Chương 16 - Nữ phụ mờ nhạt đang dần trở nên tươi sáng và còn đáng yêu hơn nữa
Sự thay đổi của Mogami-san thật sự rất rõ rệt ở kỳ nghỉ hè này.
Tất nhiên, không chỉ là ngoại hình. Nội tâm của cô ấy cũng đang thay đổi rất nhiều.
"Sato-kun, nghe tớ nói một chút được không? Có chuyện muốn nói với cậu"
Kỳ nghỉ hè cũng chỉ còn lại đúng một tuần.
Đó là sau khi chúng tôi kết thúc buổi vận động sáng sớm thứ đã trở thành thói quen hằng ngày.
Cũng đã một thời gian kể từ khi cô ấy thay đổi kiểu tóc.
Vài ngày sau khi đi salon về, có lẽ vì chưa quen nên cô ấy cứ bồn chồn mãi... Nhưng giờ thì cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Mái tóc dài ngang cổ khẽ lay động theo làn gió thổi qua.
Có lẽ vì vậy mà đôi mắt màu xanh nhạt lấp ló sau khoảng hở của mái tóc hiện ra rõ ràng hơn. Đôi mắt trong veo ấy khiến ánh nhìn của tôi vô thức bị hút vào.
Không còn chuyện lúc nào cũng che kín đôi mắt nữa.
Tuy vậy, chỉ cần không cử động thì ánh nhìn vẫn bị che đi, nên thuộc tính Mekakure vẫn còn nguyên vẹn.
Vì tôi vừa thích đôi mắt của cô ấy, vừa thích cả lúc đôi mắt bị che đi, nên bầu không khí hiện tại khiến tôi cực kỳ yêu thích.
"Etou... Chuyện là, lần trước Sato-kun đã trả tiền cắt tóc cho tớ đúng không? Xin lỗi nhé, lúc đó tớ sốc quá nên quên béng mất chuyện tiền nong thì... Tối qua tự nhiên tớ lại nhớ ra"
"Hửm? À, chuyện đó à. Không cần quan tâm đâu. Chỉ là bay màu một tháng tiền tiêu vặt của tớ thôi mà"
"S-sao lại không bận tâm được chứ!"
"Không sao đâu. Đó là tấm lòng của tớ, cứ nhận đi"
"...Vậy thì, để tớ đáp lễ cho cậu nhé!"
Hử?
Ừ thì, chuyện đó để cô ấy tự do cũng được.
"Chỉ cần nói lời cảm ơn thôi cũng được mà. Có thể nói ‘cảm ơn’ như vậy, Mogami-san đúng là một cô gái rất tốt rồi đó"
"Nói cảm ơn là chuyện đương nhiên mà! Với lại không chỉ như vậy thôi đâu, ờm thì... Này nhé, cậu có thể để tớ tặng cậu một món quà được không? Xem như là quà đáp lễ tiền cắt tóc ấy, tớ vẫn muốn trả ơn cậu cho phải phép mới được"
À, ra là vậy.
Thật ra chỉ cần một câu cảm ơn thôi là tôi đã thấy thoả mãn rồi, nhưng có vẻ Mogami-san sẽ không chịu nếu chỉ có thế.
Đúng là một cô gái tuyệt vời mà.
Được một người như thế thích, cái gã tên Sanada kia đúng là có thể khiến người ta ghen tị thật.
"Là quà à. Tớ vui thì vui đấy, nhưng thật sự không có thứ gì tớ muốn cả"
Nếu phải nói thì, chỉ nụ cười của Mogami-san là đủ rồi.
...Nhưng nếu nói vậy thì chắc chắn sẽ bị cho là biến thái, nên tôi đành kiềm chế lại thôi.
"Thật không? Vậy thì... Đồ ngọt chẳng hạn? Hay là kẹo?"
"Xin lỗi nhé. Tớ có hơi không thích đồ ngọt lắm"
"Ể... Thật sao. Vì họ của Sato nghe có vẻ ngọt ngào lắm mà"
"Chỉ là cái họ mà thôi. Tớ thì không thích đường đến vậy đâu"
"Vậy thì... Etou... A, đúng rồi!"
Nhìn dáng vẻ của Mogami-san, có vẻ cô ấy không định rút lui rồi.
Cô ấy không làm gì thì không yên tâm được. Dù tôi có lắc đầu, cô ấy vẫn tiếp tục đưa ra phương án khác.
"Nếu cậu không phiền... Chúng ta đi ăn cùng nhau được không?"
"Ăn cùng nhau à? Thật sự có thể như vậy sao?"
"Ừ thì... Nếu Sato-kun không thấy khó chịu thì..."
Khó chịu ư? Sao chuyện có thể chứ.
Ngược lại, được ăn cùng Mogami-san thì tôi còn vui như mở hội nữa là đằng khác.
Nhưng trong lúc vui mừng như vậy,
Trong lòng tôi cũng không khỏi ngạc nhiên thầm.
Cô bé nhạt nhòa ngày nào mà lại chủ động rủ tôi đi ăn sao.
Ít nhất thì, nếu là trước kỳ nghỉ hè, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.
"Một người như mình mà dám rủ cậu ấy đi ăn thì đúng là thất lễ quá rồi"
Chắc hẳn cô ấy sẽ tự phủ định bản thân như vậy, dù có nghĩ đến trong đầu cũng không bao giờ nói thành lời.
Quả nhiên, nội tâm cũng đã thay đổi. Tất nhiên là theo hướng tốt.
Hoặc có lẽ, người ta thường gọi đó là "trưởng thành".
"Sato-kun, cậu thích ăn món gì nhất vậy?"
" Là ramen đó. Mỗi lần đi đến tỉnh khác là tớ nhất định sẽ ăn món đặc ở quán nổi tiếng và rồi tớ đã mê mẩn món ramen luôn"
"Tỉnh khác? Đặc sản? Sato-kun thích đi du lịch à???"
Không. Đó là chuyện của kiếp trước thôi.
Tôi có rất nhiều cơ hội đi công tác tỉnh xa. Cuộc sống khách sạn thương gia khá vất vả, nhưng nói rằng tôi giải tỏa stress bằng ramen cũng không hề quá lời.
"Vậy thì... Etou... chúng ta đi ngay bây giờ được không!"
Mogami-san vẫn hơi căng thẳng khi chủ động mời người khác.
Nhưng chỉ là vậy thôi. Cô ấy đã thể hiện rõ ràng ý chí của mình với tôi.
Sự trưởng thành này, khiến tôi cảm thấy thật sự vui mừng.
"Tất nhiên rồi. Thật ra tớ cũng có một chỗ đã để ý từ lâu rồi"
"Thật hả? Tốt quá……ehehe"
Rồi Mogami-san cũng mỉm cười hạnh phúc.
Một nụ cười rất dễ thương.
Nếu đã có thể cười một cách tự nhiên như thế này, thì không cần lo lắng nữa rồi.
Nữ phụ mở nhạt đang trưởng thành rất thuận lợi.
Có lẽ, thời khắc cô ấy thức
tỉnh cũng đã không còn xa.
Và cả việc cô thân thiết với tôi như thế này nữa... Có lẽ cũng chỉ còn trong chốc lát nữa mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
