Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Tập 01 <<Đang tiến hành>> - Chương 5.1: Điệu nhảy của lời hứa

Chương 5.1: Điệu nhảy của lời hứa

Trans + Edit: Hagghh, Ph4ng:3

---

<<Góc nhìn của Seira>>

Nói sao cho đúng nhỉ? Tôi nghĩ bản thân mình đã trở nên mạnh mẽ hơn về nhiều mặt.

Đó là suy nghĩ bất chợt nảy ra vào khoảng thời gian tôi bắt đầu quen với cuộc sống ở Mỹ.

Chiều cao tăng lên trông thấy, tôi biết chú ý hơn đến thời trang và thậm chí là dấn thân vào công việc người mẫu.

Tôi nhận được vô số lời khen ngợi rằng mình thật xinh đẹp hay đáng yêu, nhưng tôi nghĩ thứ khiến mình trở nên mạnh mẽ không phải là những vẻ ngoài ấy.

Chẳng biết tự bao giờ, tôi nhận ra tâm hồn mình đã thực sự trưởng thành để không còn dễ dàng gục ngã trước những chuyện vụn vặt.

Việc tôi bắt đầu làm người mẫu vốn là theo yêu cầu của mẹ.

Thế gian này chẳng thiếu gì mỹ nhân, nhưng cái danh xưng “con gái của chủ tịch” dường như mang một ý nghĩa đặc biệt, và mẹ đã nhiệt tình lôi kéo tôi vào guồng quay công việc.

Tôi cũng chẳng có gì để phàn nàn.

Tình yêu thương của mẹ vẫn luôn hiện rõ qua những cử chỉ tự nhiên thường ngày, và tôi hiểu rằng việc mẹ giao cho tôi công việc người mẫu không phải để biến tôi thành một công cụ, mà đơn giản vì mẹ tin điều đó sẽ mang lại kết quả tốt cho tôi.

Thế nên, tôi đã dốc lòng hoàn thành mọi vai diễn được yêu cầu.

Tôi diễn lúc hạnh phúc. 

Tôi diễn khi u sầu. 

Tôi cười. 

Tôi nổi giận.

Có lẽ vì ngay từ khi còn nhỏ tôi đã luôn để tâm đến ánh mắt của người khác, nên tôi dần mơ hồ hiểu được những người lớn xung quanh đang đặt kỳ vọng gì lên mình.

Sẽ có người thấy bất an, tự hỏi liệu “bản thân thực sự” của tôi có tồn tại hay không khi tôi chỉ mải mê diễn những vai được yêu cầu. Một số khác lại nghĩ rằng cách sống ấy thật mệt mỏi và bất hạnh.

Nếu không gặp Ruu-kun, có lẽ tôi cũng đã nghĩ như thế.

“...Chỉ là, hễ thấy Seira trưng ra bộ mặt chán nản, tớ cũng thấy chán theo thôi.”

Những lúc như vậy, thứ nâng đỡ tâm hồn tôi chính là những lời nói đó của Ruu-kun trong ánh hoàng hôn rực rỡ.

“Fufu, fufufu.”

Ngay cả khi đã sang Mỹ, chỉ cần nhớ lại khoảnh khắc ấy là gương mặt tôi lại vô thức giãn ra và mỉm cười.

Con người thật đơn giản làm sao.

Tôi nghĩ một cô bé mười bốn tuổi mà lại bàn về nhân sinh thì có vẻ hơi quá đà, nhưng sự thật đúng là như vậy.

Dù cho thế giới này có áp đặt mọi vai diễn lên tôi, kỳ vọng tôi phải thể hiện đúng như họ muốn, hay chỉ quan tâm đến cái danh xưng mà ép tôi phải sống như một con búp bê đi chăng nữa.

Vẫn luôn có một người tìm thấy được trái tim chân thật của tôi.

Chỉ cần có một ký ức như vậy thôi là tôi đã có thể mỉm cười thật dễ dàng rồi.

“Này mẹ ơi. Hôm nay là ngày Ruu-kun thi nhảy đúng không ạ?”

Trong thời đại internet bùng nổ như hiện nay, khoảng cách giữa các thế giới đã trở nên thật gần.

Một cuộc thi nhảy tại Nhật Bản. Tôi kết nối buổi phát sóng trực tiếp từ trang web chia sẻ video lên tivi rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách.

Vừa ôm chú gấu bông yêu thích, tôi vừa cùng mẹ ngồi bên cạnh háo hức chờ đợi buổi lễ bắt đầu với đôi mắt lấp lánh.

Tôi không rõ tên gọi chi tiết hay thể lệ của giải đấu, nhưng nghe nói người chiến thắng sẽ giành được quyền tham dự giải vô địch thế giới tổ chức tại New York. Tôi đã thực sự ngạc nhiên khi thấy tên của Ruu-kun nằm trong danh sách những người lọt vào vòng chung kết của một giải đấu lớn như vậy.

À, thực ra là mẹ đã nói cho tôi biết đấy.

Đúng vậy, chính là New York.

“Fufu.”

Không ổn rồi, tôi chẳng thể nào ngừng cười được.

Ruu-kun vẫn luôn trân trọng lời hứa giữa hai đứa từ khi chúng tôi còn nhỏ. Chỉ cần biết bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến trái tim tôi ngập tràn niềm vui. Cảm giác hạnh phúc như đang vỡ òa và lan tỏa khắp cơ thể tôi vậy.

Trong khi dán mắt vào màn hình với vẻ mặt thẫn thờ vì si mê, cuối cùng cũng đến lượt của Ruu-kun.

Trời đất ơi. Ruu-kun sau bao lâu không gặp đúng là “nguy hiểm” thật sự. Ruu-kun phiên bản học sinh cấp hai ngầu quá đi mất. Đôi mắt hơi dỗi, chiều cao vượt trội, rồi cả biểu cảm có chút hững hờ ấy nữa.

Tớ yêu tất thảy mọi thứ thuộc về cậu. Chúa ơi. Tình yêu của tớ đang trào dâng mãnh liệt quá, thật là quá sức chịu đựng mà. Chắc chắn tớ sẽ làm cô dâu của Ruu-kun.

Có một người phụ nữ lạ mặt nào đó đứng cạnh cậu ấy, nhưng thôi kệ đi. Tớ sẽ không là kiểu người vợ hay kiểm soát chồng mình đâu. Ít nhất thì tớ cũng sẽ mời cô ta đến dự đám cưới của chúng ta.

Tôi đã dán chặt mắt vào ti vi trong trạng thái phấn khích đến mức gần như mất kiểm soát như thế, nhưng rồi—

Tôi đã thấy nó.

Biểu cảm của Ruu-kun khi cậu ấy thất bại trong bài nhảy.

“......!!”

Tôi biết gương mặt đó.

Nỗi sợ hãi ánh nhìn của người khác, sợ hãi những cảm xúc đang hướng về mình.

Tôi thấu hiểu cái sự cô độc khủng khiếp ấy, cái cảm giác như thể bản thân đã bị cả thế giới cắt đứt liên lạc.

Đúng vậy, đó chính là...

Gương mặt của tôi trước khi gặp được Ruu-kun.

“......Ruu-kun.”

Trước khi kịp nhận ra, tôi đã đứng bật dậy.

Tôi ném phăng chú gấu bông đang ôm trong tay và nắm chặt nắm đấm của mình.

6b8f481f-0840-439c-b911-aaefd0e0dab2.jpgMình phải làm gì đây? Mình nên làm gì bây giờ?

Sự do dự chỉ kéo dài trong thoáng chốc, tôi vô thức cất lời khẩn cầu đó.

“—Mẹ ơi. Con muốn về Nhật Bản.”

Mẹ ngạc nhiên trước yêu cầu đột ngột của tôi, nhưng có lẽ vì cảm nhận được những gì tôi đang nghĩ, mẹ đã hành động ngay lập tức.

Một chuyến “homestay” tại Nhật Bản. Bắt đầu sau nửa năm nữa.

Dù chưa có phương án cụ thể nào được quyết định, nhưng mục tiêu đã quá rõ ràng.

Lần này, tôi sẽ là người dạy cho cậu ấy.

Dành cho cậu bé tốt bụng đã từng nắm lấy tay một cô bé cô độc năm nào.

Luôn có một người vẫn đang dõi theo cậu, và lần này, chính tôi sẽ giúp cậu ấy hiểu được điều đó.

“Đợi tớ nhé, Ruu-kun.”

Giống như cái cách mà những lời nói dưới ánh hoàng hôn năm ấy đã cứu rỗi lấy tâm hồn tôi.

Lần này, chính tớ sẽ là người cứu lấy cậu, Ruu-kun.

***

Đây là câu chuyện về nàng Elf đã mang trong mình hình hài của nhân loại.

Một câu chuyện về những gì diễn ra sau đó, khi nàng dấn thân vào thế giới con người với nỗi khát khao được gặp lại chàng kỵ sĩ mà mình hằng thương mến.

Để nói về kết cục trước: giấc mơ của nàng Elf ấy đã không thành hiện thực.

Dẫu cho nàng chỉ muốn được gặp lại chàng.

Dẫu cho nàng chỉ muốn được nghe thấy giọng nói ấy.

Những ước muốn nhỏ nhoi như thế lại tan biến dễ dàng như những vì sao tan vào ánh bình minh.

“Qu... Quái vật!”

“Tại sao kẻ á nhân lại ở đây!”

“Cút khỏi thế giới loài người đi!”

Như đang dựng lên một bức tường, đám đông vây quanh lấy nàng Elf.

Ma pháp biến hình thành người của nàng đã tan biến.

“Nghe cho kỹ đây, thuốc hóa người vốn vô cùng mong manh. Nếu chân tướng của ngươi bị bất kỳ ai bại lộ, hoặc nếu ngươi sử dụng bất kỳ ma pháp nào thì tác dụng của thuốc sẽ tan biến ngay lập tức và một lời nguyền sẽ khắc sâu lên chính cơ thể ngươi.”

Nàng nhớ lại lời cảnh báo của mụ phù thủy.

Gần nơi nàng Elf đứng, chàng trai gặp tai nạn xe ngựa đang nằm thiếp đi.

Đôi chân tưởng như đã mất của chàng, những vết thương đang dần khép miệng dưới luồng lấp lánh của ma pháp.

Lúc đầu, nàng đã định bỏ mặc chàng.

Nhưng nàng cảm nhận được rằng nếu mình làm thế, nàng sẽ không bao giờ có thể gặp lại người ấy nữa.

Nàng cảm thấy mình sẽ đánh mất tư cách được gặp lại chàng.

Thế nên thiếu nữ ấy đã nhảy múa. Ma pháp chỉ dành riêng cho tộc Elf. Tinh linh ma pháp gọi mời những phép màu.

“......!!”

Đổi lại những vì sao đang băng qua bầu trời đêm, ma pháp trên người nàng tan vỡ.

Lớp da thịt bên ngoài lở loét và tan chảy như bùn đất, lộ ra làn da trắng đến tái nhợt. Đôi tai vốn thu nhỏ giờ vươn dài và nhọn hoắt, minh chứng cho một sự tồn tại không phải con người.

Những người tụ tập xung quanh vì vụ tai nạn nhận ra điều đó và bắt đầu run sợ. Những cảm xúc bùng nổ tháo bỏ xiềng xích trong lòng họ.

Họ cầm đá và ném về phía nàng cùng những lời dọa nạt. Nàng Elf lập tức che chở cho chàng trai đang ngủ, dùng chính mình làm tấm khiên.

Đau quá, thực sự rất đau.

Vai, môi, cả khuôn mặt xinh đẹp của nàng đều vặn vẹo vì đau đớn.

À, ra là vậy.

Trong khi chịu đựng vị đắng ngắt của những hòn đá, nàng Elf chợt nhận ra.

Rằng đó suy cho cùng cũng chỉ là một giấc mộng phù du.

Rằng đó là một mong ước quá đỗi tham lam.

Rằng thứ mà nàng đã cố vươn tay chạm tới, ngay cả khi phải giả mạo hình hài của chính mình, chỉ là một ảo ảnh mong manh sẽ vỡ vụn như lâu đài trên cát.

Nàng đã nhận ra điều đó.

“Ngươi đúng là một kẻ khờ dại đến cực cùng.”

Lời mỉa mai của mụ phù thủy vang lên bên tai như một lời từ biệt.

À, đúng là như vậy thật.

Đắm chìm trong ảo mộng do chính mình thêu dệt, cuối cùng lại kết thúc mà chẳng thể hoàn thành được điều gì. Chẳng thể trở thành một câu chuyện hào hùng, chỉ là cái kết của một con quái vật ôm giữ giấc mơ vượt quá thân phận.

À, phải rồi. Một kết thúc như thế này có lẽ lại hợp với mình hơn.

Ngay khoảnh khắc nàng nở một nụ cười tự giễu, một hòn đá lớn ném trúng đầu nàng. Ý thức trở nên mờ mịt. Tầm nhìn rung chuyển khiến nàng mất đi phương hướng, rồi nàng cứ thế ngã bệt xuống ngay tại đó.

Những tiếng rên rỉ.

Những kẻ sợ hãi.

Những khuôn mặt vặn vẹo vì ghê tởm.

So với những vết thương trên cơ thể, việc phải hứng chịu những cảm xúc tiêu cực ấy còn đau đớn hơn bội phần.

Thế là đủ rồi.

Từ bỏ tất cả, nàng nhìn lên bầu trời một cách vô định và chấp nhận trận mưa đá đang trút xuống. Thật trớ trêu làm sao, những vì sao băng qua bầu trời lại đẹp đến nao lòng.

Thế nên, như thể đang gửi gắm một tâm nguyện vào những ngôi sao ấy. Nàng khẽ thì thầm trong lòng.

Nếu có kiếp sau, hy vọng mình có thể trở thành một con người.

Để nói về kết cục: giấc mơ của nàng Elf đã không thành thực. Những vì sao chẳng bao giờ thực hiện tâm nguyện cuối cùng mà nàng đã gửi gắm.

Bởi vì.

Lý do là vì.

Ảo ảnh mà nàng theo đuổi chưa bao giờ là một lời nói dối.

“Cuối cùng cũng tìm thấy nàng rồi.”

Nghe thấy giọng nói đó, nàng Elf mở to mắt vì kinh ngạc. Mọi âm thanh đều biến mất. Mọi thứ như thể thời gian đã ngừng trôi.

Chàng chắc chắn đang ở đó, tựa như một lá chắn vững chãi bảo vệ nàng khỏi tất cả những sự ác độc đang bủa vây. Chàng kỵ sĩ mà nàng hằng mong nhớ bấy lâu đang đứng ngay tại đó, cất lời thề nguyện chân thành.

“Ta đến để thực hiện lời hứa giữa chúng ta đây.”

***

<<Góc nhìn của Ryuto>>

“Ta đến để thực hiện lời hứa giữa chúng ta đây.”

Những lời thoại đầy cảm xúc ấy vang vọng khắp không gian nhà thể chất, nơi buổi biểu diễn của câu lạc bộ kịch đang đi đến hồi kết.

Yuma, khoác trên mình bộ trang phục kỵ sĩ, hiên ngang sải bước giữa cơn mưa đá vốn chỉ là những đạo cụ bằng giấy rồi nhẹ nhàng đưa tay về phía nàng thiếu nữ đóng vai tộc Elf đang nằm trên sàn.

Trên sân khấu chìm trong bóng tối, chỉ còn duy nhất một ánh đèn rọi điểm tựa như lời chúc phúc cho cuộc hẹn hò của đôi tình nhân.

Chàng mỉm cười, nắm lấy bàn tay của nàng thiếu nữ đang mang đầy thương tích rồi cả hai bắt đầu chạy đi. Khi bóng hình hai người biến mất vào khoảng không tượng trưng cho màn đêm sâu thẳm, ánh đèn cũng tắt lịm, bao trùm sân khấu trong một màn đen hoàn toàn.

Những tiếng lạch cạch vang lên ngay sau đó, hẳn là các thành viên câu lạc bộ đang tất bật chuẩn bị cho việc chuyển cảnh.

Nếu đúng như nguyên tác, cảnh tiếp theo sẽ là suối nguồn trong rừng nơi hai người họ gặp gỡ. Tại đó, dưới tiếng hát của các tinh linh và sự chứng kiến của muôn vàn tinh tú, cả hai sẽ cùng nhảy một điệu vũ dành riêng cho chính mình.

Chẳng màng đến rào cản chủng tộc, họ sẽ dùng đôi chân trần té nước dưới suối nguồn phản chiếu bầu trời đêm, cùng nhau mở màn cho “Vũ hội đêm sao rơi” chỉ dành cho hai người mà thôi.

...Bụp, bỗng nhiên.

Ánh đèn hội trường bừng sáng sau một khoảng thời gian dài khi chương trình kết thúc. Chưa kịp nheo mắt để thích nghi với sự rực rỡ ấy, những tràng pháo tay vang dội như sấm dậy đã truyền đến từ phía hàng ghế khán giả.

“Tuyệt vời, hay quá đi mất!”

Seira ngồi ngay bên cạnh tôi đang reo hò đầy phấn khích.

“Hức, hức, cảm động quá, hay thật đấy...”

Noha ngồi kế bên Seira thì vừa vỗ tay lẹt bẹt vừa nức nở thành tiếng. Khả năng thấu cảm của cậu ấy đúng là đáng nể thật.

Vừa nở nụ cười trước phản ứng của đám bạn ồn ào, tôi cũng vừa gửi gắm lời khen ngợi chân thành nhất qua những tràng pháo tay của mình.

Trên sân khấu, các thành viên câu lạc bộ kịch vừa biểu diễn xong đang vẫy tay chào đáp lại giữa cơn mưa tán thưởng.

Đây chính là màn chào kết mà người ta hay nói tới nhỉ?

“Này, cậu bạn đóng vai kỵ sĩ là học sinh năm nhất đúng không?”

“Chắc thế! Nhìn ngầu bá cháy luôn ấy chứ! Có khi mình nên chủ động làm quen với cậu ấy thôi!”

Ở dãy ghế phía sau, mấy chị khóa trên đang bàn tán rôm rả với giọng điệu đầy phấn khích. Đôi mắt họ rực sáng khi nhìn Yuma đang vẫy tay trên sân khấu. Đúng là một nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười có sức công phá kinh hồn, đủ để hạ gục bất cứ cô gái ngây thơ nào.

“Thôi bỏ đi, đó là Kotomiya Yuma lớp 1-4 đấy.”

“Hả, Kotomiya là cái cậu...”

“Kẻ lừa đảo nhan sắc trong lời đồn đó sao...”

Nhưng trước lời nhắc nhở như tạt gáo nước lạnh vào thực tại, những giọng nói hào hứng bỗng hạ nhiệt nhanh chóng.

...Cậu ta thực sự bị gọi là kẻ lừa đảo nhan sắc sao?

Tôi chẳng buồn đính chính, cũng chẳng thấy cảm thông. Bởi lẽ bây giờ ai cũng biết rằng cái "con người" bên trong của cậu ta khá là đáng tiếc.

“Hức... Yuma làm tốt lắm. Nghe bảo kịch dựa trên anime nên tớ cũng hơi lo không biết mình có hiểu không, ai dè lại bị làm cho khóc hết nước mắt thế này...”

“Fufu, nguyên tác cũng tuyệt vời lắm. Tớ có đủ bộ đĩa Blu-ray luôn đấy. Lần tới cậu nhớ sang nhà tớ chơi nhé.”

“Thế có được không?”

“Tất nhiên rồi. Việc mời bạn bè tới nhà chơi là chuyện hết sức bình thường mà, phải không nào?”

“Này, đó là nhà của tớ đấy.”

Tôi không hề bận tâm chuyện Noha đến nhà chơi, nhưng vẫn vô thức chen ngang trước cách nói chuyện của Seira, cái kiểu coi nơi ở nhờ cứ như là nhà riêng của mình vậy.

...Hay đúng hơn là, chuyện đó là sao nhỉ?

Đến xem anime đồng nghĩa với việc cậu ấy sẽ xâm nhập vào phòng tôi. Bởi vì phòng của Seira không có tivi.

...Lát nữa về chắc mình phải dọn dẹp qua một chút mới được.

Noha cũng đang lầm bầm điều gì đó kiểu như "T-Tớ hiểu rồi. Nhà của Ruto...".

Phải chăng gương mặt cậu ấy hơi ửng đỏ là vì dư âm phấn khích từ vở kịch vẫn chưa hoàn toàn nguội lạnh?

Trong lúc đó, các thành viên câu lạc bộ kịch đã lui vào hậu trường.

Nhận lấy hồi kết của chương trình, khán giả bắt đầu rời khỏi nhà thể chất. Việc dọn dẹp các đạo cụ lớn cũng đã bắt đầu trên sân khấu, và bị thúc đẩy bởi bầu không khí bận rộn đó, chúng tôi cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

"Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?"

"Đi đâu cũng được. Trừ nhà ma ra nhé."

"Hô, hóa ra Noha sợ ma à, tớ hiểu rồi, hiểu rồi, quả nhiên là vậy."

"Seira? Cái điệu bộ gật đầu đầy ẩn ý đó là sao hả?"

"Đừng bận tâm. Nhân tiện thì Ruu-kun ơi, tớ muốn ăn bánh crepe. Hay là chúng ta hướng về phía lớp 2-4 đang mở quán cà phê nhé?"

"...Này. Xin lỗi vì nghe có vẻ nghi ngờ, nhưng chuyện lớp 2-5 bên cạnh đang làm nhà ma không hề liên quan gì đến việc này đúng không? Chỉ là trùng hợp thôi phải không?"

"Dĩ nhiên rồi. Tớ hoàn toàn không có ý định muốn thấy Noha sợ ma dù chỉ một chút đâu. Tớ cũng chẳng hề nghĩ dù chỉ là thoáng qua rằng đây là cơ hội để bám chặt lấy cậu và giả vờ như đang sợ hãi đâu nhé."

"Seira!!"

Dù là hợp tính hay xung khắc, cuộc đối đáp giữa hai người họ vẫn luôn thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Sự náo nhiệt ấy cũng có chút thú vị, và đôi gò má tôi bỗng chốc giãn ra theo bầu không khí sôi động này.

Tôi không hề ghét cái bầu không khí đặc trưng của những ngày hội như thế này, nơi ngôi trường vốn dĩ quen thuộc hàng ngày lại được trang hoàng theo một cách vui tươi, khác lạ chỉ dành riêng cho ngày hôm nay. Trong khi nhìn Seira và những người khác đang nô đùa, tôi chợt nhận ra điều đó.

Nói cách khác, để giải thích tình hình một cách đơn giản thì nó là thế này.

Chúng tôi đang tận hưởng lễ hội văn hóa.

Đó là một bước ngoặt của mùa vụ, khi cái nóng oi ả của mùa hè bắt đầu dịu đi.

Song song với việc bắt đầu học kỳ hai, công tác chuẩn bị cho lễ hội văn hóa cũng được khởi động tại trường của chúng tôi.

Dù sao thì đây cũng là một ngôi trường dự bị có tiếng ở Tokyo. Lịch trình sự kiện dường như đang che giấu ý định của nhà trường là muốn hoàn thành mọi thứ cho đến lễ hội văn hóa trong một nhịp thở như một phần kéo dài của kỳ nghỉ hè, để rồi sau đó sẽ tập trung hoàn toàn vào việc học tập.

Dù sao thì điều đó cũng giúp ích cho tôi, vì tôi không phải bước vào chế độ học tập cường độ cao ngay lập tức với một tâm trạng uể oải sau kỳ nghỉ hè.

Chúng tôi đã trải qua khoảng hai tuần với một cuộc sống học đường không theo quy luật, sáng học tập và chiều chuẩn bị cho lễ hội. Và rồi, ngày hôm nay, ngày diễn ra lễ hội văn hóa cuối cùng cũng đã đến.

“Ư-Ừm, em là Yuzuki-san đúng không ạ!”

Ngay sau khi ghé thăm tòa nhà lớp học của các anh chị khóa trên để mua bánh crepe mà Seira mong muốn, chúng tôi... hay đúng hơn là Seira, đã bị chặn lại bởi một giọng nói vang lên khi đang đi dọc hành lang.

Ngoảnh lại nhìn, một đàn chị với gương mặt có chút lo lắng đang nhìn Seira cùng với những người bạn đi cùng. Nhìn thấy cuốn tạp chí trên tay chị ấy, tôi đại khái đã đoán ra được mục đích.

“Xin lỗi vì sự đột ngột này! Ừm, nếu không phiền, chị có thể xin chữ ký của em được không!?”

Nhìn thấy cuốn tạp chí và cây bút lông được đưa ra một cách quyết liệt, Seira nở một nụ cười thanh lịch.

“Em không phiền đâu ạ. Vả lại, ở ngôi trường này, em cũng chẳng hơn gì một nữ sinh trung học bình thường. Chị không cần dùng kính ngữ với một hậu bối như em đâu.”

“K-Không được! Bởi vì ‘Công chúa Seira’ là thần tượng của bọn chị mà!”

Như thể đang lùi bước trước sự quan tâm của Seira, người đàn chị ấy lắc đầu lia lịa.

Seira khẽ hạ lông mày và thoáng hiện lên vẻ cô đơn chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng biểu cảm đó biến mất ngay lập tức. Cậu ấy nhanh chóng lấy lại nụ cười hoàn hảo và ký tên vào cuốn tạp chí một cách mượt mà.

“Như thế này đã được chưa ạ?”

“Đ-Được rồi! Ừm, chị chắc chắn cũng sẽ đi xem buổi biểu diễn sân khấu vào buổi chiều nữa! Em hãy cố gắng lên nhé!”

Ôm cuốn tạp chí một cách trân trọng trước ngực, người đàn chị ấy quay trở lại với nhóm bạn của mình.

Thú thực, những cuộc đối đáp tương tự đã xảy ra vài lần ngay cả trong quá trình chuẩn bị cho lễ hội văn hóa.

Danh tiếng của Seira khi làm việc như một người mẫu chuyên nghiệp là rất lớn, sự hiện diện của cậu ấy ngay lập tức trở thành một lời đồn thổi khắp trường, và đám đông kéo đến lớp học của chúng tôi ngày này qua ngày khác.

Bất kể khối lớp nào, tỉ lệ người tụ tập lại phần lớn là các bạn nữ.

Seira không hề tỏ ra một chút khó chịu nào đối với những người đó và đáp lại với một thái độ hoàn hảo. Nụ cười mà cậu ấy nở trên môi luôn rạng rỡ, và hình bóng đó chính xác là hình mẫu thiếu nữ lý tưởng mà mọi người hằng ngưỡng mộ. Phong thái của ngôi sao người mẫu “Công chúa Seira” luôn hiện diện ở đó.

“Tớ không hề ép buộc bản thân mình đâu, cậu biết mà.”

Như đang tự hỏi tôi đang nghĩ gì khi nhìn mình như vậy, Seira cất lời với một âm hưởng dịu dàng.

“Nếu những người xung quanh có thể mỉm cười vì thấy tớ cười, thì tớ chẳng có lý do gì để phản đối cả. Hãy để tớ mỉm cười cho đến khi cơ mặt mỏi nhừ mới thôi. Tớ nhắc lại lần nữa nhé, tớ không hề ép buộc bản thân mình. Tớ thấy hạnh phúc nếu những người xung quanh trông như thể họ đang vui vẻ, thế nên thay vì bảo là diễn kịch, thì đúng hơn là tớ đang sử dụng khéo léo nụ cười tự nhiên nảy nở trong lòng mình thôi... Ưm ưm!?”

Không để cậu ấy nói hết câu, Noha đã mua bánh crepe mang đi từ lúc nào không hay liền nhét một chiếc vào miệng Seira.

Khẽ hừ một tiếng đầy vẻ không hài lòng, Noha hướng bước chân về phía lớp học bên cạnh. Nhìn bóng lưng cậu ấy đang tiến về phía nhà ma mà cậu ấy vừa bảo mình rất sợ, bằng chính đôi chân của mình, tôi mơ hồ cảm nhận được dụng ý của cậu ấy.

Noha không hề phục cách sống của Seira.

Việc đáp lại kỳ vọng của những người xung quanh đồng nghĩa với việc ghi đè hình ảnh mà họ mong đợi lên chính bản thân mình.

Ngay cả khi Seira nói rằng cậu ấy không hề ép buộc bản thân, tôi nghĩ ít nhất cũng có một sự thay đổi nào đó. Bằng cách diễn vai một thiếu nữ lý tưởng, cậu ấy đang che giấu đi một thứ gì đó vốn dĩ đã ở đó từ ban đầu. Trên hết, Noha đang cảm thấy bực bội khi chính Seira lại chấp nhận cách sống ấy.

Chính vì vậy mà Noha mới cố chấp thử thách bản thân với cái nhà ma mà cậu ấy vốn cực kỳ sợ hãi. Chỉ bằng việc tỏ ra sợ hãi hay để lộ một dáng vẻ hơi thảm hại, ấn tượng của mọi người cũng chẳng dễ dàng thay đổi đến thế.

Hình ảnh trong mắt người khác suy cho cùng cũng chỉ là một thứ như vậy thôi. Noha đang cố gắng chứng minh cái sự thật hiển nhiên đó bằng cách đối đầu với nỗi sợ thực sự của mình.

“...Lúc nào cộng sự của mình cũng ngầu thật đấy.”

Tôi lẩm bẩm một câu nhỏ xíu, nở một nụ cười tự nhiên rồi bước tới đứng cạnh Noha.

“Được rồi Noha. Cậu đã sẵn sàng để vào nhà ma chưa?”

“Tất nhiên. Thợ săn ma NOWAWA sẽ không bao giờ khuất phục trước lũ ma quỷ đâu.”

“Lần đầu tớ nghe thấy cái biệt danh đó đấy. Vả lại, cái tay này là sao đây?”

“T-T-T-T-Tớ hoàn toàn không thấy sợ một chút nào đâu nhé, rõ chưa!”

“Thì cũng phải cố mà giấu cho nó ra hồn một chút chứ.”

Mình nên làm gì bây giờ?

Cánh tay đang bị Noha ôm chặt lấy đã bắt đầu đổi màu vì lực bóp của cậu ấy. Da thịt tôi bị xoắn lại như thể đang vắt kiệt những giọt nước cuối cùng từ một miếng giẻ lau, đau đến điếng người.

Thế mà những người quanh đó còn hướng về phía tôi những ánh nhìn đầy oán hận kiểu như “Chết đi, tên vây quanh bởi gái kia!!”, đúng là chẳng còn lối thoát.

Nếu ai đổi chỗ được thì đổi hộ cái, tôi bắt đầu mất cảm giác ở tay rồi đây này?

“Này Seira, cậu còn đứng ngẩn ngơ ra đó làm gì thế?”

“Đúng đấy. Nếu cậu không mau tới đây, chúng ta sẽ bỏ lại cậu đấy.”

Để đánh lạc hướng bản thân khỏi cơn đau, tôi quay đầu lại gọi.

Trên chóp mũi của Seira lúc này vẫn còn dính chút kem tươi khi cậu ấy cứ đứng bất động với đôi mắt mở to.

Dáng vẻ hồn nhiên ấy chẳng giống một người mẫu hay bất cứ thứ gì tương tự, chỉ đơn giản là một cô gái ngốc nghếch đang đứng đó mà thôi.

“...Hà hà, không ngờ có ngày mình lại bị bỏ rơi đấy.”

Vừa cười như thể vừa tự giễu, Seira cũng rảo bước đuổi kịp chúng tôi.

Gương mặt dính kem đó rõ ràng là không hoàn hảo, nhưng đối với tôi, nó trông xinh đẹp, đáng yêu và rạng rỡ hơn nhiều so với nụ cười gượng gạo của một cô gái luôn cố gắng trở thành hình mẫu lý tưởng của ai đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bánh Crepe: