Chương 4.3: Những vì sao xa xôi, nhưng cũng thật gần kề
Trans: Hagghh
Edit: Ph4ng:3
---
Tôi hít một hơi thật sâu, cố ép nhịp tim đang đập trở lại quỹ đạo vốn có rồi mới bước tiếp dọc theo dãy hành lang mờ tối. Cánh cửa ở phía cuối có vẻ được cách âm rất tốt, bởi dù nó mang một vẻ ngoài nặng nề, tôi vẫn mơ hồ cảm nhận được dư chấn của những âm thanh rộn ràng phía sau.
“Ruu-kun này!”
Giọng nói của Seira vang lên với một chút âm hưởng đầy hào hứng khi cậu ấy đặt tay lên cánh cửa.
“Thế giới ngoài kia nghe có vẻ xa xôi lắm, nhưng giữa thời đại internet bùng nổ thế này, đó chỉ là một thế giới thân thuộc mà chúng ta có thể dễ dàng kết nối qua mạng xã hội. Ngay cả việc từ Mỹ trở về Nhật Bản cũng chẳng còn là điều gì quá khó khăn nếu ta chịu bỏ ra chút thời gian và tâm sức, giống như tớ lúc này vậy.”
“Sao tự nhiên cậu lại nói mấy chuyện đó?”
“Ý tớ là thế giới này thực ra nhỏ bé đến không ngờ. Chỉ cần cậu chịu vươn tay ra, chịu bước chân xa hơn một chút, cậu sẽ dễ dàng chạm đến những chân trời mà mình chưa từng biết tới. Bởi vậy, tớ không muốn cậu phải e sợ việc hướng tầm mắt ra thế giới rộng lớn ngoài kia, hay cứ mãi tự nhốt mình trong cái thế giới chật hẹp mà cậu vốn đã quá quen thuộc.”
Seira khẽ cười rồi nói thêm một câu.
“Dù nói vậy có vẻ hơi ích kỷ nhỉ...”
Điều đó rốt cuộc có ý nghĩa gì... nói thật là tôi cũng chưa thể hiểu hết được.
Thế nhưng, tôi cảm nhận được Seira đang mong cầu một điều gì đó ở tôi. Việc cậu ấy gửi gắm tâm tư dưới dạng một nguyện ước mơ hồ thay vì dùng những lời lẽ rõ ràng, phải chăng là vì cậu ấy muốn tôi tự mình tìm ra câu trả lời cho bản thân... Hay chỉ là do tôi đang suy diễn quá nhiều nhỉ?
“Nếu cậu nói rằng thế giới lạ lẫm kia khiến cậu thấy bất an, tớ sẽ nắm lấy tay cậu. Giống như cái cách mà Ruu-kun đã từng làm cho tớ ngày xưa ấy.”
“...Chẳng biết cậu đang nói cái gì nữa, tớ đâu còn là đứa trẻ lạc đường đâu chứ.”
“Fufu, tớ biết rồi mà. Nhưng hãy để tớ được ở bên cạnh cậu nhé. Nếu trên đời này thực sự có một nơi gọi là ‘chốn thuộc về’, thì tớ muốn nơi đó phải là ở ngay cạnh cậu.”
Nói rồi, Seira khẽ cười khúc khích đoạn đẩy cánh cửa ra. Ánh sáng và âm thanh bùng nổ ngay trước mắt.
Đó chẳng đơn thuần là cảm giác chủ quan của riêng tôi. Mà là một luồng nhiệt lượng thực thụ, tỏa ra từ những ánh đèn rọi rực rỡ và những tiếng hò reo vang dội làm rung chuyển cả không gian nơi đây.
“Được rồi, quẩy lên nàooooo! Lễ hội Anisong Dance Battle [Akibakka~no]! Vòng 16 đội, Trận đầu tiên! Trận đấu chính thức... Bắt đầuuuuu!!”
“Yeeeeeeeeeeeah—!!!”
Lời tuyên bố dõng dạc qua chiếc micro của anh chàng MC đã châm ngòi cho một cơn nổ lớn từ phía khán giả. Đám đông vây kín quanh một vòng tròn rực rỡ ánh đèn.
Phía khán đài kia, những người đang ngồi trên ghế kia chắc hẳn là giám khảo... hay trọng tài nhỉ?
Tất cả ánh mắt đều đang đổ dồn vào những nhân vật chính của sân khấu này. Hay nói cách khác, chính là những vũ công đang đối đầu nhau trong vòng tròn ánh sáng kia. Những gương mặt dẫu còn chút căng cứng nhưng lại toát lên vẻ hạnh phúc rạng ngời, những ánh mắt như muốn tuyên bố rằng họ sẽ tận hưởng khoảnh khắc này đến tận cùng, biến sự lo lắng thành nguồn cảm hứng cho màn trình diễn.
...À, phải rồi.
Tôi nhận ra ngay lập tức.
Tôi biết nơi này.
Tôi thấu hiểu tận cùng cái thứ nhiệt lượng đang tràn trề trong thế giới nhỏ bé này.
Không phải bằng kiến thức khô khan, mà chính cơ thể này đang ghi nhớ nó như một phần của bản năng.
“Sân khấu dance battle...”
Cổ họng tôi khô khốc. Chẳng màng đến ý chí của bản thân, tay chân tôi bắt đầu run rẩy. Ánh sáng, âm thanh, bầu không khí dày đặc hơi nóng, những ánh nhìn đầy kỳ vọng lẫn đố kỵ và một cảm giác phấn khích dâng trào đến nghẹt thở.
Như thể đang thèm khát tất cả những kích thích ấy, từng tế bào trong tôi đang không ngừng thổn thức.
...Mày có muốn quay lại nơi này không?
Một giọng nói vang lên trong đầu tôi. Chắc hẳn đó chỉ là ảo giác âm thanh do chính trái tim tôi tạo ra mà thôi.
Tôi đã lặp đi lặp lại những buổi tập luyện không ngừng nghỉ chỉ để được đứng ở nơi này. Tôi đã dành ra biết bao thời gian để có thể tỏa sáng trên sân khấu này.
Tiếng nói ấy vẫn vang vọng. Bản năng trỗi dậy, một thôi thúc mãnh liệt trào dâng từ sâu thẳm con tim.
Mày muốn nhảy đúng không? Muốn bộc phát hết những nỗ lực đã bồi đắp bấy lâu, những bước nhảy khổ công rèn luyện và cả muôn vàn kỹ thuật đã hằn sâu vào da thịt... Muốn phô diễn tất cả và cảm nhận sự hiện diện của bản thân giữa những tiếng reo hò, đúng chứ? Cứ thế, nhảy theo cách mình muốn và chứng kiến phần tiếp theo của lời hứa ngày hôm ấy... Mày thực sự khao khát điều đó đúng không?
“...Ah.”
Một tiếng thốt khẽ bật ra, tựa như những xúc cảm vừa được kéo lên từ dưới mặt nước sâu để hít hà bầu không khí sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Ánh sáng và âm thanh tràn ngập thế giới này đang cậy tung chiếc hộp nhỏ nơi trái tim mà tôi vốn đã khóa chặt bấy lâu.
Tôi đã trốn chạy khỏi nơi này.
Ngoảnh mặt làm ngơ trước trách nhiệm mà đáng lẽ mình phải chấp nhận, tôi đã quay lưng và chạy trốn. Để rồi tự nhủ bản thân rằng, dù có vươn tay ra lúc này đi chăng nữa, tôi cũng chẳng còn tư cách để chạm vào thứ nhiệt lượng ấy nữa rồi.
Thế nhưng—
“Nhưng mà, chẳng phải thật lãng phí nếu cậu cứ chôn giấu cảm xúc của chính mình chỉ vì những lời bàn tán xung quanh sao!”
“...Tớ muốn thấy... điệu nhảy của Ruu-kun... một lần nữa…”
Ngay cả lúc này, mọi chuyện vẫn chưa quá muộn. Những ký ức quý giá được nâng niu trong lồng ngực đang tiếp thêm sức mạnh, thúc đẩy tôi bước tiếp. Thế giới mà tôi từng chối bỏ, thế giới đã để tôi lại phía sau, và cũng là thế giới mà tôi từng sống trong đó.
Nếu cứ mãi đứng từ xa dõi theo như thế này, tôi không muốn sống một cuộc đời như vậy nữa. Dừng lại thôi. Trái tim tôi vốn dĩ vẫn luôn tìm kiếm nơi này và những người ủng hộ tôi cũng đang ở ngay bên cạnh.
“Gyu-gyu-tto☆ Gyu-tto☆ Em muốn được trói chặt lại cơ♪ Dẫu chẳng có trượng thần~, hay đôi cánh nhỏ để bay xa~, nhưng em có sợi dây thừng trong tay đây này~♪ Muốn được trói lại, muốn được trói lại, muốn anh dùng đôi tay ấy trói chặt cả cơ thể lẫn trái tim em~~♪”
...Hả?
Một diễn biến quá đỗi bất ngờ. Những dòng suy nghĩ đang nhuốm màu nghiêm túc trong tôi bỗng chốc trống rỗng trước cái giai điệu uptempo và ca từ của bài hát đang vang dội khắp khán phòng.
Thế nhưng, có vẻ chỉ có mình tôi là chết lặng. Ngay khoảnh khắc bài hát vang lên, cả hội trường như nổ tung trong những tiếng hò reo chấn động. Một trong số các vũ công thậm chí còn bật khóc nức nở ngay khi nghe đoạn dạo đầu, hai tay chắp lại cầu nguyện hướng về phía thiên đường như thể đang cảm tạ đặc ân của chúa trời vậy.
Ừm… cái gì thế này? Đây là cái thể loại bài hát gì vậy? Bộ bài này có sức mạnh khiến người ta phấn khích đến mức đó sao? Đùa nhau hả?
“Ồ! Đây chẳng phải là nhạc mở đầu của ‘Shibari-cia’ phần 2 sao! Lựa chọn tuyệt vời quá đi mất!”
Việc có nên dùng cụm từ “khác biệt về hệ tư tưởng” để gạt phớt chuyện này đi hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Nhưng trước hết, tôi quay sang hỏi Seira đang phấn khích không kém ngay bên cạnh.
“Này Seira, cái bài này là…”
“Đó là bài nhạc chủ đề mang tên ‘Em để anh trói lại có được không’ của bộ anime ‘Thiếu nữ ma pháp Bondage☆Alicia Ropetail muốn được trói lại’ đấy. Vì cái tựa dài dằng dặc nên những người hâm mộ thường gọi tắt là ‘Shibari-cia’ cho gọn. Đây là một từ ghép đầy sáng tạo giữa ‘Shibari’, vốn là thuật ngữ chỉ nghệ thuật trói buộc trong tiếng Nhật với tên của cô nàng ‘Alicia’, rồi còn…”
“Thông tin nhiều quá, cậu làm tớ quá tải rồi đấy.”
“Nôm na thì đây là câu chuyện về một cô gái bỗng thức tỉnh niềm đam mê BDSM sau khi trúng đòn tấn công bằng xúc tu từ một nữ phản diện. Cô ấy lập khế ước với một sinh vật giống linh vật để trở thành thiếu nữ ma pháp, rồi sau đó tận hưởng việc bị khống chế bằng cách... cố tình thua cuộc. Đây là một siêu phẩm anime khiến người xem vừa cười vừa khóc, sở hữu lượng fan cuồng nhiệt cực kỳ đông đảo đó.”
“Nãy giờ tớ chẳng thấy chi tiết nào có vẻ là sẽ gây xúc động cả.”
“À, đây còn là bộ anime cực nổi cho các bé gái, chiếu lúc tám rưỡi sáng chủ nhật hàng tuần đấy.”
“Nhật Bản ơi, mọi người vẫn ổn đấy chứ?”
“Chưa hết đâu, nó còn nổi tiếng kinh khủng ở nước ngoài, là một tác phẩm chiếm trọn trái tim của không ít người lớn nữa cơ.”
“Thế giới ơi, mọi người có làm sao không vậy!?”
Tôi vô thức trợn tròn mắt, thốt lên đầy kinh ngạc.
Nhưng ở cái nơi này, phản ứng của tôi mới chính là kẻ dị giáo. Mọi cảm xúc đều quy tụ về một hướng duy nhất. Tất cả mọi người đều để mặc bản thân cho sự phấn khích và dán mắt đầy kỳ vọng vào những vũ công đang đứng trong vòng tròn.
Cô bạn thanh mai trúc mã của tôi, người mới giây trước còn trưng ra vẻ mặt điềm tĩnh nói mấy câu như “Nơi tớ thuộc về là…”, hóa ra đã rời khỏi chỗ tôi từ đời nào để hòa vào đám đông hò hét.
Này, cái chốn thuộc về của cậu đâu rồi hả?
Cái này rốt cuộc là cái gì thế này?
Trong bầu không khí đang đạt đến mức đỉnh điểm chỉ nhờ một bài hát anime dành cho thiếu nhi, tôi chợt nhận ra mình vừa mới đây còn chìm trong sầu muộn, thật ngớ ngẩn biết bao. Nghĩ lại dáng vẻ cố tỏ ra sâu sắc khi hồi tưởng quá khứ, tôi chỉ muốn độn thổ vì xấu hổ.
Tôi biết nơi này cái nỗi gì chứ? Một thế giới kỳ lạ như thế này, tôi thề là mình chưa từng biết đến.
Với gương mặt nhăn nhó như vừa ăn phải thứ gì đó đắng ngắt, tôi lủi thủi đuổi theo sau Seira.
“Này Seira, nơi này là...”
“Đúng vậy, đây là sân khấu của Anisong Dance Battle.”
Anisong là cách gọi tắt của Anime Song, tức là những bài hát xuất hiện trong các đoạn mở đầu hoặc kết thúc của anime.
“Nó bao gồm cả nhạc nền trong phim hay ca khúc của các nhân vật nữa.”
Đừng có đọc suy nghĩ của tớ mà!!
“Bài hát Anisong được phát sẽ do DJ lựa chọn ngẫu nhiên ngay tại chỗ, và dường như chẳng ai biết bài gì sẽ vang lên cho đến tận sát giờ thi đấu. Vì vậy, các vũ công buộc phải nhảy ngẫu hứng sao cho khớp với giai điệu đó.”
“Ra là vậy.”
Nhảy ngẫu hứng là một hình thức thường thấy trong các cuộc thi vũ đạo. Các vũ công sẽ lần lượt bước vào vòng tròn và thể hiện bản thân dựa trên bài nhạc vừa phát. Việc nắm bắt nhịp điệu nhanh nhất có thể rồi xây dựng tổ hợp động tác ngay tức khắc đòi hỏi khả năng ứng biến và sức sáng tạo cực cao.
Thứ tự nhảy có lẽ vẫn chưa được quyết định. Dù trận đấu đã bắt đầu nhưng hai vũ công đối đầu vẫn đang dò xét lẫn nhau.
Ai sẽ là người khai màn? Những ánh mắt đầy toan tính cứ thế giao nhau. Với luật nhảy ngẫu hứng, có lẽ ai cũng muốn là người nhảy thứ hai. Bởi trong lúc đối thủ trình diễn, họ có thể tranh thủ cảm nhận dòng chảy của bài nhạc để lên ý tưởng cho những bước nhảy của mình.
“Bài hát này có cả lời thoại của nữ chính trước đoạn điệp khúc cuối đấy. Đó là một câu thoại kinh điển trong một phân cảnh xuất sắc, và cũng là một chi tiết ẩn ý tuyệt vời mà chỉ khi xem tập cuối cậu mới thấy ý nghĩa của nó thay đổi hoàn toàn!”
Tôi chỉ biết gật đầu tán thưởng trước lời giải thích đầy hào hứng của Seira.
Anisong Dance.
Vì là nhạc phim nên bản thân mỗi bản nhạc đều chứa đựng một câu chuyện riêng. Ý nghĩa nằm trong ca từ và cả bầu không khí của bộ anime gốc. Có lẽ khi nhảy, người ta cũng cần phải cân nhắc đến những yếu tố đó. Việc quyết định thứ tự nhảy chắc hẳn cũng là một phần chiến thuật để giành lấy đoạn nhạc mà mình tâm đắc nhất.
Không.
Suy nghĩ đến đó, tôi bỗng khựng lại. Đây là một cuộc thi nhảy mà tôi chưa từng biết đến. Chỉ vì thế mà tôi đã vô thức bị cuốn vào những phân tích chuyên môn, nhưng điều tôi nên thắc mắc lúc này lại là một chuyện khác.
“Này Seira. Cậu đưa tớ đến đây là để...”
“Tớ nghĩ lúc này cậu không cần phải suy nghĩ về những chuyện phức tạp đâu.”
Như thể đọc được tâm trí tôi, hay đúng hơn là cậu ấy vốn dĩ đã thấu rõ mọi chuyện, giọng nói của Seira đã cắt ngang những lời định nói về mấy thứ rắc rối kia.
“Lúc này, tớ chỉ muốn cậu hãy tận hưởng những bước nhảy trước mắt thôi. Giống như cái cách mà tớ đã từng đứng nhìn Ruu-kun ở sân vận động nhỏ năm ấy.”
Seira nói với vẻ mặt như đang gợi lại những ký ức xa xăm.
Tôi bỗng giật mình trước những lời ấy. Đáng lẽ tôi phải biết rõ chứ. Sự tồn tại của những người đứng xem. Những tiếng hò reo kinh ngạc, những ánh mắt phấn khích, những phản ứng hạnh phúc... tất cả những thứ đó đều là nguồn sức mạnh đối với một vũ công.
Tôi đã từng có thể khiến người xem mỉm cười.
Tôi đã từng có thể để lại điều gì đó trong trái tim họ.
Những huy chương vô hình ấy chính là nhựa sống mãnh liệt nhất đối với một người nhảy múa.
“...Cậu nói đúng. Xin lỗi nhé, tớ sai rồi.”
“Fufu, vậy thì cậu phải lại đây đứng cạnh tớ này. Đây là chỗ ngồi đặc biệt chỉ dành riêng cho Ruu-kun thôi đó.”
Trước nụ cười nửa đùa nửa thật của cậu ấy, tôi cũng chẳng còn sức mà phản kháng. Tôi đứng nép lại bên cạnh Seira và hướng tầm mắt về phía vòng tròn ánh sáng.
Dù chỉ là ngẫu nhiên, nhưng ngay khoảnh khắc đặt chân vào nơi này, tôi đã là một khán giả. Nếu đã có những vũ công đang nỗ lực nhảy hết mình trước mắt, thì việc để những suy nghĩ vẩn vơ làm xao nhãng mà không tập trung dõi theo họ thực sự là một hành động khiếm nhã.
Bất thình lình—Đoàng!! Cả hội trường nổ tung trong tiếng hò reo.
Cuối cùng, hòa cùng giai điệu Anisong, một vũ công đã bắt đầu những bước nhảy đầu tiên.
“Oa...”
Một tiếng thốt vô thức thoát ra khỏi miệng tôi.
Không phải tôi có ý định xem thường, nhưng bài hát đang phát vốn là nhạc chủ đề của một bộ anime dành cho thiếu nhi. Vì nhảy trên nền nhạc đó, nên đâu đó trong thâm tâm, tôi đã tưởng tượng với những hình ảnh về sự ngây ngô hay vụng về. Thế nhưng, thứ đang được trình diễn trước mắt tôi lại là một điệu Locking cực kỳ sắc sảo.
Lock có nghĩa là ổ khóa, một điệu nhảy đặc trưng bởi những chuyển động đang mượt mà bỗng khựng lại đột ngột như thể đang “khóa” một chiếc chìa vào ổ. Đây là một thể loại phổ biến và có bề dày lịch sử trong giới vũ đạo.
Những chuyển động của người vũ công trên vòng tròn ánh sáng kia không phải là thứ có thể học lỏm trong ngày một ngày hai. Đó là thành quả của một nền tảng vững chắc đã thấm sâu vào da thịt qua một thời gian dài rèn luyện. Nói một cách không hoa mỹ thì họ nhảy giỏi đến mức kinh ngạc.
Màn trình diễn kéo dài khoảng một phút. Sau khi đã khuấy động khán giả đến đỉnh điểm, các vũ công đổi lượt cho nhau như để tiếp nối luồng nhiệt lượng ấy. Ngay khi tôi vừa nghĩ rằng đối thủ đang chờ đợi sẽ nhảy vào vòng tròn với tâm thế sẵn sàng nhất thì...
“...Thật luôn đấy à?”
Thứ vừa được tung ra chính là Breakdancing.
Một kỹ thuật hoa mỹ mang tên Windmill, nơi vũ công xoạc rộng hai chân và xoay tròn cơ thể như một con quay bằng lưng hoặc vai trên mặt sàn.
Một điệu nhảy đầy uy lực, hoàn toàn trái ngược với bài nhạc anime nhí nhảnh. Nhịp điệu và tốc độ chắc chắn là khớp, nhưng những chuyển động mạnh mẽ đó lại mang đến một cảm giác khập khiễng đến lạ lùng so với bầu không khí của bài hát. Nói thẳng ra là nó vô lý vô cùng. Vậy mà, cái cảm giác đồng điệu với cả hội trường này là sao đây?
Sự hiểu biết của tôi bị bỏ lại phía sau. Những kiến thức thông thường mà tôi tích lũy được bấy lâu nay đã bị cảnh tượng trước mắt đánh sập hoàn toàn. Dù vậy, tôi vẫn không thể rời mắt. Tôi không tài nào dứt ra được. Thế giới xa lạ mà tôi chưa từng biết tới này mang một sức hút bí ẩn, đủ để khiến tôi vô thức nín thở.
Một vũ công nhảy Hip-hop, xử lý các chuyển động lên xuống một cách phóng khoáng và tỉ mỉ, khớp từng chút một với giai điệu thư thả.
Một người khác lại nhảy House, thực hiện những bước chân biến hóa đa dạng theo nhịp độ nhanh như những lời đọc líu lưỡi trong ca từ.
Còn người kia thì... ừm, cái này là cái gì đây? Theo sát những lời thoại xuất hiện trong bài hát, họ đang thực hiện một vở kịch nhỏ lôi kéo cả đối thủ vào cuộc. Nghe đâu đó là màn tái hiện một cảnh phim anime nhưng... cái này liệu có thực sự được gọi là nhảy không?
“Haha, tuyệt quá Ruu-kun ơi! Giống hệt đến từng chi tiết nhỏ luôn! Những người đó chắc hẳn phải yêu anime lắm!”
Seira vừa cười vừa nói, đôi mắt cậu ấy cũng lấp lánh sự thích thú. Không chỉ Seira, mà cả các vũ công, khán giả, giám khảo, MC cho đến DJ, tất cả mọi người trong hội trường này đều đang tận hưởng từ tận đáy lòng. Tôi cảm nhận được điều đó qua hơi nóng của bầu không khí đang mơn man trên da thịt.
“...À, ra là vậy.”
Cuối cùng tôi đã hiểu. Dù đó là những điệu nhảy có phần phi lý và chẳng theo một quy tắc nào, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy một sự gắn kết mãnh liệt đến thế?
Bởi ở nơi này chỉ tồn tại một thứ duy nhất: “yêu thích”.
Một sự yêu thích nồng cháy đến nghẹt thở đang tràn trề khắp nơi.
Yêu anime. Yêu vũ đạo. Yêu nhân vật này. Yêu thể loại kia.
Có rất nhiều người lớn cũng có mặt tại đây. Bản thân tôi không nghĩ ngợi gì, nhưng ít nhất tôi cũng biết rằng sở thích anime đôi khi vẫn phải nhận lấy những ánh nhìn định kiến. Vậy mà, những con người ở đây đang dốc hết sức mình để bày tỏ sự “yêu thích” đó.
Vũ công gửi gắm đam mê qua từng bước nhảy, khán giả đáp lại bằng những tràng reo hò cuồng nhiệt. Họ đang cất tiếng nói của mình theo những cách khác nhau, nhưng đều chung một nhịp đập. Ai cũng dốc hết sức vì điều mình yêu thích, không ai phủ nhận đam mê của người khác. Một thế giới như thế đang hiện hữu ngay trước mắt tôi.
“...Rực rỡ quá.”
Tôi vô thức thốt lên những lời đó.
Trước mắt tôi là một bầu trời đêm đầy sao, ngập tràn những tia sáng lung linh. Nụ cười của từng người nơi đây tựa như những vì sao đang tỏa sáng, khiến tôi phải khẽ nheo mắt vì chói lòa.
Một thế giới được dệt nên từ niềm yêu thích của biết bao con người. Đẹp đẽ, rực sáng, ngầu đến mức đáng ghen tị. Và tôi chẳng thể nào kìm lại được nhịp tim đang rộn ràng trong lồng ngực.
Không cần suy nghĩ về những điều vô nghĩa. Chỉ cần dốc hết tâm sức cho những gì mình muốn làm. Điều đó thực sự giống như...
“Giống như Ruu-kun của những ngày ấy, đúng không?”
Seira đang nhìn tôi. Ánh mắt ấy thật dịu dàng, ấm áp và đượm chút hoài niệm. Tôi mơ hồ nhìn thấy hình bóng của Seira thuở nhỏ, người đã từng say sưa dõi theo điệu nhảy của tôi năm nào.
“Này Seira.”
“Gì thế?”
“Cậu biết bao nhiêu điều về tớ rồi?”
“Nếu là về Ruu-kun á, tớ biết tất tần tật. Chiều cao cân nặng này, tính cách sở thích này, dĩ nhiên là cả đam mê và sở trường nữa, và thậm chí tớ còn biết cậu hơi bị để tâm đến cái nốt ruồi ở mông của mình đấy.”
“Này, sao cậu lại biết cái cuối hả?”
Không lẽ cậu nhìn trộm sao? Cậu nhìn trộm tớ tắm hay gì à?
“Và tớ còn biết cả việc... Ruu-kun đang khao khát được nhảy lại một lần nữa.”
“......”
Chết tiệt thật...
Chắc chắn mọi chuyện đều nằm trong tính toán của Seira, và tôi đang hoàn toàn bị cậu ấy dắt mũi. Tôi nhận thức rõ điều đó hơn bao giờ hết.
“Tớ cứ ngỡ cậu là kiểu người sống cho hiện tại, hay nói đúng hơn, tớ không nghĩ cậu là kiểu người hay lo xa hay tính toán trước sau nhiều đến thế.”
“Fufu, con gái là sinh vật có thể trở nên kiên cường và đầy toan tính đến vô hạn vì ham muốn của chính mình mà.”
Đôi mắt Seira trong vắt và tỏa sáng không điểm dừng. Chắc chắn cậu ấy cũng là một trong những ngôi sao đang tô điểm cho thế giới tươi đẹp này.
Và giờ đây, bằng thứ ánh sáng ấy, cậu ấy đang cố gắng dẫn lối cho một kẻ đang lạc bước dưới bầu trời đêm tăm tối. Dẫn lối cho người bạn thuở nhỏ đang dối lòng, người đã từ bỏ vũ đạo nhưng lại chẳng thể lừa dối nổi trái tim mình.
“Nếu là ở đây, tớ tin rằng cậu sẽ chẳng cần phải che giấu cảm xúc của mình thêm nữa đâu, Ruu-kun.”
...Phải rồi, có lẽ là như vậy.
Tại nơi này, nơi mà ai nấy đều dốc hết sức mình cho những gì họ muốn, có lẽ tôi cũng có thể trở lại là chính mình của ngày xưa. Chẳng cần bận tâm đến ánh nhìn của người đời hay sự đánh giá của bất kỳ ai, chẳng còn chút do dự nào trước bất kỳ điều gì, tôi muốn trở về là mình của những ngày tháng ấy, kẻ yêu việc nhảy múa bằng một tâm hồn thuần khiết nhất.
Giai điệu đang vang vọng khắp hội trường bỗng chốc thay đổi.
Một bài hát thật quen thuộc. Tôi khơi gợi lại nhịp điệu và tiết tấu của nó từ sâu trong ký ức. Đó là bài nhạc mở đầu của bộ anime đầu tiên mà tôi từng xem cùng Seira, mang tên “Confedate Stellarball”.
“Ôi không, đây là khoảng thời gian nghỉ giải lao trước khi bước vào vòng bán kết, nhưng vũ công dự kiến biểu diễn lúc này lại vắng mặt do đột ngột bị sốt rồi!”
Thông báo của anh chàng MC vang lên đúng vào thời điểm như thể đã được sắp đặt từ trước. Theo quy định của giải đấu này, sẽ có một màn trình diễn của vũ công khách mời được chỉ định sẵn diễn ra trong lúc chờ đợi giữa các trận đấu. Và điều vừa được thông báo chính là sự cố bất ngờ khi vũ công đó không thể đến tham gia.
“Vì vậy, nếu mọi người không phiền, có ai muốn nhảy vào tham gia ngẫu hứng không nào!”
Tôi cảm nhận rõ luồng nhiệt lượng trong tim mình đang âm ỉ sục sôi. Nếu là bài hát này... Nếu là giai điệu từ bộ anime mà tôi đã xem cùng Seira, tôi hiểu nó hơn ai hết. Có lẽ tôi có thể nhảy được.
Không, tôi thực sự muốn nhảy. Trước cảm xúc mãnh liệt này, tôi chẳng cần đến bất kỳ sự đảm bảo vô nghĩa nào nữa. Chắc chắn rằng, với một điệu nhảy sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, sự sắc sảo hay những bước chân sẽ trở nên hỗn loạn và lỗi nhịp mà thôi. Thế nhưng, có lẽ ở nơi này, chẳng cần phải lo lắng về điều đó làm gì.
Thứ cần thiết duy nhất chỉ là cảm xúc yêu thích mà thôi. Nhảy múa, anime, bất cứ điều gì cũng được. Miễn là ta có khao khát muốn bày tỏ niềm đam mê từ tận sâu thẳm tâm hồn. Chắc chắn nơi này sẽ chấp nhận và vỗ về toàn bộ con người tôi.
“Ruu-kun.”
Đi đi.
Một cú đẩy nhẹ nhàng từ sau lưng truyền đến.
Chẳng hề kháng cự, cứ thế thuận theo dòng chảy, tôi lao mình vào vòng tròn ánh sáng như thể đang vấp ngã. Một cảm giác thật hoài niệm. Trước những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, sự phấn khích trào dâng từ tận đáy lòng.
“......Phù.”
Chẳng biết từ bao giờ, cơ thể tôi đã bắt nhịp được với giai điệu. Đôi chân tôi bắt đầu thực hiện những bước nhảy nhỏ. Vụng về, như thể đang kiểm chứng một điều gì đó, những chuyển động thật lóng ngóng, nhưng trái tim tôi thì đang reo vang hơn bao giờ hết.
Phải rồi, mình đang thực sự được nhảy múa.
“...Haha.”
Từng chuyển động của tôi cứ thế lớn dần lên, rộng mở hơn. Tôi có thể cảm nhận rõ rệt sự hân hoan đang lan tỏa khắp cơ thể sau một quãng thời gian dài đằng đẵng bị kìm nén. Giống như một thứ gì đó vốn bị giam cầm bấy lâu nay cuối cùng cũng tìm thấy tự do và bắt đầu lao ra ngoài.
Tư duy của tôi bắt đầu tăng tốc. Một điệu nhảy ngẫu hứng không hề có sự chuẩn bị trước, tôi xây dựng những tổ hợp động tác bằng chính phần bản năng mà cơ thể này còn ghi nhớ. Hơi thở trở nên dồn dập. Lượng oxy dường như là không đủ. Nhưng ngay cả cái cảm giác ngạt thở này, lúc này đây cũng thật đáng quý biết bao. Bởi đây chính là điều mà tôi đã không ngừng khao khát bấy lâu nay.
“...Haha, hahaha!”
Hơi nóng lan tỏa khắp không gian. Như thể muốn sẻ chia ngọn lửa rực cháy trong tim vốn không thể kìm giữ thêm được nữa, cả hội trường bùng nổ theo từng bước nhảy của tôi. Những đợt sóng âm thanh ấy khiến tôi cảm thấy hạnh phúc đến mức không thể kiềm chế nổi.
Nhảy múa chính là một cách để biểu đạt. Thứ nhiệt lượng đang lan tỏa khắp hội trường này, từng tiếng hò reo kia, chính là minh chứng cho thấy những cảm xúc của tôi đã được bộc phát ra bên ngoài và chạm đến trái tim của một ai đó.
...À, chết tiệt thật, vui quá. Thực sự rất vui.
Tôi cảm thấy như khoảng thời gian vốn đã ngừng trệ bấy lâu cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động. Tôi cảm thấy như mình cuối cùng đã có thể bước tiếp bằng đôi chân từng chọn cách dừng lại.
“...Haha, hahaha, hahahahahaha!”
Hòa cùng sự phấn khích của bài hát, điệu nhảy của tôi cũng trở nên phóng khoáng, tận dụng hết toàn bộ vòng tròn sân khấu. Và ngay giữa khoảnh khắc ấy. Tôi cảm thấy như mình đã chạm mắt với Seira đang mỉm cười thật dịu dàng. Tôi thấy rất hạnh phúc. Dù rằng tôi đã không thể giữ trọn lời hứa năm xưa, nhưng tôi cảm nhận được rằng, bằng một hình thức khác, lần này tôi chắc chắn đã có thể bảo vệ được nụ cười của Seira.
“Kia chẳng lẽ là RuTo sao?”
“—Ặc .”
Một tiếng rạn vỡ vang lên. Có một vết nứt vừa xẻ dọc trái tim tôi.
Hơi thở nghẹn lại.
Bước chân khựng lại.
Điệu nhảy cũng dừng lại ngay tức khắc.
Một luồng nhiệt nóng rực như thiêu như đốt tấn công toàn bộ cơ thể, như thể máu trong huyết quản đang sôi sục lên. Đôi chân vốn đang thanh thoát bỗng chốc trở nên nặng nề như bị treo bởi những khối chì ngàn cân.
“Hử? RuTo là ai thế?”
“Một vũ công nổi tiếng đấy, cậu không biết sao? Finalist của JDC (Junior Dance Cup) năm ngoái. Nói cách khác, là một trong những vũ công hàng đầu của thế hệ học sinh trung học.”
“À, tớ biết rồi. Cậu ta từng rất nổi tiếng với những bài nhảy đôi Hip-hop phải không? Bạn nhảy của cậu ta là Nowawa đúng chứ?”
Đầu óc tôi trở nên mụ mị như thể bị cắt đứt nguồn cung cấp oxy. Những tiếng xì xào kia, dù chỉ là những lời tán gẫu vô thưởng vô phạt không hề có ác ý, nhưng chúng đang từ từ bóp nghẹt trái tim tôi.
Vì tôi đột ngột ngừng nhảy nên một sự xôn xao bắt đầu lan rộng khắp khán giả. Trong đám đông đó, tôi thấy bóng dáng của Seira đang lo lắng dõi theo mình.
...Phải rồi, phải nhảy tiếp thôi.
Tôi gồng mình ra lệnh cho cơ thể đã cứng đờ. Như thể đang gào thét, tôi van nài chính đôi chân của mình. Tôi cảm thấy mình cuối cùng đã có thể tiến về phía trước. Tôi cảm thấy mình có thể rũ bỏ được quá khứ. Vậy nên làm ơn, làm ơn hãy cử động đi. Tôi không muốn... làm cho Seira phải buồn thêm một lần nào nữa.
“Hả, nhưng tớ có nghe phong phanh một tin đồn thế này...”
Dù vậy, những tiếng nói ấy vẫn lọt vào tai tôi. Cái quá khứ mà tôi muốn bỏ lại phía sau cứ mãi bám lấy chân tôi và không chịu buông tha. Tôi nhìn thấy một ảo ảnh. Ngay trước mắt tôi chính là cái tôi của ngày xưa với đôi mắt tối sầm, kẻ đã từ bỏ cả ước mơ lẫn lời hứa.
Mày nghĩ mày có thể chạy thoát sao?
Nó vỗ nhẹ lên vai tôi, phả vào tai tôi những luồng hơi lạnh lẽo cùng tiếng cười nhạo báng.
Mày đã phản bội cộng sự, chạy trốn khỏi trách nhiệm, và thậm chí còn chẳng buồn đối mặt với những khó khăn trước mắt. Mày nghĩ một kẻ như mày có thể quay trở lại cái thế giới tràn ngập ánh sáng này sao?
Những lời chỉ trích đầy khinh miệt từ chính bản thân trong quá khứ đang khoét sâu vào trái tim tôi hiện tại.
...Đừng có đùa giỡn với tôi.
Mình đã nghĩ bản thân cùng cũng có thể bước tiếp, mình đã nghĩ bản thân cuối cùng cũng có thể tiến lên một bước rồi mà.
...Chẳng lẽ một kẻ như mình thậm chí còn không được phép mơ tưởng đến điều đó sao?
“Nếu tớ nhớ không lầm thì RuTo đã mắc một sai lầm khủng khiếp tại chung kết JDC và từ bỏ việc nhảy múa ngay sau đó luôn...”
Một tiếng gãy gọn vang lên.
Có thứ gì đó vừa đổ vỡ bên trong tôi.
Tôi đã nghe thấy âm thanh đó.
Ý thức bắt đầu rời xa.
Tôi không thể đứng vững được nữa.
Như thể bị một cơn thiếu máu hành hạ, tôi gục ngã ngay tại chỗ.
“Ruu-kun!?”
Ngay trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy chính là gương mặt của cô bạn thuở nhỏ đang gọi tên tôi bằng một giọng nói như sắp bật khóc đến nơi.
Vòng xoáy ký ức bắt đầu đảo ngược. Nói cách khác, tôi đang mơ về quá khứ. Một ngày đặc biệt đối với tôi, một quá khứ mà tôi tuyệt đối không bao giờ có thể lãng quên kể từ giờ phút này. Cái ngày mà tôi từng nghĩ mình có thể chạm tay tới ước mơ, và cũng là cái ngày mà tôi đã đánh mất một lời hứa vô giá.
Chung kết JDC.
Giải đấu quyết định ngôi vị quán quân Hip-hop dance cấp trung học toàn Nhật Bản. Nơi mà người chiến thắng sẽ giành được tấm vé tham dự giải đấu thế giới tổ chức tại New York.
Đúng vậy, là New York.
Tôi nghĩ về cô bạn thuở nhỏ đang chờ mình ở một quốc gia xa xôi bên kia đại dương. Nếu tôi thật sự đến gặp cậu ấy, cậu ấy sẽ lộ ra vẻ mặt như thế nào nhỉ? Có lẽ ban đầu sẽ rất ngạc nhiên, rồi sau đó là một nụ cười thoáng chút ngán ngẩm.
Cậu ấy hẳn sẽ bật cười trước sự ngây ngô của cậu bạn năm xưa, kẻ đã ôm khư khư lời hứa thời thơ ấu suốt từng ấy năm và cuối cùng cũng thực hiện nó. Và khi mọi chuyện đã xong xuôi, cậu ấy sẽ lại mỉm cười hồn nhiên như những ngày xưa cũ.
Tôi có thể dễ dàng vẽ ra viễn cảnh ấy trong đầu. Nếu thật sự được gặp lại, chúng tôi nên làm gì nhỉ? Có biết bao điều tôi muốn nói, cũng có biết bao điều tôi muốn cùng cậu ấy thực hiện.
Trước hết… phải rồi, tôi sẽ kể cho cậu ấy nghe về Noha.
Noha là bạn nhảy của tôi, một người bạn thân thiết không gì thay thế được, người đã cùng tôi nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi. Tôi có linh cảm rằng Seira và Noha nhất định sẽ hợp nhau. Cái tính cách thẳng thắn, luôn bộc lộ cảm xúc một cách không chút vòng vo của Noha hẳn sẽ bắt nhịp được với Seira, người mang trong mình một hoàn cảnh hơi đặc biệt.
“Này, Ruto.”
Có lẽ vì tôi mải chìm trong những tưởng tượng ấy nên mới bị gọi giật lại như thế.
“Cái bản mặt đó của cậu trông tởm thật sự luôn ấy.”
“Ít ra cũng nên lựa lời một chút chứ.”
Tôi chỉ biết cười gượng trước lời nhận xét thẳng tưng như một cú đấm trực diện từ Noha. Đó là cuộc trò chuyện diễn ra trong phòng chờ, mười phút trước khi trận chung kết bắt đầu.
Mọi chuyện khởi đầu chỉ từ một sai sót nhỏ đến mức tưởng như không đáng kể.
Bước chân của Noha lệch đi vài phần mười giây, một độ chênh tinh vi đến mức người bình thường khó lòng nhận ra.
Nhưng tôi thì khác.
Tôi đã cùng cậu ấy nhảy hàng trăm, hàng ngàn lần, nên hiểu rõ từng nhịp thở, từng chuyển động hơn bất kỳ ai. Có lẽ chính Noha cũng nhận ra. Và cả những giám khảo đang chấm điểm chúng tôi nữa.
Soạt… soạt… những nét bút lướt trên bảng điểm vang lên giữa không gian căng thẳng.
Những ánh mắt soi xét.
Những cái gật đầu khó đoán.
Không biết vì áp lực từ hàng ghế giám khảo hay bởi bầu không khí nặng nề của sân khấu lớn đang bủa vây, mà sự chệch nhịp trong bước chân của Noha dần dần rõ rệt hơn, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Tôi nghe thấy hơi thở cậu ấy bắt đầu gấp gáp. Gương mặt cũng dần cứng lại. Qua từng động tác, tôi cảm nhận được sự căng thẳng đang cuộn lên trong Noha, sự xáo trộn nơi lồng ngực và cả nỗi nôn nóng muốn sửa chữa sai lầm ấy, rõ ràng như thể tôi đang nắm nó trong lòng bàn tay.
Tôi đã nghĩ mình phải giúp đỡ bạn nhảy của mình. Tôi đã nghĩ cứ đà này chúng tôi sẽ đánh mất chức vô địch mất. Thế là tôi đã thực hiện những bước nhảy lớn hơn để khỏa lấp đi sai lầm của Noha.
Những cú vung tay mạnh bạo, những nhịp nhún người sâu và dứt khoát. Tôi cố tình đẩy mọi thứ lên một mức cường điệu, hào nhoáng hơn bình thường để kéo sự chú ý của ban giám khảo về phía mình. Những động tác mà chúng tôi chưa từng thực hiện lúc tập luyện. Nói cách khác, đó chính là tùy hứng.
Và kết quả thì thật rõ ràng.
Đoàng, rầm.
Va chạm với một Noha vốn không thể ứng biến kịp trước những chuyển động bất ngờ ấy, cả hai chúng tôi ngã nhào trên sân khấu. Cụm từ "lòng lạnh toát" chắc hẳn là để chỉ cảm giác này.
Trước ánh mắt của ban giám khảo, trước ánh nhìn của toàn bộ khán giả đến xem giải đấu, chúng tôi đã đứng hình. Một sai lầm sơ đẳng không thể tin nổi lại xảy ra ngay trên sân khấu quyết định ngôi vị số một Nhật Bản.
Tôi nhìn thấy những sắc màu thất vọng. Tôi nghe thấy những tiếng thở dài. Tôi nghe thấy cả tiếng trái tim mình như thể sắp nổ tung. Sau đó chuyện gì đã xảy ra, tôi thực sự chẳng thể nhớ rõ. Chỉ biết rằng khi nhận ra, cả hai đã trở về phòng chờ với gương mặt trắng bệch như những cái xác không hồn.
Lẽ dĩ nhiên, thứ hạng của chúng tôi là thấp nhất trong số các cặp đôi lọt vào chung kết.
“Tớ xin lỗi... Ruto, tớ xin lỗi...”
Noha vừa khóc vừa xin lỗi.
Tôi không hề muốn cậu ấy phải xin lỗi chút nào. Chúng tôi là cộng sự, thành công hay thất bại đều là của cả hai, tuyệt đối không có chuyện ai đúng ai sai ở đây cả... Đáng lẽ ra phải là như vậy, thế mà Noha cứ khóc mãi không thôi. Cậu ấy cứ khóc và không ngừng xin lỗi.
Chẳng biết từ bao giờ, tôi cũng đã òa khóc cùng cậu ấy khi cả hai ôm chầm lấy nhau.
“Xin lỗi Noha, xin lỗi cậu... là do tớ đã tự ý làm theo ý mình...”
“Xin lỗi Ruto... vì tớ... vì tớ đã phạm sai lầm...”
Chúng tôi cứ thế khóc. Vừa gọi tên nhau như để vỗ về một điều gì đó. Cho đến khi nước mắt cạn khô, chúng tôi vẫn cứ khóc.
“Phạm sai lầm như thế này trong trận chung kết thì thật không thể tin nổi. Mất hứng quá.”
Trên tin tức người ta vẫn thường nói rằng nhờ có internet mà thế giới đã trở nên gần gũi hơn. Rằng trên mạng xã hội, chúng ta có thể dễ dàng kết nối với những người ở xa, chia sẻ cảm xúc và ý kiến về mọi thứ từ thể thao đến giải trí với cả những người mà ta chưa từng biết mặt.
“...Đừng có đùa giỡn nữa, chết tiệt.”
Trong căn phòng tối om không một ánh đèn, tôi nằm dài trên giường và dán mắt vào màn hình điện thoại. Những dòng chữ cứ thế lướt qua. Những cảm nhận về JDC được gắn kèm các hashtag. Tôi không thể tin nổi mỗi một dòng chữ đó đều là lời nói của một con người thực thụ.
“Gọi một thứ như thế này là finalist thì thật nực cười. Đến tôi còn chẳng mắc lỗi như vậy nữa là.”
“Thất vọng tràn trề. Hèn gì người ta cứ bảo vũ đạo Nhật Bản trình độ thấp.”
“Rõ ràng là thiếu tập luyện. Sao họ không nỗ lực nhiều hơn chứ?”
“Tôi đã cổ vũ cho họ dữ lắm luôn ấy, Nowawa trông cũng đáng yêu nữa. Nhưng bị cho xem một màn trình diễn như thế này thì đúng là tụt cảm xúc. Cảm giác bị phản bội là thế này đây.”
Ruột gan tôi sôi sục trước vô vàn những lời chỉ trích được thốt ra như thể đó là đặc quyền hiển nhiên của họ.
Cái gì mà kết nối với thế giới? Cái gì mà chia sẻ cảm xúc và ý kiến chứ?
Chỉ là từ một nơi ẩn nấp, không thèm lộ mặt hay nêu tên, rồi đơn phương ném đá người khác mà thôi. Chẳng hề biết gì về chúng tôi, họ cứ thế thêu dệt nên những lời đồn đoán và vung những lưỡi đao ngôn từ theo ý thích. Tôi không thể tin được lại có những kẻ coi việc đó là chuyện bình thường.
“...Mình... mình thì sao cũng được, nhưng...”
Đừng nói gì về Noha nữa. Tôi xin các người, dừng lại đi. Không phải là thiếu tập luyện đâu. Noha đã nỗ lực rất nhiều. Cậu ấy luôn luôn cũng nỗ lực hết mình. Bắt đầu nhảy từ hồi trung học, lúc đầu cậu ấy chẳng biết nhảy gì cả, nhưng tuyệt đối không bao giờ bỏ cuộc. Cậu ấy luôn đến sớm hơn bất kỳ ai để tập luyện, và ra về muộn hơn tất cả mọi người mỗi ngày.
Đó là lý do tại sao cậu ấy đã hạnh phúc đến thế khi lọt vào vòng chung kết. Một Noha vốn mạnh mẽ và chẳng bao giờ để lộ sự yếu đuối, vậy mà lúc đó đã rơi nước mắt vì vui sướng.
Vậy nên... Vậy nên, này... làm ơn đi. Dù các người chưa từng chứng kiến sự nỗ lực của cậu ấy, thì cũng xin đừng nói những lời ích kỷ như vậy nữa.
“Thực ra, không phải Nowawa mới là người tệ nhất sao?”
“Chuẩn rồi. Nowawa bị chệch nhịp trước là khởi nguồn cho mọi sai lầm mà.”
“—Chậc.”
Tôi phải bảo vệ cậu ấy, tôi đã nghĩ như vậy. Trước những lời lẽ đầy ác ý này, trước cái đống rác rưởi vô nghĩa này, tôi nghĩ mình phải bảo vệ Noha bằng mọi giá.
Sử dụng tài khoản mạng xã hội mang nghệ danh “RuTo” của mình, tôi gõ những dòng chữ để hướng mũi dùi chỉ trích về phía bản thân.
Gửi.
“Tất cả là lỗi của tôi. Tôi sẽ từ bỏ vũ đạo.”
Dòng trạng thái nhanh chóng lan truyền. Trong những lượt phản hồi, ngoài những lời chỉ trích, cũng có những tiếng nói lo lắng cho tôi, nhưng tôi chọn cách phớt lờ tất cả. Ngoảnh mặt làm ngơ trước mọi thứ, trốn chạy khỏi thực tại trước mắt. Từ bỏ việc đối mặt với nó, tôi lặng lẽ khóc trong khi dùng cánh tay che đi đôi mắt của mình.
“...Chết tiệt.”
Một lời lẩm bẩm chẳng thể tới tai ai tan biến vào bóng tối của căn phòng. Cảm giác như có một cái hố sâu vừa bị khoét ra trong tim tôi. Một sự mất mát dữ dội bủa vây toàn bộ cơ thể. Dù chẳng muốn nghĩ về bất cứ điều gì, nhưng trong đầu tôi, một cách vô thức lại nghĩ về điều đó.
Mình đã không thể giữ trọn lời hứa...
Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi mơ hồ thấy hình bóng của cô bạn ở phương xa đang khóc giữa màn đêm u tối kia.
“...Xin lỗi cậu, Seira.”
Chắc chắn là một lần nữa, cũng giống như lúc ấy, tôi đã muốn dùng điệu nhảy của mình để khiến cậu ấy mỉm cười. Nhưng mà, dù cho là như vậy. Giấc mơ dịu dàng được vẽ ra trong đầu tôi chẳng bao giờ chạm tới được tương lai.
Ngay khoảnh khắc ấy... Tất thảy đều vỡ vụn thành từng mảnh, như thể ta vừa bước chân lên một lớp băng mỏng manh vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Giai điệu uptempo là giai điệu có nhịp độ nhanh, sôi động và giàu năng lượng. Breakdance là một hình thức khiêu vũ tràn đầy năng lượng, được người Mỹ gốc Phi và người Latinh sáng tạo và phổ biến, bao gồm các động tác chân cách điệu và các động tác thể thao như xoay người về phía sau hoặc xoay đầu. House dance là một điệu nhảy đường phố tự do và điệu nhảy xã giao có nguồn gốc từ bối cảnh âm nhạc house ngầm của Chicago và New York. Finalist" là danh từ chỉ người tham gia vào vòng cuối cùng của một cuộc thi hoặc giải thưởng.