Chương 4.1: Những vì sao xa xôi, nhưng cũng thật gần kề
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
<< Góc nhìn của Seira >>
Ngày hôm ấy, một chuyện chẳng mấy tốt lành đã xảy ra.
Tôi chẳng còn nhớ rõ ngọn ngành chi tiết, nhưng tôi chắc chắn rằng một người bạn cùng lớp đã buông lời cay nghiệt với mình. Giữa cuộc tranh cãi về một vấn đề vặt vãnh, người đó đã nhìn xoáy vào màu mắt và mái tóc của tôi rồi nói những câu kiểu như “Cậu còn chẳng phải là người Nhật!” hay “Cái đồ kẻ ngoại tộc!”.
Nỗi bực dọc âm ỉ trong lòng chẳng hề lắng xuống, ngay cả khi giờ nghỉ trưa đã đến.
“Này Seira, có chuyện gì vậy?”
“......”
Thấy tôi lộ rõ vẻ hậm hực, Ruu-kun lo lắng cất tiếng gọi.
Nhưng lúc ấy, tâm trí tôi chẳng còn chỗ cho bất kỳ ai khác. Thế là, tôi đã phớt lờ cậu ấy. Hay nói đúng hơn, chính những lời lẽ tồi tệ kia đã gieo vào lòng tôi một nỗi bất an cùng cực. Tôi bỗng tự hỏi, liệu tận sâu trong thâm tâm, có khi nào Ruu-kun cũng xem tôi là một kẻ xa lạ lạc loài hay không.
Giờ nghĩ lại mới thấy tôi thật ngớ ngẩn làm sao.
Chỉ cần nhìn việc cậu ấy cất công lặn lội tới tận sân vận động này là đủ hiểu Ruu-kun vốn chẳng phải hạng người như thế. Thái độ hờn dỗi của tôi khi đó, thực chất chỉ là một sự nũng nịu đầy vụng về của một đứa trẻ không thành thật dành cho người mình thầm thích. Ngay cả khi tự đánh giá, tôi cũng thấy mình đúng là một cô nàng phiền phức thật mà.
“Xảy ra chuyện gì không hay à?”
Tôi vẫn phớt lờ cậu ấy.
“Nếu cậu muốn tâm sự, tớ sẽ lắng nghe.”
Tôi lại phớt lờ.
“...Này, đừng có bơ tớ chứ.”
Tôi vẫn cứ im lặng.
“....Rốt cuộc là cậu bị làm sao thế.”
Có lẽ đã cạn sạch sự kiên nhẫn, Ruu-kun thôi không cố gắng bắt chuyện với tôi nữa.
Chỉ đến lúc đó, trong đầu tôi mới chợt vang lên một tiếng “A”. Ruu-kun đã lo lắng cho tôi nhường ấy, vậy mà tôi lại để cái sự non nớt của mình làm hỏng đi tấm chân tình đó. Tôi thấy hối hận vô cùng.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn chẳng đủ khéo léo để có thể thốt ra lời xin lỗi ngay lập tức.
Tôi chỉ biết lặng lẽ dõi theo Ruu-kun khi cậu ấy bắt đầu tập nhảy như mọi khi.
Giờ nghỉ trưa trôi qua nhanh như một cái chớp mắt giữa mớ cảm xúc ngổn ngang đang bủa vây lấy tôi, và chẳng mấy chốc, tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ nghỉ đã vang lên. Đó là âm thanh thông báo cho sự khép lại của khoảng thời gian bí mật này.
Theo thói quen đã hằn sâu, tôi toan quay trở lại tòa nhà trường học, thế nhưng—
“...Ruu-kun?”
Ngay trước tầm mắt tôi, trên nền đất đầy dấu chân, Ruu-kun vẫn tiếp tục nhảy múa.
Cậu ấy chẳng có dấu hiệu gì là sẽ dừng lại, cứ như thể không muốn ngắt quãng giữa chừng một điệu nhảy dở dang vậy. Ngược lại, những chuyển động của cậu ấy còn mạnh mẽ hơn hẳn lúc nãy, mang theo một sự mãnh liệt như thể buổi trình diễn thực sự bây giờ mới bắt đầu.
“R-Ruu-kun? Đến giờ vào lớp rồi đấy, cậu biết không?”
Tôi hốt hoảng gọi tên cậu ấy, nhưng lần này, đến lượt tôi bị ngó lơ.
Tôi đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, lòng đầy bối rối mà chẳng biết phải làm gì. Tôi đã quẳng cái thái độ hờn dỗi khi nãy ra sau đầu từ lâu, giờ đây chỉ biết đứng ngây ra nhìn Ruu-kun đang lặng lẽ khiêu vũ.
Đúng lúc đó, tiếng chuông vào học chính thức vang lên.
Đến nước này, tôi không kiềm chế được nữa mà gắt lên với cậu ấy.
“Ruu-kun, vào tiết rồi đấy cậu có nghe thấy không!?”
Tôi hết nhìn về phía tòa nhà trường học lại nhìn sang Ruu-kun với nỗi bất an tột độ.
Đây là lần đầu tiên tôi nếm trải cảm giác trốn học. Chẳng thấy chút phấn khích nào khi làm việc xấu, trong lòng tôi lúc này chỉ ngập tràn nỗi sợ hãi rằng cứ đà này thầy cô sẽ nổi trận lôi đình mất thôi.
Thế nhưng, Ruu-kun—
Ánh mắt cậu ấy đanh lại, lộ rõ vẻ bướng bỉnh khó lay chuyển, rồi cậu ấy nói.
“Tại vì… Seira vẫn chưa chịu cười mà.”
…Hả? Tôi ngây người ra trước câu trả lời đó.
Hay đúng hơn là một tiếng “Hả?” đầy ngơ ngác đã vô tình lọt khỏi kẽ môi tôi. Chẳng mảy may bận tâm đến sự bàng hoàng của tôi, Ruu-kun cứ thế tiếp tục điệu nhảy của mình.
Mặc cho tiết năm rồi tiết sáu trôi qua, thậm chí cho đến tận lúc tan trường, điệu nhảy ấy vẫn không hề dừng lại. Còn tôi, chẳng thể làm gì khác ngoài việc đứng lặng người dõi theo bóng hình ấy.
Kết cục là cả hai bị các thầy cô tóm được sau một hồi ráo riết tìm kiếm, và tất nhiên là được ăn một trận mắng ra trò. Thầy chủ nhiệm vốn nổi tiếng là “ông kẹ” đáng sợ nhất trường, đến mức Ruu-kun phải rơm rớm nước mắt. Nhìn cái bộ dạng mếu máo lúc ấy của cậu ấy, chẳng hiểu sao tôi lại thấy có chút… đáng yêu.
Trên đường về nhà.
Bước đi cạnh một Ruu-kun đang lững thững lê từng bước chân đầy mệt mỏi, tôi đã cất tiếng hỏi.
“Tại sao cậu lại làm đến mức đó?”
“Tại sao cậu lại sẵn lòng làm cái chuyện dại dột để rồi bị mắng mỏ thậm tệ chỉ vì một “kẻ ngoại tộc” lạc loài như tớ chứ?”
“...Tớ chẳng biết nữa.”
Câu trả lời của Ruu-kun nghe thật hờ hững.
“...Chỉ là, hễ nhìn cái bản mặt ủ rũ của Seira như thế, tớ cũng thấy chẳng còn gì vui vẻ nữa.”
Nghe thì có vẻ phũ phàng thật đấy, nhưng thực tâm, đó lại là những lời ấm áp nhất mà tôi từng được nghe. Có lẽ chính vào khoảnh khắc ấy, tôi đã bắt đầu nhận ra “điều đó”.
Giữa lúc đôi gò má đang nóng bừng và nhịp tim thì đập loạn xạ không chút kiểm soát, cái tôi của thuở ngây ngô ấy đã lờ mờ cảm nhận được tất cả.
Tôi sẽ không bao giờ quên. Cái cảm giác tê dại mà ngọt ngào cứ thế râm ran nơi lồng ngực. Cả những lời nói chân tình của Ruu-kun dưới ánh hoàng hôn rực rỡ nữa. Chắc chắn, tôi sẽ chẳng thể nào quên đi.
*** <<Góc nhìn của Ryuto>>
“Thôi chết, đồ thay của mình…”
Vừa bước ra khỏi bồn tắm, đứng trong phòng thay đồ với chiếc khăn quấn ngang hông, tôi mới ngớ người nhận ra một sự thật phũ phàng.
Hình như tôi quên béng việc chuẩn bị đồ ngủ rồi. Tôi gãi đầu tự nhủ “Hỏng rồi”, nhưng thực ra chuyện này cũng chẳng có gì đáng để phải xoắn lên cả. Nhà tôi vốn không có chị em gái, nên bình thường cứ quấn khăn thế này mà phi thẳng về phòng lấy đồ thôi. Trước đây chuyện này vẫn xảy ra như cơm bữa mà.
Chỉ là, ừ thì—
“Khổ nỗi Seira lại đang ở nhà mình...”
Tôi chợt nhớ đến cô bạn thanh mai trúc mã đang ở nhờ tại đây.
Cậu ấy mê anime, khoái mấy nhân vật nữ dễ thương, lại còn hay dán mắt vào mấy cuốn artbook rồi lẩm bẩm mấy câu kiểu “Hề hề, tuyệt quá, cặp đùi này đúng là cực phẩm mà...” trong khi nước miếng chảy ròng ròng. Đúng là đồ dở hơi, nhưng xét về mặt sinh học thì cậu ấy vẫn là con gái, chắc chắn giấy khai sinh cũng ghi rõ như thế.
Ngay cả lúc quyết định thứ tự đi tắm khi nãy cũng vậy. Cậu ấy bảo là “Tớ vào trước đây. Ruu-kun lo mà chuẩn bị sẵn mấy cái chai nhựa đi nhé. Phen này cậu hời to rồi, tha hồ mà hứng trọn ‘buffet nước nóng’ chiết xuất từ cô bạn thanh mai trúc mã xinh đẹp này!”
Thôi được rồi, ngay giây phút đó, cái định nghĩa coi cái thực thể ấy là con gái trong tôi đã hoàn toàn tan biến.
Tôi vuốt ngược mái tóc còn ẩm ướt khó chịu của mình rồi bước ra khỏi phòng thay đồ. Vừa lên lầu mở cửa phòng ra, tôi đã thấy Seira đang nằm ườn trên giường mình như thể đó là chuyện đương nhiên rồi.
“Hửm, luồng sát khí này... là Ruu-kun!”
“Thì đây là phòng tớ mà.”
Seira vừa dán mắt vào cuốn manga vừa vểnh mông lên, đôi chân cứ vắt vẻo đung đưa, miệng vẫn tuôn ra mấy câu kỳ quặc như mọi khi. Cậu ấy vẫn đang diện bộ đồ ngủ bông xù họa tiết quốc kỳ Mỹ quen thuộc. Cái vòng ba tràn ngập lòng yêu nước ấy cứ thế chổng ngược về phía tôi, làm tôi chẳng biết nên phải phản ứng thế nào cho phải.
Thôi kệ đi, thay đồ cái đã.
Tôi lấy đồ lót và quần áo ngủ trong tủ ra, định quay lại phòng thay đồ để mặc thì bỗng nhiên mọi chuyện khựng lại.
“......”
“...Cái gì vậy.”
Chẳng biết từ lúc nào, Seira đã áp sát từ phía sau với hành tung không tiếng động như một nhẫn giả, rồi cứ thế nhìn chằm chằm vào mặt tôi ở khoảng cách sát sạt.
Tạm gác lại sự khó hiểu trong hành động của Seira, việc những đường nét kiêu sa của cậu ấy áp sát đến mức này khiến tim tôi không khỏi đập loạn nhịp. Hàng mi dài, sống mũi thanh tú, bờ môi căng mọng... Tôi vô tình cảm thấy gò má mình nóng bừng trước gương mặt không chút phòng bị của cô người mẫu ngôi sao vốn là niềm ngưỡng mộ của bao nữ sinh trung học ngoài kia.
“...Cho hỏi, cậu là ai thế?”
“Hả?”
Tôi tròn mắt trước câu hỏi đột ngột ấy. Tôi cứ ngỡ đó là một trò đùa, nhưng biểu cảm của Seira lại nghiêm túc đến lạ kỳ. Phía trên cái đầu hơi nghiêng của cậu ấy, tôi gần như thấy rõ một dấu chấm hỏi to tướng đang hiện ra.
“Lại còn hỏi 'ai' với chả 'ai', tớ là Miori Ryuto, bạn thuở nhỏ của cậu đây chứ đâu...”
“Điêu. Ruu-kun mà tớ biết là một tên con trai thảm hại với ánh nhìn hoài nghi, đôi mắt xếch láo lếu, lúc nào cũng tỏ vẻ bất cần đời cơ.”
“Sao tớ lại bị nói đến mức đấy chỉ vì giới thiệu bản thân nhỉ?”
Hóa ra cậu nghĩ về tớ như thế đấy à?
Tuy nhiên, tôi cũng dần hiểu ra vấn đề. Tôi buông mái tóc ướt vốn đang được vuốt ngược ra sau xuống. Cảm giác bết dính trên trán thật chẳng dễ chịu chút nào, nhưng tôi vẫn cố kìm nén và nhìn thẳng vào mắt Seira.
“Thấy chưa, xõa tóc xuống là tớ lại trở về bình thường rồi đúng không?”
Kể từ khi từ bỏ việc nhảy múa, tôi cũng chẳng còn mặn mà gì với việc chăm chút vẻ ngoài. Mái tóc mọc dài lòa xòa bao lấy khuôn mặt khiến ấn tượng về tôi có phần tối tăm và u ám. Chắc đây chính là nguyên nhân khiến Seira có hình ảnh đó về tôi. Hay ít nhất, tôi mong là như vậy.
“...Hừm.”
Seira khẽ nheo mắt suy nghĩ điều gì đó, rồi bất chợt vươn tay đẩy ngược phần tóc tôi vừa xõa lên một lần nữa. Gương mặt vốn đã gần nay lại càng sát hơn, khiến tim tôi hẫng đi một nhịp. Một mùi hương ngọt ngào phảng phất nơi đầu mũi.
Là hơi thở của Seira sao?
Điều đó khiến nhịp tim tôi cứ thế đập không phanh.
“...Này, Seira-san?”
Không có một tiếng trả lời. Chẳng mảy may để tâm đến sự bối rối của tôi, Seira cứ mải mê nghịch tóc rồi gật đầu vẻ đắc ý như thể vừa xác nhận được điều gì đó.
Tôi chẳng rõ cậu ấy đang tính toán gì, nhưng dưới góc nhìn của tôi, cảm giác mình chẳng khác nào một con búp bê đang bị đem ra làm trò tiêu khiển vậy. Thật chẳng thoải mái chút nào.
Cuối cùng cũng đi đến kết luận, Seira chỉ thẳng ngón tay vào đầu mũi tôi.
“Quyết định thế nhé, cấm Ruu-kun được làm tóc kiểu này trừ khi có mặt tớ!”
“Lấy quyền gì mà cậu đòi cấm tớ hả?”
“Đặc quyền của bạn thuở nhỏ. Đổi lại, tớ sẽ cho Ruu-kun quyền được yêu cầu kiểu tóc của tớ tùy thích.”
“Tớ không quan tâm chuyện đó, nhưng cho tớ đi thay đồ được chưa?”
Thử nhìn nhận tình huống này một cách khách quan xem... Một gã đàn ông đang bán khỏa thân quấn mỗi cái khăn tắm ngang hông, đối diện là một cô nàng xinh đẹp trong bộ đồ ngủ họa tiết cờ Mỹ đang chỉ tay vào mặt gã. Phải nói thật là cái cảnh này nó kỳ quặc không chịu nổi.
Dù là mùa hè đi chăng nữa, tôi cũng không nghĩ việc cứ để mình trần như nhộng thế này là hay ho gì, chưa kể tóc tai vẫn còn ướt nhẹp. Tay ôm bộ đồ thay, tôi vội vã tháo chạy khỏi phòng.
“...Tại vì, nếu không làm thế, mọi người sẽ biết Ruu-kun cực kỳ ngầu mất.”
Ngay trước khi cánh cửa khép lại, tôi dường như nghe thấy Seira nói gì đó. Nhưng lời thì thầm ấy quá nhỏ, tôi chẳng tài nào bắt được nội dung bên trong.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
