Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 01 - Chương 2.2: Hòa nhịp, tỏa sáng và khiêu vũ trong đời thường

Chương 2.2: Hòa nhịp, tỏa sáng và khiêu vũ trong đời thường

Trans: Hagghh

---

Trường Trung học Cơ Sở phổ thông Tư thục Usou.

Đây là ngôi trường liên cấp cũng có chút tiếng tăm trong giới luyện thi ở Tokyo.

Dù trường luôn giương cao khẩu hiệu "Văn võ song toàn", nhưng dưới góc độ của một đứa đang thực sự theo học như tôi thì cán cân có vẻ nghiêng hẳn về phía học hành hơn. 

Mới nhập học chưa được nửa năm, tôi nhận ra đây cũng là một nơi khá dễ thở. Quy luật ngầm ở đây rất đơn giản là chỉ cần đạt được thành tích tốt thì mọi nội quy đều có thể được nới lỏng.

Mà rốt cuộc là tôi đang phân tích cho ai nghe thế này?

Tự bắt bẻ dòng suy nghĩ vẩn vơ của chính mình, tôi lơ đễnh nhìn quanh lớp học.

Đâu đó trong không khí phảng phất sự hào hứng khó tả. Gương mặt đám bạn đang rôm rả tám chuyện với nhau tràn đầy vẻ mong chờ. Cũng phải thôi, ngày mai là bắt đầu nghỉ hè rồi mà. Tiếng xì xầm đây đó cũng toàn xoay quanh chủ đề ăn chơi nhảy múa này.

Bắt sóng được không khí đó, đứa bạn ngồi bàn bên cạnh cũng quay sang hỏi tôi.

“Ruto, kỳ nghỉ hè này mày có kế hoạch gì chưa?”

“Kế hoạch à...”

Hình ảnh Seira bỗng thoáng hiện lên trong đầu tôi.

Thay vì một kỳ nghỉ thảnh thơi với cái lịch trình trống trơn như dự tính… tôi bỗng mường tượng rõ mồn một cảnh mình bị nhỏ đó lôi đi xềnh xệch khắp nơi. Trước linh cảm điều đó có khả năng thành hiện thực đến vô tận, khóe miệng tôi méo xệch tạo thành một nụ cười gượng gạo đầy chua chát.

Đang mải chìm trong mớ suy nghĩ viển vông đó, tôi chợt thấy mắt thằng bạn lóe lên một tia sáng sắc lẹm.

“Tao ngửi thấy mùi Romcom đâu đây.”

“Mày đang lảm nhảm cái gì thế?”

“Đừng khinh thằng này! Tao sở hữu năng lực cảm nhận sóng não của các sự kiện 2D đấy. Tao cảm thấy nó rất rõ... Mùi của một câu chuyện tình cảm hài hước đang tỏa ra ngào ngạt từ người mày, Ruto à. Để xem nào... Một cuộc gặp gỡ định mệnh với gái xinh? Hay là mới chuyển đến nhà bên cạnh? Không, sai rồi, cảm giác nó gần gũi hơn thế nhiều. Bạn thuở nhỏ? Hay là... kiểu du học sinh về ở nhờ cũng nên?”

“...Mày giỏi thật đấy.”

Tôi trố mắt nhìn thằng bạn, không giấu nổi sự ngạc nhiên trước khả năng tiên tri rùng mình của cậu ta.

Tên này là Kotomiya Yuma, một otaku 2D chính hiệu. Dù sở hữu khuôn mặt búng ra sữa nhưng lại khá điển trai, khả năng vận động tốt, đầu óc cũng thông minh. 

Về cơ bản cậu ta là "con nhà người ta" trong truyền thuyết. Thế nhưng cậu ta lại dồn hết tất cả đống ưu điểm vượt trội đó để phục vụ đam mê với các tác phẩm 2D.

“Thế còn kỳ nghỉ hè của mày thì sao? Không định đi chơi với bạn gái hay gì à?”

“Haha, tao là con dân của thế giới 2D mà, làm sao hẹn hò với con gái 3D được chứ? Quyết định rồi, kỳ nghỉ hè này tao sẽ đắm mình trong anime và manga, nguyện lặn ngụp trong đó đến chết chìm thì thôi.”

“Đừng có bày ra cái bản mặt kiểu ‘chuyện hiển nhiên thế mà cũng hỏi’ đó, nghe nhức đầu thật đấy.”

Yuma, cái tên mà nghe đồn hồi mới nhập học được con gái tỏ tình nhiều đếm không xuể nhờ cái giao diện trời ban kia, giờ tuyệt nhiên chẳng còn chút tin đồn yêu đương nhăng nhít nào nữa.

Lý do thì khỏi cần nói cũng biết rồi đấy.

Một gã được chúa trời ưu ái nhưng lại nguyện dâng hiến toàn bộ ân sủng đó cho thế giới 2D. Đó chính là danh tiếng của Yuma trong cái trường này. 

Tôi thực sự nghĩ nên có ai đó tác động vào mặt cậu ấy một phát để bớt lại cái nhan sắc kia đi cho bõ ghét.

“Tiện nhắc đến anime, mày có biết bộ ‘Confedate Stellarball’ không?”

“Ồ, hiếm khi thấy mày chủ động nhắc đến anime đấy Ruto. Mà lại còn hỏi trúng phóc bộ thống trị mùa trước nữa chứ.”

“Thống trị?”

“Nghĩa là bộ anime nổi tiếng và có sức ảnh hưởng nhất trong mùa phát sóng ấy. Dạo này anime lan tỏa kinh khủng lắm, chuyện một tác phẩm trở thành hiện tượng xã hội không còn hiếm đâu. Nhờ thế mà việc nhận mình thích anime cũng không còn bị kỳ thị như xưa nữa. Cảm giác như cuối cùng Otaku tụi tao cũng được cấp quyền công dân rồi ấy.”

“Cách mày cảm thán nghe chẳng giống học sinh cấp ba thời nay chút nào.”

“Dù sao thì ‘Confedate Stellarball’, hay gọi tắt là ‘Conste’ chính là anime thống trị mùa trước. Không chỉ vì nguyên tác vốn đã nổi, mà bản anime còn tạo ra một cú nổ truyền thông cực lớn. Tất cả sự bùng nổ đó đều bắt nguồn từ một yếu tố duy nhất.”

“Yếu tố duy nhất?”

“Là nhảy đấy.”

Trong lồng ngực tôi như có gì đó thắt lại. Cố gắng không để lộ biểu cảm cứng đờ trên khuôn mặt, tôi dốc sức điều chỉnh giọng nói trở lại bình thường nhất có thể.

“Nhảy á?”

“Ừ. Trong ‘Conste’ có mấy cảnh nhảy ở đoạn mở đầu và cả trong phim nữa. Điệu nhảy đó vô cùng bắt tai, hay đúng hơn là ai cũng dễ dàng làm theo được nên dân tình thi nhau nhảy theo rồi đăng lên mấy trang web chia sẻ video. Mày chưa nghe đến cái hashtag ‘Odottemita’ bao giờ à? Tao thấy nó trôi nổi trên mạng xã hội suốt mà.”

“Không, tao...”

“À phải rồi. Ruto có mấy khi lướt mạng xã hội đâu nhỉ.”

Nói rồi, Yuma lôi điện thoại ra. Khi nó gõ từ khóa ‘#Conste’ vào ô tìm kiếm của ứng dụng video, hàng loạt clip hiện ra ngay lập tức.

Học sinh cấp ba, sinh viên đại học, trẻ con, mấy ông chú vui tính, người nước ngoài và thậm chí cả người nổi tiếng. Chẳng phân biệt ranh giới nào, tất cả đều đang nhảy một cách đầy hào hứng.

“Muốn xem thử không? Tao đề cử người này nhé.”

“Không phải mày không hứng thú với gái 3D à?”

“Diễn viên lồng tiếng luôn là ngoại lệ, đó là chân lý rồi.”

Ra là thế.

Tôi chẳng buồn tranh luận thêm, dồn sự chú ý vào màn hình điện thoại. Đọc phần mô tả thì đúng như Yuma nói, người đang nhảy trong video là diễn viên lồng tiếng cho nữ chính của bộ ‘Conste’.

Bài hát vang lên với nhịp điệu và tiết tấu mà tôi cảm giác mình đã nghe ở đâu đó. Đến khi đoạn dạo đầu kết thúc, tôi mới nhận ra đây chính là bài hát phát ở cửa hàng hamburger hôm qua.

Tiếng hi-hat dồn dập chia nhỏ nhịp. Dù tiết tấu khá bận rộn nhưng sở dĩ nó vẫn tạo ra cảm giác thư thái là nhờ nhịp trống bass 4/4 đều đặn đệm phía sau. Từ giai điệu chuyển dần sang điệp khúc, âm hưởng trở nên dồn dập hơn và khớp với đó, điệu nhảy cũng chuyển sang những động tác hào nhoáng hơn—

“...Bước chân kia phảng phất nét của điệu Barbie. Nhưng cũng không hoàn toàn nghiêng về Hip-hop. Cảm giác như một điệu nhảy tự do, không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ thể loại nào…”

“Ruto?”

Bị Yuma gọi tên, tôi giật mình bừng tỉnh.

Chẳng biết từ lúc nào mũi chân tôi đã nhịp xuống sàn, cố gắng bắt lấy dòng chảy của âm thanh. Một thói quen đã ngấm vào máu. Tôi vô thức cắn môi, tự trách cơ thể mình lại tự động tìm cách liên kết với âm nhạc như thế.

“Không… không có gì, đừng bận tâm.”

“Nhân tiện thì câu lạc bộ kịch của bọn tao định diễn vở ‘Conste’ vào lễ hội văn hóa sắp tới đấy.”

“Hả? Kịch á... đây là anime mà?”

“Dạo này trào lưu chuyển thể anime lên sân khấu phổ biến lắm. Nhiều trường cũng bắt đầu diễn mấy vở kiểu này rồi. Tất nhiên là mấy cuộc thi chính thống thì vẫn hiếm thấy hơn.”

Hừm, ra là thế à?

Dù là nhảy hay kịch, có vẻ như thế giới anime đang dần lấn sân sang nhiều lĩnh vực hơn tôi tưởng.

Nhắc mới nhớ thì Yuma thuộc câu lạc bộ kịch. Nghe đâu hồi mới nhập học, cậu ta bị một bộ manga nào đó hút hồn nên quyết định gia nhập luôn. Theo lời chính chủ thì “Otaku là loài sinh vật sống bằng cảm hứng mà.”

“Ruto, mày có muốn thử đóng vai quần chúng không? Bọn tao đang hơi thiếu người.”

“Tao xin kiếu. Không có ý chê bai gì đâu nhưng tao không hứng thú với diễn xuất lắm.”

“Đúng rồi đấy. Với lại, Ruto sẽ nhảy cùng với tớ ở lễ hội văn hóa. Cậu ấy không rảnh để đi đóng kịch đâu.”

Bất chợt, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. 

Khi tôi quay lại, một đôi mắt xếch đang nhìn về phía này, ánh lên chút gì đó như lườm nguýt.

“Này Ruto. Vợ mày đến tìm kìa.”

“Vợ cái gì chứ.”

“Đúng thế, ai là vợ chứ? Ruto và tớ, cùng lắm chỉ là bạn đời thôi.”

“Thế thì khác quái gì vợ chồng đâu cơ chứ.”

Hừm, khoanh tay trước ngực và ưỡn người đầy tự tin là Kurosaki Noha. Một cô gái nổi bật với mái tóc đen ánh xanh buộc kiểu đuôi ngựa và đôi mắt sắc sảo toát lên vẻ kiên định.

Và cô ấy cũng chính là bạn nhảy đã cùng tôi chinh chiến qua bao cuộc thi khiêu vũ hồi cấp hai.

À không... giờ chắc phải gọi là bạn nhảy cũ mới đúng.

“À này, tớ nghe đồn có ông anh khóa trên bên câu lạc bộ kịch đi tỏ tình với Kurosaki đấy, vụ đó sao rồi?”

“Hừ, tớ chả có hứng thú hẹn hò với mấy kẻ có xương chậu yếu nhớt đâu. Trừ phi là một gã mặc quần jeans đẹp xuất sắc, còn không thì đừng hòng chạm được vào mép tiêu chuẩn của tớ.”

“Cái quái gì là ‘xương chậu yếu nhớt’ thế?”

“Đã từng là bạn nhảy của tớ mà cậu cũng không biết cái đó à? Ruto, đứng dậy coi!”

Bị sai bảo bất ngờ, tôi chỉ kịp thở hắt ra một tiếng rồi uể oải đứng dậy. Nhưng chưa kịp đứng thẳng thì đã bị Noha túm chặt lấy hông. 

Đen đủi làm sao, cô ấy lại bóp đúng vào chỗ do cú đá của Seira hôm qua để lại. Cơn đau nhói lên như có ai cầm dũa mài vào xương, khiến tôi không kìm được mà phát ra một âm thanh kỳ quặc nghe yếu ớt đến thảm hại.

“Đây, chính là chỗ này! Nếu phần xương nhô lên phía trên mông này mà không cao thì đường eo trông sẽ tù túng lắm! Mặc đồ rộng thùng thình che eo đi thì không nói, nhưng gu của tớ chắc chắn phải là quần jeans ôm sát tôn lên những đường cong cơ thể!”

“Cậu cuồng quần jeans đến mức đó cơ à.”

“Tất nhiên rồi. Mà này Ruto, xương chậu của cậu đẹp lắm đấy, gần như hoàn hảo so với tiêu chuẩn của tớ luôn.”

“Cái đó có gì đáng để tớ vui không vậy?”

Noha hơi đỏ mặt trong khi tay vẫn bám chặt lấy mông tôi. Từ hôm qua đến giờ, mông tôi liên tục trở thành mục tiêu tấn công của con gái.

...Cái câu văn quái quỷ gì thế này? Tuyệt đối không thể nói to cái suy nghĩ này ra được.

“Này Ruto. Tớ có cảm giác chỗ này của cậu hơi sưng thì phải, hay là tớ tưởng tượng nhỉ?”

Là do cô bạn thuở nhỏ sáu năm mới gặp lại đã thẳng chân sút một cú trời giáng vào đấy.

...Đời nào tôi dám nói ra sự thật đó nên đành tung hỏa mù.

“Chắc do cậu nhầm thôi.”

Lảng tránh ánh mắt đầy nghi hoặc của Noha, tôi quay sang bắt gặp nụ cười khổ sở của Yuma.

“Hai người đụng chạm tự nhiên thật đấy. Bảo sao mọi người cứ đồn là cặp vợ chồng già.”

“Mày nói thế chứ mức độ đụng chạm này với bọn tao bình thường mà.”

“Đúng thế. Tớ với Ruto vốn là mối quan hệ va chạm quấn quýt nhau suốt mà.”

“Nghe đồi trụy thế.”

Tất nhiên là bọn tôi đang nói về nhảy. Cách dùng từ có hơi dễ gây hiểu lầm chút nhưng mối quan hệ của chúng tôi không phải kiểu đụng chạm xác thịt mang ý nghĩa sâu xa gì đâu.

Tuy nhiên—

“Noha, tớ nói rồi. Bây giờ tớ đã không còn nhảy nữa.”

“...Nhưng mà.”

Trước lời khẳng định rành rọt của tôi, đôi lông mày thanh tú của Noha chùng xuống, nhíu lại đầy vẻ buồn bã.

Biểu cảm ấy khiến lồng ngực tôi nhói lên, nhưng chuyện này đành chịu thôi. Tất cả là kết cục do sự nhu nhược của chính tôi gây ra. Chẳng còn con đường nào khác ngoài việc chấp nhận tất cả, bao gồm cả vết thương lòng này.

“Này Ruto, chuyện hồi đó cậu không cần để tâm đâu. Vì đó là tạ—”

“Được rồi, tất cả về chỗ đi. Bắt đầu tiết sinh hoạt nào.”

Tiếng giáo viên chủ nhiệm vang lên từ cửa lớp, cắt ngang câu nói còn dang dở của Noha.

“Odottemita” (踊ってみた) — nghĩa là “thử nhảy / cover vũ đạo”: người ta quay video nhảy lại theo một bài hát, vũ đạo sẵn có. “Odottemita” (踊ってみた) — nghĩa là “thử nhảy / cover vũ đạo”: người ta quay video nhảy lại theo một bài hát, vũ đạo sẵn có. Hi-hat là hai chiếc chũm chọe (cymbal) kẹp vào nhau trong bộ trống, tạo ra tiếng “tách tách” để giữ và chia nhịp. ( Lên gg để tìm hiểu rõ hơn) Bass 4/4 nghĩa là tiếng trống bass đánh theo nhịp đếm 1–2–3–4 lặp đi lặp lại. Điệu Barbie là nhảy theo phong cách búp bê, mềm mại và dễ thương. ( Lên gg nếu muốn tìm hiểu rõ hơn) Hip-hop thì chắc ai cũng biết rồi. Điệu Barbie là nhảy theo phong cách búp bê, mềm mại và dễ thương. ( Lên gg nếu muốn tìm hiểu rõ hơn) Hip-hop thì chắc ai cũng biết rồi. Điệu Barbie là nhảy theo phong cách búp bê, mềm mại và dễ thương. ( Lên gg nếu muốn tìm hiểu rõ hơn) Hip-hop thì chắc ai cũng biết rồi. Em xin dep nhu mot thien than