Chương 124: Tôi thử hẹn hò ba (triple date)
“Giờ tính sao đây...”
Theo liên lạc từ Duke thì kế hoạch triple date sẽ được tiến hành...
Tôi cứ tưởng là tôi, Cecilia và Duke sẽ hỗ trợ cho buổi hẹn của Raven và Happiness cơ.
Thế quái nào lại lòi ra cả Irene-san trong danh sách thành viên vậy?
Không phải là không được... nhưng chẳng phải cô nàng này có thuộc tính hậu đậu sao?
“Lo lắng quá nên không ngồi yên trong phòng được, mà thời gian hẹn lại còn sớm, thành ra lại lang thang vô định thế này.”
Tôi đút tay túi quần, lủi thủi đi bộ một mình. Chắc trong mắt những kẻ “thành công” thì tôi trông thảm hại lắm.
“A, Đội trưởng-san đúng không ạ?”
“Hửm?”
Nghe tiếng gọi, tôi quay lại thì thấy Irene-san trong bộ giáp kỵ sĩ.
Hôm nay cô ấy đến đây mà, không phải đang trong giờ làm việc sao.
Mà sao lại gọi tôi là Đội trưởng-san thế.
“Đúng là Đội trưởng-san của anh Duke rồi.”
“À, ừ. Là Đội trưởng đây. Irene-san hôm nay đi làm à?”
“Dạ không, không phải ạ. Tại em hiểu nhầm thôi.”
“Hiểu nhầm là sao?”
“Em nghe anh Duke nói một mình trong phòng là: ‘Sắp tới sẽ là trận chiến cam go đây’, rồi thì ‘Hỗ trợ sai thời điểm là đi đời’, hay ‘Ngày quyết chiến sắp đến rồi’ nên em đã xung phong giúp sức.”
Irene-san, cô hiểu nhầm tai hại quá rồi.
Duke lẩm bẩm mấy câu dễ gây hiểu lầm cũng có lỗi, nhưng cô cứ thế lao đầu vào mà không hỏi kỹ thì cũng...
“Em cứ tưởng là đi tiêu diệt ma vật nguy hiểm nào đó nên đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu để đến điểm hẹn. May mà anh Duke ngăn lại kịp. Hóa ra hôm nay mọi người chỉ đi chơi thôi ạ.”
“Mà, theo một nghĩa khác thì đúng là sắp gặp ‘tu la tràng’ thật đấy.”
“Ơ, th-thật sao ạ? Thế thì em có nên trang bị kỹ càng hơn không?”
“Không không, cứ ăn mặc bình thường đi. Con gái mà, đi chơi thì mặc đồ thường phục cho thoải mái.”
Kệ Duke đi, con gái thì nên điệu đà chút chứ. Cứ cứng nhắc quá cũng không tốt.
“Đ-Đồ thường phục ạ. Em, em sẽ cố gắng!”
“Vẫn còn thời gian đến giờ hẹn mà.”
“A, cảm ơn Đội trưởng-san nhiều lắm ạ!”
“Hừ, ta chỉ làm điều một quý ông nên làm thôi. Không cần cảm ơn!”
Được con gái cảm ơn là y như rằng tôi lại lên mặt.
Cái công tắc không nên bật lại được bật lên rồi.
“V-Vậy sao ạ! Đội trưởng-san thật là rộng lượng!”
“Phu ha ha ha, tất nhiên rồi! Dưới sự chỉ đạo của ta, buổi tụ tập hôm nay sẽ diễn ra suôn sẻ thôi.”
“Đ-Đến mức đó sao ạ. Đội trưởng-san tuyệt quá.”
“Ha ha ha. Kế hoạch của ta là hoàn hảo. Dù có chút rắc rối xảy ra thì cuối cùng cũng sẽ đến được đích thôi. Cứ giao cho ta!”
“Quả không hổ danh Đội trưởng của anh Duke. Em cũng sẽ... cố gắng. Tuyệt đối không thất bại, cũng không hậu đậu đâu ạ!”
“Tinh thần tốt lắm! Nào, đi đi. Bộ dạng đó không hợp với nơi chúng ta sắp tới đâu nhỉ?”
“V-Vâng. Em đi thay đồ ngay đây ạ.”
Chẳng hiểu sao Irene-san lại giơ tay chào kiểu quân đội rồi chạy đi, tay vẫy vẫy ra sau lưng.
Mà chết thật, lỡ bật công tắc Chuuni mất rồi, phải kiểm điểm lại thôi.
Nhưng chắc lúc tập trung đông đủ thì tôi sẽ bận tâm chuyện Raven và Happiness nên không tái phát đâu.
Nếu bật công tắc Chuuni mà một mình tôi nổi bật quá mức thì không ổn chút nào.
Đến lúc đó thì không còn là hỗ trợ nữa mà là phá hoại.
Kiểu gì Cecilia và Duke cũng mắng cho một trận: “Ngài có định tác hợp cho họ không đấy hả?”.
Irene-san cũng bảo sẽ chú ý không hậu đậu, lại có Duke ở đó nữa.
Việc hỗ trợ Irene-san chắc chắn Duke đã quen rồi nên không lo.
Đối với Cecilia và Duke thì có lẽ việc tôi có gây chuyện hay không mới là điều đáng lo ngại nhất.
Tôi muốn tin rằng mình được tin tưởng.
“Hôm nay cấm Chuuni. Phải tập trung vào Raven và Happiness.”
Đó không phải mục tiêu, mà là lời thề. Tôi hướng về điểm hẹn.
“Thế nào mà đến sớm mười phút vẫn là người đến cuối cùng vậy trời.”
Rõ ràng tôi đã rời nhà trọ sớm và lượn lờ gần điểm hẹn mà.
Hóa ra mọi người còn đến sớm hơn nữa.
“Em và Happiness-chan đi xe ngựa đến nên tới sớm ạ.”
“Em thì không bao giờ hành động sát giờ đâu. Raven thì... chắc nhầm giờ thôi. Em định đi cùng mà sang phòng thì chẳng thấy đâu.”
Bên cạnh Duke đang càm ràm là Raven đang giơ tờ giấy ghi dòng chữ ‘Xin lỗi, tôi lỡ ra sớm một tiếng’.
Sắc mặt cậu ta đã khá hơn nhiều so với lần trước gặp mặt.
Chắc chắn là nhờ Happiness.
“Đến muộn, mong chờ.”
“Tại sao chứ!?”
Happiness – liều thuốc chữa lành của Raven – lại đang trêu chọc tôi.
Lạ cái là Irene-san, người tôi vừa gặp và tưởng đã về ký túc xá kỵ sĩ, giờ cũng đang có mặt ở đây.
“Rồi rồi. Màn tấu hài quen thuộc xong rồi thì xuất phát thôi.”
“Cái này thành màn tấu hài quen thuộc từ bao giờ thế!? Mệt lắm đấy, thay phiên nhau đi.”
“V-Vậy để em thay...”
“Không cần đâu Irene. Cứ bơ đi là được.”
“Này, chờ chút.”
Từ bao giờ tôi bị đối xử thô bạo thế này.
Cecilia, Raven, đừng có cười mà hãy bênh vực tôi đi chứ.
Happiness thì nhìn tôi bằng ánh mắt “Bỏ cuộc đi”.
“Ơ, nếu anh Duke đã nói thế... thì em hiểu rồi ạ.”
“Đừng có hiểu, làm ơn đi mà!”
Tiếng kêu than bi thiết của tôi vang vọng tại điểm hẹn nào đó ở Minerva.
Cũng may vắng người và tôi nói nhỏ nên chắc không sao.
“Được rồi, xác nhận là làm phiền hàng xóm rồi nhé. Đội trưởng bị cấm khẩu một thời gian. Nào, đi thôi~”
Trong đầu Duke, màn tương tác với tôi đã kết thúc.
Hắn bảo sẽ dẫn đường rồi cả đám lục tục kéo đi... sao mà chấp nhận được chứ!
“Này, vô lý quá đấy... Ơ!?”
“Không được đâu. Anh phải ngậm miệng lại chứ.”
Định càm ràm Duke đang đi đầu thì bị Cecilia đặt ngón trỏ lên môi.
Ý là bảo tôi im lặng sao?
Thiếu gì cách bịt miệng, sao lại dùng ngón trỏ. Lại còn ngước mắt nhìn lên nữa, tim tôi đập thình thịch rồi đây này.
“Nào, đi thôi anh. Không nhanh là lạc mất mọi người bây giờ.”
Tôi chạy bước nhỏ để đuổi kịp nhóm Duke đang đi xa dần.
Không cần nắm cổ tay kéo đi đâu, anh cũng sẽ nhanh chân mà.
Cộng thêm chuyện lúc nãy, tim anh đập không kiểm soát được rồi, em buông ra chút được không?
“Ơ, hình như... cái này là...”
“Youki-san, anh mở miệng rồi kìa.”
Bị Cecilia nhắc, tôi nuốt ngược lời định nói vào trong.
Không ngờ bị cấm khẩu thật.
Mà, cũng may là cô ấy ngăn lại, không thì tôi lỡ mồm nói ra suy nghĩ thật rồi.
“Xin lỗi, bọn em suýt bị lạc.”
“K-Không sao đâu ạ. Anh Duke bảo nếu bị lạc thì Đội trưởng-san sẽ lo liệu được hết mà.”
Biết tôi có ma pháp cường hóa cơ thể nên mới nói thế chứ gì.
Đúng là với đội hình này thì dù có lạc nhau cũng tìm được, nên không lo.
Raven đưa giấy bút cho tôi cùng dòng chữ: ‘Nếu không mở miệng được thì tôi cho mượn này’.
“Không, tôi không cần... đúng không?”
“Đúng vậy. Cái đó cần thiết cho Raven-san hơn. Chuyện Youki-san ngậm miệng chắc cũng là trò đùa của Duke-san thôi.”
“Ủa?”
“Đúng thế ạ. Miễn là không làm ồn quá mức thì em cho phép.”
“Này này này này!”
Hai người nói khác hẳn lúc nãy là sao.
Màn tương tác với Cecilia rốt cuộc là cái gì vậy trời.
Chẳng lẽ hai người này không ăn ý sao?
Nếu thế thì hôm nay không biết sẽ đi về đâu nữa. Giữa bầu không khí vui vẻ, tôi chợt cảm thấy chút lo lắng bất an.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
