Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 01 - Chương 2.5: Hòa nhịp, tỏa sáng và khiêu vũ trong đời thường

Chương 2.5: Hòa nhịp, tỏa sáng và khiêu vũ trong đời thường

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Sau khi kết thúc lễ bế giảng và lết cái thân xác rã rời về đến nhà, tôi vô thức buông tiếng thở dài đầy than vãn. Cái này rõ ràng là sự bào mòn về ý chí chứ chẳng còn là hành xác thể lực đơn thuần nữa. 

Đứng thẳng tắp suốt một thời gian dài trong cái nhà thể chất hầm hập hơi nóng khiến tôi tự hỏi, liệu đây có phải một bài tập rèn luyện tinh thần hay gì không. Ước gì họ có tâm mà chuẩn bị ít nhất là mấy cái ghế xếp cho học sinh thì hay biết mấy.

Dù sao thì, tôi mở cửa phòng mình định bụng sẽ lăn ra giường ngay lập tức—

"Chào Ruu-kun, tớ đợi cậu mãi đấy. Khoai tây với nước ngọt đều đã sẵn sàng cả rồi nhé."

Seira đã nằm phục sẵn ở đó. Có vẻ sau màn chào hỏi buổi sáng, cô ấy không tham gia lễ bế giảng mà ghé qua văn phòng làm thủ tục du học rồi chuồn về nhà trước. 

Câu "Thế thì bất công quá" suýt chút nữa đã vọt ra khỏi miệng, nhưng vì đó chỉ là sự đổ lỗi vô căn cứ nên tôi đành cố nuốt ngược vào trong.

"...Đợi? Đợi làm gì?”

"Tất nhiên là để xem anime cùng Ruu-kun rồi. Tớ đã chọn xong phim luôn rồi đấy."

Nhìn đôi mắt lấp lánh đầy phấn khích của Seira, tôi nhận ra cô ấy vẫn đang diện bộ đồ ngủ họa tiết những ngôi sao y hệt lúc sáng nay. Tôi nghĩ giờ này mà đi ngủ thì hơi sớm, nhưng có vẻ bộ đồ đó cũng kiêm luôn chức năng đồ mặc ở nhà của cô ấy.

Chễm chệ trên bàn là một núi khoai tây chiên có vẻ như vừa mới ra lò vẫn còn bốc hơi nghi ngút, cạnh đó là hai chai Coca to khổng lồ. Đó là loại cỡ Mỹ nhìn phát là thấy hiệu ứng âm thanh "BOOM!" vang lên trong đầu luôn. 

…Rất cuộc mấy thứ này là sao đây? Ở đâu bán loại này vậy?

"Ở một siêu thị gần đây chuyên bán đồ cho người nước ngoài ấy. Tớ tạt qua trên đường đi học về."

"Cậu có thể thôi cái trò tự nhiên đọc suy nghĩ của tớ được không?"

Dù tôi có càu nhàu thì Seira cũng chỉ mỉm cười hạnh phúc như thể đang trêu chọc tôi. Trước cử chỉ trẻ con đó, tôi không kìm được mà buột miệng hỏi.

"Này, cậu không định giữ cái vẻ đoan trang, biết giữ ý tứ với mọi người xung quanh như ở trường sao?”

"Hửm, Ruu-kun thích phiên bản 'người mẫu' hơn là tớ của hiện tại à?"

Trước câu hỏi vặn ngược lại đó, tôi khựng lại suy nghĩ một chút rồi đáp.

"Tớ chẳng quan tâm."

"...Chẳng quan tâm là sao? Ngay cả tớ cũng đang nỗ lực hết mình để đáp ứng kỳ vọng của mọi người xung quanh mà—”

"Dù cậu có trưng ra bộ mặt nào đi chăng nữa thì trong mắt tớ cậu vẫn chỉ là Seira mà thôi. Chỉ là con nhỏ bạn thanh mai trúc mã phiền phức từ lúc tớ thức dậy cho đến khi đi ngủ mỗi tối thôi.”

“——“

Trong một khoảnh khắc, vẻ mặt của Seira biến mất như thể có thứ gì đó vừa tràn ra ngoài.

Đôi mắt trong veo của cô ấy nhìn tôi như thể đang sững sờ vì bắt gặp một thứ gì đó quá chói lòa, khiến lồng ngực tôi bỗng thấy bồn chồn khó tả.

Ơ, gì vậy? Cái phản ứng đó là sao? Tôi chọn sai lời rồi à?

“Ruu-kun.”

"...Tớ không nghĩ là mình nói quá lời đâu. Nếu cần thì tớ có thể bồi thêm khoảng ba từ 'phiền phức' nữa đấy."

"Fufu, yên tâm đi mà. Một Seira-chan vừa phiền phức vừa đáng yêu là đặc quyền dành riêng cho Ruu-kun thôi."

"Yên tâm ở cái chỗ nào và kiểu gì cơ chứ?”

Seira mỉm cười dịu dàng như thể băng tan. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi thật ấm áp, khiến tôi chợt tự hỏi liệu nụ cười và ánh nhìn đó có thực sự là dành riêng cho mình không.

Vừa mới nghĩ xong, tôi liền cảm thấy xấu hổ vì cái sự tự luyến của bản thân. Chết tiệt, mặt tôi nóng bừng lên rồi. Tôi hắng giọng để lấp liếm sự bối rối rồi ngồi xuống cạnh Seira.

"Thế chúng ta xem anime gì đây?”

"Confedate Stellarball. Đây là bộ anime tớ đang đẩy thuyền nhiệt tình nhất hiện nay đấy. Tuy là thể loại giả tưởng nhưng nét vẽ cực đẹp và cốt truyện rất chỉn chu, nên tớ đảm bảo kể cả người mới xem cũng sẽ thích mê. Phim chỉ gói gọn trong 12 tập thôi, nên chúng ta có thể cày một lèo dễ dàng.”

"...12 tập? Mỗi tập anime dài 30 phút đúng không? Thế là chúng ta định xem anime suốt 6 tiếng đồng hồ từ bây giờ à...?"

"Nếu bỏ qua đoạn mở đầu và kết thúc thì một tập chỉ mất 20 phút thôi. Đừng có sợ vậy chứ. Nếu đã là otaku chính hiệu thì cày hết một 'cour' phim là chuyện thường tình như cơm bữa thôi."

"Một 'cour' là cái gì?"

"...Ra là vậy, phải bắt đầu từ con số không sao. Ca này đáng để đào tạo đây."

Một ngọn lửa đầy tham vọng bùng lên trong mắt Seira. Tôi cũng chẳng lạ gì cái cảm giác muốn chia sẻ sở thích của mình với người khác, nhưng không ngờ cô ấy lại hăng máu đến mức này—

"Quảng bá sở thích là sứ mệnh cao cả của một otaku mà!!"

Đã bảo là thôi ngay cái trò tự tiện đọc suy nghĩ của tớ đi giùm cái!

Tôi từng đọc được ở đâu đó rằng anime là nền văn hóa đáng tự hào của Nhật Bản mà cả thế giới luôn ngưỡng mộ. Nghĩa là tình cảnh lúc này biến tôi thành một "gia đình bản xứ" đang phổ cập văn hóa Nhật cho du học sinh sao? Cái quái gì thế này. Có phải tôi đang suy nghĩ quá nhiều nên mới thấy bản thân mình có chút thảm hại không nhỉ?

Ngay khi ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu—

"...Hãy đợi tớ. Lần này, tớ nhất định sẽ cứu cậu, Ruu-kun…”

—Một giọng nói từ đâu đó vang lên.

Cảm giác như tôi vừa nghe thấy giọng nói của Seira từ lúc chúng tôi mới gặp lại. Tôi nhanh chóng liền quay sang nhìn bên cạnh.

"Nn, Ruu-kun, có chuyện gì thế?"

"Không, vừa nãy... hả?

"Fufu, Ruu-kun lạ thật đấy. Tớ không phiền nếu cậu bị tớ hớp hồn đâu, nhưng hiện tại tớ muốn cậu tập trung toàn bộ tâm trí vào anime cơ. Nhìn kìa, bắt đầu rồi đấy.”

Chẳng có gì khác lạ ở Seira cả, cô ấy vẫn đang nở một nụ cười thanh lịch.

...Là mình tưởng tượng sao?

Dù có nghĩ nát óc thì cũng chẳng có câu trả lời, tôi chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc. Bỏ mặc phản ứng của tôi, Seira với đôi mắt lấp lánh sự phấn khích đã nhấn nút bắt đầu cuộc hành trình vào thế giới anime.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

"Cour" là một mùa anime