Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 01 - Chương 2.4: Hòa nhịp, tỏa sáng và khiêu vũ trong đời thường

Chương 2.4: Hòa nhịp, tỏa sáng và khiêu vũ trong đời thường

Trans: Hagghh

---

Đúng là hết cách rồi. Tôi vốn ghét cay ghét đắng việc trở thành tâm điểm của sự chú ý, nhưng thà chịu đựng điều đó còn hơn là để cái sự thật rành rành kia bị phanh phui ngay.

Nghĩ vậy, tôi đành đứng dậy định tiến về phía Seira thì—

"Ruto."

Chắn ngang đường đi của tôi là Noha, cô nàng đứng sừng sững như một hộ pháp.

"Cho tớ mượn cái mặt cậu một lát."

Cô khẽ hất mái tóc đuôi ngựa đen nhánh, ra hiệu cho tôi ra hành lang với cái thái độ y hệt chị đại đang gọi đứa mình không ưa ra nói chuyện ấy. Cái hất cằm ấy... thật sự là đầy vẻ dằn mặt.

Mà hình như ánh mắt cô ấy còn có chút rực lửa nữa.

Gì vậy trời? Mình đã làm gì sai sao?

Trong khi đầu óc vẫn còn đang quay cuồng với hàng tá dấu hỏi chấm, tôi đã bị lôi xềnh xệch ra hành lang nối với khu nhà cũ. Nơi này đang đại tu nên vắng tanh không một bóng người... Thôi xong, tôi bắt đầu thấy lành ít dữ nhiều rồi đấy.

"Khai mau, Ruto! Rốt cuộc là cái trò gì đây hả?!"

"Hự... khặc... khoan đã... Bình tĩnh đi... cậu đang nói cái gì vậy...?”

Noha túm chặt lấy cổ áo tôi rồi ra sức lắc lấy lắc để. Giọng tôi cũng run cầm cập theo nhịp đầu lắc lư. Nếu ai đó cần tìm một ví dụ sống cho cái máy đầm đất đang hoạt động hết công suất, thì đó chính là tôi lúc này.

"Hồi nãy cậu cứ nháy mắt đưa tình với bạn mới chuyển đến chứ gì! Khai mau! Cậu định lôi kéo người ta ra đây định làm trò gì?!"

"Ủa, cậu cũng... đọc được hả?"

"Chứ sao! Cậu nghĩ tớ đã làm bạn nhảy của cậu bao nhiêu năm rồi hả?!”

Đành rằng trong khi nhảy, việc dùng ánh mắt và hơi thở để khớp nhịp là chuyện đương nhiên. Nhưng tôi không ngờ cái tín hiệu mình cố tình gửi cho người khác lại bị Noha đọc vị dễ dàng như vậy. Chẳng lẽ cái liếc mắt của mình lại lộ liễu đến thế sao?

"Nói mau, sao hai người lại nhìn nhau thắm thiết thế! Cô gái đó là ai? Quan hệ giữa cậu với cô ấy là gì? Này, này… trả lời mau!"

"Đợi... đợi đã... Tớ sẽ giải thích mà, nên là... đừng có lắc nữa..."

Bị rung lắc với tốc độ chóng mặt, thế giới trước mắt tôi đảo lộn hết cả. Tôi cứ ngỡ mình đã luyện được khả năng thăng bằng thượng thừa nhờ học nhảy, ấy thế mà khi bộ não bị rung lắc thế này thì cảm giác buồn nôn bắt đầu dâng trào.

...Thế nhưng, giờ tôi biết giải thích thế nào cho phải đây? Có nên thành thật khai báo là Seira đang ở nhờ nhà tôi không? Tôi không nghĩ Noha là kiểu người đi rêu rao lung tung, nhưng mà...

"Tớ và Ruu-kun là bạn thanh mai trúc mã đấy."

Trước khi tôi kịp hạ quyết tâm, giọng nói thanh tao ấy đã dửng dưng đưa ra câu trả lời.

Noha đột ngột buông cổ áo tôi ra. Cả hai chúng tôi cùng quay ngoắt lại về phía phát ra giọng nói và thấy Seira đang đứng đó với một nụ cười rạng rỡ.

"Hóa ra là cô xuất hiện rồi sao, đồ ‘Mỹ con’ (Amekou)!"

Noha nheo mắt đầy cảnh giác như một con mèo đang xù lông đe dọa. 

Gì mà 'Mỹ con' hả trời…

Tôi nhìn cô ấy với vẻ ngán ngẩm trước cái biệt danh đầy tính công kích vừa rồi, nhưng Seira có vẻ chẳng mảy may bận tâm. 

Cô nàng nhẹ nhàng sải bước rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

"Lúc nãy thấy cậu ở trong lớp nên chắc mình là bạn cùng lớp nhỉ. Thấy cậu thân thiết với Ruu-kun như vậy, tớ sẽ rất vui nếu chúng ta cũng có thể trở thành bạn tốt của nhau đấy.”

"Hừ, ai thèm kết bạn với hạng người như cô chứ. Thanh mai trúc mã hay gì đó tớ không cần biết, nhưng tớ mới là bạn nhảy của Ruto suốt những năm cấp hai. Chẳng có kẽ hở nào cho cô xen vào đâu—"

"Chẳng lẽ cậu... là bạn gái của Ruu-kun sao?"

"Khụ khụ, ặc... khụ...!!"

Noha ho sặc sụa. Này, khoan đã, cậu phun cả nước miếng vào mặt tôi rồi kìa!

Có lẽ Seira chỉ dùng từ “bạn gái” để chỉ một người bạn gái bình thường theo thói quen sống tại Mỹ. Ngược lại, Noha lại hiểu đó là một mối quan hệ yêu đương đặc biệt. Nói cách khác, đây là một sự hiểu lầm đáng tiếc nảy sinh từ sự khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa.

"C-Cậu đang nói cái quái gì thế! Tớ với Ruto là... c-chuyện đó là không thể nào! Đừng có nói năng lung tung, ai là bạn gái cơ chứ!"

"Ôi trời, tớ nhầm rồi sao? Vì cậu rất xinh đẹp nên tớ cứ ngỡ cậu và Ruu-kun là một đôi trời sinh chứ."

"B-Bạn gái này nọ... đ-đừng có đùa giỡn như thế! Cậu định làm gì nếu có tin đồn thất thiệt lan ra hả! Thật là phiền phức quá đi mà!” 

“…”

“Này, xin lỗi vì lúc nãy gọi cậu là ‘Mỹ con’ nhé. Cậu có muốn uống chút nước gì không? Tớ sẽ bao ở máy bán hàng tự động đằng kia."

"Ô, được sao?"

Bỗng nhiên thức tỉnh tinh thần hiếu khách của người Nhật, Noha cùng Seira đi thẳng về phía máy bán hàng tự động gần đó.

Còn tôi? Tôi thì bị bỏ lại đứng bơ vơ giữa hành lang.

"Yuzuki-san, cậu uống gì vậy? Người Mỹ chắc là thích Coca lắm nhỉ?”

"Gọi mình là Seira được rồi. Ừm, nên chọn gì đây nhỉ? Để xem nào..."

"Tên tớ là Kurosaki Noha. Gọi Noha là được rồi. Với lại, cậu bỏ cái kiểu nói chuyện đó với tớ đi."

Seira mở to mắt trước lời nói thẳng thừng ấy.

Noha hất mái tóc đuôi ngựa đen nhánh, khịt mũi một cái đầy vẻ không hài lòng.

"Đó là một vỏ bọc hoàn hảo để lấy lòng mọi người đúng không? Tớ không có ý định phán xét đâu, nhưng ít nhất... đừng có diễn cái đó trước mặt tớ. Nhìn cậu bây giờ, tớ lại thấy bóng dáng của chính mình ngày xưa, điều đó làm tớ khó chịu lắm.”

"...Ừm."

"Cậu cứ yên tâm đi. Dù cậu có lộ ra bộ mặt thật thì tớ cũng tuyệt đối không vì thế mà thay đổi thái độ đâu."

Vài giây sững sờ trôi qua trước những lời nói đầy chân thành của Noha.

Thứ hiện diện trên gương mặt Seira lúc này không phải là nụ cười khiêm tốn đầy ý tứ nữa, mà là một nụ cười rạng rỡ và đầy sơ hở như một đứa trẻ tinh nghịch — hay nói cách khác, đó mới chính là điệu cười thường ngày của Seira.

"Fufu, đúng là bạn của Ruu-kun có khác. Cảm ơn cậu nhé, Noha.”

"Đó mới là con người thật của cậu sao? Chẳng phải thế này tốt hơn đúng không? Trông dễ thương hơn hẳn cái nụ cười gượng gạo kia đấy."

"—Cậu thực sự là một người tuyệt vời đấy! Nếu tớ là đàn ông, chắc chắn tớ sẽ đổ cậu ứ ừ mất thôi."

"K-Khoan đã, đừng có tự nhiên ôm chầm lấy tớ như thế chứ. Thật là... bỏ ngay cái trò ngớ ngẩn đó đi rồi chọn nước nhanh lên."

"Vậy cho tớ xin chai Coca này nhé. Loại có calo ấy!"

Dù tỏ ra ngán ngẩm trước những cử chỉ thân mật kiểu Mỹ, Noha vẫn không đẩy Seira ra. Có vẻ như Noha đã trở thành người bạn đầu tiên của Seira sau khi du học.

"...Này Ruto. Cậu cười nham nhở cái gì đấy?"

"Không có gì đâu. Chỉ là tớ thấy cậu đúng là một người tốt thật đấy."

"...Tớ không nghe rõ lắm. Cậu nói lại lần nữa xem nào?”

Còn lâu tớ mới nói lại nhé, xấu hổ chết đi được! Nhưng tại sao cậu lại lôi điện thoại ra? Sao lại bật cả ứng dụng ghi âm lên thế kia?

"Phải rồi, phải rồi, ra là thế. 'Yuri' xem ra cũng không tệ lắm nhỉ."

Chẳng biết từ bao giờ, Yuma đã đứng ngay cạnh tôi gật đầu lia lịa với vẻ đầy cảm xúc.

"Này, mày chui từ đâu ra đấy?"

"Tao đánh hơi thấy mùi Romcom nên ra xem thử. Đừng lo về chuyện Yuzuki-san là bạn thanh mai trúc mã của mày, tao sẽ giữ kín cho."

Việc Yuma nhạy bén thì cũng đỡ thật đấy, nhưng tôi thấy hãi cái năng lực đặc biệt của thằng cha này hơn.

Trong khi tôi đang nở nụ cười gượng gạo thì giọng nói của Noha bỗng trở nên gai góc, kéo tôi về thực tại.

"Vậy ra, Ruto... Chuyện bạn này là thanh mai trúc mã của cậu là thật sao?”

"Thật mà. Tớ và Seira học chung trường tiểu học cho đến hết lớp ba thì cậu ấy sang Mỹ."

"Hừm..."

Một câu trả lời đầy ẩn ý. Ánh mắt dò xét của cậu ấy cứ như thể đang thẩm định món hàng nào đó vậy.

"Trùng hợp thật đấy nhỉ. Bạn thanh mai trúc mã đi du học mà lại vào đúng lớp của mình luôn."

"Thay vì nói là trùng hợp thì tại Seira đang ở nhờ nhà tớ nên mới nhập học vào trường này thôi. Chuyện cùng lớp chắc cũng vì lý do đó.”

"...Hả?"

Chẳng hiểu sao, giọng của Noha đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ xuống mức âm độ. Một luồng hắc khí đậm đặc bắt đầu xoáy sâu trong đôi mắt lạnh lùng của Noha.

"Này, Seira. Nghĩa là cậu đang... sống chung dưới một mái nhà với Ruto sao?"

"Đúng là vậy đó."

"...Ruto không làm trò gì biến thái với cậu chứ?”

"Sáng nay Ruu-kun vừa nhìn thấy quần lót của tớ đấy."

"Này, đừng có điêu! Quần lót của cậu in hình bí ngô trẻ con phô ra rành rành đấy chứ—~~!?”

Sau pha tự hủy đi vào lòng đất vì chọn sai hướng phòng thủ, tôi chính thức trở thành nạn nhân dưới mũi chân của Noha. 

Đó là một cú xoay người đá cực kỳ điêu luyện, bắt nguồn từ một bước di chuyển mượt mà đến mức hoàn hảo. Độ sắc nét và linh hoạt trong động tác của cô ấy đúng là khiến người ta phải mê đắm...

Dĩ nhiên là nếu bỏ qua yếu tố bạo lực khi cái chân ấy găm thẳng vào ống đồng của tôi.

"Đồ ngốc Ruto! Tớ trù cho cậu đang nhảy 'windmill' thì trượt chân rồi trật khớp cổ tay luôn!”

"K-Khoan đã! Lời trù ẻo này chi tiết quá rồi, với lại trù ẻo thế thì ác độc lắm đấy!”

Vả lại, nhảy breakdance cũng không phải sở trường của tôi. Khác với Hip-hop, thể loại này đòi hỏi những kỹ thuật phô trương sức mạnh cơ thể với rủi ro chấn thương cực cao.

Tôi đã từng nghe không biết bao nhiêu câu chuyện về những kẻ nghiệp dư bị chấn thương vì cố thử những chiêu đó một cách cẩu thả. Thực ra, đó chẳng phải chuyện của ai xa lạ, mà chính là vết sẹo quá khứ của tôi hồi nhỏ.

Mọi nỗ lực thanh minh đều vô ích, bỏ lại những tiếng "Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc...", Noha biến mất hút nơi cuối hành lang. 

Dù muốn đuổi theo nhưng tôi cũng không thể đứng dậy ngay được vì cái ống đồng đang đau nhức nhối. Chết thật, rốt cuộc thì câu trả lời đúng phải là gì cơ chứ?

Xoẹt... 

Tiếng khui lon Coca vang lên đầy sảng khoái. Seira đứng đó, thản nhiên tận hưởng dòng nước giải khát mát lạnh.

"Thật là, Ruu-kun chẳng hiểu tâm lý phụ nữ gì cả."

Tại sao tôi lại bị một đứa con gái thản nhiên uống Coca ừng ực trong khi ngó lơ thanh mai trúc mã đang ôm cái chân đau nhỉ? 

Cái cô nàng này, ngay cả lúc uống nước cũng phải phát ra tiếng động trêu ngươi người khác mới chịu được sao.

Trong khi tôi đang bị vùi dập bởi một cảm giác giống như là cạn lời hơn là đau khổ, thì vai tôi bỗng được vỗ nhẹ từ phía sau. 

Ngước lên nhìn, tôi thấy Yuma đang đưa ra một thứ với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Đó là một cuốn manga in hình một cô nàng tóc hai bím đang khoanh tay nhìn lên đầy thách thức.

"Nếu mày muốn hiểu thấu tâm can của một nữ chính bạo lực, mày nên đọc cuốn này đi! Đừng lo Ruto, tao tin chắc mày có đủ tố chất để trở thành nam chính Romcom mạnh nhất lịch sử."

”......”

Trước cái nắm tay đầy vẻ quyết tâm của Yuma, tôi chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười khô khốc vì quá mệt mỏi. 

Rốt cuộc cậu ta đang kỳ vọng cái quái gì ở tôi vậy? Tôi mệt đến mức chẳng buồn vặn lại nữa rồi.

Nhân tiện, cuốn manga đó đã bị một giáo viên đi ngang qua tịch thu ngay lập tức. Chẳng cần nói cũng biết, việc mang truyện tranh đến trường là bị cấm. 

Yuma gào khóc thảm thiết như thể vừa bị cắt mất một phần da thịt, nhưng tôi chẳng thấy thương cảm chút nào. 

Tự làm tự chịu thôi.

Sau đó là bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, một bài diễn văn dài dằng dặc đến mức bất thường.

Về cơ bản, thầy là hình mẫu hoàn hảo như đức độ, được tin tưởng tuyệt đối, kỹ năng quản lý xuất sắc và luôn chân thành trong mọi việc. Thầy có đủ năng lực và sức hút để đưa ngôi trường này trở thành một trong những trường luyện thi hàng đầu Tokyo chỉ trong một thế hệ. 

Ấy thế mà thầy không hề bảo thủ, trái lại còn rất cởi mở lắng nghe những ý tưởng mới, công nghệ mới và tiếng nói của học sinh. 

Người ta đồn rằng, cái độ dài vô tận của mấy bài diễn văn kia chính là điểm trừ duy nhất mà ông trời cố ý sắp đặt để thế gian này không phải chứng kiến một con người quá đỗi hoàn hảo.

Nhưng dù thầy có tuyệt vời đến đâu thì...

"...Mệt chết mất."

Khi đôi chân mỏi nhừ và cứng đờ như hai khúc gỗ, đó là lúc tôi nhận ra mình đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng cho một ngày dài đầy biến động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

"Amekou" (アメ公) là một từ lóng trong tiếng Nhật dùng để gọi người Mỹ với thái độ mỉa mai, coi thường hoặc suồng sã. -Ame (アメ): Viết tắt của Amerika (America - nước Mỹ). -Kou (公 - công): Trong tiếng Nhật hiện đại, khi thêm hậu tố này sau tên một quốc gia hoặc nhóm người, nó biến từ đó thành một từ lóng có tính chất xúc phạm, miệt thị hoặc coi rẻ (tương tự như cách gọi "thằng", "đồ", "con"). Từ "Gemini-chan" Windmill là kỹ thuật nhảy xoay người trên sàn, hai chân dang rộng và quạt liên tục như cánh quạt. Breakdance là điệu nhảy đường phố thuộc văn hóa Hip-hop, đặc trưng bởi các động tác nhào lộn, xoay người sát mặt đất và sử dụng sức mạnh cơ bắp.