời Irene cứ vừa ăn bánh crepe vừa ngoan ngoãn đi theo là được rồi.”
“A, vâng. Thế còn Đội trưởng-san...”
“Irene này, trên đời có những chuyện mình rất muốn biết, nhưng khi biết rồi lại hối hận vì thà không biết còn hơn đấy.”
“V-Vậy sao ạ! Anh Duke, em đã học được một bài học rồi.”
“Tốt, thế là được.”
Duke khéo léo gạt đi câu hỏi phiền phức của trẻ con như một ông bố thực thụ.
Mà, chuyện tôi đang bật công tắc Chuuni hay tôi bình thường cũng chẳng quan trọng.
“Hết chuyện phiếm rồi, đi thôi, hướng này.”
Hôm nay đã quyết định hành động vì Raven và Happiness rồi mà.
Cố gắng không để công cốc nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
