Chương 15 - Nữ phụ mờ nhạt thay đổi chỉ từ một cơ duyên nhỏ
Mogami-san đã im lặng một lúc lâu rồi.
Cô ấy đứng bất động, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của chính mình trong gương.
Chỉ là, không còn nhiều thời gian nên tôi phải nắm lấy tay cô ấy, gần như là kéo đi.
"Đây là... Tớ sao......"
"Ừ. Ổn lắm mà, đúng chứ? Giữ nguyên độ dài phần mái theo yêu cầu, rồi chỉnh lại cho hợp lý chút. Haha, em đúng là một nguyên liệu đỉnh cao thật ấy. Cả tháng trời mới có một kiệt tác như thế này, tâm trạng của chị đang rất là tốt đây này"
Không biết việc xem khách hàng như một tác phẩm nghệ thuật có nên hay không nữa.
Chị thợ làm tóc trông vô cùng phấn khởi. Nhưng mà, thật lòng thì tôi cũng rất biết ơn vì chị đã làm quá tuyệt vời.
"Giờ thì, thanh toán thôi nhé"
"Hừm? Cậu bạn trai là người trả à?"
"Vâng. Vì em là người dẫn cô ấy tới mà"
"Hi hi. Đúng là tuổi trẻ mà... Bọn em còn dùng được ưu đãi giảm giá cho học sinh đó, cho chị xem thẻ học sinh nào? Chị sẽ bớt cho chút"
Sau vài câu trao đổi như vậy, tôi đã thanh toán cho chị ấy.
Đúng là tiệm nổi tiếng có khác, giá cả cũng "xứng tầm". Số tiền đủ để thổi bay toàn bộ tiền tiêu vặt một tháng của tôi. Nhưng thôi, những gì tôi có thể làm cho Mogami-san vốn đã chẳng nhiều, nên chừng này cũng không đáng gì.
Đúng lúc Mogami-san vẫn còn đang ngẩn ngơ nên không nghe gì về chuyện giá cả.
Nếu nghe được thì chắc chắn cô ấy sẽ bận tâm, nên tôi im lặng rời khỏi tiệm luôn.
"..........."
Cho tới lúc này, Mogami-san vẫn chưa hoàn hồn.
Cô chỉ bước đi trong vô thức khi được tôi kéo tay dẫn đi mà thôi.
Có lẽ tinh thần cô ấy vẫn chưa theo kịp sự thay đổi quá đột ngột này.
Tôi nghĩ rằng rồi thời gian trôi qua, cô ấy sẽ dần quen thôi... Nhưng khi đang đi trong khu nhà ga, tôi bỗng nhận ra một điều.
(Hử? Sao mọi người đều nhìn về phía này vậy?)
Không phải nhìn tôi.
Mà là nhìn cô ấy.
Đặc biệt là ánh mắt của các chàng trai, rõ ràng đang đổ dồn về phía Mogami-san.
Quả nhiên, chỉ cần thay đổi kiểu tóc thôi đã tạo ra hiệu quả lớn đến vậy rồi. Vẻ đẹp thanh tú của Mogami-san đang thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Không phải là sự chú ý tiêu cực.
Nhưng mà... Mogami-san thì vẫn chưa thể quen với điều đó.
"À mà này, Sato-kun.... C-chúng ta có đang bị nhìn chằm chằm nhiều quá rồi không?"
Với vẻ mặt hơi sợ sệt, cô nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay tôi.
Nhìn dáng vẻ kéo nhẹ gấu áo như thế, tôi suýt nữa thì cười toe toét mất rồi.
Dù kiểu tóc có thay đổi đi nữa, đối với tôi... Những cử chỉ như thế này của Mogami-san vẫn là thứ tôi thích nhất.
Mà thôi, nếu để lộ nét mặt thì chắc sẽ bị cho là đáng sợ mất, nên tôi cố nhịn lại.
"Chúng ta được thu hút ánh nhìn của người khác đấy. Vì Mogami-san đã dễ thương hơn rồi mà"
"D-dễ thương... sao"
Nếu là trước đây, có lẽ cô ấy đã lập tức phủ nhận như vậy.
Nhưng bây giờ thì, chính bản thân cô ấy cũng đã bắt đầu không thể nghi ngờ điều đó nữa.
Sau khi tận mắt nhìn thấy bản thân trong gương ban nãy, việc phủ định ngoại hình của mình đã trở nên rất khó khăn.
Mà thôi, có vẻ như cô ấy đã dần lấy lại ý thức rồi, chắc cũng đến lúc không cần kéo tay nữa.
Tôi vừa nghĩ vậy, định nhẹ nhàng mở lời thì...
"...Tớ chưa từng nghĩ rằng mình lại có thể thay đổi nhiều đến thế"
Mogami-san thì thầm như vậy, rồi nắm chặt lấy tay tôi hơn.
Không còn là cái nắm dè dặt lúc nãy nữa. Cô ấy giữ lấy gần khuỷu tay, như thể không muốn rời ra.
"Sato-kun, cậu giỏi thật đấy"
Rồi vì lý do nào đó, cô ấy lại khen tôi.
Không không. Việc cô ấy trở nên dễ thương đâu phải công lao của tôi chứ.
Đó vốn là tiềm năng mà Mogami-san đã có sẵn từ trước rồi.
"Không phải do tớ đâu, là cậu mới là người giỏi. Tớ chẳng làm được gì cả"
"Không đúng. Không phải là không làm gì đâu. Vì tớ chỉ làm theo những gì Sato-kun nói thôi mà"
Tôi đâu có làm chuyện gì to tát đâu.
Chỉ là trao cho cô ấy một cơ hội rất nhỏ mà thôi.
Còn việc tận dụng được cơ hội đó, không nghi ngờ gì nữa, hoàn toàn nhờ vào tiềm năng sẵn có của Mogami-san.
(Chỉ một cú hích nhỏ thôi mà đã thay đổi đến mức này. Quả nhiên, mắt nhìn của mình không sai)
Tôi có tự tin vào khả năng nhìn người của mình.
Cho nên mới có thể nhận ra rằng Mogami-san là một con người đầy sức hút như vậy.
Từ giờ trở đi, cô ấy sẽ không còn là một sự tồn tại dễ bị phớt lờ nữa.
Cô ấy đã tái sinh thành một mỹ nhân có thể đường đường chính chính đối đầu với các nữ chính khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
