Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 01 <<Đang tiến hành>> - Chương 3.2: Bên trên tầng mây xám xịt ấy là cả một trời sao rực rỡ

Chương 3.2: Bên trên tầng mây xám xịt ấy là cả một trời sao rực rỡ

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

Mình xin phép đổi danh xưng cô ấy (Seira) —> Cậu ấy (Seria) cho dễ dịch nhé.

---

Lại là một ngày Chủ nhật.

Vì đang giữa kỳ nghỉ hè nên tôi cũng chẳng mặn mà gì với nó cho lắm, nhưng có lẽ đó chỉ là góc nhìn của lũ học sinh chúng tôi thôi. Khác với trẻ con, kỳ nghỉ hè của người lớn nghe đâu chỉ vỏn vẹn vài ngày quanh dịp lễ Obon.

Tất nhiên còn tùy vào công việc hay môi trường, nhưng chắc chắn họ chẳng thể nào mơ về một kỳ nghỉ dài dằng dặc như thời còn đi học. Chỉ mới nghĩ đến chuyện đi làm sau này thôi là tôi đã thấy nản lòng rồi.

Dù sao thì, điều tôi muốn nói là: dẫu kỳ nghỉ hè có làm bạn quên mất khái niệm ngày tháng, thì một khi đã có kế hoạch chung với người lớn, bạn vẫn phải lựa theo lịch trình của họ mà thôi.

Đúng ra Chủ nhật thì người lớn cũng phải được nghỉ ngơi chứ. Tôi muốn than thở vậy đấy, nhưng trường hợp này lại là ngoại lệ.

“Xin lỗi Seira-chan nhé, chị lại bắt em đi chụp hình ngay giữa kỳ nghỉ hè quý giá thế này.”

“Dạ không sao đâu ạ. Em cũng đang muốn lưu giữ lại những tấm hình với phong cảnh Nhật Bản.”

“Em nói vậy thì chị nhẹ lòng hẳn luôn ấy. Mà này, hình như em đang đi ở nhờ đúng không?”

Tại một quảng trường nhỏ, những tia nước từ đài phun nước ở trung tâm bắn lên phía bầu trời rồi chợt vỡ tan giữa chừng, rơi xuống mặt hồ róc rách và lấp lánh dưới nắng hè.

Giữa tiếng nước chảy róc rách ấy, Seira đang trò chuyện cùng một người phụ nữ. Cô ấy diện một chiếc áo vest dáng dài với tông màu trầm, toát lên phong thái của một người phụ nữ công sở sành điệu.

“Về kế hoạch chụp hình hôm nay thì...”

“Em hiểu rồi ạ. Vậy thì chúng ta bắt đầu trang điểm ngay luôn nhé...”

Có lẽ vì đang đối đáp với người lớn nên trông Seira cũng có phần chín chắn hơn hẳn thường ngày.

Đó là một gương mặt mà tôi chưa từng thấy. Nhìn cô bạn thanh mai trúc mã đang tỏa sáng giữa thế giới hào nhoáng, trông cậu ấy cứ như một người khác hẳn với Seira mà tôi biết, khiến lòng tôi thoáng chút hụt hẫng.

Người đang mỉm cười trước mặt tôi lúc này là người phụ nữ mặc áo vest dáng dài vừa trò chuyện với Seira khi nãy.

“Em không phải bạn trai cậu ấy đâu ạ.”

“Ơ, thật hả? Thấy hai đứa thân thiết cùng nhau đến đây nên chị cứ ngỡ là...”

“Em chỉ là người dẫn đường thôi. Vì cậu ấy bảo chẳng rành đường xá Nhật Bản chút nào cả.”

“Thôi nào~. Thời buổi điện thoại nhan nhản thế này, làm gì có chuyện lạc đường dễ thế được—”

“......”

“Ơ kìa, sao mặt em trông khó coi thế? Chuyện đó là thật hả?”

Vì danh dự của Seira, em xin phép giấu kín chi tiết. Chị cứ tự đoán đi ạ.

“Mà Seira đâu rồi chị?”

“Em ấy đang đi trang điểm rồi. Hừm, nếu không phải bạn trai thì em với Seira-chan có quan hệ thế nào vậy?”

“Là kiểu quan hệ sống chung nhà, ăn chung mâm và tắm chung bồn đấy ạ.”

Nói đúng ra thì hôm qua chúng tôi còn ngủ quên khi đang xem anime và nằm chung một giường nữa.

“...Em thực sự không phải bạn trai con bé đấy chứ?”

“Chỉ là bạn thanh mai trúc mã thôi ạ.”

“Bạn thanh mai trúc mã sao... À, ra vậy. Nhắc mới nhớ, con bé có bảo là đang ở nhờ nhà một người bạn cũ.”

Đối chiếu lời tôi nói với những gì đã biết từ trước, cô ấy gật đầu lẩm bẩm. 

“Ra là vậy, ra là vậy”.

Hiểu lầm được tháo gỡ thì tốt rồi, nhưng mà người này giữ vai trò gì nhỉ? Vì là đối tác của Seira nên tôi đoán cô ấy cũng làm trong ngành thời trang…

“À, Chị là Yusa, biên tập viên cho mấy tạp chí thời trang. Xin lỗi nhé, tự nhiên lại bắt chuyện với em đường đột thế này.”

Có lẽ nhận ra sự thắc mắc của tôi nên Yusa-san mới lên tiếng tự giới thiệu. Lúc tôi xin lỗi vì cái nhìn quá lộ liễu, cô ấy chỉ mỉm cười xua tay “Không sao, không sao đâu”.

Cách hành xử thật nhẹ nhàng, phải chăng đây chính là sự điềm đạm của một người đã đi làm?

“Em ở lại đây xem chụp hình thế này có phiền gì không ạ?”

“Không sao đâu. Chụp ngoài trời thế này thì kiểu gì cũng có người vây quanh xem thôi, chuyện thường ấy mà.”

Dù tôi cứ lo một đứa tay mơ như mình có mặt ở đây sẽ gây cản trở, nhưng Yusa-san chỉ mỉm cười cho phép. Có lẽ trong đó cũng có chút xã giao, nhưng giọng nói dịu dàng của cô không làm tôi thấy gượng gạo hay bị khách sáo quá mức.

Nếu đã vậy, tốt nhất là tôi cứ đón nhận lòng tốt của cô thay vì cứ loay hoay đoán già đoán non.

“Trang điểm xong xuôi rồi nhé, sẵn sàng chụp bất cứ lúc nàooo!”

“Okiê nàooo, vậy thì bắt đầu chụppp thôi!”

Thợ trang điểm hay người phối đồ gì đó tôi cũng chẳng rõ, nhưng ngay khi người phụ nữ vừa làm mặt cho Seira đưa hai tay lên đầu ra hiệu “OK”, Yusa-san liền cho buổi chụp bắt đầu.

Thợ ảnh đã chọn xong góc máy với đài phun nước phía sau, còn Seira thì lướt nhẹ vào chính giữa khung hình. Và khi cậu ấy xoay người lại, để mái tóc dài tung bay—ngay lập tức, bầu không khí hoàn toàn thay đổi.

“Oa...” 

“Đẹp quá…”

Lẫn trong tiếng máy ảnh tách tách liên hồi là tiếng trầm trồ của mọi người xung quanh. Chắc là họ đang chụp hình cho cái gì đó chăng? Tất cả những ai vây quanh đều bị hút hồn bởi một Seira lộng lẫy sau khi đã trang điểm.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi cũng không thể rời mắt khỏi cậu ấy.

Dáng người thay đổi theo từng tiếng bấm máy. Ánh mắt, đầu ngón tay cho đến biểu cảm, mọi thứ đều hoàn hảo. Ánh nắng đổ xuống hay cả những làn nước bắn lên từ đài phun, vào khoảnh khắc này, tất cả cũng chỉ là phụ kiện làm nền cho vẻ đẹp của Seira mà thôi.

Tựa như vầng thái dương rực rỡ trên bầu trời xanh, che mờ mọi tinh tú khác bằng ánh sáng áp đảo của mình. Hình ảnh đó đột nhiên hiện lên trong đầu tôi. Vóc dáng hoàn mỹ ấy chiếm trọn tâm trí tôi một cách mãnh liệt, khiến tôi không tài nào dời mắt đi được.

“Em lần đầu thấy Seira-chan đi chụp hình thế này à?”

Giữa lúc tôi còn đang đứng thẫn thờ như bị đóng đinh tại chỗ, Yusa-san đứng bên cạnh cất tiếng hỏi.

“Không chỉ mỗi Seira đâu ạ, đây là lần đầu tiên em được tận mắt xem một buổi chụp hình như thế này luôn đấy.”

“Ra là vậy. Em thấy thế nào?”

“Cảm nhận thì... thật ra em có thắc mắc này, Seira đang mặc đồ mùa đông đúng không ạ? Em cứ thấy nó không hợp với thời tiết bây giờ cho lắm…”

“Chụp hình cho tạp chí thời trang thì cơ bản là phải làm xong trước ngày phát hành ít nhất ba tháng. Thế nên mùa hè thì ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại khi chụp, còn mùa đông thì phải lén dán miếng giữ nhiệt vào những chỗ không ai thấy để mà cố gắng đấy.”

Hóa ra là vậy sao?

Tôi cứ nghĩ người mẫu trên tạp chí lúc nào cũng chỉ có lung linh tỏa sáng thôi. Không ngờ đằng sau hậu trường, họ lại có những nỗi khổ riêng mà chẳng mấy ai thấu.

Trang phục của Seira lần này là một chiếc áo khoác màu nâu nhạt khoác hờ bên ngoài áo len dệt tông màu đậm, phối cùng quần jean xanh than ống đứng. Tôi thì chẳng rành gì về thời trang phái nữ đâu, nhưng cảm giác hiện lên trong đầu tôi là bộ đồ này trông khá trưởng thành. Hay đúng hơn là kiểu đồ chỉ dành cho những ai có dáng cực chuẩn mới diện đẹp được.

“Seira-chan thực sự có tố chất làm người mẫu lắm đấy.”

“Tố chất người mẫu ạ?”

“Con bé chỉ cần nhìn lớp trang điểm và trang phục là nhạy bén nhận ra ngay người ta đang muốn một bức hình như thế nào. Tất nhiên, dáng đẹp hay mặt xinh là những tiêu chuẩn quan trọng, nhưng một cô gái biết cách tạo biểu cảm và thần thái ăn khớp với bộ đồ đang mặc thì đi đâu cũng được săn đón thôi.”

“... Ra là vậy.”

“Đặc biệt là với Seira-chan, hình tượng mà mọi người kỳ vọng ở con bé phải là một cô gái hoàn hảo, kiểu mẫu luôn cơ! Dù sao thì cái danh "người mẫu lai xinh đẹp" cũng có sức hút riêng mà. Đó là một vẻ đẹp xa tầm với, hay đúng hơn, độc giả luôn khao khát một sự dễ thương hoàn mỹ khiến ai cũng phải ngưỡng mộ ở con bé!”

“......”

Yusa-san hào hứng giải thích.

Đúng như những gì cô ấy nói, nụ cười của Seira khi tạo dáng trông xinh đẹp chẳng khác nào búp bê cả. Một bầu không khí có chút khó gần, một vẻ đẹp không thể chạm tới, tựa như đóa hoa rực rỡ đang nở rộ tận phía bờ bên kia.

Không phải thứ để giữ lấy bên mình hay nâng niu, mà là thứ để người ta đứng từ xa ngắm nhìn và trầm trồ.

Đó là vai diễn mà mọi người kỳ vọng và chắc chắn Seira cũng hiểu điều đó. Đó là lý do cho nụ cười ấy, là mục đích của những tư thế kia. Dưới góc độ một buổi chụp hình, đó chắc chắn là câu trả lời chính xác nhất. Dưới góc độ công việc của một người mẫu, đó là một phong thái không chút tì vết.

Dù hiểu rõ tất cả những điều đó, tôi vẫn cảm thấy có một cái gai nhỏ đang cắm vào tim mình.

“... Vậy thì, đâu mới là Seira thật nhỉ?”

“Hả?”

“Dạ không... không có gì đâu ạ.”

Yusa-san nhìn tôi với vẻ mặt hơi khó hiểu, nhưng khi tôi lắc đầu để lấp liếm cho qua, cô ấy lập tức bắt nhịp lại công việc rồi dõng dạc hô to cho cả đoàn nghe thấy. 

“Được rồi, nghỉ giải lao một chút nào!”

Cái không khí căng như dây đàn nãy giờ bỗng chùng xuống, thấy ai nấy đều thở phào. Seira lúc này vẫn đang trong tầm mắt tôi, cũng khẽ thở phào một cái rồi uể oải bước về phía này.

“Thế nào rồi Ruu-kun? Cậu thấy thú vị chứ?”

“Thú vị hay không thì tớ không rõ, nhưng tớ thấy đây đúng là một trải nghiệm đáng giá đấy.”

“Phì, vậy thì tốt rồi... Nhưng mà nóng quá đi mất. Phải chi có chút gió thì đỡ biết mấy.”

“Để tớ cầm áo khoác cho. Ngồi yên nhé, để tớ lau mấy chỗ mồ hôi bị lộ ra đã.”

“À… được.”

“Cả nước nữa này. Tớ uống dở rồi, cậu có ngại không?”

“Cảm ơn cậu nhé. Tớ cũng đang khát khô cả cổ đây.”

Tôi nhận lấy chiếc áo khoác Seira vừa cởi ra, rồi đưa cho cậu ấy chai trà của mình.

Đáng lẽ ra bên đoàn chụp phải chuẩn bị nước riêng cho người mẫu chứ nhỉ. Tôi vừa chợt nghĩ ra chuyện đó thì Seira đã chẳng mảy may để tâm, cậu ấy mở nắp rồi uống ừng ực.

Chắc là cậu ấy khát lắm rồi. Nghĩ vậy, tôi dùng khăn ướt mang theo lau mồ hôi trên trán và sau gáy cho Seira. Tôi cũng muốn lau cả những chỗ dễ hạ nhiệt như dưới cánh tay, nhưng người mẫu thì không thể cứ thế lộ da thịt trước mặt bao nhiêu người được.

Trước mắt, tôi lấy mấy miếng dán hạ sốt mang theo để phòng say nắng, nhẹ nhàng dán lên sau gáy cho cậu ấy.

Vừa thấy nhẹ lòng khi gương mặt đỏ bừng của Seira dần dịu lại... thì đúng lúc đó, tôi bắt gặp Yusa-san đang tròn mắt nhìn về phía này.

“Có chuyện gì thế ạ?”

“... Hai đứa không phải đang hẹn hò đấy chứ?”

“Dạ, không phải đâu ạ.”

“Hả, nhưng cái khoảng cách đó... thế là sao nhỉ...?”

Yusa-san chỉ biết cười trừ. Nhìn mặt cô ấy lúc này, tôi thầm dịch ra được cái dòng chữ “Giới trẻ thời nay, chẳng thể nào hiểu nổi”, mặc dù trông cô ấy cũng còn trẻ chán.

“Cơ mà, đúng là thế đấy. Biết là Ruu-kun đang đứng nhìn nên tớ cảm thấy hơi lo lắng.”

“Thật á? Tớ nhìn có thấy cậu giống đang lo lắng tí nào đâu.”

“Thì phong thái của một nàng công chúa kiêu sa là cái vai mà mọi người muốn tớ diễn mà. Công chúa Seira lúc nào cũng phải thanh lịch, rạng rỡ và không được phép sai sót.”

Seira mỉm cười nói vậy, nhưng từ “lo lắng” mà cậu ấy vừa nói cứ luẩn quẩn mãi trong đầu tôi.

Ngay cả những hành động nhìn qua có vẻ hoàn hảo nhất—cũng chẳng ai biết được bên trong người ta đang nghĩ gì. Việc tôi không hề nhận ra điều đó chứng tỏ Seira đã che giấu quá giỏi. Có lẽ đây chính là cách Seira nỗ lực để diễn tròn vai một người mẫu theo đúng kỳ vọng của mọi người, giống như những gì Yusa-san vừa nói lúc nãy.

“......”

Tôi lặng đi một lúc để suy nghĩ.

Liệu tôi có nên nói ra những gì mình đang trăn trở không? Biết đâu lời nói của tôi sẽ vô tình phủ nhận mọi nỗ lực của Seira bấy lâu nay, hay thậm chí là đi ngược lại ý đồ của cả đoàn chụp ảnh và gây thêm rắc rối.

Dù sao thì đây cũng chỉ là suy nghĩ của một đứa chẳng biết gì về nghề người mẫu như tôi. Ở một góc nào đó trong đầu, tôi tự thấy mình đang lo lắng hơi thừa thãi.

Nhưng sau khi cân nhắc kỹ mọi chuyện, tôi vẫn quyết định nói ra.

“Seira này. Tớ nghĩ là... cậu không cần phải lúc nào cũng hoàn hảo đâu.”

“... Hả?”

Gương mặt Seira trở nên ngơ ngác. Nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm như bầu trời ấy, tôi nói tiếp.

“Tớ không bảo diễn là xấu, tớ cũng hiểu là ai cũng có một vai diễn mà mọi người kỳ vọng. Nhưng chỉ vì đáp ứng mong đợi của người khác mà cậu phải giấu nhẹm đi toàn bộ con người thật của mình... thì phí lắm đấy.”

“......”

“Ít nhất là với tớ, nếu không thấy được con người thật của cậu ở đó... tớ cảm thấy hơi trống trải.”

Nỗ lực hết mình để đáp lại kỳ vọng của người khác là một điều tuyệt vời, tôi thực lòng tôn trọng điều đó. Nhưng tôi không nghĩ sức hút của Seira lại là thứ chỉ tỏa sáng qua vẻ ngoài được tô vẽ như một con búp bê.

Tôi hiểu rõ hơn ai hết. Rằng dù không phải là người mẫu, cũng chẳng cần phải hoàn hảo thì một cô gái tên Yuzuki Earling Seira vẫn cực kỳ lôi cuốn theo cách tự nhiên nhất của chính mình.

“...Haha. Ruu-kun đúng là cái đồ rắc rối mà.”

Miệng thì cằn nhằn kèm theo cái cười trừ bất lực, nhưng giọng Seira nghe lại có phần phấn chấn hơn hẳn.

“Không cần phải hoàn hảo... sao. Đúng là dù có là siêu mẫu Seira-chan vạn người mê thì cũng có lúc tớ thấy yếu lòng thôi. Chẳng hạn như thỉnh thoảng hay bị mất bình tĩnh này.”

“Chuẩn luôn. Cậu còn thiếu cả kiến thức thực tế này, thiếu thận trọng, thiếu ý tứ, bướng bỉnh, lại còn bị huyết áp thấp vào buổi sáng nữa chứ.”

“Gì mà nhiều thế!? Nhưng ý cậu là Ruu-kun thấy tớ hấp dẫn chính vì những điểm đó luôn đúng không?”

“Tớ không nói xa đến mức thế đâu, nhưng mà... ừ thì, tớ không ghét mấy cái đó.”

“Hì hì, tớ hiểu rồi.”

Seira giật lấy chiếc áo khoác từ tay tôi rồi bước đi với nụ cười trông có vẻ khá hạnh phúc. Thấy vậy, Yusa-san cất cao giọng vang khắp quảng trường.

“Được rồi mọi người, tiếp tục công việc thôi nào!”

Bầu không khí căng thẳng quay trở lại. Để chắt chiu ra được từng khung hình đẹp nhất, ai nấy đều nghiêm nghị hẳn lên, tất cả đều sục sôi khí thế để cống hiến hết mình cho công việc.

Thế nhưng.

“Nào, bắt đầu thôi—”

Nhưng giữa cái thế giới hào nhoáng ấy, chỉ mình Seira là khác biệt với tất cả.

Với những bước chân nhẹ nhàng, cậu ấy vừa đi vừa khẽ nhún vai như đang khiêu vũ, rồi dừng lại trước đài phun nước. Đúng lúc đó, một làn gió mùa hè lướt qua, khiến mái tóc dài của Seira tung bay trong gió.

Cậu ấy dùng ngón tay tạo hình khẩu súng, rồi chĩa thẳng về phía ống kính.

Chẳng biết mục tiêu của cậu ấy là những độc giả sẽ lật xem cuốn tạp chí sau này hay là một ai đó khác?

Seira nở một nụ cười khác hẳn với cái vẻ chuẩn mực lúc nãy, một nụ cười tinh quái như một con tiểu quỷ nhỏ.

Cứ thế, chẳng cần màu mè hay gồng mình, cô gái ấy đã nhấn cò một cách cực kỳ đáng yêu.

"—BANG"

Ngay lập tức, những người có mặt ở đó cứ như thể vừa bị một viên đạn tàng hình bắn xuyên tim, ai nấy đều đỏ bừng mặt. 

Nhiếp ảnh gia sững sờ mất một giây, rồi như bừng tỉnh, người đó cuống cuồng bấm máy liên hồi như sợ rằng khoảnh khắc ấy sẽ vụt mất. Yusa-san đứng cạnh tôi cũng ngẩn người ra, chỉ biết thốt lên đầy kinh ngạc.

“N-Này, khoan đã, em...”

Đang mải suy nghĩ thì tôi bị gọi lại bởi Yusa-san, người trông có vẻ đang khá bối rối.

“Ừm, em có đang định hướng trở thành một nhà sáng tạo hay gì đó không?”

“Dạ?”

“Hay kiểu như một nghệ sĩ trình diễn chẳng hạn.”

“……”

“À không, sao cũng được. Em có hứng thú muốn thử một công việc bán thời gian ở chỗ bọn chị không?”

“Làm thêm ạ... Có liên quan đến tạp chí thời trang không chị?”

Cô ấy khẽ gật đầu.

“Dạ thôi, em thực sự chẳng hiểu gì về thời trang phụ nữ hay mấy thứ đại loại thế đâu...”

“Chuyện đó không quan trọng. Chỉ riêng khả năng khơi gợi tối đa sức hút của công chúa Seira thôi cũng đủ là lý do để bọn chị dành cho em sự ưu đãi đặc biệt rồi.”

“Chị cứ nói như thể đó là một loại siêu năng lực ấy...”

“Đây, danh thiếp của chị. Nếu hứng thú, hãy liên lạc với chị qua đây.”

Ngay khi tôi vừa nhận lấy tấm danh thiếp, Yusa-san liền chạy bổ về phía Seira.

Có lẽ cô ấy đi để hướng dẫn vài chỗ cho khớp với thần thái mới của Seira rồi. Làm biên tập viên đúng là cũng vất vả thật. Mà thôi, tôi nghĩ một nửa nguyên nhân là do lỗi của mình mà ra.

Vừa thầm xin lỗi trong lòng, tôi vừa nhìn xuống tấm danh thiếp vừa nhận được—

“... Thời thượng quá, chẳng đọc nổi chữ nào.”

Nên nói là đúng như mong đợi từ biên tập viên tạp chí thời trang chăng? Thiết kế quá mức bóng bẩy. Mọi thứ đều được viết bằng tiếng anh và tôi chẳng tài nào hiểu nổi chức vụ hay vị trí công việc đó là gì.

“... Yusa... Katera...?”

Đến cả cái tên vốn là phần duy nhất tôi có thể đọc được nghe cũng lạ lẫm vô cùng, làm tôi cứ băn khoăn mãi không biết liệu mình có đang đọc đúng hay không. Tôi thậm chí còn chẳng thể phân biệt nổi đó là chữ Katakana hay là chữ Hán nữa.

Chẳng lẽ cô ấy cũng là con lai giống như Seira sao?

Giữa những phù hoa và sự sành điệu đến choáng ngợp của thế giới thời trang, tâm trí tôi lúc này dường như chẳng còn chỗ cho điều gì khác. Tôi khẽ nheo mắt, vô thức ngước nhìn vầng mặt trời mùa hè đang tỏa rạng, để mặc ánh sáng chói chang ấy lấp đầy mọi khoảng không trong suy nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!