Cô bạn thời thơ ấu vừa đáng yêu vừa phiền phức từ Mỹ trở về hôm nay lại tiếp tục bắt tôi nhảy.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Tập 01 <<Đang tiến hành>> - Chương 4.2: Những vì sao xa xôi, nhưng cũng thật gần kề

Chương 4.2: Những vì sao xa xôi, nhưng cũng thật gần kề

Trans: Hagghh

Edit: Ph4ng:3

---

Kỳ nghỉ hè đang dần đi đến hồi kết, và dường như để níu giữ chút dư vị cuối cùng, Seira bắt đầu rủ tôi đi chơi với tần suất dày đặc hơn. Cứ như thể cậu ấy đang cố gắng bồi đắp thêm dù chỉ là một mẩu ký ức nhỏ nhoi về những ngày tháng ở Nhật Bản này vậy.

“Ruu-kun này, cậu có muốn thử một lần làm thiếu nữ ma pháp không?”

“Này, nhìn lại giới tính của tớ giùm cái.”

Tôi cùng Seira đến tham gia buổi triển lãm có tên “Triển lãm Thiếu nữ Ma pháp”. Vẫn như mọi khi, cậu ấy chẳng ngần ngại tuôn ra mấy lời ngớ ngẩn. Đây là một sự kiện có thời hạn, trưng bày các tư liệu sản xuất và tranh minh họa của một bộ anime dành cho thiếu nữ mà đến cả một kẻ ngoại đạo như tôi cũng từng nghe danh.

Đi theo lộ trình định sẵn, chủ đề của buổi triển lãm là dẫn dắt người xem cùng bước lại trên hành trình mà các thiếu nữ ma pháp đã đi qua từ trước đến nay.

“Ôi nhìn kìa, đây chẳng phải là trang phục của Ism Brodia sao? Series Brodia lấy chủ đề về những ‘điều ước’, và trong số các thiếu nữ ma pháp ấy, cô gái này chính là thần tượng số một của tớ đấy.”

“Tớ biết rồi, vì tớ đã bị cậu ép xem trọn bộ không sót tập nào còn gì.”

Tổng cộng 126 tập. Vị chi là 42 giờ đồng hồ cuộc đời tôi đã trôi qua trước màn hình cùng cậu ấy.

“Ruu-kun có biết không? Nền tảng của tác phẩm này chính là khao khát muốn lật đổ những định kiến xưa cũ. Chủ đề khởi nguồn là ‘Ngay cả con gái cũng có thể chiến đấu, cũng có thể biến hình’. Những điều vốn đã trở nên hiển nhiên bây giờ, hóa ra lại là một đề tài cực kỳ táo bạo vào thời điểm bộ anime này lần đầu phát sóng đấy.”

“Hừm, bất ngờ thật đấy. Tớ cứ tưởng việc con gái chiến đấu trong anime là chuyện thường tình như ở huyện rồi chứ.”

“Lật đổ một định kiến vốn đã ăn sâu vào tiềm thức. Nói ra thì dễ, nhưng chắc chắn việc đó đòi hỏi một lòng can đảm phi thường. Có lẽ vì thế mà những thiếu nữ ma pháp xuất hiện trong tác phẩm này mới cuốn hút đến vậy.”

Vừa nói, Seira vừa chăm chú ngắm nhìn bộ trang phục màu vàng được lồng kính trang trọng trong tủ trưng bày.

“Trong thế giới manga và anime, những người bạn thanh mai trúc mã mang mối tình đơn phương thường sẽ nhận lấy kết cục thất bại ở đoạn cuối. Nhưng Ism Brodia thì khác. Cô gái ấy đã nhất mực hướng về người mình yêu cho đến tận phút cuối cùng, thậm chí sẵn sàng vứt bỏ cả ma pháp để có thể chạm tay vào hạnh phúc.”

“...Seira?”

“Thật sự tuyệt vời. Những câu chuyện ấy luôn tiếp thêm sức mạnh cho tớ mỗi khi bản thân cảm thấy lạc lối.”

Seira khẽ lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình. Cậu ấy không hề có những cử chỉ cường điệu hay lên tông giọng nhấn mạnh, vậy mà chẳng hiểu sao, những lời nói ấy cứ đọng mãi trong tâm trí tôi.

“Ruu-kun biết không, tớ lớn lên cùng những bộ anime thiếu nữ của Nhật Bản đấy. Vì thế nên tớ luôn coi những thất bại nhỏ bé hay những xích mích với bạn bè giống như những loại gia vị để khiến cho câu chuyện trở nên thú vị hơn thôi.”

“...Câu chuyện nào cơ?”

“Tớ hy vọng đó sẽ là câu chuyện của riêng cậu. Hoặc nếu được, có lẽ là câu chuyện của cả hai chúng ta?”

Seira khẽ mỉm cười, nhưng cậu ấy cũng chẳng có ý định đào sâu thêm vào chủ đề đó nữa.

“Xin lỗi nhé vì tớ cứ nói mấy lời kỳ quặc. Còn bây giờ, chúng ta hãy tận hưởng tiếp buổi hẹn hò này chứ?”

“...Không, đây đâu phải là hẹn hò đâu đúng không?”

“Fufu, một buổi hẹn hò không nhất thiết phải làm những việc cụ thể thì mới được gọi là hẹn hò đâu. Chỉ cần đôi ta đang thực sự tận hưởng chuyến đi này cùng nhau, thì cứ mặc định gọi đó là một buổi hẹn hò đi.”

“Cái triết lý kiểu gì vậy trời?”

“Nếu cậu vẫn chưa chịu chấp nhận, vậy thì chúng mình thử làm điều gì đó ‘đậm chất hẹn hò’ hơn chút nhé? Cũng sắp đến trưa rồi và tớ bắt đầu thấy đói bụng rồi đây. Kiếm quán nào đó vào ăn thôi nhỉ?”

“...Rồi rồi, tùy cậu tất.”

Tôi đáp lại những lời đối đáp quen thuộc của hai đứa bằng một giọng điệu có phần ngao ngán.

…Không, không đúng. Không thể cứ mãi “như mọi khi” được nữa.

Viện cớ, lấp liếm, dựa dẫm vào lòng tốt của người khác, rồi lại trốn tránh thực tại. Đã đến lúc tôi phải chấm dứt cái thái độ hèn nhát đó rồi.

“...Mình không thể cứ lấp lửng mãi thế này được.”

Tôi khẽ lẩm bẩm để Seira không nghe thấy, rồi tự mình nuốt ngược những lời yếu lòng vào trong. Cái giấc mộng hão huyền về việc “bên nhau mãi mãi” vốn chẳng thể kéo dài, những ký ức và trải nghiệm từ thời thơ ấu đã dạy cho tôi điều đó.

Trong lúc Seira còn ở Nhật Bản, tôi cũng phải đưa ra một câu trả lời cho chính mình. Không, thực ra tôi đã có câu trả lời từ lâu rồi, thứ duy nhất còn thiếu lúc này chỉ là lòng can đảm để bước tiếp mà thôi.

“Được rồi, vào đây đi!”

Rời khỏi khu vực sự kiện, Seira chọn một quán ăn Trung Hoa. Đó là kiểu quán ưu tiên sự thoải mái hơn là không gian lãng mạn, một cửa hàng có vẻ ngoài đúng kiểu “được lòng dân địa phương”. Tôi khá bất ngờ trước lựa chọn này.

“Cậu bảo là đi chơi kiểu hẹn hò, nên tớ cứ ngỡ phải là mấy quán cà phê sang chảnh hay gì đó chứ...”

“Hì hì, con gái đi một mình vào mấy quán thế này ngại lắm, nên tớ định sẽ tận hưởng cho bằng hết trong lúc có Ruu-kun đi cùng đây.”

Chà, bất ngờ thật đấy. Hóa ra Seira cũng có những lúc thấy e dè như vậy sao.

Sau khi nói với nhân viên là có hai người, chúng tôi được dẫn đến dãy ghế ngồi ngay quầy phục vụ. Kiểu sắp xếp chỗ ngồi khiến bờ vai của Seira thi thoảng lại khẽ chạm vào tôi, làm tôi có chút để ý về khoảng cách quá đỗi gần gũi này.

Cả tôi và Seira đều gọi món mì Tantanmen, vốn là món tủ của quán. Tôi chọn độ cay “Bình thường”, còn Seira lại mạnh dạn chọn mức “Vừa”. Không hẳn là tôi không ăn được cay, nhưng cũng chẳng phải là giỏi giang gì cho lắm.

Chẳng mấy chốc, nhân viên đã bưng ra hai bát mì với những sợi mì sóng sánh trong làn nước súp đỏ rực cay nồng, bên trên là thịt băm và trứng đánh tơi. Làn khói nghi ngút bốc lên mang theo sự kích thích của vị cay và mùi tỏi nồng đượm.

Tôi vốn không có ấn tượng gì về việc cho trứng đánh vào mì Tantanmen, nhưng nghe đâu đây là cách biến tấu mang đậm phong cách ẩm thực địa phương.

“Oa, nhìn ngon chưa kìa!”

Đôi mắt Seira sáng rực lên, cậu ấy liền dùng dây thun buộc gọn mái tóc mình lại. Vì vị trí ngồi, phần gáy trắng ngần của Seira lọt thỏm vào tầm mắt, khiến lồng ngực tôi bỗng hẫng đi một nhịp.

“Ơ kìa Ruu-kun, không lẽ phần gáy của tớ làm cậu xao xuyến rồi à?”

“Làm gì có. Chỉ là nhìn trúng một giây thôi.”

“Hì hì, đúng rồi, mấy cái tình tiết sến súa đó hiếm khi... ơ, nhìn trúng á, hả?”

Tôi mặc kệ Seira đang ngẩn ngơ nhìn mình tới hai, ba lần với vẻ mặt không tin nổi. Tôi tách đôi đũa tre, chắp tay nói “Itadakimasu” rồi bắt đầu xì xụp ăn.

Cay thật...

Vị cay xộc lên nhưng ngay sau đó là vị ngọt đậm đà của súp. Có lẽ nhờ lớp trứng đánh mềm mại quyện vào sợi mì mà dù hương vị có phần kích thích, cảm giác để lại vẫn rất êm dịu.

Nhìn sang bên cạnh, Seira dù sống ở Mỹ đã lâu nhưng vẫn nhớ rất rõ cách dùng đũa. Cậu ấy gắp mì lên, vừa thổi phù phù vừa ăn một cách ngon lành.

Chẳng biết nữa, hay tại đầu óc tôi đen tối quá, mà sao tôi cứ thấy xốn xang trước hình ảnh một cô gái buộc tóc cao đang mải mê ăn mì như thế nhỉ?

“Ngon thật đấy, Seira.”

“Ừ, ngon cực luôn. Ngon thật nhưng mà...”

Seira vừa nuốt xong sợi mì trơn tuột đã vội vàng vớ lấy cốc nước rồi uống sạch sành sanh. Cậu ấy lè cái lưỡi đang tê rần ra, bờ vai khẽ run rẩy.

“Ca-, cay quá đi mất~! Làm ơn đi Ruu-kun, đổi bát của cậu cho tớ với!”

“Cậu bị ngốc à?”

Vừa ngán ngẩm nhìn cô bạn thanh mai trúc mã đang phải trả giá cho sự cố chấp của chính mình, tôi vừa miễn cưỡng đổi bát mì cho cậu ấy. Bỏ dở đồ ăn thì thật bất lịch sự với quán, nhất là vào giờ cao điểm khi thực khách đang ra vào nườm nượp thế này.

Bảo Seira cứ thong thả mà ăn một mình cũng không ổn, vì như thế sẽ chiếm chỗ của quán quá lâu trong lúc khách đang đợi đông nghẹt. Dù bản thân chẳng giỏi giang gì môn ăn cay nhưng thôi thì tôi đành chấp nhận vậy.

Cuối cùng, nhờ hương vị tuyệt vời đã lấn át được vị cay nồng, cả hai chúng tôi cũng đánh chén sạch sành sanh một cách thuận lợi. Rời khỏi quán mì, chúng tôi ghé vào một tiệm đồ ngọt truyền thống nằm ngay phía trước nhà ga, một phần cũng là để xoa dịu cái lưỡi đang tê rần vì vị cay kích thích.

Chúng tôi mua Kuzumochi, món bánh đặc sản của vùng này, rồi ngồi lại thưởng thức ngay tại khu vực cà phê tích hợp của cửa hàng. Vị ngọt lịm của bột đậu nành quyện cùng mật đường đen sóng sánh quấn quýt lấy đầu lưỡi đang mệt nhoài thực sự là một cực phẩm.

“Mmmm, ngọt lịm và ngon quá đi mất. Đây chính là phần thưởng cho việc vượt qua thử thách cay nồng đúng không?”

“Cậu là kẻ đã đầu hàng vị cay thì có.”

Chúng tôi mua thêm một phần tương tự để làm quà cho mẹ rồi rời khỏi tiệm. Tôi nhìn bao quát thị trấn lúc này đã quá trưa. Dù đã tìm hiểu trước nhưng nơi đây vốn không phải là một thị trấn phát triển mạnh về du lịch. Vừa định hỏi Seira xem kế hoạch tiếp theo là gì sau khi đã tham gia xong sự kiện mục tiêu, tôi bỗng nhận ra chút bột đậu nành còn dính trên khóe miệng cậu ấy.

“Này, còn kinako kìa.”

“Ai đó? Trong lúc đang hẹn hò mà cậu dám nhắc tên người con gái khác là Seira-chan dỗi đấy nhé?”

“Không phải tên người. Trời ạ, đứng yên xem nào.”

Tôi rút chiếc khăn tay từ trong túi, chẳng chút nể nang mà mạnh tay lau sạch vết bột dính trên khóe miệng Seira.

Cô bạn tôi cũng chẳng buồn phản kháng, cứ đứng yên mặc cho tôi muốn làm gì thì làm, thi thoảng lại phát ra mấy tiếng “Ư…ưm”. Dù có lớp khăn mỏng ngăn cách, nhưng cái chạm mềm mại từ đôi môi ấy vẫn đủ sức khiến lồng ngực tôi bỗng chốc hẫng đi. Đã vậy, cặp vợ chồng già ghé mua đồ ngọt còn nhìn hai đứa rồi mỉm cười đầy tế nhị… “Ôi chao, hai đứa thân thiết quá nhỉ.”

“Vậy thì sau đây chúng ta định làm gì? Nếu muốn về nhà thì nên đi trước khi tàu bắt đầu đông khách...”

“Không, có một nơi tớ muốn đến. Đi cùng tớ nhé.”

Chẳng biết có phải tôi đa nghi quá không, nhưng những lời ngắt lời của Seira nghe có vẻ quyết liệt hơn bình thường. Vừa dán mắt vào ứng dụng bản đồ trên điện thoại, cậu ấy vừa dẫn tôi đến một địa điểm cách nhà ga chỉ vài phút đi bộ.

Đây là chỗ nào vậy nhỉ?

Nhìn qua chẳng thể đoán được nó dùng để làm gì, trông cứ như một phòng trà ca nhạc, hay đúng hơn là một hội trường chuyên dụng cho các cuộc thi nhảy hoặc hợp xướng.

“Cho hai người ạ. Vé đây nhé thưa cô.”

“Được rồi! Vòng chung kết sắp bắt đầu rồi đấy, hai đứa mau vào đi!”

Sau khi xuất trình vé cho người phụ nữ lễ tân, Seira bước thẳng vào trong. Nhìn sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, rõ ràng việc đến đây đã nằm trong kế hoạch của cậu ấy từ đầu. Dù thắc mắc tại sao cậu ấy lại giấu kín chuyện này nhưng trước hết tôi vẫn rút ví ra định trả phần tiền của mình.

“Hết bao nhiêu tiền thế?”

“Không cần đâu mà. Ruu-kun chỉ đi cùng tớ thôi, đúng chứ?”

“Lý do kiểu gì vậy.”

“Hì hì, thật mà, cậu chẳng cần bận tâm đâu. Dù sao tớ cũng là người mẫu nổi tiếng, tiền tiết kiệm cũng kha khá đấy nhé. Chút chuyện này chẳng làm khó được tớ đâu...”

“Vậy nên…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Seira rồi dứt khoát ngắt lời cậu ấy.

“Đó không phải là lý do chính đáng. Tớ chẳng quan tâm cậu là người mẫu nổi tiếng hay gì cả, vì trước hết cậu là bạn thuở nhỏ của tớ, đúng chứ?”

Tôi không muốn giữa chúng tôi tồn tại những ranh giới không đáng có chỉ dựa trên mấy cái danh xưng hão huyền. Ngay cả khi phải vạch ra một khuôn khổ nào đó, tôi vẫn muốn được đứng cùng phía với Seira bên trong vòng tròn khép kín ấy.

Dù sau này cậu ấy có trở thành một sự tồn tại xa vời đến đâu, tôi vẫn luôn tin rằng bạn thuở nhỏ là một mối quan hệ bình đẳng, không hề có chuyện kẻ trên người dưới. Đó là lý do tôi ghét cái cảm giác bị đối xử như một người xa lạ được bao bọc một cách đơn phương mà chẳng thể nói lên tiếng lòng mình.

“...Hử?”

Khi tôi ném thẳng những lời lẽ có phần bướng bỉnh đó về phía Seira, tôi chợt thấy vẻ mặt thẫn thờ hiện lên trên gương mặt cậu ấy. Trong biểu cảm đó dường như có một sự trong trẻo đến không ngờ. Đang thắc mắc không biết cậu ấy ngạc nhiên vì điều gì thì đột nhiên Seira giang tay ra ôm chầm lấy tôi.

Ơ, cái gì thế này!?

“Oa... này, Seira!?”

“Xin lỗi nhé, tớ không kiềm chế được cảm xúc của mình nữa rồi. Chỉ năm giây nữa thôi.”

“Không, ừm, không được đâu...”

Chẳng có chút dè dặt hay nâng niu như thể đối diện với một vật dễ vỡ nào cả. Một cái ôm chặt cứng đầy mạnh mẽ. Hai cánh tay cậu ấy vòng qua lưng tôi, cằm tựa lên vai, mùi hương ngọt ngào từ mái tóc vàng ấy khiến mọi suy nghĩ của tôi trở nên rối bời.

Hai lồng ngực ép chặt lấy nhau đến mức tôi tưởng như có thể nghe thấy cả tiếng tim của đối phương đang đập dồn dập. Một luồng điện xẹt qua não khi tôi cảm nhận rõ rệt sự mềm mại từ cơ thể cậu ấy đang áp sát và lún xuống trên người mình.

Cảm giác ấy vừa khiến tôi căng thẳng tột độ, nhưng đồng thời lại mang đến một sự thỏa mãn lạ kỳ. Bị cuốn vào thứ xúc cảm chưa từng có đó, đôi tay tôi chẳng đủ can đảm để ôm lại, cứ thế lơ lửng giữa không trung một cách ngốc nghếch và vụng về.

“Được rồi, tớ mãn nguyện rồi!”

Năm giây trôi qua, nhưng cảm giác thực tế như dài hơn thế rất nhiều. Seira buông tôi ra, hơi ấm tan biến mang theo một chút luyến tiếc chẳng muốn rời đi. Tim tôi vẫn cứ đập thình thịch như một dư âm còn sót lại, khiến tôi vô thức áp bàn tay lên lồng ngực. Dù biết làm vậy cũng chẳng ích gì, tôi vẫn không thể kìm lòng được.

“Seira, cậu...”

“Cậu vốn ghét cảm giác nợ nần mà đúng không? Vậy nên cái đó coi như tiền thanh toán vé nhé. Nếu vẫn thấy lấn cấn thì ở đây có quy định mỗi người phải gọi một món đồ uống, lát nữa cậu cứ bao tớ nước là huề cả làng.”

Seira cười ra vẻ thanh lịch lắm, nhưng gò má và vành tai cậu ấy đều đã đỏ ửng cả rồi. Hóa ra nhịp tim rộn ràng kia không chỉ đến từ phía tôi. Tôi chợt nghĩ chúng ta chẳng cần phải sòng phẳng cả ở những lúc thế này, nhưng càng nghĩ lại càng thấy ngượng ngùng nên tôi quyết định không truy cứu thêm nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tantanmen là mì ramen Nhật biến tấu từ Dan Dan mian (Trung Quốc). Đặc trưng: nước dùng cay, béo, thơm mè, ăn kèm thịt băm xào cay và hành. Kuzumochi là bánh ngọt truyền thống Nhật. Làm từ bột kudzu (hoặc tinh bột), có kết cấu dẻo, mát, thường ăn với bột đậu nành rang (kinako) và siro đường nâu (kuromitsu).