Chương 20 - Nữ phụ... Cởi đồ
So với trước đây, ấn tượng về cô ấy đã khác hẳn.
Một cô gái mờ nhạt giữa đám đông với thuộc tính tóc che mắt. Đối với kiểu đó thì bản thân tôi cũng thích, nhưng... Dù vậy, cô ấy của hiện tại đã hoàn toàn khác rồi.
Dùng từ "lột xác" thì lại có cảm giác không đúng lắm, thật kỳ lạ.
Không phải kiểu gái quê lên thành phố rồi trở nên hào nhoáng, hay kiểu nở rộ như thế.
Nếu phải ví von, thì giống như một món ăn Nhật Bản được tận dụng trọn vẹn hương vị nguyên bản của nguyên liệu vậy đó.
Diện mạo hiện tại của cô cũng chỉ là phần kéo kéo dài từ chính bản gốc là "Mobuko-chan" mà thôi. Mái tóc đen óng ả, bầu không khí thanh nhã, biểu cảm thuần khiết và đôi mắt rực rỡ... Tất cả đều góp phần tạo nên vẻ đẹp rất riêng của cô ấy.
Khi mặc đồng phục, bầu không khí ấy lại càng được nhấn mạnh hơn so với trang phục thường ngày của cô.
Gần đây, cả trong sáng tác truyện lẫn ngoài đời, hình ảnh nữ sinh trung học dường như rất được ưa chuộng. Ngoài đời thì nhuộm tóc, đeo lens mắt, trang điểm là chuyện bình thường. Trong sáng tác cũng vậy, việc mang dòng máu Bắc Âu hay Tây Âu như đã trở thành mặc định, còn nữ sinh tóc đen thanh thuần thì rõ ràng đã ít đi so với một thời trước đây.
Otaku thích tóc đen. Đã từng có một thời đại như thế. Bây giờ nó vẫn là một thuộc tính được yêu thích, nhưng... Không còn ở đỉnh cao vinh quang như ngày xưa nữa.
Và chính cái thuộc tính "Yamato Nadeshiko" cổ điển, nữ sinh thanh thuần ấy, lại chính là Mogami Fuko của hiện tại.
"Lúc nãy nhé, khi soi gương, thì đến tớ cũng giật mình luôn đó. Kiểu như... Đây thật sự là mình sao..."
"Đây là lần đầu cậu mặc đồng phục như thế này à?"
"Ừm. Hay nói đúng hơn là, tớ cũng hơi sợ gương nên không dám nhìn nhiều. Từ trước tới giờ, tớ không giỏi đối diện với hình ảnh của bản thân một chút nào"
Có lẽ là vì thiếu tự tin.
Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi vẫn thích cô ấy như trước kia. Việc khuyên cô ấy cắt tóc cũng không hẳn là ý chí của tôi, mà phần nhiều là cân nhắc theo sở thích của Sanada... Nhưng tôi nghĩ, đó không phải là một quyết định sai lầm.
Từ giờ trở đi, chắc chắn Mogami-san sẽ ngày càng thích chính bản thân mình hơn.
Và như vậy, tâm trạng cũng sẽ trở nên tích cực hơn. Khi dễ dàng hình dung ra điều đó, tôi cảm thấy yên tâm.
Ngay cả khi tôi không ở bên, cô ấy cũng đã ổn rồi.
Chính vì thế, chỉ còn thêm một chút nữa thôi.
Màn hoàn thiện cuối cùng để một nữ phụ tiến hoá trở thành nữ chính.
"Nhưng mà Mogami-san này, có hai chuyện tớ vẫn cứ luôn để ý"
"Hai chuyện gì vậy...?"
"Không phải là về khuyết điểm hay gì cả. Ngay bây giờ cậu đã đủ dễ thương rồi. Vì vậy, những điều tớ sắp nói chỉ là vấn đề sở thích cá nhân của tớ thôi. Nếu không thích thì cậu từ chối cũng được"
"...Không đâu. Tớ tuyệt đối sẽ không thấy khó chịu đâu"
Nói rồi, Mogami-san chậm rãi lắc đầu.
Sự tin tưởng tuyệt đối ấy khiến tôi thấy vui. Chỉ cần được nghĩ như vậy thôi là tôi đã cảm thấy viên mãn rồi.
Với tình hình này, tôi có thể mỉm cười mà tiễn cô ấy đi trên đoạn đường cuối cùng rồi.
Cho tới lúc đó, tôi cần làm những gì cần làm đã.
"Thứ nhất là... Là cái áo thể dục kia"
"Nghe cậu nói mới nhớ, trước kỳ nghỉ hè cậu cũng từng nhắc tới chuyện áo thể dục rồi nhỉ"
"Ừ. Nhưng suốt kỳ nghỉ hè này, cậu vận động gần như mỗi ngày mà đúng không? Cái vóc dáng mà cậu lo lắng quá mức ấy, chắc chắn cũng đã được cải thiện rồi. Dù đã nỗ lực như vậy mà cậu vẫn còn bất an sao?"
"...Vì mình hơi mập mà nên mới không thích để lộ da thịt thôi... Tớ chỉ mới nói thế thì đã bị cậu bảo là 'chỉ là ngực to thôi nên xin lỗi đi' rồi đó"
"À. To như thế thì có gì đáng sợ chứ?"
Mùa hè này.
Danh nghĩa là vận động để giảm cân, nhưng thực ra mục đích chính lại khác.
Để phủ nhận những cái cớ của cô ấy, tôi đã thúc giục cô ấy tiếp tục nỗ lực.
Ngay cả một Mogami-san hay tự phủ định bản thân, cũng sẽ khó mà phủ nhận được sự thật rằng mình đã cố gắng tích lũy mỗi ngày.
"Mogami-san... Cởi ra đi"
"Chờ, chờ đã, nếu chỉ nghe mỗi câu đó thôi là dễ bị hiểu lầm lắm đó"
"Không sao đâu, cậu cứ cởi ra đi. Hãy hiên ngang mà phơi bày phần 'nặng trĩu' ấy ra đi. Nghe rõ chưa? Thứ bị nhồi nhét sau lớp áo đó không phải là mỡ. Mà đó là ước mơ và hy vọng. Không chỉ riêng của đàn ông, mà ngay cả phụ nữ cũng phải ngưỡng mộ. Hãy đường đường chính chính mà khoe ra thứ vũ khí đó đi!!"
"Cậu nhiệt huyết quá rồi đó. Sao bình thường cậu lúc nào cũng trông lạnh lùng ít nói mà sao cứ nói tới mấy chuyện này là laj trở nên máu lửa như vậy chứ...?"
"Cứ cởi đi, Mogami Fuko!"
"V-vâng!"
Vẫn yếu đuối trước áp lực như mọi khi.
Bị tôi thúc ép khá mạnh, Mogami-san luống cuống cởi phăng áo khoác thể dục ra.
Và thứ lộ ra là... hai ngọn núi trắng muốt.
Căng chật. Qua khe giữa các cúc áo, thấp thoáng thấy màu đồ lót, điểm đó cũng rất tuyệt.
"A... Chuyện này, do đồng phục của tớ hơi chật... Nên là cho đến khi tớ mua được đồng phục mới, tớ mặc đồ thể dục có được không?"
"Hoàn toàn bác bỏ. Nó chỉ vừa khít hoàn hảo thôi, cứ yên tâm đi"
"Ư... Mẹ tớ cũng nói thế, nên không mua đồng phục mới cho tớ... Còn bảo là 'đằng nào cũng còn lớn nữa, mua bây giờ thì phí. Đến khi cúc áo bung ra rồi đổi'"
Có lẽ vì mẹ của cô ấy cũng từng trải qua nên mới nói như vậy.
Bộ đồng phục căng chật đến mức này... Đích thị là con đường mà những người ngực khủng nào cũng phải trải qua.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
