Chương 21 - Nữ phụ chỉ cắt ngắn váy đi thôi mà
Sau những lần qua lại trò chuyện qua lại từ trước đến nay, tôi cuối cùng cũng nhận ra rằng dường như Mogami đang có một sự hiểu lầm rất lớn.
"Chẳng lẽ... Cậu nghĩ rằng con trai ai cũng thích mấy cô trông nhỏ nhắn, dáng chuẩn thôi sao?"
"Ể? K-không phải như vậy sao?"
Quả nhiên là cô ấy đã nghĩ như thế.
Có lẽ vì vậy mà cô ấy không thể tự tin vào cơ thể của chính mình.
Đúng là Mogami-san không phải kiểu người mảnh khảnh.
Cũng khó có thể gọi là gầy. Nhưng tuyệt đối không hề béo.
Có lẽ vốn dĩ cô ấy thuộc tuýp người có da có thịt.
Và dường như Mogami-san đã xem điều đó như một mặc cảm bản thân.
Vậy thì tôi phải sửa lại cách nghĩ sai lầm ấy mới được.
"Không cần phải gầy hơn, không cần phải trông nhỏ nhắn. Thậm chí, còn có nhiều người thích kiểu có nhiều điểm 'nổi bật' hơn ấy chứ. Ở ngoài kia đầy những người như vậy. Tớ dám đảm bảo rằng nhỏ nhắn không phải thước đo của sắc đẹp. Tất nhiên là tớ không phủ định rằng nó không tốt nhưng cũng chỉ đến thế thôi"
"...Vậy còn Sato-kun thì sao?"
"Tớ á? Tớ thì lại càng thích. Nói thật nhé, dáng người của Mogami-san mới là đúng chuẩn gu của tớ. Tớ cũng rất thích khuôn mặt của cậu, mà hơn hết thì là tính cách của cậu... Thật sự không thể cưỡng lại được. Chỉ cần được ở cạnh cậu như thế này thôi cũng đủ khiến tim tớ loạn nhịp rồi. Ít nhất thì cậu hãy tự nhận thức rõ ràng rằng xậu có sức hút đến vậy đi"
Ngoại hình cũng vậy, nội tâm cũng vậy.
Tôi đều yêu thích tất cả mọi thứ thuộc về cô.
...Có lẽ đây là lần đầu tiên cô ấy được ai đó khẳng định như thế.
"...V-vậy à. Ừm. Đúng là vậy nhỉ. Sato-kun là người duy nhất nói với tớ như thế này thôi... Ehehe"
Cô ấy đang ngượng ngùng. Nhưng cũng rất vui vẻ.
Gương mặt đỏ bừng, cô siết chặt gấu váy như thể đang nếm trọn niềm hạnh phúc đó.
"Dĩ nhiên, những gì tớ nói cũng là ý kiến của đa số mọi người khi nói về cậu. Không phải chỉ riêng tớ mới nghĩ vậy"
"...Chuyện đó thì không quan trọng đâu. Tớ chỉ muốn biết Sato-kun nghĩ gì thôi"
Thật ra tôi muốn cô ấy coi trọng ý kiến chung hơn là ý kiến của tôi.
Mà nói đúng hơn, nếu lấy cảm nhận của tôi làm chuẩn thì Mogami-san cứ giữ nguyên dáng vẻ ban đầu cũng chẳng sao cả. Dù sao thì hiện tại tôi vẫn rất thích, nên cũng ổn thôi.
Tóm lại, Mogami-san không cần phải quá để tâm đến vóc dáng của mình.
Tôi đã dốc hết tâm can để nói ra điều đó.
"Vậy thì, dựa trên tất cả những điều vừa nói, cho phép tớ đề xuất lại một lần nữa nhé. Cậu thử cắt ngắn váy thêm một chút được không?"
"Còn Sato-kun thì sao...? Cậu thích như vậy hơn hả?"
"Ừ. Tớ thích như vậy hơn. Nói đúng hơn là... Tớ muốn nhìn thấy nó"
Tôi gật đầu thật mạnh.
Cô ấy vốn có lòng tự tôn thấp, luôn nghĩ rằng bản thân không được ai mong đợi.
Nhưng ít nhất thì, 'tôi' đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô ấy.
Chỉ cần có sự kỳ vọng ấy, cô ấy nhất định sẽ, nở rộ.
Không chỉ từ bỏ vị trí 'phụ', mà còn có thể bước tiếp sang bước kế tiếp.
Một tính cách không vị kỷ, thậm chí còn vị tha đến mức quá đáng.
Đó cũng là một nét quyến rũ của Mogami-san.
"...Được rồi. Vậy cậu dợi tớ một chút nhé"
Mogami-san gật đầu.
Với vẻ mặt như đã hạ quyết tâm.
Không còn sự yếu đuối hay nhút nhát thường thấy nữa.
Cô ấy tạm rời khỏi phòng khách với vẻ mặt đầy quyết tâm, rồi chẳng bao lâu sau đã quay trở lại.
Và khi đó, độ dài của chiếc váy đã ngắn hơn.
"Thế nào...?"
Không hề ngắn quá mức.
Không phải kiểu mà chỉ cần gió thổi là lộ nội y như những nữ chính khác.
Nhưng đầu gối, thứ trước đây không hề thấy giờ đây đã lộ rõ.
Hơn nữa... Đến cả đùi cũng đã có thể nhìn thấy.
Đúng là không phải mảnh mai.
Nhưng cặp đùi này, chắc chắn là có sức hút.
Dù rất muốn nói là "trông cực kỳ mềm mại", nhưng chắc chắn sẽ bị cho là kỳ quặc nên thôi vậy.
Và còn nữa, Mogami-san đúng kiểu mà, ừm..
Ông bà ta hay gọi là "thân hình dễ sinh nở" ấy... Khoan, đùa à? Một nữ phụ mà lại sở hữu quá nhiều vũ khí thế này sao?
Ẩn dưới lớp màng tự ti ấy lại chứa đựng từng này sức hút ư.
"............."
Nhìn Mogami-san như vậy, tôi đã hoàn toàn cứng họng.
Chỉ là cắt ngắn váy thôi mà.
Chỉ có vậy thôi.
"Eh... Sato-kun?"
"...!"
"Eh? Cậu... Đang khóc sao!? T-t-t-tại sao vậy chứ!?"
Tự nhiên nước mắt tôi cứ thế mà trào ra.
Xin lỗi nhé, Mogami-san.
Khoảng khắc nhìn thấy cậu bây giờ, tôi đã chắc chắn rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, và thế là nước mắt cứ thế mà tuôn rơi.
Tôi đã rất lo lắng.
Vì khi đọc tập cuối bị ngắt đột ngột của bộ manga này, nhân vật nữ phụ thậm chí còn không xuất hiện, rồi cứ thế mà bị xoá khỏi ký ức của mọi người... Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ khiến tim tôi đau nhói.
Tôi không thể chịu nổi việc một nhân vật mà mình yêu thích lại bị đối xử qua loa đến vậy.
Nhưng với dáng vẻ hiện tại của cô ấy thì... một kết cục như thế sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Vì đã có thể tin chắc điều đó, nên nước mắt mới vô thức mà trào ra.
Tôi có thể chuyển sinh được đến đây, có thể gặp gỡ và gắn bó với cô gái này...
Thật sự như vậy là quá tốt rồi...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
