Chương 19 - Tôi biết ơn vì nữ phụ đã được sinh ra trên cõi đời này
Đúng như đã hẹn. Buổi chiều tôi đã đến nhà Mogami-san.
(Muốn mua rượu làm qua quá, mà là trẻ vị thành niên nên chịu thôi vậy...)
Có lẽ đây là tàn dư từ thời mà tôi vẫn còn là sale ở kiếp trước.
Dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn không thể yên tâm nếu không mang theo quà ra mắt.
Khi đến đến vùng quê thì mang đặc sản thành phố.
Khi đến thành phố thì mang quà quê.
Chỉ cần chút để ý nhỏ như vậy thôi, mức độ suôn sẻ trong giao tiếp sau đó sẽ tăng lên gấp nhiều lần. Đặc biệt là với đàn ông trưởng thành, rượu luôn là thứ được ưa chuộng. Trước đây, mỗi khi mang theo rượu quê là họ đều rất vui.
Mà thôi, bố của Mogami-san vốn là người bản địa, rượu quê chắc cũng chẳng có gì hiếm.
Hơn nữa, được nhận rượu từ một học sinh cao trung thì cũng kỳ.
Vì vậy, lần này tôi chọn bánh kẹo nổi tiếng của một cửa hàng có tiếng cho đúng với độ tuổi của mình vậy.
...Mà nghĩ lại thì, nam sinh cấp ba mua bánh cao cấp làm quà có thật là "đúng độ tuổi" không thì tôi cũng không chắc lắm.
Thôi thì, dù sao trước kia tôi cũng là người lớn, mong mọi người bỏ qua chút lệch pha này nhé.
"Chào mừng cậu, Sato-kun. A, cái này là quà hả? Ồ, trông ngon ghê... Tớ nhận được thật sao? Cảm ơn cậu nhiều nhé♪"
May mà Mogami-san trông rất vui, vậy là ổn rồi.
"Xin phép làm phiền. Mà phòng của cậu ở đâu vậy?"
"Ở tầng hai, nhưng... Cậu không được vào đâu! Phòng tớ vẫn còn bừa bộn lắm. Nên là cậu cứ ở phòng khách..."
"Vậy à"
"Ể? À, ừ... Tớ định để cậu chơi ở phòng khách, nhưng cậu muốn lên phòng tớ luôn sao?"
Chỉ cần tôi tỏ ra hơi thất vọng một chút, cô ấy lập tức để ý đến tôi ngay.
Thật sự quá thuần khiết. Nói thẳng ra thì cũng khá "dễ dắt mũi", khiến tôi không khỏi lo cô ấy có bị mấy tên xấu lừa không. Mong là Sanada sẽ ở bên cạnh mà nâng đỡ cô bé này cho đàng hoàng hay không nữa.
Thôi, chuyện đó để sau vậy.
"À không. Đó là k gian riêng tư mà, cậu không cần phải bận tâm đâu. Tớ ra phòng khách là được"
"Ừm! Tớ cũng đã chuẩn bị phòng khách để cậu có thể thoải mái rồi, nên như vậy tốt hơn. Tớ còn chuẩn bị cả bánh kẹo nữa đó... Đồ không ngọt thì Sato-kun vẫn ăn được đúng không?"
"Tất nhiên rồi. Xin lỗi vì đã để cậu phải để tâm nhiều thế nhé"
"Không sao đâu. Dù gì thì mẹ tớ cũng hào hứng mua đủ thứ về mà"
"Vậy thì đáng cảm kích thật"
Ngoài ra, tôi cũng thấy yên tâm khi biết rằng cô ấy đã nói trước với mẹ về việc tôi sẽ đến.
Tự tiện vào nhà người khác mà không báo chủ nhà thì quả thật khiến tôi áy náy. Việc chuẩn bị quà cũng xuất phát từ suy nghĩ đó.
Sau đó, tôi được cô ấy dẫn vào phòng khách.
Nhà của Mogami-san rất bình thường, đến mức khó mà miêu tả. Phòng khách khoảng tám tấm chiếu tatami, có ghế sofa hai chỗ, có TV... Không có điểm gì đặc biệt, mang đúng không khí của một gia đình bình dân.
Cách bài trí đúng là rất "gia đình".
Trước khi chuyển sinh, tôi thường xuyên đi công tác, rất hiếm khi ở yên một nơi. Vì vậy, những căn nhà ấm áp như thế này tôi làm rất thích. Nó gợi nhớ đến thời thơ ấu của tôi. Mà thôi, giờ tôi đã chuyển sinh rồi có lẽ nên sống đúng nghĩa như trẻ con vậy.
"Cậu cứ tự nhiên như ở nhà nhé"
"Ừ. Mà này, Mogami-san"
"Ể?Gì thế?"
"Sao cậu không mặc đồng phục?"
Được rồi, phải giới thiệu tình huống đã xong.
Đã đến lúc vào việc chính nào. Thật ra, ngay từ lúc bước vào cánh cửa này tôi đã thắc mắc rồi.
"Tớ đến đây là để ngắm cảnh cậu mặc đồng phục mà cười ngây ngô mà"
"C-cười ngây ngô... Sato-kun, thỉnh thoảng cậu hay nói thẳng quá rồi đó!"
Nhưng nếu không nói rõ thì Mogami-san sẽ không hiểu.
Dù đã tươi sáng hơn trước, cô ấy vẫn rất hay suy nghĩ tiêu cực. Đôi khi còn diễn giải lời nói theo hướng xấu, nên tôi cố tình nói rõ ràng để tránh hiểu lầm.
Dễ thương, hay không.
Có hợp gu không.
Cô ấy không hề xấu.
Tất nhiên, đôi khi tôi cũng suýt nói ra những lời thể hiện tình cảm quá mức, nên mấy chỗ đó vẫn phải tự kiềm chế.
Và khi nói những lời như vậy, cô ấy sẽ vui.
Ngay lúc này đây, cô ấy cũng không hề tỏ ra khó chịu, mà chỉ đang lúng túng xoay xoay tay áo.
"T-tớ có hơi căng thẳng... Vậy, tớ đi thay bây giờ nhé? Cậu đợi một chút được không?"
"Được. Tớ đang mong chờ lắm đấy"
Nói xong, cô ấy rời khỏi phòng khách.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang, có lẽ là lên phòng trên tầng hai.
Tôi vừa gặm bánh được vài phút thì...
Không hiểu sao, với những bước chân thật khẽ... Mogami-san quay lại phòng khách, trông như đang dò xét, rụt rè.
"Th-thế nào?"
Cuối cùng cũng đến rồi dáng vẻ mặc đồng phục của Mogami-san mà tôi mong chờ bấy lâu nay.
Nhìn thấy cảnh đó, tôi ngay lập tức...
(Quả nhiên là... Dễ thương thật)
Nín thở.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy mặc đồng phục sau khi đổi kiểu tóc.
Đương nhiên, có vài chỗ tôi vẫn muốn chỉnh lại.
Nói đúng hơn là, việc vẫn mặc áo khoác thể dục cũng khiến tôi để ý, và đúng như dự đoán, vạt váy thì vẫn dài.
Nhưng trước hết thì...
Chỉ cần nói một điều thôi, cô ấy rất dễ thương.
Vì vậy, tôi vỗ tay trước đã, như một lời khen ngợi thuần túy.
"Cảm ơn cậu vì đã tồn tại trên cõi đời này"
"Q-quá mức như vậy sao!?"
Ừ, tôi thật sự biết ơn sự tồn tại của cô ấy đến mức đó đấy.
Bởi vì, từ tận đáy lòng...
Tôi thực sự nghĩ rằng Mogami-san rất, rất dễ thương.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
