Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

119 2609

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

42 165

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

30 249

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

26 163

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

449 72861

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

6 17

Tập 01 <<Đang tiến hành>> - Chương 3.5: Bên trên tầng mây xám xịt ấy là cả một trời sao rực rỡ

Chương 3.5: Bên trên tầng mây xám xịt ấy là cả một trời sao rực rỡ

Trans + Edit: Hagghh, Ph4ng:3

Cả trans lẫn edit khô người rồi☠️☠️

---

“Xin chào mọi người. Mình là Yuzuki Earling Seira, người mẫu trực thuộc Arling Sunrise. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã dành thời gian đến theo dõi buổi biểu diễn của mình ngày hôm nay.”

Đắm mình dưới ánh đèn spotlight, giọng nói của Seira vang vọng khắp khán phòng thông qua micro.

Trước cái nháy mắt đầy tinh nghịch ẩn sau phong thái trang trọng của cậu ấy, một tiếng hò reo “Waaaah” đồng loạt vang lên.

Chiếm trọn ánh nhìn của biết bao người, Công chúa Seira nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời tỏa nắng giữa bầu trời xanh.

“Đây là lần đầu tiên mình thử sức với cosplay, nhưng... quả nhiên, điều này thật tuyệt vời. Ngoài niềm vui khi được khoác lên mình những bộ trang phục thời thượng, thì trên hết… việc có thể bày tỏ tình yêu dành cho nhân vật yêu thích của mình thực sự là một điều rất đỗi thiêng liêng.”

Trong bộ trang phục phù thủy, Seira khẽ mỉm cười trong khi một tay đặt lên vành chiếc mũ chóp nhọn. Từ khắp các phía dưới khán đài, những tiếng trầm trồ đầy ngưỡng mộ cứ thế vang lên. Cứ như thể tất cả mọi người ở đây đều đã bị bỏ bùa mê bởi nụ cười của nàng phù thủy ấy vậy.

“Có lẽ những ai theo dõi mạng xã hội của mình đều biết rồi, thật ra mình là một otaku chính hiệu. Mình yêu anime Nhật Bản, yêu manga và cả trò chơi điện tử nữa. Thật không ngờ ngay cả một người không biết vẽ, cũng chẳng biết viết như mình lại có cách để gửi gắm tình yêu đến những tác phẩm ấy... Phải, cosplay đúng là một nét văn hóa thật đẹp.”

Ngay cả trên một sân khấu lớn như thế này, Seira vẫn chẳng hề ngần ngại khi bày tỏ những điều mình thích đầy tự hào và hạnh phúc. 

Với đôi mắt xanh biếc ngời sáng, cậu ấy thì thầm lời yêu thương như một đứa trẻ ngây thơ.

Chắc chắn rằng, hình bóng ấy đã trở thành nguồn cứu rỗi cho biết bao nhiêu người.

Có lẽ giờ đây suy nghĩ ấy đã lỗi thời rồi, nhưng chắc chắn vẫn có những người coi manga hay anime là điều gì đó "đáng xấu hổ". Ngay cả trong số những người đang tụ họp tại đây, hay những cosplayer trong khán phòng này, có lẽ vẫn có những người hàng ngày phải sống trong cảnh giấu giếm sở thích của chính mình.

Thế nên, nói sao nhỉ?

Tôi không biết phải diễn đạt thế nào cho đúng, nhưng chẳng phải họ sẽ thấy hạnh phúc lắm sao khi chứng kiến một người tỏa sáng như Seira lại tự hào thừa nhận những gì cậu ấy yêu thích? 

Tôi sẽ không đi xa đến mức nói rằng họ chẳng cần phải gồng mình che đậy nữa, nhưng sự hiện diện của Seira giống như một cú hích tiếp thêm sức mạnh, tiếp thêm lòng tự tin cho họ để có thể đắm chìm vào những điều mình yêu.

“Nếu là để tái hiện đúng nguyên tác, mình rất muốn phô diễn một điệu nhảy tuyệt vời ngay tại đây, nhưng tiếc thay bản thân lại không quen với việc nhảy múa cho lắm. Vì vậy, mình xin nhường lại trọng trách mê hoặc tất cả mọi người bằng vũ đạo cho Dancer Bunyan—người cũng là đối thủ của mình trong tác phẩm. Thật ra, người đang hóa thân thành Dancer Bunyan cũng chính là một người bạn của mình.”

Vừa dứt lời, Seira liền giới thiệu Noha đang khoác trên mình bộ sườn xám cách điệu vô cùng lộng lẫy.

Dù nãy giờ vẫn lặng lẽ chờ đợi ở phía sau, nhưng khi đột ngột trở thành tâm điểm của sự chú ý, đôi vai Noha bỗng khẽ giật lên vì bối rối. Có lẽ thấy phản ứng ấy quá đỗi đáng yêu, từ dưới khán đài, những tiếng cổ vũ “Cố lên nhé~!” vang lên không ngớt. Trong khi gương mặt dần đỏ bừng vì thẹn thùng, Noha khẽ cúi đầu chào một cách đầy lễ phép để đáp lại sự ủng hộ của mọi người.

“Mày biết đấy, Dancer Bunyan và Grimhilde có mối liên kết rất sâu sắc trong cốt truyện game. Vừa là đối thủ vừa là bạn thân, họ còn có cả những lời thoại đặc biệt khi đối đầu nhau nữa. Trong giới fan hâm mộ, với cái biệt danh ‘Nyan-Gri’, có vô số giả thuyết về cặp đôi này được tung ra và—“

“Mày đang giải thích cho ai nghe đấy?”

“Thì cho mày chứ ai?”

Đứng ngay cạnh tôi ở hàng ghế đầu, Yuma cứ thế mà luyên thuyên đủ thứ kiến thức chuyên môn của nó.

Nhân tiện nói thêm, mấy đứa đực rựa xung quanh đang đổ dồn những ánh mắt ngưỡng mộ về phía Yuma. Có lẽ bọn họ đang thầm mơ mộng về một “nàng thơ xinh đẹp có cùng sở thích” chăng. Chắc là tôi sẽ mang cái bí mật về việc thằng này thực chất là một thằng đàn ông giả gái xuống mồ luôn.

“Giờ thì, phần chào hỏi xin được phép khép lại tại đây. Như đã thông báo trong tờ chương trình, dù có hơi đường đột, nhưng mình xin phép được trình bày ca khúc chủ đề của Grimhilde. Mình là một người mẫu, không phải thần tượng cũng chẳng phải ca sĩ. Có thể bản thân không sở hữu một giọng hát quá xuất sắc để thưởng thức, nhưng tình cảm mà mình dành cho trò chơi này cũng như nhân vật này là hoàn toàn chân thành.”

Nụ cười của Seira dưới ánh đèn rực rỡ thật thanh lịch, nhưng đâu đó vẫn hiện lên vẻ gần gũi. Trên đôi môi khẽ cong thành một đường cung hoàn hảo ấy, dường như đang ẩn hiện niềm vui thuần khiết của một đứa trẻ đang được tận hưởng trò chơi mà mình yêu thích nhất.

“Thế nên mọi người ơi, nếu các bạn có thể dõi theo mình với tâm thế của một otaku đang hát lên ca khúc mà bản thân mình yêu thích, thì mình sẽ rất hạnh phúc. Sau đây, xin mời các bạn cùng lắng nghe bài ‘Secret Witches Dance’.”

Giai điệu vừa vang lên đã mang một nhịp điệu đầy ma mị và huyền bí.

Nó giống như khi ta vô tình lạc bước vào một khu vườn bí mật, nơi những phù thủy đang nhảy múa dưới ánh trăng.

Kỳ ảo, lôi cuốn, và dường như sẵn sàng nuốt chửng lấy bạn bằng vẻ đẹp của mình.

Giai điệu ấy tự nhiên khiến người ta liên tưởng ngay đến những câu chuyện trong tác phẩm.

“Các nhân vật trong dòng game ‘Dancing Fighter’ được thiết lập là những võ sĩ thi đấu để giành quyền nhảy trên sân khấu. Trong game cũng thế, nếu mày thắng giải đấu, mày sẽ được xem màn trình diễn độc quyền của nhân vật đó.”

Tôi thầm đối chiếu cảm xúc của mình với những lời giải thích của Yuma. Seira đang hát một cách hạnh phúc, còn Noha thì nhún nhảy theo giai điệu. Hình ảnh của cả hai lúc này cứ như đang tái hiện lại một phân cảnh sống động ngay trong trò chơi vậy.

Dĩ nhiên, giọng hát của Seira không thể gọi là hoàn hảo, còn điệu nhảy của Noha vốn chỉ được quyết định tham gia một cách vội vàng, nên chắc hẳn cũng là một màn trình diễn được chuẩn bị gấp gáp với thời gian tập luyện ít ỏi.

Thế nhưng, giữa những giọt mồ hôi rơi xuống, nụ cười vẫn không một giây vụt tắt, màn biểu diễn hết mình của họ thực sự tỏa sáng rực rỡ.

Đón nhận sức nóng từ tất cả mọi người có mặt tại đây, hình bóng của hai người họ, vốn đang đại diện cho cảm xúc yêu thích của biết bao nhiêu người, đã trở thành một vầng hào quang rực rỡ chẳng khác nào ánh mặt trời.

“Tuyệt thật đấy, cả Seira và Noha...”

Cuốn theo vòng xoáy của sự phấn khích đang khuấy động con tim, tôi chẳng còn chút cảm giác nào về thời gian nữa.

Màn trình diễn kéo dài khoảng năm phút trôi qua nhanh như một giấc mơ, khiến cả khán phòng ngay lập tức chìm vào bầu không khí đầy luyến tiếc. Vì đây không phải là buổi lưu diễn của thần tượng nên sân khấu này không có phần diễn bù.

Đáp lại những tiếng hò reo nhiệt tình bằng một cái nháy mắt, Seira dắt tay Noha rời khỏi sân khấu.

Tiếng vỗ tay vẫn không ngớt. Cứ như thể sự phấn khích không thể kìm nén đã biến thành ánh sáng và âm thanh thoát ra từ lồng ngực chúng tôi, sức nóng ấy cứ mãi vương vấn chẳng chịu tan đi.

“...A.”

Tôi đứng ngây người ra đó một lúc lâu.

Đến chính tôi cũng chẳng gọi được tên thứ cảm xúc đang trào dâng trong lòng mình là gì.

Nhưng bên trong lồng ngực đang bị đè nén, chắc chắn có thứ gì đó đang tồn tại. 

Một cơn nóng rực như thiêu đốt. 

Một sự khao khát đến cháy lòng. 

Và cả sự bất an về vị trí của bản thân, khi tôi chỉ biết đứng đây mà dõi theo sân khấu rực rỡ ấy.

Tôi cảm thấy mình như kẻ bị bỏ lại phía sau, lặng lẽ ngước nhìn những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời đêm.

Lúc này chúng tôi đang ngồi quanh một chiếc bàn ở khu vực ăn nhẹ của sự kiện. Seira và Noha vẫn đang khoác trên mình bộ đồ cosplay. Cả Yuma cũng đang giả gái, hóa ra chỉ có mỗi mình tôi là mặc đồ bình thường thôi à.

“Chà, cháu đúng là cứu tinh của cô đấy. Thực lòng mà nói, chỉ cần cháu chịu mặc cosplay bước lên sân khấu thôi là cô đã mừng lắm rồi, không ngờ cháu còn biểu diễn cả một điệu nhảy đỉnh đến thế.”

“Không có gì đâu ạ. Chính cháu cũng thấy vui mà.”

Noha vừa ký giấy tờ vừa trò chuyện với cô Olivia đang ngồi cùng bàn. Chắc là mấy bản hợp đồng người mẫu mà cậu ấy có nhắc tới trước khi buổi diễn bắt đầu.

“Thế nào Noha-chan? Nếu cháu có hứng thú, thay vì chỉ lần này thì cháu có muốn tiếp tục cộng tác làm người mẫu cho bên cô từ giờ trở đi không?”

“Ơ, dạ… chuyện đó thì...”

“Nếu cháu trở nên xinh đẹp và nổi tiếng, biết đâu người mà cháu đang để ý sẽ phải ngoái lại nhìn cháu đấy?”

“...Tsk, đ-để cháu suy nghĩ đã…”

Noha bị cô Olivia thì thầm vào tai điều gì đó liền đỏ bừng mặt, cứ thế lén nhìn về phía tôi.

Hừm, rốt cuộc cô đã nói gì với cậu ấy thế nhỉ?

“Mà này, bạn bè của Ruto-kun toàn là mấy đứa trẻ xinh xắn nhỉ. Nói ra thì hơi ngại, kiểu như cô đang thấy ai xinh cũng muốn lôi kéo vậy, nhưng cháu có hứng thú với việc làm người mẫu không?”

“Cháu đang giả gái và thực chất là đàn ông, như vậy cũng không sao chứ ạ?”

“...Chấp nhận được.”

Chấp nhận được cái gì vậy???

Tôi vô thức phản bác trong lòng trước phản ứng của cô Olivia khi định chiêu mộ cả Yuma.

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại... dù tôi có phủ nhận theo phản xạ, thì gương mặt của Yuma đúng là xinh đẹp thật. Dưới con mắt của người ngoài, cậu ta chẳng khác nào một mỹ nhân hoàn hảo cả. Nếu được trang điểm chuyên nghiệp và khoác lên mình những bộ trang phục lộng lẫy, tôi cảm giác Yuma sẽ chẳng hề kém cạnh gì so với mấy người mẫu trên tạp chí đâu.

“Ruto? Mày nhìn tao chằm chằm thế làm tao ngại quá nè…”

“Thôi bớt giùm cái, đừng có đỏ mặt kiểu đó, nhìn tởm lắm.”

Đúng là không đời nào chấp nhận nổi mà.

Nhìn cái điệu bộ uốn éo, tay đặt lên má của Yuma, tôi lập tức rút lại toàn bộ những suy nghĩ vừa rồi.

Nhân tiện thì, Seira và Noha đang nhìn màn tương tác giữa hai chúng tôi với vẻ mặt như thể vừa chứng kiến thứ gì đó kinh dị lắm. Thôi đi, đừng có mà hiểu lầm tai hại thế chứ.

“Mẹ thấy con thế nào? Con diễn ổn chứ ạ?”

“Tất nhiên là tuyệt vời rồi. Đúng là con gái của mẹ. Đây, thưởng cho con ít tiền tiêu vặt này. Cầm lấy mà mua bánh kẹo hay gì đó đi nhé.”

“Yay!”

Thường ngày Seira luôn giữ vẻ tôn nghiêm, nhưng trước mặt cô Olivia, nét trẻ con bỗng nhiên trỗi dậy. Có lẽ cậu ấy đang quá phấn khích vì được đoàn tụ sau một thời gian dài.

Noha và Yuma có chút ngạc nhiên trước phản ứng của Seira, nhưng dưới góc nhìn của tôi thì đây mới chính là con người thật của cậu ấy. Chẳng khác gì hình ảnh Seira hồi còn học tiểu học cả.

Sau đó, cả hội kết thúc bữa ăn nhẹ do cô Olivia chiêu đãi rồi giải tán nhanh gọn.

Noha dường như vẫn còn vài thủ tục cần xử lý nên đã cùng cô Olivia quay lại phòng thay đồ. Yuma thì có mấy gian hàng muốn ghé thăm, cậu ta bảo nếu kéo chúng tôi đi cùng thì phiền quá nên quyết định tách ra đi riêng. Cuối cùng, chỉ còn tôi và Seira cùng nhau dạo quanh sự kiện.

“Nhìn kìa Ruu-kun! Là Yakumo Heren-tan trong ‘Battleship Idol High School’ đó! Đây là game mô phỏng đào tạo idol chiến hạm, mà trong số đó Heren-tan cực kỳ nổi tiếng, đứng hẳn hạng hai trong cuộc tổng tuyển cử trên web luôn!”

Xung quanh thỉnh thoảng lại có vài cosplayer đi dạo, và cứ mỗi lần như thế, Seira lại phấn phấn khích hẳn lên. Cậu ấy hào hứng kể cho tôi nghe những điểm mình thích ở tác phẩm hay nhân vật đó, đôi khi còn nhờ tôi chụp ảnh chung nữa. Nhìn tôi lúc này chẳng khác gì thợ ảnh riêng của cậu ấy cả.

Những người tập trung tại sự kiện này, từ người tham gia, nhân viên ban tổ chức cho đến các cosplayer, tất cả đều đang cười đùa vui vẻ. 

Nơi này vốn được tạo nên từ sự hội tụ những niềm yêu thích của bao nhiêu người, trông lung linh chẳng khác nào một bầu trời đầy sao rực rỡ.

“Fufu, vui quá đi mất, Ruu-kun!”

Vừa nở nụ cười rạng rỡ vừa vẫy tay đáp lại những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, Seira chính là một trong những vì sao đang tỏa sáng giữa bầu trời ấy.

Hình bóng ấy tỏa ra luồng sáng mạnh mẽ hơn bất cứ ai, tựa như một tâm điểm rực rỡ chẳng thể dời mắt. Không còn nghi ngờ gì nữa, vô số nụ cười đang tràn ngập nơi đây đều được thắp sáng nhờ có sự hiện diện của Seira.

“...Tuyệt thật đấy, Seira.”

“Hửm?”

Lời thì thầm của tôi vô tình thốt ra đã bị Seira nghe thấy.

Đôi mắt xanh biếc như bầu trời ấy xoáy sâu vào tâm trí tôi. Cậu ấy không hỏi “Cái gì tuyệt cơ?”. Chỉ với khóe môi khẽ cong, Seira lặng lẽ mỉm cười. Tôi chẳng rõ lý do đằng sau nụ cười đó, cũng không biết đôi mắt sáng ngời kia đang nhìn thấy điều gì. Bởi cái cách sống vô tư, luôn cháy hết mình với những gì mình thích ấy... đối với tôi lúc này, nó quá đỗi rực rỡ.

“......”

Thế nhưng, khi chứng kiến màn trình diễn của Seira cùng mọi người, trái tim vừa mới cảm nhận hơi nóng từ sân khấu của tôi bỗng nhiên nhói lên một nhịp.

Nếu như... ừ thì… chỉ là giả định thôi.

Nếu nhờ một cú hích nào đó, tôi có thể tìm lại bản thân của ngày xưa, cái tôi từng say mê nhảy múa đến quên cả lối về.

Thì những gì Seira đang nghĩ, hay khung cảnh mà cậu ấy đang nhìn thấy...

Liệu một kẻ như tôi có thể thấu hiểu được dù chỉ một chút thôi không?

“Nhảy cùng tớ một điệu đi, Ruu-kun! Ngay tại đây, ngay bây giờ luôn!”

À thôi, chịu hẳn rồi.

Dù có cố gắng thế nào thì tôi cũng chẳng tài nào hiểu nổi cậu ấy.

“...Hả?”

Trước lời đề nghị đột ngột đến mức phi lý ấy, tôi chỉ còn biết đứng hình, mặt nghệt ra vì ngơ ngác.

Thế nhưng Seira chẳng để tôi kịp định thần, cậu ấy dứt khoát nắm chặt lấy tay tôi. Những ngón tay đan xen, một lực kéo mạnh bạo cuốn phăng tôi theo đà khiến cả hai cứ thế xoay tròn.

Một điệu Rondo vụng về.

Những bước chân lóng ngóng chẳng ra nhịp điệu gì làm hai đứa cứ vấp vào nhau liên tục. Giữa lúc Seira suýt chút nữa thì ngã nhào, tôi đã phản xạ nhanh mà vòng tay ôm lấy eo cậu ấy. Nếu ai đó nhìn vào bóng hình hai đứa lúc này, chắc họ sẽ tưởng đây là một cặp nam nữ đang nhảy một điệu khiêu vũ dân gian cả.

“N-Này, Seira! Cậu làm cái—”

“Ha ha ha! Đúng là ngẫu hứng thì không cách nào nhảy tử tế được mà!”

Chẳng mảy may để tâm đến tiếng kêu gần như là thảm thiết của tôi, Seira cứ thế cười lớn như thể tìm lại được trái tim thơ bé.

Việc hai đứa tôi tự dưng bày trò nhảy nhót ngay giữa sảnh sự kiện thế này đã thu hút không ít sự chú ý của mọi người xung quanh.

“Có chuyện gì thế, sự kiện gì à?”

“Kia chẳng phải là Công chúa Seira sao...?”

“Không biết người nhảy cùng là ai nhỉ? Nhìn không giống cosplayer cho lắm.”

Nghe thấy những tiếng xì xào xung quanh, mặt tôi đỏ bừng lên.

Không chỉ vì hành động nhảy nhót lập dị này, tôi còn thấy lòng dâng lên một nỗi tự ti lạ kỳ khi đứng cạnh một Seira đầy cuốn hút. Những suy nghĩ về việc mình không xứng đôi hay trông chẳng hề ăn nhập cứ thế hiện lên. Dù chẳng ai nói ra, nhưng chúng tựa như những lời ảo thanh vang vọng mãi trong đầu tôi. Và rồi—

“—Nhìn tớ này.”

Thế nhưng.

Vượt qua mớ âm thanh hỗn độn ấy, giọng nói của Seira vang lên, đè lấp mọi suy nghĩ trong tôi.

Cô bạn thanh mai trúc mã đang đối diện với tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt trực diện.

Dù đôi chân vẫn đang lóng ngóng cố bắt nhịp với tiếng nhạc vang lên trong hội trường.

Seira vẫn chỉ nhìn chăm chú vào mỗi tôi.

“Tớ không hiểu được cảm xúc của Ruu-kun. Cậu đang lo lắng điều gì, bị tổn thương vì điều gì, hay đang sợ hãi điều gì—tớ đều không biết. Điều duy nhất tớ biết là cảm xúc của chính mình, và trái tim tớ lúc này đang gào thét rằng tớ muốn được nhảy cùng Ruu-kun.”

“Seira...?”

“Hãy cứ suy nghĩ đơn giản thôi. Tớ muốn cậu quên đi những tiếng xì xào và ánh mắt xung quanh, dù chỉ là lúc này thôi. Những suy nghĩ phiền muộn cũng hãy tạm gác lại hết đi. Hãy để đầu óc trống rỗng và chiều theo sự ích kỷ này của cô bạn thửa nhỏ này nhé.”

Ánh mắt cả hai đan vào nhau.

Những cảm xúc truyền đi từ đôi mắt ấy hóa thành hơi ấm, rót thẳng vào trái tim tôi.

Khẽ thả lỏng đôi gò má ửng hồng, cô bạn thanh mai trúc mã của tôi nở một nụ cười rạng rỡ, nghiêng đầu nhìn tôi rồi nói.

“Cậu nhảy cùng tớ nhé, chỉ để thấy tớ mỉm cười thôi cũng được mà?”

Những lời ấy thấm đẫm vào tâm trí tôi. Chúng len lỏi thật sâu, thật sâu vào nơi trân quý nhất tận đáy lòng.

Như thể vừa được ai đó tha thứ, lại như vừa nhớ ra điều gì, tâm trí tôi bỗng chốc trở nên thông suốt.

Mọi sự chú ý của tôi giờ đây đều đổ dồn vào cô gái trước mặt, một cách đơn giản và đầy tự nhiên.

Trong thế giới bỗng chốc hóa trắng xóa, một buổi khiêu vũ nhỏ chỉ dành riêng cho tôi và Seira bắt đầu.

“Ô kìa?”

Kéo tay và ôm sát lấy eo Seira, tôi lập tức bắt nhịp dẫn dắt điệu nhảy.

Qua đôi mắt đang nhìn chằm chằm, qua ánh nhìn, hơi thở và cả hướng chân, tôi đọc thấu mọi chuyển động của người bạn nhảy này.

Cậu ấy muốn làm gì? Muốn di chuyển ra sao? Và muốn đi về hướng nào?

Tôi thấu cảm và đọc được những gì Seira đang nghĩ, rồi hướng mũi chân về phía đó. Tôi dùng cả cơ thể để truyền tải nhịp điệu, như đang dẫn lối cho những bước chân còn lúng túng của cậu ấy. Khi âm thanh và nhịp thở đã hòa làm một, tôi để những chuyển động của cả hai cộng hưởng cùng nhau.

Chẳng cần đến một lời nói nào.

Những ánh mắt đan xen và nụ cười khẽ nở trên môi chính là toàn bộ cuộc trò chuyện giữa hai người.

Phía bên phải chứ?

Không, sang trái đi.

Một cảm giác thật kỳ lạ, cứ như thể trái tim hai người chúng tôi đang kết nối với nhau vậy.

Dù cách sống của chúng tôi khác nhau, cách suy nghĩ khác nhau, và cả bản lĩnh tinh thần cũng hoàn toàn khác biệt.

Nhưng lúc này đây, chúng tôi vẫn tiếp tục nhảy múa, hòa quyện từng nhịp thở như hình với bóng qua gương.

“Hồi tớ còn nhỏ ấy—”

Đôi môi Seira khẽ mấp máy.

Đó không phải là ám hiệu để phối hợp động tác, mà đơn giản chỉ là cậu ấy đang kể lại một câu chuyện trong ký ức của mình.

“Trong bộ anime tớ thích có một phân cảnh thế này. Một chàng trai tốt bụng đã đưa nàng phù thủy luôn khao khát thế giới bên ngoài ra khỏi tòa lâu đài giữa rừng sâu, rồi cùng nàng nhảy múa trước mặt bao nhiêu người. Cậu ấy bảo rằng gương mặt u buồn không hề hợp với nàng chút nào. Thế rồi, cậu ấy rủ nàng cùng nhảy để tìm thấy nụ cười, cứ thế kéo nàng phù thủy nhút nhát vào vòng xoáy của điệu nhảy. Dù nàng rất bực mình trước sự ích kỷ của chàng trai ấy, nhưng cuối cùng, nàng cũng đã nở nụ cười hạnh phúc.”

Vừa xoay người đổi bước, Seira vừa tiếp tục câu chuyện.

“Đến tận bây giờ tớ vẫn yêu bộ anime đó lắm. Yêu đến mức thỉnh thoảng lại lôi ra xem lại... Tớ đã luôn mong rằng một ngày nào đó mình cũng được nhảy cùng ai đó như vậy. Giấc mơ thuở nhỏ ấy vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim tớ.”

Nghe qua thì có vẻ như vai diễn trong phim đã bị đảo ngược so với thực tế của chúng tôi rồi.

Kẻ lôi kéo người khác vào đây là Seira, còn kẻ đang thẹn thùng lại chính là tôi.

Thế nhưng.

Cứ như thể những chi tiết nhỏ nhặt đó chẳng còn quan trọng nữa, cô gái trong bộ trang phục phù thủy khẽ mỉm cười dịu dàng.

“Vậy nên… Ruu-kun, cảm ơn cậu nhé. Vì đã giúp tớ thực hiện được một trong những tâm nguyện của mình.”

Nụ cười trên môi Seira thật hồn nhiên, có chút gì đó rất trẻ con.

Đó là một nụ cười chân thật, không chút tô vẽ, hoàn toàn khác hẳn với vẻ tôn nghiêm thường ngày của cậu ấy.

...Ah, chết tiệt thật chứ.

Một luồng sáng ấm áp tràn ngập lồng ngực. Tôi hoàn toàn bị cuốn đi bởi nụ cười của Seira, người đang khiêu vũ với vẻ hạnh phúc rạng ngời đến thế. 

Trái tim vốn dĩ chẳng thể kìm nén bỗng lại nhói lên. 

Những xúc cảm tưởng như đã bị khóa chặt bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. 

Một sự thật hiển nhiên đến ngốc nghếch mà tôi vốn luôn biết rõ, nhưng lại cố tình ngoảnh mặt làm ngơ, giờ đây lại cuộn trào trở về.

Cái cảm giác bất lực khi không thể ngừng thấy việc nhảy múa này thật sự rất vui.

“Chỉ là ‘một trong số đó’ thôi sao... Rốt cuộc cậu có bao nhiêu giấc mơ thế hả?”

“Chẳng biết nữa. Tớ là một cô nàng ích kỷ mà. Ít nhất thì mười đầu ngón tay cũng không đếm xuể đâu.”

“Thế thì khi nào thiếu, tớ sẽ cho cậu mượn thêm ngón tay của tớ.”

Tôi chỉ biết cười trừ trước màn đối đáp ngớ ngẩn của hai đứa, cố giữ vẻ mặt thản nhiên để che giấu đi tâm tư thật sự. Nếu không làm thế, chắc chắn khóe môi tôi đã giãn ra một cách mất kiểm soát rồi.

“Fufu, vui quá đi mất, Ruu-kun.”

“Nhưng tớ thì vẫn thấy xấu hổ nhiều hơn đấy.”

Tôi thực sự phát ngán cái sự thiếu dứt khoát của chính mình, cái kẻ mà ngay cả vào những lúc thế này cũng chẳng thể thành thật lấy một câu.

Mọi thứ diễn ra tựa như một giấc mơ choáng ngợp. Khoảnh khắc này thực sự vui đến mức kỳ diệu, khiến tôi chẳng thể nặn ra nổi một lời nào để đáp lại. Cứ thế, tôi vừa tìm đủ mọi lý do để bào chữa trước nụ cười của cô nàng trước mặt, vừa tiếp tục nhảy múa. 

Xoay tròn, xoay tròn, chúng tôi cứ thế nhảy mãi không thôi—

Ánh trăng lấp lánh trên bầu trời đêm mà tôi ngước nhìn, hôm nay vẫn đang phác lên những đường nét hào quang tuyệt đẹp.

Ký ức về những ngày tháng xa xôi giờ đã mờ ảo. 

Liệu cậu bé từng bắt đầu nhảy múa chỉ vì ngưỡng mộ những thứ lấp lánh ấy, đến tận bây giờ có còn đủ dũng khí để với tay tới những vì sao?

“Xin lỗi nhé Ruu-kun. Thật ra tớ chưa quen đi giày cao gót cho lắm.”

Giọng nói của Seira vang lên ngay sát sau lưng tôi.

Hiện tại chúng tôi đang trên đường về nhà sau khi sự kiện kết thúc. Tôi đang cõng Seira trên lưng. Có vẻ như đôi giày của bộ trang phục Grimhilde không được thiết kế để di chuyển nhiều, lại thêm việc Seira nhảy nhót quá sung nên chân cậu ấy đã bị đau.

“Nói lời xin lỗi mà cái giọng nghe chẳng có chút hối lỗi nào vậy.”

“Tất nhiên rồi. Vì nhiệm vụ của tớ là gây rắc rối cho Ruu-kun mà lị.”

“Tớ thả cậu xuống đây luôn bây giờ đấy.”

“Fufu, giỏi thì thử xem. Một Ruu-kun hiền lành thế này làm sao nỡ làm vậy, đúng không nào?”

Khi tôi định đặt Seira xuống một chiếc ghế đá vừa đi ngang qua để mặc kệ cậu ấy thì Seira liền hét toáng lên. Thế là tôi đành phải đẩy cô bạn thanh mai trúc mã của mình lên cao hơn chút nữa cho chắc chắn, rồi chợt nhận ra chẳng biết từ lúc nào mà cậu ấy đã lớn đến thế này.

“C-Cậu định vứt tớ lại thật đấy à... Cậu có còn là bạn thửa nhỏ của Seira-chan này không hả!”

“Thì thế đấy? Vì là bạn thửa nhỏ nên mới không cần phải giữ kín kẽ.”

Mặc kệ lời mỉa mai của tôi, Seira vòng tay ôm chặt lấy cổ như muốn khẳng định chắc chắn rằng sẽ không bao giờ buông ra nữa.

À... ừ thì.

Đúng là không đùa được đâu. Chẳng còn như ngày xưa nữa, Seira bây giờ đã lớn thật rồi. Cũng vì thế mà tôi cảm nhận rõ mồn một sự mềm mại đang áp sát vào lưng mình, thứ đó là—

“Đừng bảo là cậu đang nghĩ mấy chuyện bậy bạ đấy nhé?” 

Chết tiệt, bị đọc vị mất rồi.

“Mà này, dù là lần đầu cosplay nhưng vui thật đấy. Chắc tớ bị nghiện mất rồi. Nếu có lần sau, có nhân vật nào mà Ruu-kun muốn thấy tớ hóa thân vào không?”

“Để xem nào. Một nhân vật hợp với dáng cậu thì chắc là—”

Tôi cứ thế tán gẫu vu vơ với Seira khi cậu ấy đang tựa cằm trên vai mình. Hơi thở của cậu ấy phả vào tai tôi nhồn nhột. Trong tư thế hai đứa áp sát vào nhau như thế, tôi thấy khoảng cách giữa mình và Seira lúc này thực sự gần đến mức khó tin.

Sau khi cảm nhận được điều đó, tôi bỗng thấy hối hận đôi chút.

Để nuôi giữ những cảm xúc thế này, vẫn còn quá nhiều thứ mà tôi đang cố tình ngoảnh mặt làm ngơ.

Tôi vẫn cứ mãi trốn chạy khỏi lời hứa năm ấy, vẫn bịt tai không dám nghe và chẳng có lấy dũng khí để đối diện. Vậy mà tôi vẫn tham lam kiếm tìm một cảm giác gần gũi như ngày xưa, chính sự nông nổi đó của bản thân khiến tôi thấy choáng váng.

Đáng lẽ tôi phải nói ra từ lâu mới đúng.

Thực lòng, có những lời xin lỗi mà lẽ ra tôi phải nói với cậu ấy từ sớm hơn nhiều.

“...Này, Seira.”

Giọng tôi khẽ run lên khi gọi cái tên vô cùng quen thuộc ấy.

Có lẽ cảm nhận được bầu không khí thay đổi, Seira giữ im lặng chờ đợi tôi nói tiếp. Ngay cả khi đã đi đến tận đây, tôi vẫn thấy ghét cái sự yếu đuối của bản thân khi vẫn phải dựa dẫm vào sự dịu dàng của cậu ấy. Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cố kìm nén nhịp tim đang đập liên hồi chẳng chút bình lặng, cuối cùng tôi cũng chịu mở lời.

“...Chắc cậu biết là tớ đã bỏ nhảy rồi nhỉ?”

“...Ừ, tớ biết mà.”

Ba chữ “Tớ biết mà” cứ thế lửng lơ trong đầu tôi.

Hai tuần kể từ khi Seira đến Nhật Bản, cậu ấy đã tránh né chủ đề nhảy múa một cách đầy miễn cưỡng. Kể từ lần đầu gặp gỡ cho đến lời hứa năm ấy, nhảy múa luôn là sợi dây liên kết giữa hai đứa. Vậy mà cho đến tận hôm nay, Seira chưa một lần bảo “Hãy nhảy đi” với tôi.

Tôi không biết cậu ấy nghe chuyện đó từ đâu, hay Seira đang nghĩ gì nữa. Nhưng những điều tôi thực sự cần phải nói sẽ bắt đầu từ đây.

“Xin lỗi vì tớ đã không giữ được lời hứa...”

Dưới ánh trăng sáng trên bầu trời đêm, cuối cùng tôi cũng đã thốt ra được câu nói ấy. Đó là những lời mà tôi đã luôn trốn chạy bấy lâu nay khi mải dựa dẫm vào lòng tốt của Seira.

Tôi đã rất sợ phải nói ra điều đó. Bởi tôi luôn nghĩ sợi dây duy nhất kết nối bản thân mình và Seira chính là lời hứa này. Tôi không muốn thừa nhận rằng bản thân đã thất hứa. Tôi muốn mọi thứ cứ mập mờ như vậy, muốn trốn tránh trách nhiệm để duy trì mối quan hệ êm đềm này.

Tôi thậm chí còn lo sợ đến phát điên rằng nếu nói ra, sợi dây liên kết với cô bạn thanh mai trúc mã quý giá này sẽ bị đứt. Chính vì nỗi sợ hãi đó mà tôi cứ mãi hèn nhát, chẳng bao giờ dám thẳng thắn đối diện. Tôi đã chạy trốn, thế nhưng—

“Fufu, cậu đang nói gì thế hả?”

Cái ảo tưởng hèn nhát của tôi đã dễ dàng bị phá tan bởi giọng nói trêu chọc của Seira.

“...Này, đừng có đem chuyện này ra làm trò đùa. Tớ đã phải lấy hết can đảm mới nói ra được đấy.”

“Tớ không hề có ý định trêu cậu. Tớ cũng chưa từng nghĩ lời hứa đó đã kết thúc, dù chỉ một giây.”

Một sự vang vọng thâm trầm trong giọng nói của cậu ấy. Giọng nói dịu dàng hòa vào cơn gió đêm mát lạnh, khẽ rót vào tai tôi.

“Ngay từ đầu đó đã là một lời hứa không có thời hạn rồi. Có thể là ngày mai, có thể là năm sau, hoặc cũng có thể là một tương lai xa xôi nào đó... nhưng tớ vẫn luôn tin. Hiện tại Ruu-kun chỉ đang nghỉ ngơi một chút thôi, rồi một ngày nào đó, nhất định cậu sẽ đứng lên và nhảy vì tớ.”

“...Ra vậy.”

Tôi nhìn xuống, khẽ nở một nụ cười nhẹ trên môi. 

Hóa ra lời hứa năm ấy vẫn đang âm thầm kết nối tôi và Seira.

Như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình, đôi vai tôi bỗng thấy nhẹ đi. Mọi thứ vẫn đang tiếp diễn, chưa hề kết thúc. Vậy thì chắc chắn tôi có thể lấy lại những gì đã mất.

Có lẽ hơi muộn màng, nhưng tôi thầm khắc ghi quyết tâm nhỏ bé ấy vào tận sâu trong lòng.

“Seira?”

Bên tai tôi vang lên nhịp thở đều đều đầy bình yên. Chẳng có lời hồi đáp nào khi tôi gọi tên cậu ấy. Có vẻ như Seira đã ngủ thiếp đi trên lưng tôi từ lúc nào không hay. Cũng phải thôi, cả ngày hôm nay cậu ấy đã vui chơi hết mình rồi mà.

“...Thật là, chẳng biết người ta đang cảm thấy thế nào nữa.”

Tôi khẽ xốc lại Seira trên lưng cho chắc chắn, rồi để mặc lời phàn nàn vu vơ tan vào cơn gió đêm.

Trên quãng đường về nhà bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, tôi vô thức bước đi nhanh hơn.

“...Này, Ruu-kun...”

Chẳng biết có phải đang mơ hay không, nhưng từ sau lưng tôi lại phát ra một giọng nói nghe có chút trẻ con.

“...Tớ muốn thấy... điệu nhảy của Ruu-kun... một lần nữa...”

Đó là một giọng nói chân thành, không chút giả dối, tựa như được thốt ra từ tận đáy lòng của Seira.

Cái cảm giác này là gì đây?

Tôi thấy một luồng hơi ấm cứ thế lan tỏa dần trong lồng ngực mình.

Giọt nước nơi khóe mắt này, chắc chắn là vì tôi thực sự thấy hạnh phúc. Hạnh phúc vì biết rằng vẫn luôn có một cô gái chờ đợi một kẻ như tôi suốt bấy lâu nay.

“...Ừ, lần này tớ nhất định sẽ giữ lời.”

Cũng giống như ngày xưa, những vì sao vẫn đang điểm tô cho bầu trời đêm bằng ánh sáng vĩnh hằng chẳng hề thay đổi.

Lý do khiến tôi từng dừng bước, chẳng qua là vì tôi đã quên mất việc ngước nhìn lên cao.

Chỉ cần trái tim vẫn còn hướng về phía trước, những vì sao sẽ luôn soi sáng con đường mà ta phải đi.

Vậy nên, hãy bước tiếp thôi. Để tìm lại những gì bản thân đã từng vứt bỏ.

Dù chỉ là một bước chân nhỏ bé, nhưng hãy cứ bắt đầu từ bước đầu tiên này đã.

Thầm nguyện cầu với những vì sao, rằng nụ cười của cô bạn thanh mai trúc mã quý giá sẽ luôn chờ đợi tôi ở cuối con đường này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Rondo là kiểu nhạc có nhịp lặp lại, tạo cảm giác xoay vòng. “Một điệu Rondo vụng về” ở đây chỉ đơn giản là hai người xoay tròn theo đà kéo, không đúng điệu, không bài bản. Đẹp vãi ò?