Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Tập 01 <<Đang tiến hành>> - Chương 5.2: Điệu nhảy của lời hứa

Chương 5.2: Điệu nhảy của lời hứa

Trans + Edit: Hagghh, Ph4ng:3

---

“—Vậy, hai cậu có gì để bào chữa không?”

“Bọn tớ lỡ tay trong lúc tức giận ạ. Giờ bọn tớ đang hối lỗi đây.”

Tôi chưa thấy ai thực sự hối lỗi mà lại nói cái câu đó cả. Tôi vô thức nheo mắt nhìn hai kẻ đang bào chữa mà chẳng có chút dấu hiệu nào là thực sự hối hận.

Tôi nhìn xuống người mình rồi thở dài trước chiếc áo thun dính đầy kem tươi.

“Hì, đúng là một sai lầm không ngờ tới. Vì quá mải mê chờ xem Noha sợ hãi mà tớ quên mất rằng bản thân mình cũng rất sợ ma.”

“Cái điệu bộ thì sang chảnh đấy, mà lời nói ra thì thảm hại không chịu được.”

“T-Tớ không có sợ hay gì đâu nhé. Nhìn này, cái đó đấy. Trong kem tươi có muối, mà người ta bảo ma quỷ rất sợ muối đúng không? Nói cách khác, đây chính là trừ tà đấy!”

“Hóa ra có những tình huống mà vị mặn của muối lại được coi trọng hơn cả đường trong bánh crepe cơ đấy.”

Hai người họ mạnh miệng là thế, nhưng đầu gối thì cứ run bần bật.

Sự việc thực ra rất đơn giản khi hai người họ vì quá sợ hãi trong nhà ma nên đã ôm chặt lấy tôi, vô tình bóp nát chiếc bánh crepe đang cầm trên tay.

Kết quả là chiếc áo thun của tôi được "topping" thêm một lớp kem tươi dày cộm. Sự hoảng loạn của họ lớn tới mức như thể họ đang cố gắng dùng kem để in dấu tay lên áo tôi vậy.

“Ây da, chiếc áo lớp quý giá của tớ dính đầy kem rồi.”

“Hay là để tớ liếm sạch cho nhé?”

“Thi thoảng cậu lại phát ngôn ra những câu khiến tớ nghi ngờ nhân phẩm cái danh người mẫu nổi tiếng của cậu đấy.”

Chưa nói đến người mẫu, xét về tư cách con người thì hành động đó bình thường là không thể chấp nhận được rồi.

May mắn là hôm nay có một cậu bạn cùng lớp nghỉ học vì ốm nên sau khi tôi giải thích tình hình với ban tổ chức, tôi đã mượn được chiếc áo thun của cậu ấy. Nghe bảo họ cũng đã nhận được sự đồng ý của cậu bạn đó rồi.

Tôi định thay đồ ngay lập tức nhưng lại vô thức quay lại vì cảm nhận được ánh nhìn quá mức nồng nhiệt từ hai người kia.

“...Này, tớ chuẩn bị thay đồ đấy.”

“Cứ tự nhiên đi, đừng bận tâm đến bọn tớ.”

“Thường thì người ta phải biết đường mà quay đi chứ nhỉ?”

Trước lời nhắc nhở của tôi, Seira và Noha mới chịu dùng tay che mặt lại. Thế nhưng, qua kẽ hở giữa các ngón tay, tôi vẫn thấy đôi mắt họ đang chăm chăm nhìn mình như muốn nuốt chửng.

Đáng sợ thật đấy.

Tôi cố gắng hết sức để không bận tâm đến những ánh nhìn nóng bỏng đó và thay đồ thật nhanh. Seira và Noha cứ lẩm bẩm nào là “Ồ, cơ bắp kìa...” rồi “Phải, đúng là cơ bắp thật...”, nhưng tôi chẳng thèm chấp nữa.

“Ruto, thay xong chưa mày?”

Ngay lúc đó, Yuma thò mặt ra từ phía sau những cái bóng. Trên tay mày vẫn cầm bộ trang phục kỵ sĩ mặc trong vở kịch lúc nãy. Tôi sẽ không đả động gì đến việc thằng này vẫn đang mặc váy nữa.

“Rồi, xin lỗi mày nhé. Cho tao mượn phòng câu lạc bộ kịch một chút.”

“Không sao đâu. Diễn xong rồi nên giờ chỗ này chỉ để chứa đồ thôi. Tao cũng phải dọn dẹp trang phục nữa. Tao sắp khóa cửa rồi, thế có ổn không?”

Yuma vừa treo trang phục lên giá vừa lắc lắc chiếc chìa khóa trên ngón tay. Tôi đã thay đồ xong nên nếu ở lại lâu hơn sẽ gây phiền phức. Chúng tôi cùng nhau rời khỏi phòng câu lạc bộ.

“Nhân tiện, chẳng phải sắp đến giờ diễn sân khấu của Yuzuki-san rồi sao?”

Yuma vừa khóa cửa phòng vừa hỏi như sực nhớ ra điều gì đó. Kiểm tra đồng hồ, kim ngắn đang chỉ 2 giờ 38 phút chiều.

Vì buổi diễn của Seira bắt đầu lúc 3 giờ, nên có lẽ chúng tôi nên đi về phía nhà thể chất ngay từ bây giờ thì hơn.

“Buổi diễn đó là sao vậy?”

Noha dường như mới nghe chuyện này lần đầu, cậu ấy hướng ánh nhìn thắc mắc về phía Seira.

“À, bên phía nhà trường có lời nhờ vả tớ. Với tư cách là một học sinh trao đổi, họ hỏi liệu tớ có thể đứng trên sân khấu lễ hội văn hóa để giao lưu quốc tế hay không.”

“...Thế có ổn không đấy? Chẳng phải cậu đang bị họ lợi dụng như một ngọn tháp quảng cáo đắc lực sao?”

“Tớ không phủ nhận điều đó. Tuy nhiên, việc tớ cảm thấy biết ơn ngôi trường này vì đã đón nhận mình là sự thật. Dù họ có mục đích riêng đi nữa, quan điểm của tớ là vẫn sẽ chấp nhận nó.”

Trước suy nghĩ thực tế của Seira, Noha lộ vẻ mặt hơi khó xử.

Việc Seira lo lắng về việc bị lợi dụng làm công cụ quảng cáo có lẽ là sự thật. Cả trong tờ rơi lẫn trên trang chủ của trường, họ đều thông báo rầm rộ về việc có một buổi diễn của ‘Công chúa Seira’ tại lễ hội.

Giao lưu quốc tế chỉ là cái cớ, ý định thu hút sự chú ý bằng danh tiếng của một người mẫu nổi tiếng của nhà trường hiện rõ mồn một.

Dù sao đây cũng là trường tư thục, không giống như trường công lập, họ chắc chắn phải dốc toàn lực cho việc tuyển sinh.

Đối với Noha, có vẻ cậu ấy cảm thấy khó chịu khi bạn mình bị lôi vào những toan tính đầy mùi người lớn như vậy.

“Cậu không cần phải suy nghĩ phức tạp quá đâu.”

Seira khẽ nheo mắt, dường như cậu ấy thấy sự khó chịu của Noha thật đáng yêu.

“Tớ đâu có bị ép buộc làm những yêu cầu vô lý. Dù có những động cơ vô hình đằng sau, nhưng nếu có những người mỉm cười vì sự nỗ lực của tớ, thì đó là một điều vô cùng tuyệt vời. Đây không phải là cách nghĩ gì quá đặc biệt đâu. Dù là ca hát, diễn kịch, nhảy múa hay nhạc kịch, bất kể môn nghệ thuật nào, người biểu diễn cũng đều đứng trước khán giả với tâm thế như vậy, đúng không?”

“...Nhưng Seira đâu nhất thiết phải gánh vác vai trò đó.”

“Gì thế, cậu đang lo cho tớ à? Dù bình thường cậu cứ hay gắt gỏng nhưng tớ cực kỳ thích điểm đó ở cậu đấy. Noha đáng yêu quá, tớ yêu cậu nhất, Noha!”

“Này, đừng có ôm tớ! Đừng có đem sự lo lắng của người khác ra làm trò cười chứ!”

Seira nở nụ cười rạng rỡ, ôm chầm lấy Noha rồi thì thầm những lời yêu thương vào tai cậu ấy.

Xin lỗi Noha nhé, dù cậu có phản kháng dữ dội thế nào thì trong mắt người ngoài, đây cũng chỉ giống như một màn đùa giỡn thân mật giữa những cô gái với nhau mà thôi. Hai người họ thực sự đã trở nên thân thiết rồi.

“Hơn nữa, tớ nghe nói Noha cũng có một bài nhảy trong lễ hội lần này mà. Đó là buổi diễn cuối cùng của ngày hôm nay phải không? Màn kết thúc hoành tráng như người ta thường gọi ấy.”

“...Thì, ừ. Chuyện diễn cuối chỉ là trùng hợp thôi.”

Sân khấu ở nhà thể chất cũng được sử dụng cho các buổi thuyết trình của các tình nguyện viên, ngoại trừ các câu lạc bộ văn hóa và những trường hợp ngoại lệ như Seira.

Nghe bảo nếu có quá nhiều đơn đăng ký thì sẽ phải thử giọng, nhưng năm nay số lượng ít nên không cần thiết.

Đó là thông tin từ Noha.

“Giống như việc tớ mong chờ bài nhảy của Noha, cũng có những người đang mong chờ buổi diễn của tớ. Khi đó, muốn đáp lại những tình cảm ấy chính là tâm ý thực sự của tớ.”

“...Được rồi, tớ hiểu rồi. Té ra Seira là người tốt bụng hơn tớ tưởng đấy.”

Nghe thấy vậy, Seira chỉ nở một nụ cười vu vơ. Nói về sự tốt bụng thì chính Noha cũng chẳng kém cạnh gì đâu.

“Hừ, tốt nhất là hãy làm nóng bầu không khí ở đó cho bài nhảy của tớ đi.”

“Cứ tin ở tớ. Tớ giỏi nhất khoản hâm nóng đấy. Mới hôm nọ tớ còn được Ruu-kun dạy cho cách hâm nóng súp miso thừa cơ mà.”

“Tớ không ngờ là cậu còn không biết cả cách dùng bếp đấy... Mà nhân tiện, cậu định diễn gì trên sân khấu thế?”

“Tớ cũng đã đắn đo nhiều, nhưng tớ định nhảy theo bài hát chủ đề của ‘Conste’. Cái bài đang thịnh hành với hashtag ‘justdance’ trên các trang mạng xã hội ấy. Nếu là bài đó thì ngay cả một người không giỏi nhảy nhót như tớ cũng có thể làm được. Trên danh nghĩa, đây là buổi thuyết trình của một du học sinh đã tìm hiểu về văn hóa anime Nhật Bản. Thực tế thì tớ đã nhờ Ruu-kun dạy cho những bước nhảy cơ bản một cách đơn giản và—”

Có vẻ Noha đã tự mình thông suốt mọi chuyện nên cuộc trò chuyện của hai người họ đã quay về tông giọng như thường ngày.

Trong lúc tôi đang thở phào nhẹ nhõm vì nếu không đi ngay thì chúng tôi sẽ không kịp xem buổi diễn của Seira, bất ngờ một cô bé đi ngang qua hành lang cất tiếng gọi trước.

“Ô kìa, Ruto-oniichan?”

“Hả?”

Nghe thấy tên mình, tôi quay lại và thấy một cô bé tầm năm, sáu tuổi đang đứng đó.

Gương mặt này trông rất quen... nhưng tôi không nhớ cụ thể là ai.

Trong lúc tôi còn đang thắc mắc, Noha túm chặt lấy vai tôi với một lực kinh người.

“Này Ruto. Đứa trẻ này là ai? Ngoại tình à?”

“Ngoại tình cái gì chứ, đối phương là một đứa trẻ mà, vả lại ngay từ đầu tớ đã có vợ đâu.”

“Ruto này, vợ là thứ mà mày có thể thay đổi ba tháng một lần cơ mà.”

“Tao cứ tưởng mày định tham gia vào câu chuyện một cách nghiêm túc, hóa ra mày định nói cái gì thế hả?”

Tôi đại khái gạt qua những lo lắng kỳ quặc của Noha và phát ngôn khó hiểu của Yuma. Tôi sẽ không hơi đâu mà tiếp chuyện mấy thứ nhảm nhí đó.

Trong khi tôi đang huy động mọi nơ-ron thần kinh để nhớ xem em ấy là ai, Seira đã nhận ra sự hiện diện của cô bé và cất tiếng chào.

“Ồ, chẳng phải là Ria-chan sao, cô bé đã được Ruu-kun cứu khi bị lạc, và khi thấy cảnh đó em đã hiểu lầm rằng chị đang bị bắt cóc đấy!”

“Đúng rồi ạ! Em là Ria, học sinh lớp một, người cực kỳ yêu thích anime thiếu nữ ma pháp và đã trở thành bạn thân của Seira-oneechan sau bao nhiêu chuyện xảy ra ạ!”

“Cái kiểu chào hỏi kết hợp tự giới thiệu bản thân đó là sao vậy?”

Tôi hơi nghiêng đầu trước tông giọng giải thích đầy bí ẩn đó, nhưng nhờ vậy mà tôi đã nhớ ra.

Đúng rồi, đứa bé này chính là cô bé bị lạc vào cái ngày tôi tái ngộ với Seira. Tuy nhiên, chính xác là Seira và đứa bé này đã trở thành bạn của nhau từ lúc nào nhỉ?

“Cậu còn nhớ triển lãm thiếu nữ ma pháp mà chúng ta đã đi hồi nghỉ hè không? Cái lần mà tớ đã ép Ruu-kun phải đi cùng ấy.”

“Hóa ra cậu cũng tự ý thức được là mình đã ép buộc tớ cơ đấy.”

“Lúc đó tớ tình cờ gặp Ria-chan, và bọn tớ đã nói chuyện rất hợp rơ về chủ đề anime.”

Nhìn Ria-chan đang vui đùa và nắm tay Seira, có vẻ như việc họ trở thành bạn thân là sự thật. Lần đầu tôi gặp đứa bé này cũng là trên đường đi học về.

Có lẽ em ấy là một đứa trẻ sống gần đây chăng?

"Chị biết không, Ria nghe nói Seira-oneechan sẽ nhảy nên em đã đến xem đấy!"

"Vậy sao. Cảm ơn em vì đã lặn lội đến đây nhé. Chị sẽ cố gắng hết sức để mang đến cho em một khoảng thời gian tuyệt vời."

"Vâng, chị cố lên nhé!"

Ria-chan cổ vũ với đôi mắt lấp lánh khiến Seira khi nở nụ cười thanh lịch trông chính xác là một oneechan xinh đẹp mà ai cũng ngưỡng mộ.

Tôi lo lắng không biết cô bé có đi một mình không, nhưng gần đó, một người trông giống mẹ của Ria-chan đang dõi theo chúng tôi. Vì mắt chúng tôi chạm nhau nên tôi đã vô thức cúi đầu chào.

"Này Ria-chan. Anh cũng cực kỳ yêu thích anime thiếu nữ ma pháp và..."

"Dừng lại đi Yuma. Mày mà tiến thêm bước nữa là thành tội ác đấy."

Tôi dùng hết sức bình sinh để ngăn cản Yuma khi cậu ta tìm thấy đồng minh và định tiếp cận Ria-chan.

Trước mặt phụ huynh mà lại để cái tên đang mặc đồ nữ này... không, tôi không phủ nhận chuyện cậu ta giả gái, nhưng tôi không nghĩ hành động của một nam sinh trung học đang cười tươi tiến lại gần một bé gái tiểu học là lành mạnh cho lắm.

"Chị biết không, gần đây Ria cũng đang học nhảy ở lớp nữa đấy! Như thế này này..."

Ria-chan vừa nói vừa hào hứng xoay vòng tròn tại chỗ.

Gần đây, các tiết học nhảy đã trở thành bắt buộc ở trường trung học cơ sở. Tôi nghe nói ngay cả ở trường tiểu học, các em cũng được học những động tác gần với nhảy múa dưới danh nghĩa vận động biểu đạt.

Vì là chuyện từ lâu rồi nên trí nhớ của tôi hơi mờ nhạt, nhưng tôi cảm thấy mục đích của việc này là muốn nuôi dưỡng khả năng biểu đạt thông qua vận động.

Ria-chan đang xoay vòng vòng thì bị lực ly tâm làm cho mất thăng bằng khiến trọng tâm bắt đầu chao đảo.

Tuy nhiên đối với một bài nhảy sáng tạo của học sinh tiểu học, việc tận hưởng nó quan trọng hơn là sự hoàn hảo của các động tác.

Về mặt đó, bài nhảy của Ria-chan, người đang nhảy múa vui vẻ với nụ cười trên môi, xứng đáng được một trăm điểm để rồi ngay sau đó một tai họa bất ngờ ập đến.

Rầm! Một tiếng động lớn vang lên.

Ria-chan khi đang xoay vòng vòng đã vô tình va vào bức tường. Ở đó đang dựng một tấm đạo cụ sân khấu lớn của câu lạc bộ kịch không thể nhét vừa vào phòng câu lạc bộ. Đó là một tấm màn lớn có vẽ bối cảnh phía trên đang chực chờ đổ xuống.

“—A.”

Sợi dây cố định nó chắc hẳn đã bị nới lỏng.

Nó chao đảo dữ dội. Tấm màn lớn đến mức phải ngước nhìn bắt đầu nghiêng dần, rồi như thể đang nuốt chửng Ria-chan đang đứng phía dưới bằng bóng tối của mình, nó đổ sụp xuống.

"Hả!"

Mọi người đều trợn tròn mắt.

Họ nín thở.

Tiếng kêu yếu ớt của Ria-chan lọt ra ngoài.

Một tấm màn khổng lồ, trên đó có vẽ một tòa lâu đài trắng xóa như vôi, đang trút xuống đầu cô bé nhỏ nhắn.

Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ khiến tôi không kịp cử động. Một thực tế nghiệt ngã không hề có lấy một dấu hiệu báo trước. Một cách chậm chạp đến mức kỳ lạ, cảnh tượng trước mắt tôi đang nghiêng dần về phía bi kịch.

"Ria-chan!!"

Người duy nhất có thể cử động là Seira đang đứng gần đó. Cậu ấy đạp mạnh vào sàn nhà, dùng hai tay đẩy mạnh Ria-chan ra xa.

Uỳnh!!

Tiếng động trầm đục của tấm màn đổ xuống vang vọng khắp hành lang. Sau đó là một sự im lặng chết chóc. Mọi người đều không thốt nên lời trước bầu không khí căng thẳng lạ kỳ đang bao trùm nơi này.

Một phần của tấm màn bị hư hại do va chạm lúc rơi đã vỡ thành những mảnh gỗ vụn và văng khắp nơi.

Trước mặt Ria-chan, người đang ngã bệt xuống sàn, chỉ có một cánh tay xinh đẹp bị kẹt dưới tấm màn đã nứt vỡ đang vươn ra.

"Seiraaaaaaaaaaaa!!"

Tôi hốt hoảng lao tới. Chẳng kịp nghĩ đến nguy cơ xảy ra tai nạn, tôi dùng sức bình sinh đẩy tấm màn ra và kéo Seira ra ngoài.

Muộn màng hơn một chút, một sự náo loạn bao trùm lấy khu vực xung quanh khi mẹ của Ria-chan bắt đầu la hét trong hoảng loạn. Gạt bỏ mọi âm thanh đó như những tiếng ồn nhiễu không đáng bận tâm, tôi cất tiếng gọi Seira đầy lo lắng.

"Này Seira! Cậu có sao không!?"

"Fufu, không cần phải hét lớn thế đâu, tớ ổn mà. Nó không nặng như tớ tưở... Á!"

Seira nở một nụ cười như thể mình vẫn ổn, nhưng rồi gương mặt cậu ấy nhăn lại vì đau đớn tột cùng.

Nhận thấy chân của cậu ấy đang cố gắng bảo vệ theo bản năng, tôi không thèm nghe bất cứ lời bào chữa nào mà kéo đôi tất của cậu ấy xuống.

Nó bị sưng tấy một cách kinh khủng. Không có vết thương hở nào rõ rệt, nhưng với lực va chạm mạnh như thế, chắc chắn là một vết bầm tím nghiêm trọng. Nếu tình hình tệ hơn, thậm chí nó có thể đã ảnh hưởng đến xương.

"Seira, tớ sẽ bế cậu đến phòng y tế ngay bây giờ."

"Ruu-kun... xin lỗi nhé, nhưng tớ yêu cầu được bế kiểu công chúa để di chuyển đấy."

"Đừng có nói những lời ngốc nghếch vào lúc này nữa."

Cậu ấy đang đùa vì không muốn làm mình lo lắng quá mức sao?

Tôi ước gì cậu ấy đừng có quan tâm một cách không cần thiết vào những lúc thế này. Ít nhất là đừng làm điều đó trước mặt tôi. Noha và Yuma đến muộn cũng đang dõi theo Seira với gương mặt lo âu.

Cảm thấy bực bội trước vẻ cứng cỏi của cô bạn thuở nhỏ, tôi vòng tay qua eo Seira. Thế nhưng.

"Chị... ơi...?"

Bất ngờ trước lời thì thầm yếu ớt của Ria-chan, Seira mở to mắt kinh ngạc. Trong một khoảnh khắc, cậu ấy lộ ra vẻ mặt như thể đang băn khoăn về điều gì đó. Nhưng ngay lập tức, cậu ấy đè nén sự xung đột đó bằng nụ cười thanh lịch thường ngày và hất tay tôi ra.

"Seira?"

Mặc kệ ánh nhìn thắc mắc của tôi về việc cậu ấy định làm gì, Seira kéo đôi tất của mình lên. Che giấu phần sưng tấy theo cách đó, cậu ấy dậm chân xuống sàn và đứng dậy.

Khoan đã, này!

"Đồ ngốc, cậu đang làm cái quái gì—"

"Làm ơn đi, Ruu-kun."

Giọng nói khẩn thiết của Seira đã nuốt chửng lời nói tuyệt vọng của tôi.

"Tớ không muốn làm Ria-chan phải buồn. Hãy giữ im lặng nhé."

Tôi khẽ chậc lưỡi đầy bất lực.

Chỉ để lộ khuôn mặt méo mó vì đau đớn trước mặt tôi, Seira quay lại nhìn Ria-chan. Cậu ấy bước đi như thế, một bước, hai bước, với một dáng đi không hề cho thấy sự do dự.

Bình thường đáng lẽ ra cậu ấy còn không thể đứng vững, thế mà Seira lại bước đến bên cạnh Ria-chan với một phong thái lộng lẫy như đang sải bước trên sàn mà không hề kéo lê chân.

"Xin lỗi vì đã làm em lo lắng. Em có bị thương ở đâu không?"

"A, dạ... ừm, Ria không sao ạ, nhưng chị thì..."

"Em đang lo lắng cho chị sao? Fufu, đúng là một đứa trẻ ngoan. Nhưng chị không sao đâu. Seira-oneechan này không bị thương ở đâu cả. Chị vẫn tràn đầy năng lượng đây này."

"N-Nhưng lúc nãy có một tiếng động rất lớn ạ..."

Seira nhẹ nhàng đưa mặt lại gần tai của Ria-chan, cô bé có đôi mắt trẻ thơ vẫn còn đang run rẩy.

"Chỉ là bí mật giữa hai chúng ta thôi nhé, thực ra chị là một thiếu nữ ma pháp đấy. Chị cũng đã dùng phép thuật để chữa lành vết thương rồi."

"Thật ạ?"

"Thật mà. Nhưng em hãy giữ bí mật này với mọi người nhé. Đây là bí mật chỉ giữa chị và Ria-chan thôi đấy."

Nụ cười của Seira khi đặt ngón tay lên môi đẹp đến mức huyền ảo.

Ria-chan gật đầu lia lịa.

Trong khi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, Seira khéo léo gạt đi lời xin lỗi của người mẹ đang chạy tới bằng một nụ cười không chút e dè. Không hề để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào cho đến cuối cùng, một cách thanh lịch, lộng lẫy và đầy mạnh mẽ.

Cho đến khi Ria-chan và mẹ rời đi, Seira vẫn không hề đánh mất nụ cười hoàn hảo của mình.

"Thế là đủ rồi. Đến phòng y tế ngay lập tức đi."

"Không, tớ sẽ tiến thẳng đến nhà thể chất. Nếu tớ từ chối buổi diễn, chắc chắn Ria-chan sẽ cảm thấy có lỗi."

"Seira...!"

"Không chỉ có Ria-chan đâu. Rất nhiều người đã đến nói với tớ rằng họ đang mong chờ buổi diễn của tớ. Tớ không muốn phản bội lại sự kỳ vọng đó."

Nụ cười của Seira khi quay lại nói điều đó đẹp đến lạnh người.

Nhưng trong đó ẩn chứa một sự nguy hiểm, như thể nó sẽ vỡ tan ngay lập tức trước một tác động nào đó. Tôi phải ngăn cậu ấy lại. Tôi không thể cho phép sự liều lĩnh như vậy.

Thế nhưng—

"Tớ là ‘Công chúa Seira’ mà."

Trước khi tôi kịp diễn đạt lý do trong đầu thành lời, giọng nói của Seira đã ngắt lời tôi.

Nó giống như một lời gợi ý tự thôi miên.

Như thể đang đeo chiếc mặt nạ của một người không phải là chính mình.

Cô gái đã tự áp đặt hình ảnh nàng công chúa đơn độc lên bản thân đang cười trong khi gánh vác một điều gì đó.

"Ruu-kun đã nói với tớ rất nhiều lần rồi phải không? Rằng bản thân thật sự của tớ là ổn rồi. Rằng tớ không cần phải hoàn hảo. Tớ đã rất hạnh phúc. Thực sự rất hạnh phúc. Mọi người đều nhìn thấy một ảo ảnh trong tớ, ghen tị với tớ, ngưỡng mộ tớ và đòi hỏi tớ phải hành xử hoàn hảo như một nàng công chúa. Thế nên đôi mắt của Ruu-kun khi nhìn thấy con người thật của tớ, giọng nói đó, vẫn luôn là báu vật yêu thích nhất của tớ từ khi chúng ta còn nhỏ cho đến tận bây giờ."

"Đó là chuyện hiển nhiên mà. Cậu là Seira. Là bạn thuở nhỏ của tớ. Không phải là công chúa hay bất cứ thứ gì cả."

"Đúng vậy. Một cô gái yêu anime, hay ngủ nướng vào buổi sáng, thích những nhân vật nữ dễ thương, mù đường, cuộc sống riêng tư thì luộm thuộm, về cơ bản là một otaku và còn lâu mới đạt đến sự hoàn hảo. Ngay cả khi biết bao nhiêu điểm yếu kém đó, đôi mắt của Ruu-kun khi nhìn tớ vẫn không hề thay đổi."

"Đúng là như vậy. Tớ sẽ không vì thấy những điểm yếu của cậu mà vỡ mộng đâu. Cậu không cần phải hoàn hảo. Thế nên trước tiên, hãy đến phòng y tế—"

"Chẳng còn ai khác ngoài cậu cả."

"Hả...?"

"Những người duy nhất nói với tớ những điều như vậy chỉ có Ruu-kun, và có lẽ là cả Noha nữa. Đó là lý do tớ coi hai cậu là những người đặc biệt và yêu quý hai cậu một cách đặc biệt. Có lẽ tớ chỉ có thể là Seira trước mặt hai cậu thôi, nhưng dù vậy, trước mặt nhiều người khác, suy cho cùng tớ cũng chỉ có thể là ‘Công chúa Seira’ mà thôi."

Tôi đã muốn phủ nhận điều đó. Nhưng giọng nói của tôi không thể phát ra được, như thể có một luồng nhiệt nóng bỏng đang nghẹn lại nơi cổ họng.

Quyết tâm truyền đến từ đôi mắt của Seira, những cảm xúc trần trụi mà nụ cười của cậu ấy đang kể lại, tất cả đều đang khắc họa lại con đường của Seira cho đến tận bây giờ. Phủ nhận điều đó, tôi cảm thấy như mình cũng đang phủ nhận những nỗ lực của Seira cho đến thời điểm này.

"Cảm ơn cậu nhé, Ruu-kun. Cậu luôn trân trọng trái tim của tớ."

Thấy tôi im lặng, Seira thốt ra những lời đầy trìu mến. Tôi đã không muốn nghe những lời như vậy. Nụ cười hướng về phía tôi, những lời cảm ơn mà tôi đã muốn nhận lấy chúng dưới một hình thức khác.

Bỏ lại tôi đang cúi đầu, Seira bắt đầu bước đi. Với đôi chân đầy thương tích đó, cậu ấy đang hướng về phía sân khấu của ‘Công chúa Seira’.

"À mà, có một điều đáng tiếc này."

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc hai đứa bước ngang qua nhau, Seira khẽ buông lời than phiền khiến tôi phải ngước mặt lên nhìn.

"Tớ đã bỏ lỡ cơ hội quý giá để được bế kiểu công chúa rồi..."

Chỉ có giọng nói ấy, chỉ có biểu cảm ấy thôi. Tôi thực sự cảm thấy bực bội, bởi lẽ tôi biết chắc rằng chúng thuộc về chính Seira mà mình vốn hằng thấu hiểu bấy lâu nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Báo quá em ơi