Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 924

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2659

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Vol 1 - Chương 18 - Tôi muốn nhìn thấy nữ phụ mặc đồng phục

Chương 18 - Tôi muốn nhìn thấy nữ phụ mặc đồng phục

Và rồi kỳ nghỉ hè cũng chỉ còn lại đúng một ngày.

Cuối cùng thì thời khắc ấy cũng đang đến rất gần. Có lẽ bản thân Mogami-san cũng ý thức được điều đó, nên trông cô ấy khá căng thẳng.

"Sa-Sato-kun... Ngày mai, liệu có ổn không nhỉ. Tớ có bị mọi người nghĩ là kỳ lạ không"

"Ổn mà. Không có gì lạ cả"

"Tớ có bị nói là 'debut sau hè' không đây"

"Cái đó thì sẽ bị nói thôi, nhưng là sự thật nên không sao"

"I-ít nhất thì cậu cũng phải phủ nhận chứ!"

Sau khi kết thúc buổi vận động sáng sớm, tôi trò chuyện vu vơ với Mogami-san.

Những khoảnh khắc giao lưu ấm áp như thế này, có lẽ... Ngày hôm nay cũng là lần cuối rồi.

"Chắc tối nay tớ sẽ lo đến mức không ngủ được mất"

"Những lúc như thế thì chơi game là được mà. Đến khi cậu nhận ra thì trời đã sáng rồi"

"Cậu không dạy tớ cách dễ ngủ hơn luôn sao... Đành vậy. Chắc là tớ sẽ đọc sách. Tớ vừa mới mua một cuốn sách mới nè"

Mogami-san vốn là kiểu người rất dễ suy nghĩ tiêu cực.

Nhưng chỉ cần được tôi đáp lại bằng những lời mang tính tích cực, thì suy nghĩ của cô ấy sẽ nghiêng về hướng tốt như thế này.

Cô ấy vốn dĩ rất thuần khiết. Chính vì vậy, cô ấy chịu ảnh hưởng rất lớn từ những người ở bên cạnh.

Việc trước đây lúc nào cũng bi quan, có lẽ là vì chẳng có ai ở cạnh để động viên cô ấy.

Mà thôi, từ giờ trở đi, người đảm nhận vai trò đó sẽ không còn là tôi nữa, mà chính là Sanada.

Dù sao thì, những đêm mất ngủ chắc cũng chỉ còn đến hôm nay là hết. Nghĩ vậy thì cũng yên tâm.

Sanada à. Hãy làm cho cô gái mà tôi yêu quý được hạnh phúc nhé.

Trong khi tôi còn đang mang tâm trạng của một ông bố tiễn con gái yêu về nhà chồng thì...

"Ngày mai là đi học rồi nhỉ. Cậu đã chuẩn bị đồng phục xong chưa?"

Chỉ một câu nói ấy thôi, tôi liền giật mình.

(Đúng rồi. NếuMogami-san mặc đồng phục thì chắc chắn sẽ dễ thương lắm!!)

Nhưng nói thẳng ra thì, cách ăn mặc của cô ấy quá đỗi giản dị. Không hề có cảm giác nổi bật, hoa lệ như những nữ chính khác.

Mogami-san trước kỳ nghỉ hè lúc nào cũng mặc bộ đồ thể dục màu xanh đậm.

Hơn nữa, váy đồng phục cũng dài quá đầu gối khá nhiều. Tôi thì thích kiểu không khí đó, nhưng đối với Sanada thì lại thích kiểu dễ nhìn thấy da thịt hơn.

Trước khi đi học, tôi muốn chỉnh lại điểm này.

Vậy nên, tôi đã quyết định.

"Được. Lát nữa tớ sẽ đến nhà cậu"

"......Eh? Sao đột nhiên lại!?"

"Tự nhiên tớ lại muốn xem cậu mặc đồng phục ấy mà"

"Cậu không thấy chuyện này quá đột ngột à...?

Có phải tôi hơi ép buộc cô ấy không nhỉ.

Mogami-san tỏ ra bối rối. Có lẽ cô ấy không mấy sẵn lòng... Hay đúng hơn là đang xấu hổ.

Nhưng cô ấy là một cô gái nhút nhát.

Đã đẩy không được thì phải đẩy mạnh hơn nữa. Tuyệt đối không được nghĩ đến chuyện rút lui.

"Này. Đây là lần đầu tiên cậu mặc đồng phục sau khi đổi kiểu tóc đúng không? Tớ nghĩ chắc chắn là sẽ dễ thương lắm, nên muốn xem đến mức chịu không nổi luôn"

"D-dễ thương..."

Và Mogami-san thì lại rất dễ mềm lòng.

Chỉ một chữ "dễ thương" thôi, cô ấy đã đỏ bừng má, môi mấp máy lẩm bẩm gì đó. Rõ ràng là đang xấu hổ

"Tớ-cũng-không-phải-là-dễ-thương-gì-đâu... Nhưng mà, nếu cậu đã nói đến thế thì, được thôi"

Thấy chưa. Khi bị thúc ép, cô ấy sẽ không từ chối.

Cô gật đầu với vẻ mặt không hẳn là không vui.

"Cảm ơn nhé. Vậy chiều tớ sẽ đến"

"Tớ sẽ là phẳng đồng phục đợi cậu nhé"

"Tiện thể tớ mua ít quà cho mẹ cậu luôn. À, bố cậu có ở nhà không? Là ngày thường nên chắc đang đi làm nhỉ?"

"C-cậu định gặp cả bố của tớ á? Chắc bố sẽ sốc lắm... Nhưng tiếc là hôm nay cả hai đều không có ở nhà. Bố thì đi làm, còn mẹ tớ thì đi ăn với bạn rồi" 

"Vậy à. Hiểu rồi"

Thật ra tôi cũng muốn gặp bố cô ấy một lần.

Nhưng nếu không có ở nhà thì cũng đành chịu thôi.

"V-vậy là... Chỉ có tớ và cậu thôi đó"

"Ừ. Đúng vậy. Chỉ có hai người"

"Ừm. Hai người... Ehehe"

Và Mogami-san, không hiểu sao, lại trông rất vui.

Tuổi dậy thì mà. Có lẽ cô ấy không muốn để bố mẹ thấy mình thân thiết với người khác giới.

Và thế là...

Buổi chiều, tôi sẽ đến nhà Mogami-san.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!