Chương 4.4: Những vì sao xa xôi, nhưng cũng thật gần kề
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
“...Ư.”
Tôi khẽ rên lên khi mở mắt, hai tay theo bản năng ép chặt vào thái dương như thể vừa bị kéo ra khỏi một cơn ác mộng tồi tệ. Những dòng suy nghĩ mờ mịt dần trở nên rõ ràng, và tôi bắt đầu chậm rãi nhớ lại tình cảnh của mình.
“À, đúng rồi. Mình đã ngất đi và...”
Gương mặt như sắp bật khóc của Seira vụt qua tâm trí, khiến tôi vô thức cắn chặt môi đến đau nhói. Tôi lại một lần nữa phản bội lại tình cảm của cậu ấy rồi.
Trong khi cảm thấy đầu mình nhức nhói vì sự bất lực của bản thân, tôi đưa mắt nhìn quanh để nắm bắt tình hình. Một căn phòng lạ lẫm. Một không gian chẳng có chút trang trí thừa thãi nào, chỉ được trang bị mấy chiếc bàn đơn sơ cùng những chiếc ghế xếp khung sắt. Nơi này gợi cho người ta hình ảnh của một phòng thay đồ.
Tôi đang nằm trên một thứ giống như chiếc giường tạm bợ được ghép lại từ mấy cái ghế xếp. Có lẽ để thay cho chăn, vài chiếc khăn thể thao đã được phủ lên người tôi. Có ai đó đã bế tôi vào đây.
Chắc chắn là tôi đã gây phiền hà cho người khác rồi. Gương mặt tôi méo xệch đi vì sự biết ơn lẫn cảm giác tội lỗi. Tôi không hề có ý tìm kiếm người đã đưa mình vào đây, thế nhưng khi đưa mắt nhìn quanh căn phòng một lần nữa...
“......Seira.”
Nơi góc phòng, trên chiếc ghế xếp đơn độc, bóng lưng cô gái ấy gục xuống lặng lẽ. Nhìn dáng vẻ ấy, lồng ngực tôi bỗng quặn thắt lại vì đau đớn.
Hình ảnh Seira nức nở trong màn đêm từ cơn ác mộng vừa rồi bỗng nhòe đi, chồng lấp lên dáng vẻ của cậu ấy lúc này. Đây chính là cô gái đã mòn mỏi chờ đợi điệu nhảy của tôi suốt bao năm tháng qua... Vậy mà, tôi lại một lần nữa phụ bạc lòng thành ấy, lại một lần nữa dẫm đạp lên lời thề nguyện sẽ không bao giờ để người bạn thuở nhỏ của mình phải tổn thương thêm bất cứ lần nào nữa.
Chắc hẳn cậu ấy đang buồn lắm. Chắc chắn tôi đã lại khiến cậu ấy phải thất vọng tràn trề rồi.
Toàn thân tôi run rẩy trước cơn đau thắt nơi lồng ngực. Dù vậy, vì không muốn đánh mất sợi dây liên kết với Seira, tôi đã cất tiếng gọi hướng về phía tấm lưng ấy.
“Này, Seira, tớ...”
“Cái... cái gì thế này?! Đây là trang phục mới của Alicia-tan sao?! Thì ra là vậy, <Hỗn Mang Thượng Cổ - Xiềng Xích Vực Thẳm>... Nó lột tả trọn vẹn sự xung đột trong tâm hồn Alicia-tan, cái giằng xé giữa sứ mệnh cao cả và khao khát được trói buộc từ tận chương hai phần ngoại truyện. Một bên cánh nhuốm đen chính là ẩn dụ cho ranh giới thiện ác. Một sự hiện thân hoàn hảo cho linh hồn thiếu nữ chưa trưởng thành, một vẻ đẹp đầy mê hoặc chính bởi sự dang dở của nó—”
“Cậu... đang xem anime đấy à?”
Tôi cứ ngỡ cậu ấy đang buồn, hóa ra cậu ấy chỉ đang dán mắt vào chiếc điện thoại đặt trên bàn mà thôi.
Chẳng biết là do không nghe thấy tiếng tôi gọi hay sao, mà Seira tập trung vào màn hình mãnh liệt đến mức người đứng cạnh cũng thấy ngộp thở... Tôi bất giác nở một nụ cười khổ.
Nhìn Seira khi xem anime mới hạnh phúc làm sao, cậu ấy bộc lộ mọi cung bậc cảm xúc, khi thì cười rạng rỡ, khi lại thẫn thờ theo mạch phim. Cái vẻ ngoài chẳng chút che giấu sự "yêu thích" ấy, nghĩ cho cùng, thật khiến người ta phải thấy ghen tị.
“Phù...”
Tập phim chắc hẳn đã kết thúc, Seira khẽ thở phào một cái như thể vừa thưởng thức xong một món ngon tuyệt hảo. Cậu ấy ngửa mặt nhìn trần nhà, gương mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện, dường như vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị của những khung hình vừa rồi. Có lẽ vì tôi đã nhìn chằm chằm vào bộ dạng đó quá lâu, nên khi cậu ấy xoay mặt lại, ánh mắt cả hai bỗng chốc chạm nhau.
“Ồ, Ruu-kun. Cậu tỉnh rồi đấy à?”
“Hóa ra nãy giờ tớ gọi mà cậu chẳng thèm nghe thấy thật luôn.”
“Hửm? Tớ cũng không rõ nữa, nhưng cậu thấy trong người thế nào rồi?”
“À... ừm, thì, cũng không có vấn đề gì đặc biệt cả.”
Mấy lời kiểu như “Về mặt thể chất thì là vậy” bị tôi đá văng vào một góc tối sâu thẳm trong tim rồi chôn chặt lại. Chẳng biết lúc này tôi đang trưng ra bộ mặt như thế nào nữa. Không hẳn là cố ý đánh lạc hướng, nhưng tôi vẫn đưa ra một câu hỏi để xác nhận tình hình hiện tại.
“Umm, đây là đâu vậy...?”
“Đây là phòng chờ ngay cạnh hội trường. Ban tổ chức đã bế Ruu-kun vào đây lúc cậu bị ngất. Còn tớ là người đi cùng, hay nói chính xác hơn là vệ sĩ kiêm y tá riêng của cậu đây.”
“...Xin lỗi nhé. Có vẻ tớ lại gây rắc rối cho cậu rồi.”
“Haha, cậu nói cái gì thế. So với những rắc rối mà tớ đã gây ra cho Ruu-kun thì chuyện này có là gì đâu. Cậu phải ngất thêm chừng bốn hay năm lần nữa thì tớ mới may ra trả hết nợ cho cậu đấy.”
“Cái kiểu tính toán gì vậy trời?”
Seira nhún vai như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát. Nhờ màn đối đáp hóm hỉnh ấy mà lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào. Đằng sau những lời thản nhiên của Seira là một sự quan tâm sâu sắc dành cho tôi, và chẳng hiểu sao, có lẽ vì vừa bước ra từ một cơn ác mộng nên sự dịu dàng không phô trương ấy lại thấm thía vào tận sâu thẳm tâm can tôi đến thế.
“Ruu-kun này, cậu thấy Anisong Dance mà cậu lần đầu được xem thế nào?”
Câu hỏi ấy vang lên bằng một chất giọng thật nhẹ nhàng. Chắc chắn Seira gợi ra chủ đề này để tôi không còn tâm trí mà bận lòng về những chuyện rắc rối khác nữa. Cảm nhận được hơi ấm trong sự quan tâm ấy, tôi khẽ đáp.
“...Rực rỡ lắm.”
“Rực rỡ sao?”
“Ừ. Tớ cảm nhận được một sự tự do tuyệt đối, chẳng hề bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ hay thể loại nào... Ở đó, vũ công và khán giả cùng cộng hưởng, cùng bùng nổ. Ai nấy đều dốc hết tâm can chỉ để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc ấy. Cảnh tượng đó thực sự... rực rỡ vô cùng.”
Đó là cảm xúc chân thật không chút dối lừa của tôi. Dù mang hình thức của một trận đấu, nhưng mục đích lớn nhất của nơi đó chính là "được tận hưởng". Từ vũ công cho đến khán giả, tất cả đều hòa mình vào vòng xoáy của những bước nhảy và tiếng cười, để rồi cùng nhau tận hưởng và tỏa sáng. Nếu phải dùng một từ để lột tả ấn tượng về một thế giới như thế, tôi nghĩ không gì phù hợp hơn hai chữ “rực rỡ”.
“...Tại sao nhỉ?”
Một câu hỏi vô thức thốt ra. Như muốn dựa dẫm vào sự dịu dàng, bị cuốn đi bởi bầu không khí, hay muốn trông chờ vào ai đó cho một câu trả lời mà tự bản thân không thể tìm thấy.
“Tại sao những người đó... lại có thể tỏa sáng đến nhường ấy nhỉ?”
Đến tôi cũng tự thấy câu hỏi của mình thật kỳ lạ. Nó mơ hồ, chơi vơi và chẳng có lấy một điểm tựa cụ thể. Đó là một câu hỏi bồng bềnh như cánh bồ công anh trước gió, hay tựa đứa trẻ lạc lối đang lang thang giữa màn đêm tăm tối. Vậy mà Seira lại đón nhận nó bằng một thái độ hết sức nghiêm túc cùng nụ cười dịu dàng.
“Ruu-kun này, giờ cậu vẫn còn thích nhảy chứ?”
“...Tớ—”
Câu trả lời nghẹn lại nơi cổ họng. Có lẽ... tôi vẫn còn yêu nó lắm. Sâu thẳm trong thâm tâm, ngọn lửa khao khát được nhảy múa chưa bao giờ lụi tắt. Nhưng ngay trước khi kịp thành lời, nỗi tội lỗi lại ập đến, bóp nghẹt lấy lồng ngực tôi.
Tôi đã hèn nhát bỏ chạy. Tôi đã chối bỏ việc đấu tranh và sợ hãi việc phải đối mặt với những bước nhảy. Lúc này đây, nếu nói rằng mình vẫn còn yêu, thì chính tôi cũng chẳng thể nào tin nổi lời nói của mình nữa.
“Đúng là như vậy rồi. Tớ nghĩ Ruu-kun đang suy nghĩ quá nhiều về những thứ khác nhau đấy.”
“...Chuyện đó thì.”
“Nói thẳng ra nhé, Ruu-kun vẫn chưa hoàn toàn trở thành một Otaku đích thực được!”
“Không, ừm, tớ cũng đâu có muốn trở thành Otaku đâu.”
Trước cái kết luận nhảy vọt đầy bất ngờ ấy, tôi chỉ biết trưng ra bộ mặt ngây ngô vì bối rối. Việc tôi suy nghĩ quá nhiều thì đúng là không sai, nhưng sao chuyện đó lại lái sang vấn đề "phẩm chất Otaku" được chứ?
“Kẻ thù của Otaku từ xưa đến nay luôn là những quan niệm thông thường của xã hội, hay còn được gọi là ánh mắt của người đời đấy.”
“Hả?”
“Ngay cả khi văn hóa Otaku của Nhật Bản đã được công nhận là một trong những nền văn hóa đáng tự hào trên thế giới, định kiến dành cho sở thích này vẫn còn bám rễ rất sâu. Cứ nhìn tớ đây này, một người mẫu thời trang, cái nghề vốn dĩ là bán đi hình ảnh của bản thân. Tớ đã bị những người lớn ở chỗ làm nói không biết bao nhiêu lần những câu kiểu như ‘Sở thích anime với manga thật đáng xấu hổ, em nên bỏ đi thì hơn’.”
Cậu ấy rốt cuộc đang nói cái gì vậy chứ?
Vì không hiểu Seira thực sự muốn truyền đạt điều gì, tôi chỉ biết im lặng lắng nghe. Quan sát biểu cảm của tôi, Seira mỉm cười rồi nói tiếp.
“Nhưng cậu biết không, cho dù thế giới này có phán xét lạnh lùng đến đâu, ngay cả khi người quen hay bạn bè có cười nhạo tớ là đồ gớm ghiếc, tớ cũng chẳng thể nào ngừng làm một Otaku được. Cậu có biết tại sao không?”
“...Không.”
“Bởi vì tớ thích nó. Anime, trò chơi, manga,... bất kể người khác có nói gì đi chăng nữa, những trải nghiệm đó đối với tớ là quãng thời gian không gì có thể thay thế được. Bởi cái cảm giác thấy vui vẻ khi được làm điều mình thích là thứ cảm xúc của riêng tớ, thứ mà những kẻ chỉ nhìn từ bên ngoài tuyệt đối không bao giờ thấu hiểu được.”
“......”
Seira nói ra điều đó thật nhẹ nhàng, nhưng tôi biết để làm được lại khó khăn đến nhường nào.
Sự đánh giá của công chúng.
Ý chí của đám đông.
Chính vì đầu hàng trước thứ ác ý vô hình đó mà tôi đã hèn nhát từ bỏ vũ đạo. Tôi đã tự tay đậy nắp thứ mình yêu thương nhất, rồi chọn cách ngoảnh mặt làm ngơ trước thực tại mà bản thân không đủ dũng khí để đối diện.
“Lý do khiến những vũ công kia trông thật rực rỡ trong mắt Ruu-kun, chẳng phải vì Ruu-kun đang thầm ghen tị với họ sao?”
“Ghen tị sao...”
“Ừm. Otaku vốn là những sinh vật cực kỳ thành thật với niềm đam mê của mình. Tớ nghĩ chính cái cách họ dốc hết tâm can để gửi gắm tình yêu anime vào từng bước nhảy, mặc kệ mọi điều phù phiếm xung quanh, đã khiến họ trở nên rực rỡ đến mức làm cậu phải chạnh lòng.”
Điều đó... thực sự chính xác như những gì cậu ấy nói. Tôi đã ghen tị với điệu nhảy đó. Không tìm kiếm những lý do viển vông để nhảy múa, chỉ nhảy đơn giản vì họ thích nó. Chính sự thuần khiết ấy đã mê hoặc tôi, khiến lòng tôi trào dâng một nỗi đố kỵ khôn nguôi.
Từ bao giờ nhỉ? Cái lúc mà tôi bắt đầu phải đi tìm một lý do nào đó để biện hộ cho việc mình được nhảy. Tôi từng ngưỡng mộ những thứ lấp lánh, từng khao khát được trở thành một vì sao tỏa sáng. Thuở ban đầu, lý do tôi bắt đầu nhảy múa đáng lẽ phải đơn giản như thế mới đúng. Tựa như việc vươn tay về phía một thiên thể rực rỡ giữa trời đêm, chỉ đứng từ xa nhìn ngắm thôi chưa bao giờ là đủ.
Thế nhưng chẳng biết tự bao giờ, tôi bắt đầu nghĩ rằng chỉ nhảy thôi là không đủ. Những giấc mơ muốn thực hiện, những mục tiêu muốn chạm tới, tôi đã tự gánh vác chúng lên vai, tự khiến cơ thể mình trở nên nặng nề... đến khi nhận ra thì đôi chân này đã chẳng thể cử động được nữa rồi. Tôi không biết đâu mới là câu trả lời đúng, đâu là con đường mình nên tiến bước, hay thậm chí là cảm xúc của chính mình.
Mối liên kết giữa tâm trí và cơ thể là có thật và với những cảm xúc đang trì trệ, tôi chẳng thể tiến lên dù chỉ một bước. Lạc lối giữa bầu trời đêm không một vì sao, tôi cất lời như thể đang tìm kiếm một phương hướng.
“...Tớ nên làm gì bây giờ?”
“Chẳng phải chỉ cần cậu trở thành một Otaku là được sao?”
Câu trả lời ấy thật đơn giản, như thể đang chế nhạo sự xung đột trong lòng tôi vậy.
“Không, Otaku thì... tớ không ghét anime hay manga nhưng mà...”
“Chuyện này không chỉ giới hạn ở anime hay manga đâu. Đó là việc yêu một thứ gì đó nồng nhiệt. Trở nên đắm chìm đến mức không còn nhìn thấy gì khác nữa. Cái mà Ruu-kun hiện tại đang cần chính là loại tình yêu và sự điên rồ đó.”
Điên rồ sao...
Tôi chỉ biết méo mặt trước cách dùng từ có phần hơi quá đà của cậu ấy. Nhưng chẳng màng đến phản ứng của tôi, Seira tiếp tục bộc bạch suy nghĩ của mình.
“Tớ cũng hiểu phần nào cảm giác của Ruu-kun. Thú nhận mình mê anime cũng cần dũng khí đấy chứ, hay như lúc đi săn phụ kiện mà bị bắt gặp thì ngượng chín mặt, còn nếu lỡ để ai thấy mình đang chơi mấy con game 'mát mẻ' một chút thì chắc chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất cho xong.”
“Là cậu ngày hôm qua chứ đâu.”
“Đ-Đó là game lành mạnh, dán nhãn 15+ hẳn hoi nên chẳng có vấn đề gì hết!”
“Ai hỏiTớ có hỏi cậu đâu.”
“Nhưng sau cùng, để được làm điều mình thực sự yêu thích, cậu buộc phải thành thật với khát khao của chính mình. Tớ thấy thật lãng phí khi cậu cứ phải kìm nén trái tim muốn được bùng nổ chỉ vì sợ định kiến hay những ánh nhìn soi xét của người đời.”
Chính vì lẽ đó mà cần đến sự “điên rồ” ấy. Cái năng lượng để đắm mình vào những gì mình muốn làm mà không cần bận tâm đến ánh nhìn của kẻ khác. Thứ mà tôi hiện tại đang thiếu không phải là kiến thức hay kỹ năng, mà chính là phần đó trong trái tim mình.
“Bất kỳ ai cũng có tố chất để trở thành một Otaku cả. Cậu cứ nhìn lại hồi nhỏ mà xem, chẳng phải lúc đó cậu cũng là một kiểu 'Otaku' luôn sống chết với những gì mình muốn làm sao?”
Đối với tôi, đó chính là vũ đạo.
Chắc chắn rồi, ngày ấy tôi chẳng hề nghĩ ngợi gì, tôi nhảy chỉ vì tôi thích nhảy mà thôi. Chẳng cần động tác cao siêu, mỗi ngày tôi đều chìm đắm trong việc mài giũa từng kỹ thuật, từng bước nhảy mới.
Nhưng... thâm tâm tôi mách bảo rằng đó vẫn chưa phải là tất cả. Chắc chắn phải còn một điều gì đó sâu thẳm hơn, một lý do nguyên sơ hơn đã khiến tôi say mê điệu nhảy đến nhường ấy.
“......”
Tôi nhớ ra rồi. Phía sau sân trường năm đó, vào những giờ nghỉ trưa tại khoảng sân tập nhỏ bé ấy. Như thể bị một thứ sức mạnh vô hình thôi thúc, tôi đã miệt mài luyện tập không quản ngày đêm. Trong khi những đứa trẻ khác mải mê với đủ thứ trò chơi, thì ngay cả vào những ngày mưa tầm tã, tôi vẫn xỏ chân vào giày và nhảy. Say mê, liều lĩnh, tôi nhảy như thể không muốn lãng phí dù chỉ một tích tắc của hiện tại.
Tại sao nhỉ? Tại sao ngày đó mình lại có thể đắm chìm vào những bước nhảy đến quên cả lối về như thế?
“......”
Tôi nhắm mắt lại, để những mảnh ký ức xếp chồng lên nhau. Tôi như được hòa làm một với chính mình của những năm tháng cũ. Một đứa trẻ vẫn còn non nớt, vụng về ngay cả với những kỹ thuật cơ bản nhất, nhưng lại đang khiêu vũ trong niềm hạnh phúc tột cùng.
“...À.”
Và rồi, tôi đã thấy... Ngay trước mắt tôi, hình bóng một cô bạn người nước ngoài với đôi mắt lấp lánh đang say sưa dõi theo từng chuyển động của tôi.
Này, này! Nhảy cho tớ xem một lần nữa đi, Ruu-kun!
Cảm giác như tôi vừa tìm thấy một ngôi sao nhỏ giữa bầu trời tâm hồn mình. Dẫu đó chưa hẳn là một câu trả lời trọn vẹn, dẫu ánh sáng ấy vẫn còn le lói, mờ nhạt giữa màn đêm mênh mông. Nhưng vì cảm nhận được mình vừa chạm tay vào một điều vô giá, tôi bất giác đặt tay lên lồng ngực.
Để kìm nén luồng cảm xúc đang trào dâng mạnh mẽ, tôi tự nhủ với bản thân rằng tuyệt đối, tuyệt đối không được phép quên đi cảm giác này thêm một lần nào nữa.
“Ruu-kun?”
“À, không, ừm...”
Khi tiếng gọi ấy vang lên, ý thức của tôi mới dần trở lại với thực tại, tựa như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài. Những ảo ảnh nhất thời, hình bóng nhỏ bé trong ký ức bỗng chốc chồng khít lên Seira của hiện tại rồi tan biến như thể hòa làm một.
Thế nhưng, nụ cười ngây ngô năm ấy chắc chắn đã nhen nhóm một ngọn lửa trong tim tôi. Thứ nhiệt lượng đang sưởi ấm lồng ngực này chắc chắn không phải là ảo ảnh, mà là một cảm xúc thuộc về riêng tôi, thứ mà tôi sẽ không bao giờ để ai tước đoạt mất.
“Xin lỗi nhé, Seira. Tớ không biết phải diễn tả thế nào cho rõ ràng, nhưng mà...”
Tôi ngẩng mặt lên, chậm rãi nhìn về phía trước. Dù lúc này tôi vẫn chưa thể nhấc nổi chân để tiến thêm bước nào, nhưng cái cảm giác tôi có thể chạm tay tới những vì sao chắc chắn đã hiện hữu trong thâm tâm.
“Có lẽ, tớ cảm thấy ổn hơn trước đây rồi.”
“...Ra vậy. Giờ trông sắc mặt cậu tốt hơn nhiều rồi đấy, Ruu-kun.”
“Thật sao?”
“Ừm. Ruu-kun thường ngày lúc nào cũng u ám như thể bị mây đen bao phủ vậy, nhưng Ruu-kun lúc này thì giống như một bầu trời tuy vẫn đầy mây, nhưng đã thấp thoáng thấy vài tia nắng xuyên qua rồi.”
“Cuối cùng thì vẫn chẳng thoát khỏi cảnh trời mây sao?”
“D-Dĩ nhiên là tớ thích Ruu-kun của bất kỳ lúc nào rồi! Nếu không thể yêu chồng mình mọi lúc mọi nơi thì tớ đâu còn tư cách làm vợ nữa chứ!”
“Cậu định an ủi tớ đấy à, nhưng cái đó chỉ khiến người ta muốn bắt bẻ thôi.”
Tôi chỉ biết cạn lời trước cô bạn thuở nhỏ chẳng bao giờ chịu nghiêm túc đến phút cuối cùng. Nhưng thôi, thay vì một bầu không khí sướt mướt với sự quan tâm sáo rỗng, thì thế này mới đúng là chúng tôi. Ngay khi tôi vừa nới lỏng cơ mặt trong cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ, thì cánh cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy toang đầy hối hả.
“Ồ, tỉnh rồi hả?”
“Thấy trong người có chỗ nào không ổn không?”
“Hờ… hờ, tạ ơn trời đất~”
“Nn~, Cơ bắp!”
“Này, không được cởi đồ ở nơi thế này đâu!”
“Cậu cũng là dân nhảy đúng không?”
“Là Hip-hop hả?”
“Học sinh trung học sao? Thế thì bằng tuổi tôi rồi còn gì!”
Một nhóm người mặc áo sơ mi kẻ caro đầy màu sắc ùa vào phòng. Trước sự gắn kết và hiện diện kỳ lạ, cùng vô số lời nói được tuôn ra, cả Seira và tôi đều trợn tròn mắt. Chưa kịp thấy choáng ngợp, dòng suy nghĩ của tôi đã hoàn toàn đình trệ bởi lượng thông tin quá tải.
“Xin lỗi vì đã làm hai người giật mình. Tôi là Suzumiya Atsuki. Người tổ chức giải Anisong Dance Battle [Akibakka~no] này.”
Đó là một người đàn ông trưởng thành. Anh ta ăn mặc theo phong cách Otaku kiểu cũ với chiếc sơ mi kẻ caro đỏ đóng thùng trong quần jean. Nghe đến cụm từ "người tổ chức", tôi chợt nhận ra anh chính là người đã đảm nhận vai trò MC dẫn dắt trận đấu lúc nãy.
Dẫu đang ở trong trạng thái thư thả, tư thế của anh ta vẫn rất chuẩn với phần lưng thẳng tắp. Chỉ cần nhìn qua là tôi hiểu ngay người này có tập luyện cơ bắp và cơ lõi cực kỳ bài bản.Tôi đoán rằng có lẽ anh ấy cũng là một vũ công chuyên nghiệp.
“Với tư cách là người tổ chức, tôi ghé qua xem tình hình của cậu sau khi ngất xỉu giữa giải đấu. Thật mừng là cậu trông đã ổn hơn rồi. Nếu vẫn còn thấy lo lắng, lát nữa hãy nhớ đi bệnh viện kiểm tra cho chắc nhé.”
“C-Cảm ơn anh. Mà, ừm... những người phía sau anh là...?”
“Họ là thành viên trong nhóm của tôi. Những mảnh ghép của nhóm nhảy Anisong RAB, hay còn gọi là Real Akiba Boyz.”
“Nhóm nhảy Anisong sao...?”
Ngay khi tôi vừa dứt lời lẩm bẩm, chín con người trong bộ sơ mi kẻ caro đồng loạt tạo dáng đầy dứt khoát. Một sự mượt mà đến khó tin. Cái quái gì thế này?
Trong những chuyển động tinh tế ấy không hề có lấy một chút do dự, bằng cách nào đó khiến tôi liên tưởng đến một cảnh phim kinh điển trong anime.
“Ồ, kia chẳng phải là tư thế đặc trưng của ‘Đội phòng vệ ma đô’ trong ‘Alvana Chronicles’ sao!”
Seira thốt lên đầy phấn khích. Có vẻ đúng là vậy thật.
Biết nói sao nhỉ? Quả thực là quá dữ dội. Từ cá tính riêng biệt cho tới ngọn lửa nhiệt huyết tỏa ra, trông họ chẳng khác nào những nhân vật vừa bước ra từ thế giới ảo ảnh vậy. Nhìn kỹ lại, tôi bắt đầu nhận ra gương mặt của một vài người vốn đã góp mặt trong những màn trình diễn sôi động lúc nãy.
Giữa lúc tôi còn đang loay hoay trước mớ thông tin hỗn độn ấy, Suzumiya-san lại một lần nữa tiến về phía tôi.
“Lần tới, hãy tham gia với tư cách một vũ công thực thụ nhé. Anisong Dance luôn rộng cửa đón chào bất cứ ai, chỉ cần họ mang theo trái tim muốn cháy hết mình với đam mê. Chúng tôi sẽ chờ đợi cậu.”
Nhìn bàn tay đang thân thiện chìa ra, tôi cảm giác như có một luồng hơi ấm vừa lấp đầy lồng ngực. Đứng trước mắt tôi là những con người luôn sống trọn vẹn với sở thích của bản thân. Việc được những người như thế mời gọi trở lại sân khấu dường như đã mang lại cho tôi niềm hạnh phúc lớn lao hơn cả những gì mình từng dám mơ tới.
“Vâng, nhất định rồi ạ... vào một ngày nào đó.”
Có lẽ tôi đã không thể thốt ra lời hứa ấy một cách dõng dạc nhất. Nhưng tôi đã gửi gắm toàn bộ tâm ý của mình qua từng câu chữ và nắm chặt lấy bàn tay đang chìa ra kia. Đứng bên cạnh, Seira khi nghe thấy câu trả lời của tôi bỗng mở to mắt vì kinh ngạc. Rồi ngay sau đó,tôi mơ hồ cảm nhận được cậu ấy đang mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ nhàng và mãn nguyện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
