Chương 22 - Sự thức tỉnh của Nữ phụ
Cuối cùng... Cũng thành công rồi.
Mogami Fuuko. Và Mobuko-chan chính là biệt danh mà fan đặt cho cô là.
Nhưng giờ đây, chắc hẳn không còn ai có thể gọi cô là "phụ" nữa.
Bởi vì giờ đây cô đã "thức tỉnh" rồi.
"Sato-kun, cậu ổn chứ?"
"Xin lỗi. Chỉ là... Tớ vui quá thôi"
Vì quá đỗi vui mừng, nước mắt tôi đã vô thức mà rơi xuống.
Bởi vì bây giờ, cô ấy đã trở nên rất cuốn hút.
Trước đây, cô chỉ là một cô gái mang ấn tượng khá lôi thôi.
Mái tóc mái dài đến mức che khuất đôi mắt. Phần tóc mái thì bị cắt cẩu thả, không được chăm sóc. Bộ đồ thể thao rộng thùng thình để che giấu vóc dáng. Chiếc váy dài quá gối. Giọng nói nhỏ đến mức dù trò chuyện ở bên cạnh cũng khó mà nghe rõ. Tấm lưng luôn khom lại như muốn ẩn mình khỏi thế giới... Dù tôi cũng rất thích cô ấy như vậy, nhưng xét theo tiêu chuẩn chung của xã hội thì có lẽ khó mà gọi là "hấp dẫn".
Quan trọng hơn cả, cách hành xử thiếu tự tin cùng tính cách luôn tự phủ định bản thân đã khiến sự tồn tại của cô trở nên mờ nhạt.
Chính vì thế, Mogami-san đã không thể nói nổi một lời cảm ơn với Sanada Saig, nhân vật chính và rồi bị phớt lờ.
Nhưng bây giờ thì khác.
Phần tóc mái được tỉa tót cẩn thận, mỗi khi cử động lại thấp thoáng để lộ đôi mắt màu xanh nhạt. Mái tóc đen tròn trịa toát lên vẻ thanh khiết và tươi tắn. Việc cởi bỏ bộ đồ thể thao đã phơi bày vòng ngực được che giấu bấy lâu tạo thành "ngọn núi" đủ để hút chặt ánh nhìn của đàn ông. Và chiếc váy ngắn để lộ đến tận đùi, tạo nên sự tương phản đầy quyến rũ với khí chất thanh thuần của cô.
Sự thay đổi về ngoại hình đã rất lớn.
Nhưng hơn thế nữa, "bên trong" cô ấy cũng đã thay đổi rất nhiều trong suốt kỳ nghỉ hè này.
"Khóc vì vui cho tớ như thế... Nghe Sato-kun nói vậy làm tớ cũng sắp khóc theo rồi đó!"
Tính cách vẫn đáng yêu như thường lệ.
Chỉ là, giọng nói đã lớn hơn rõ rệt. Tấm lưng từng luôn khom giờ đã thẳng tắp. Và đôi tay vốn chưa từng chạm vào ai, giờ đây lại đang nhẹ nhàng xoa lưng tôi như để trấn an.
Có lẽ cô ấy vẫn chưa hoàn toàn tự tin.
Và nếu lơ là, có lẽ cô vẫn sẽ dễ rơi vào tự phủ định.
Nhưng dù vậy, Mogami của hiện tại... chắc chắn không còn ghét chính bản thân mình nữa.
Tôi có thể khẳng định điều đó.
Dù chẳng có bằng chứng rõ ràng, nhưng tôi cảm nhận được.
Bởi nếu không yêu bản thân, thì không thể có cách ăn mặc như thế này.
Chỉ khi có được một mức độ tự tin nhất định, con người ta mới có thể toát ra vẻ "không phòng bị" như vậy.
Có thể cũng vì tôi đã nói với cô ấy. Nhưng nếu là Mogami-san của trước đây, thì dù tôi có nói gì đi nữa, cô ấy cũng sẽ không bao giờ chọn cách ăn mặc để lộ da thịt thế này.
Chỉ trong một kỳ nghỉ hè mà con người ta có thể trưởng thành đến mức đó sao?
Cứ như nhân vật chính của manga romcom vậy.
Một màn thức tỉnh khiến người ta phải nghĩ như thế.
"Mogami-san. Có một chuyện… tôi muốn chân thành xin lỗi"
"Eh....? Tớ không nghĩ là Sato-kun có chuyện gì phải xin lỗi tớ đâu"
"Không. Có đấy"
Thực ra, trong những lời tôi phải nói trước, có một điều mà tôi nhất định phải xin lỗi.
Đó là chuyện trước kỳ nghỉ hè. Một câu nói tôi đã buột miệng nói ra để kích thích cô ấy.
"Xin lỗi vì đã gọi cậu là nữ phụ"
Việc đã để cô ấy nghe thấy câu nói đó.
Dù hiện tại chúng tôi đang sống trong cùng một thế giới, nhưng khi ấy tôi lại nói ra bằng góc nhìn như thể mình là một vị thần đứng ngoài câu chuyện thì nó lại là một chuyện khác.
Tôi cúi đầu, thành tâm xin lỗi.
Chỉ cần nhìn vào những nỗ lực suốt kỳ nghỉ hè này của cô ấy là đủ hiểu.
Lời nói đó đã làm cô tổn thương đến mức nào.
Một cô gái luôn nhút nhát như vậy, chỉ riêng với câu nói ấy đã thể hiện sự phản kháng mãnh liệt nhất.
Điều đó khiến tôi hối hận trong lòng suốt bấy lâu.
Nhưng nếu xin lỗi khi cô ấy còn chưa thức tỉnh, tôi cảm thấy như vậy là hèn nhát.
Vì thế, chỉ đến lúc này... Khi mọi thứ đã thực sự kết thúc, tôi mới có thể nói ra.
"Cậu không còn là phụ nữa"
"...Th-thật sao?"
"Ừ. Mogami-san của hiện tại—không còn nghi ngờ gì nữa, chính là một 'nữ chính'"
Ngay khoảnh khắc tôi nói ra điều đó.
Dù nước mắt của tôi vừa mới lắng xuống.
Lần này, đến lượt tuyến lệ của Mogami-san sụp đổ.
"...Ư"
Cô ấy cố nén tiếng khóc.
Nhưng có lẽ cảm xúc đã vỡ òa. Mogami-san bất ngờ lao vào ôm chầm lấy tôi, và tôi đã cứ thế mà đỡ lấy cơ thể ấy.
Giống như trước kỳ nghỉ hè.
Giống như lần tôi đã đỡ lấy cô ấy khi cô suýt ngã trong thư viện.
"Tớ cũng có một điều... Đã muốn nói từ lâu rồi"
"Là gì?"
"Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu vì đã nhìn thấy tớ... Từ tận đáy lòng, tớ thực sự biết ơn cậu"
Giống như ngày hôm đó khi được gọi tên, cô ấy đã vừa khóc vừa vui mừng.
Không...có lẽ còn hơn cả lần đó nữa.
Cô ấy đã khóc.
Những giọt nước mắt của hạnh phúc.
Được ôm lấy cơ thể mềm mại và ấm áp ấy, tôi cũng đã vô thức mỉm cười.
(Vậy là, vai trò của tôi đã kết thúc rồi nhỉ)
Sứ mệnh đã hoàn thành.
Từ giờ trở đi, tôi chỉ cần đứng nhìn.
Nhìn Mogami-san không còn là một nữ phụ nữa mà trở thành nữ chính của câu chuyện...
Từ góc trong khuất của từng khung truyện, mà lặng lẽ dõi theo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
