Chương 123: Tôi suy nghĩ về bạn thân cùng người mình thầm thích
“Em nghĩ nên mặc kệ đi ạ.”
“Không không không.”
Đến ngày hẹn, tôi mang theo tâm trạng lo cho Raven 5 phần, muốn gặp Cecilia 10 phần đến dinh thự nhà Aquarein. Tỷ lệ có gì đó sai sai thì kệ đi.
Ngay lập tức, tôi kể cho Cecilia nghe về tình trạng của Raven và đề xuất nên có biện pháp đối phó, nhưng...
“Mặc kệ sao!? Chúng ta không nên giúp cậu ấy một tay à?”
“Trước hết, đúng như Youki-san nói, về chức vụ Đoàn trưởng kỵ sĩ thì không cần lo lắng quá đâu ạ. Công lao của anh ấy rất lớn, hơn nữa Raven-san còn âm thầm giúp đỡ người dân rất nhiều. Nếu bãi nhiệm anh ấy thì chắc chắn sẽ gây ra náo loạn.”
“Hừm hừm.”
Hiện tại tôi đang ngồi quỳ seiza.
Cảm giác như học sinh đang nghe cô giáo giảng bài vậy. Mà học sinh có phải ngồi seiza để nghe giảng không nhỉ.
“Đúng là có thể có một số kỵ sĩ không ưa Raven-san nhưng chắc chỉ là thiểu số thôi. Không có thông tin cụ thể từ Duke-san nên em không dám khẳng định, nhưng việc Raven-san mất chức Đoàn trưởng sẽ đem lại nhiều bất lợi hơn.”
“Ra vậy, ra vậy. Cecilia, cho anh hỏi! Đoàn trưởng kỵ sĩ không phải do các thành viên trong đoàn tự quyết định sao?”
“Họ có thể đề cử, nhưng quyết định cuối cùng thuộc về các quan chức cấp cao của đất nước. Đặc biệt là vị trí Đoàn trưởng thì họ sẽ càng thận trọng hơn.”
“Hê, hóa ra không dễ thay đổi thế à. Cũng phải ha.”
Người đứng đầu đoàn kỵ sĩ bảo vệ vương đô đâu thể thay đổi xoành xoạch được.
Vậy thì chuyện chức vụ coi như ổn.
“Thế còn chuyện với Happiness... cái đó thì sao?”
“Chuyện đó thì người ngoài như chúng ta không nên can thiệp đâu ạ.”
“Hả?”
“Nhìn hai người họ, em thấy giai đoạn người ngoài can thiệp đã qua rồi. Kích động quá mức cũng là vấn đề đấy ạ.”
“Là thế sao? Mà, không ngờ Cecilia lại đưa ra ý kiến như vậy đấy.”
“Youki-san, phụ nữ có thế giới riêng của phụ nữ mà anh?”
Ý là lãnh địa mà tôi không thể bước vào sao.
Mikana, Happiness, Teal-chan toàn những thành viên có thể tụ tập nói chuyện yêu đương.
Cảm giác cứ như hội bà tám, nên thôi không tưởng tượng nữa.
“Hiểu rồi. Anh không nghe thấy gì hết, anh không nghe thấy gì hết.”
“Vâng. Nhưng mà, nếu Duke-san đã đến nhờ tư vấn thì cũng đáng lo thật. Em nghĩ nên mặc kệ Raven-san... nhưng có lẽ chúng ta vẫn nên hỗ trợ cho đến khi anh ấy trở lại bình thườn.”
Cecilia ngồi trên giường trầm ngâm suy nghĩ.
Nghe có vẻ bao đồng, nhưng Raven là người bạn đầu tiên của tôi ở thế giới này.
Với Cecilia, đó là đồng đội đã cùng chia ngọt sẻ bùi trong tổ đội Dũng giả.
“Tóm lại là, chúng ta sẽ hành động vì Raven đúng không?”
“Vâng. Chỉ là, Youki-san, xin anh đừng hành động hấp tấp nhé. Chỉ nghe kể thôi nên em không dám chắc, nhưng xét đến tình trạng tinh thần của Raven-san, kích động quá mức sẽ...”
“Khoan, khoan, khoan, nghiêm trọng thế cơ á!?”
Raven, trong mắt Cecilia, cậu hoàn toàn bị coi là đồ dễ vỡ rồi đấy.
Tôi cũng định kiềm chế những hành động ngớ ngẩn rồi, nhưng không ngờ lại bị Cecilia dặn dò kỹ lưỡng thế này.
“Có thể anh ấy đang tích tụ rất nhiều căng thẳng. Phải giải tỏa từ từ thôi. Raven-san vốn nhạy cảm mà.”
“A—, cái đó anh hiểu.”
Cứ hễ chút là suy sụp, tôi thấy mặt đó của cậu ta nhiều lần rồi.
Đúng là nếu đống stress đó bùng nổ một lần thì to chuyện thật.
“Vì vậy, trước tiên chúng ta cần xem xét tình hình của Raven-san, nghe anh ấy nói rồi mới quyết định cách xử lý.”
“Hừm hừm.”
Linh mục kiêm luôn cả bác sĩ tâm lý sao.
Nếu tôi bị bệnh tâm lý, tôi cũng sẽ nhờ Cecilia chữa trị.
Mà được gặp và nói chuyện với Cecilia thế này thì khả năng bị bệnh tâm lý gần như bằng không.
“Youki-san, anh đang nhìn chằm chằm vào mặt em đấy, anh có nghe em nói không vậy?”
“Ơ, a, ừ. Anh sẽ không hành động hấp tấp đâu. Yên tâm, yên tâm. Mà, anh nhìn chằm chằm thế sao?”
“Vâng. Lúc đầu em tưởng anh đang nghe nghiêm túc, nhưng không thấy anh phản ứng gì, mắt cứ dán chặt vào em không rời.”
Tại sao Cecilia có thể phân tích bình tĩnh đến thế nhỉ.
Có thể thản nhiên nói “Anh đang nhìn chằm chằm em đúng không” mà không chút ngượng ngùng.
Tôi thì hành động trong vô thức nên giờ mặt nóng bừng lên rồi đây.
“A—, cái đó... nói ra lý do thì hơi...”
“Sao ạ?”
Vẻ mặt cô ấy như muốn hỏi “Tại sao lại ngập ngừng?”.
Lạ thật, hôm nay tôi chỉ đến để bàn chuyện của Raven thôi mà, sao lại thành ra thế này.
Cecilia à, em cũng phải tinh ý chút chứ.
Vừa nãy chúng ta còn đang nói chuyện của Happiness và Raven mà!
Đang vắt óc suy nghĩ cách giải quyết thì tiếng gõ cửa vang lên.
Đây là mô típ nhân vật thứ ba xuất hiện để cứu hoặc phá đám nhân vật chính sao.
“...Thất lễ.”
Người mở cửa bước vào là Happiness, nhưng con bé chỉ nói vỏn vẹn một câu rồi lui ra ngay.
Và tiếng bước chân xa dần. Con bé Happiness này, đọc bầu không khí thừa thãi quá rồi đấy.
“Happiness-chan chắc có việc gì đó. Nhưng em ấy lại đi ngay rồi.”
“A, ừ nhỉ.”
Tuy nhiên, sự can thiệp này đủ để cắt đứt mạch chuyện.
Cecilia cũng đang nghiêng đầu thắc mắc, sự chú ý chắc chắn đã chuyển sang Happiness...
“Chắc là để quên đồ gì đó thôi. Vậy, anh có thể cho em biết lý do được chưa ạ? Chẳng lẽ trên mặt em dính gì sao...”
Không thể đánh trống lảng, lại quay về chủ đề cũ. Thế này thì chỉ còn cách nói thật thôi.
Bảo là vì em dễ thương quá nên anh vô thức ngắm nhìn... sao mà nói được chứ.
Nhưng tôi đã tái sinh nhờ lời khuyên của Thần Tình Yêu.
Tôi sẽ không lảng tránh như mọi khi nữa.
“Cái đó... tại anh thấy em dễ thương quá nên ngắm thôi.”
“...”
Không lảng tránh, mà là một cú ném thẳng trực diện.
Cecilia đông cứng theo một cách mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Mặt cô ấy cũng... có vẻ hơi đỏ lên thì phải.
“X-Xin lỗi. H-Hẹn hôm khác họp chiến thuật nhé!”
Tôi không chịu nổi việc ở riêng hai người trong bầu không khí này nữa.
Dù thấy mình thật thảm hại, tôi vẫn buông lời chào vội vã rồi rời khỏi phòng.
“Phù.”
Dựa lưng vào tường hành lang, tôi hít thở sâu.
Để trấn an trái tim đang đập loạn nhịp.
“Chạy trốn.”
“Oái!? Gì thế, Happiness ở đây à. Ủa, nhưng mà...”
Rõ ràng tôi nghe thấy tiếng bước chân xa dần mà.
“Đồng nghiệp.”
“A, thì ra là tiếng bước chân của cô hầu gái khác tình cờ đi ngang qua nên anh nhầm à.”
“Chờ đợi.”
Có vẻ Happiness đã không rời đi mà đứng đợi trước cửa phòng.
“Quả nhiên em có việc cần gặp Cecilia à. Anh về đây, không sao đâu. Tạm biệt.”
“Đội trưởng.”
“Ừ, gì thế?”
“Sắp tới, hẹn gặp.”
“Hẹn gặp... với anh á?”
Bị lườm cháy mặt. Thì cũng có khả năng em hẹn gặp riêng anh mà.
Dù biết là không thể nào nhưng tôi vẫn hỏi, ai ngờ bị lườm ghê thế.
“Kiếm sĩ!”
“Kiếm sĩ thì...”
Thì tôi cũng biết em nói ai mà.
Raven, chưa bao giờ được Happiness gọi tên nhỉ.
“Trước mặt cậu ta thì gọi tên đi nhé.”
“Cứ tới đây.”
“Đã bảo là học cái từ đó ở đâu vậy hả!”
Happiness tiếp thu đủ thứ linh tinh, đáng sợ thật.
Đám người hầu trong cái nhà này dạy con bé cái gì thế không biết.
“Bí mật.”
“A— rồi rồi. Thế, hẹn gặp Raven thì sao?”
“Đi cùng.”
“Bảo anh đi cùng á?”
“Cả tiểu thư nữa.”
“Cái gì.”
“Duke bảo thế.”
“Tên đó đang nghĩ cái gì vậy?”
Định rủ đông người đi chơi để giúp Raven giải khuây sao?
Mà, tôi thì sao cũng được.
“Được thôi. Khi nào có lịch thì báo anh.”
“Hiểu rồi.”
“Rốt cuộc là cái gì vậy trời, thật tình.”
Định bỏ về vì lười bắt bẻ, nhưng tôi khựng lại.
Biết là hơi vô duyên nhưng tôi muốn hỏi Happiness một câu.
“Này Happiness. Em nghĩ sao về Raven?”
Đây giống như một sự xác nhận.
Chuyện giữa Happiness và Raven chắc sắp ngã ngũ rồi.
Tôi muốn nghe trực tiếp từ miệng Happiness xem em ấy cảm thấy thế nào.
“Không ghét.”
“...”
Câu trả lời đậm chất Happiness.
Biểu cảm vẫn như thường lệ, không hề dao động.
Dáng vẻ đó chắc chắn là Happiness mà tôi biết.
“Vậy là bình thường à.”
“Cũng không bình thường.”
“Vậy là thích chứ gì.”
“Giữ quyền im lặng.”
Nói xong, Happiness nhanh chóng bước vào phòng của Cecilia.
Chạy trốn lộ liễu thế này chẳng khác nào thừa nhận rồi còn gì.
“Mà, tới đâu thì tới.”
Không biết họ định làm gì, nhưng lần này tôi sẽ ngoan ngoãn quan sát thôi.
Trên đường về, tôi liên tục tự nhủ trong lòng: “Tự trọng, tự trọng”.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
