Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 1 - Chap 10: Năm ánh nhìn——Phòng tham vấn này, giờ đây đã không còn là chốn của riêng mình tôi nữa

Chap 10: Năm ánh nhìn——Phòng tham vấn này, giờ đây đã không còn là chốn của riêng mình tôi nữa

Giữa tháng Năm. Đã hơn một tháng kể từ ngày tôi bắt đầu công việc ở đây.

Sáng nay, khi mở cửa phòng tham vấn——tôi thấy một nhành hoa được đặt sẵn trên bàn làm việc.

Nhành hoa trắng được cắm gọn trong một chiếc lọ thủy tinh nhỏ. Là hoa baby.

Đi kèm với đó là một mảnh giấy nhắn. Với những nét chữ tròn trịa.

『Thầy ơi, cảm ơn thầy vì một tháng vừa qua nhé』

Là của Shizuku.

Vừa tròn một tháng kể từ ngày tôi nhậm chức. Em ấy vẫn nhớ điều đó và cất công chuẩn bị hoa cho tôi. Về phần cửa nẻo——hôm qua lúc Shizuku ghé qua vào giờ nghỉ trưa, tôi đã để cửa mở không khóa, nên có lẽ em ấy đã ghé qua phòng và để lại bình hoa vào lúc sáng sớm.

Tôi mang chiếc lọ thủy tinh đặt sang bậu cửa sổ. Nhành hoa baby dưới ánh nắng ban mai rọi vào in xuống một chiếc bóng nhỏ nhắn.

(Một tháng rồi cơ à. Nhanh thật đấy. Không ngờ lại có ngày một kẻ vốn dĩ chỉ là dòng chữ lướt qua trong game như mình lại được chính oshi tặng hoa cơ đấy. Phải chi có thể khoe với bản thân ở kiếp trước một tiếng——à mà thôi, kiếp trước mình chết vì làm việc quá sức nên chắc gì đã còn tâm trí đâu mà nghe chứ.)

Và thế là, đúng lúc tôi đang mải chìm đắm trong dòng cảm xúc miên man ấy, một ngày làm việc mới lại bắt đầu.

Buổi sáng.

Hiếm hoi thay, vào giờ ra chơi tiết một, cánh cửa phòng tham vấn tâm lý lại mở ra.

Là Rin.

“Chào buổi sáng thầy ạ! Thầy có rảnh một chút không?”

“Chào em. Có chuyện gì thế?”

“À thì, là về một em học sinh năm nhất trong câu lạc bộ bọn em, dạo này em ấy có vẻ hơi thiếu sức sống. Tham gia câu lạc bộ thì bữa đực bữa cái. Dù em có hỏi chuyện thì em ấy cũng chỉ cười xòa qua chuyện chứ chẳng chịu nói thật lòng mình...”

Rin kéo ghế cho hậu bối ngồi——à không, chẳng có hậu bối nào ở đây cả. Hôm nay Rin đến một mình.

“Em muốn xin tham vấn, về cô bé đó đúng không?”

“Vâng. Em không biết mình có giúp gì được không nữa.”

Tôi ra hiệu mời em ngồi. Rin ngồi xuống. Vẫn là tư thế thẳng lưng ngay ngắn như thường lệ.

“Tên em ấy là gì?”

“Là Sato ạ. Học sinh năm nhất. Cho đến tận tháng Tư em ấy vẫn đến tập luyện bình thường, nhưng kể từ sau kỳ nghỉ dài thì cứ sao sao ấy——”

Rin cặn kẽ giải thích tình trạng của hậu bối. Từ những thay đổi trong biểu cảm, tần suất điểm danh, cho đến mối quan hệ với các đồng đội khác. Em ấy quan sát rất kỹ.

Vừa lắng nghe, tôi vừa suy nghĩ về hai điều.

Thứ nhất. Rin vẫn như mọi khi, chỉ có thể bước vào căn phòng này “vì người khác”. Không phải vì bản thân mình, mà là vì hậu bối.

Thứ hai. Nhưng việc Rin một mình đến đây, bản thân điều đó đã là——một sự tiến bộ.

Lần trước, em ấy trực tiếp dắt hậu bối đến. Lần này, không có ai đi cùng cả. Một mình Rin đã tự cất bước đến phòng tham vấn. Dù là “vì người khác”, nhưng sự dè dặt của em ấy đối với việc một mình đến đây đã vơi đi phần nào.

“Rin-san, em thực sự rất để mắt đến cô bé đó nhỉ.”

“Hả? Không đâu, làm tiền bối thì đó là chuyện đương nhiên mà.”

“Đương nhiên sao. ——Nhưng mà, một người tiền bối có thể nhận ra những thay đổi nhỏ nhặt của hậu bối rồi đến đây nhờ tham vấn như thế này, hiếm lắm đấy.”

Nụ cười của Rin thoáng dao động trong chốc lát. Không phải là em ấy không quen được khen ngợi. Mà là việc được khen ngợi vì “bản thân là một chỗ dựa đáng tin cậy”, đối với em ấy lại là một cảm xúc vô cùng phức tạp.

“Chuyện của Sato-san, phía thầy cũng sẽ để mắt tới. Nếu bản thân em ấy chịu đến đây, thầy sẽ hỗ trợ. Còn Rin-san thì——”

“Dạ?”

“Đừng cố quá sức nhé.”

“Hả? Em thì hoàn toàn——”

“Em định nói là “hoàn toàn ổn” đúng không?”

Rin khựng lại.

“……Trông em, dễ đoán đến thế cơ ạ?”

“Một chút thôi. Dưới góc nhìn của một chuyên viên tâm lý.”

Rin im lặng một lúc, rồi khẽ bật cười. Nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay, một nụ cười không hề gượng gạo.

“Thầy quả nhiên hơi kỳ lạ thật đấy. Cứ hay soi mói ẩn ý sau lời nói của người khác thôi.”

“Bệnh nghề nghiệp ấy mà.”

“Ahaha. ——Vậy, em cảm ơn thầy ạ. Em đến câu lạc bộ đây!”

Rin vẫy tay chào tạm biệt rồi bước ra ngoài với nụ cười tỏa nắng như mọi khi.

Sau khi tiếng bước chân của em ấy khuất dần nơi hành lang, tôi bắt đầu ghi chú.

『Kagurazaka Rin. Đến phòng một mình (với mục đích tham vấn cho người khác). Có phản ứng chân thật khi bị đoán trước câu nói “Không sao”. Rào cản tâm lý đối với việc đến phòng tham vấn đang có chiều hướng giảm. Bước tiếp theo——Liệu em ấy có thể đến đây để xin tham vấn cho chính bản thân mình hay không.』

Giờ nghỉ trưa.

Bữa trưa bento cùng Akane trên sân thượng giờ đây đã vượt qua mức độ của một thói quen hàng ngày, vươn tầm thành một “nghi thức”.

Thực đơn hôm nay là——

“Này, cái gì đây?”

“Bento tự làm đấy.”

“Hả?”

Akane tròn xoe mắt.

Để tôi giải thích. Tối hôm qua, nổi hứng đột xuất nên tôi đã tự tay làm bento. Có trứng cuộn, cá hồi và rễ ngưu bàng xào. Ở kiếp trước, tôi vốn thuộc tuýp người hay tự nấu nướng nên dăm ba món này chẳng làm khó được tôi. Trông thì có vẻ giản dị nhưng hương vị thì tôi xin bảo đảm.

“……Không phải bento mua ở cửa hàng tiện lợi à.”

“Tôi nghĩ thỉnh thoảng đổi gió chút cũng hay. Vẫn còn một phần nữa đây, em ăn không?”

Akane nhìn chằm chằm hộp bento chừng năm giây rồi im lặng vươn tay ra nhận lấy.

Mở nắp hộp. Trứng cuộn, cá hồi, rễ ngưu bàng xào. Hai hộp cơm với những món ăn kèm y hệt như bento ở cửa hàng tiện lợi được đặt cạnh nhau.

Akane ăn thử một miếng trứng cuộn.

Nhai.

“…………”

“Thế nào?”

“……Ngọt.”

“Tôi thuộc phe thích trứng cuộn vị ngọt. Em thích vị mặn hơn à?”

“Cũng không hẳn. ——Ăn cũng không đến nỗi tệ.”

Vành tai Akane đỏ ửng.

(Ông sếp ở kiếp trước của tôi từng bảo: “Hãy cho người ta ăn cơm do chính tay cậu nấu. Đó là cách có tác dụng nhất.” ……Một lý thuyết chẳng hề được ghi chép trong bất kỳ cuốn sách giáo khoa tâm lý học nào, nhưng có vẻ lại chính xác đến không ngờ.)

Đang ăn dở hộp bento, Akane đột ngột lên tiếng.

“……Cái tên học sinh chuyển trường ấy.”

“Hanasaki-kun?”

“Hôm nay tên đó bỏ quên cục tẩy trên bàn tôi. Dù tôi nghĩ chắc hắn ta không cố tình đâu.”

“Ừ.”

“……Đến lúc tôi đem trả lại thì bị nói là 『Cảm ơn nhé! Himiya tốt bụng thật đấy!』”

“……Ừ.”

“——Cũng chẳng phải vì tốt bụng nên tôi mới mang đi trả. Chỉ là thấy đồ của người khác chễm chệ trên bàn mình thì vướng víu nên mới quẳng lại thôi.”

“Phải rồi.”

“Thì thế. Cái tên đó, đừng có chuyện gì cũng tự ý quy kết bằng hai chữ 『tốt bụng』 chứ.”

Akane bực dọc gắp một miếng rễ ngưu bàng xào.

“……Nếu là em thì em sẽ nói thế nào?”

“Tôi á?”

“Nếu tôi đem cục tẩy đến trả ấy.”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Chắc là 『Cảm ơn nhé, may mà có thầy』.”

“…………Chỉ vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy thôi. Tôi chỉ nêu lên sự thật. Thầy mang cục tẩy đến trả cho tôi. Cảm ơn. ——Không tự biên tự diễn thêm bất cứ ý nghĩa nào khác.”

Akane nhìn tôi. Chằm chằm, mất vài giây.

“……Cái tính đó của thầy, nắm bắt tâm lý chính xác đến mức làm người ta phát bực.”

“Tôi sẽ nhận lấy câu đó như một lời khen.”

“Có ai thèm khen đâu.”

Em ấy nguẩy mặt quay đi chỗ khác. Thế nhưng——hộp bento thì đã được ăn sạch sành sanh.

Sau giờ học.

Khi quay lại phòng tham vấn, tôi thấy hai bóng người đang đứng trước cửa.

Shizuku và——Kujou Mio.

Trong thoáng chốc, tôi đã nghi ngờ chính đôi mắt của mình.

Mio đang ở đây.

Chính là Mio đã lạnh lùng buông lời “Đừng đến nữa” ở hậu trường ngày hôm đó.

Hai người họ đứng cạnh nhau trước cửa. Nói là đứng cạnh nhau, nhưng bầu không khí lại giống như kiểu tình cờ đến cùng một lúc hơn. Shizuku thì ôm cặp cúi gầm mặt như mọi khi. Còn Mio thì khoanh tay tựa lưng vào tường, đảo mắt nhìn về hướng khác.

Không một cuộc hội thoại nào. Hoàn toàn im lặng.

“……Để hai em phải đợi rồi.”

Khi tôi cất tiếng, Shizuku khẽ ngẩng đầu lên. Mio thì liếc nhìn về phía này một cái, rồi lập tức quay đi.

Tôi mở cửa. Shizuku tiến về phía chỗ ngồi quen thuộc của em ấy.

Còn Mio——cô nàng lại khựng bước trước cửa.

Vào, hay không vào. Em ấy đang lưỡng lự.

Khuôn mặt của “Hoàng tử” không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào. Một sự vô cảm được kiểm soát hoàn hảo. Thế nhưng, đôi chân em ấy lại không thể bước qua nổi bậu cửa.

Tôi cố tình không nói gì cả. Không giục “Vào đi”, cũng chẳng hỏi “Có chuyện gì vậy”.

Ba giây. Năm giây.

Mio——đã tiến lên một bước.

Em ấy bước vào phòng tham vấn, ngồi xuống chiếc ghế nằm ở góc chéo đối diện với Shizuku. Vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay. Ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

“……Không phải là tôi có chuyện gì cần tham vấn đâu.”

Đó là câu đầu tiên em ấy thốt lên. Giọng nói trầm thấp, bật chế độ “Hoàng tử” lên mức tối đa.

“Chỉ là, tôi cần một nơi——yên tĩnh một chút thôi. Trong lớp ồn ào quá.”

“Vậy à. Chỗ này yên tĩnh lắm. Em cứ ở lại bao lâu tùy thích.”

Mio không đáp lời. Vẫn khoanh tay, đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Shizuku thì đang mở sách ra đọc ở chỗ ngồi quen thuộc.

Ba con người ở chung trong một căn phòng, và không một ai lên tiếng.

Một không gian thật kỳ lạ.

Sự im lặng của Shizuku là “sự bình yên không cần dùng đến ngôn từ”. Còn sự im lặng của Mio lại là “bức tường phòng ngự cự tuyệt mọi lời nói”.

Cùng là sự im lặng, nhưng nhiệt độ lại khác biệt.

Tôi pha ba tách trà. Một tách cho Shizuku, và một tách đặt trên chiếc bàn gần chỗ Mio. Ở một vị trí không mang lại cảm giác ép buộc.

Mio nhìn tách trà. Chỉ nhìn thôi, chứ không hề vươn tay ra lấy.

Mười phút trôi qua.

Vòng tay đang khoanh trước ngực của Mio khẽ nới lỏng ra một chút. Không phải em ấy có ý thức thả lỏng, mà là cơ thể đã tự động bắt đầu làm quen với nhiệt độ của không gian này.

Hai mươi phút trôi qua.

Ánh mắt của Mio chuyển từ bên ngoài cửa sổ sang phía giá sách. Đôi mắt em lướt dọc theo gáy của những cuốn sách.

Tôi không nói gì cả.

Tầm ba mươi phút sau——Mio đứng dậy.

“Tôi về đây.”

“Ừ. Cứ đến bất cứ khi nào em muốn nhé.”

Mio tiến về phía cửa.

Trên đường đi ra, có lẽ bó hoa baby trắng trên bàn đã lọt vào tầm mắt em ấy. Đôi chân ấy khựng lại trong tích tắc. Em ngắm nhìn những bông hoa trắng bé nhỏ——rồi bước ra ngoài mà không nói một lời.

Sau khi cánh cửa đóng lại, tôi đi dọn dẹp mấy tách trà. Khi nhấc chiếc tách mà Mio chưa hề đụng tới lên——tôi thấy nó đã hơi nguội đi một chút.

……Khoan đã. Nhìn kỹ lại thì, mực nước có hơi vơi đi một tẹo.

Chỉ một ngụm. Nhân lúc tôi không để ý, em ấy đã uống đúng một ngụm.

(……Vụng về thật đấy, “Hoàng tử” à.)

Shizuku ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách và đang nhìn tôi.

Em ấy chìa cuốn sổ tay ra.

『Người đó, rồi sẽ lại đến chứ ạ?』

Lại là câu hỏi đó. Cùng một câu hỏi giống hệt như lúc của Haruto.

Nhưng lần này, ý nghĩa lại có chút khác biệt. Lúc của Haruto là “sự bất an khi có người lạ đến”. Còn lần này——là phản ứng đối với việc “có một người nào đó ngoài mình xuất hiện ở nơi này”.

“Tôi không biết nữa. Chuyện đó còn tùy thuộc vào em ấy thôi.”

Shizuku nhìn mặt tôi mất ba giây, và rồi——khẽ gật đầu, đưa mắt quay trở lại với cuốn sách.

Một cái gật đầu giống như vừa nuốt trôi một điều gì đó vào lòng.

Trên đường về.

Rời khỏi dãy nhà trường lúc chạng vạng, tôi nghe thấy tiếng người cất lên gần cổng chính.

“Hội trưởng, hôm nay cậu cũng vất vả làm việc đến muộn rồi! Nếu có gì cần tớ giúp——”

“Cảm ơn cậu đã quan tâm, Hanasaki-kun. Nhưng tôi ổn mà.”

Đó là Haruto và Midori.

Haruto đang bắt chuyện với Midori. Có lẽ hôm nay cậu ta lại ngỏ ý muốn giúp đỡ em ấy. Midori thì từ chối bằng một nụ cười hoàn hảo. Dù có bị cự tuyệt bao nhiêu lần đi chăng nữa, Haruto vẫn không chùn bước mà tiếp tục tiến tới. Đó có thể coi là sự kiên trì, là sự vô tư có phần ngốc nghếch——và cũng là lòng tốt của cậu ta.

Sau khi Midori rời đi, Haruto gãi đầu và cười gượng.

“Ưm…… sao cứ thấy không được suôn sẻ cho lắm nhỉ.”

Tôi nghe thấy tiếng cậu ta lầm bầm.

Ánh mắt tôi và cậu ta chạm nhau.

“Ah, thầy! Em chào thầy!”

Haruto vẫy tay với tôi. Sắc mặt cậu ta đã tươi tỉnh hơn so với lúc ngồi trên ghế đá ngày hôm qua. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể nhận ra cậu ta đang có chút hụt hẫng sau cuộc trò chuyện với Midori vừa rồi.

“Chào em. ——Trông có vẻ khá là gian nan nhỉ.”

“Ahaha…… Tại Houjouin-san từ chối bằng nụ cười khéo léo quá. Em không nghĩ là mình bị ghét đâu, nhưng cứ có cảm giác không tài nào bước vào thế giới của cậu ấy được.”

“Không cần phải vội đâu. Đúng như những gì tôi nói hôm qua, gieo hạt xong thì phải đợi đến ngày nó nảy mầm. ——Bản thân việc Hanasaki-kun luôn kiên trì bắt chuyện với em ấy, chắc chắn đã được truyền đạt đến nơi rồi.”

“……Thầy nói đúng ạ. Vâng. ——Nói chuyện với thầy thoải mái thật đấy. Cảm giác rất an tâm sao á.”

Haruto toét miệng cười.

“Bữa nào em sẽ chính thức đến chỗ thầy để xin lời khuyên nha. Tiện thể uống trà luôn ạ.”

“Lúc nào cũng hoan nghênh.”

Haruto vẫy tay chào rồi quay bước rời đi.

——“Bữa nào em sẽ đến”. Haruto đã nói như vậy.

Nhưng, “bữa nào” đó là khi nào thì chẳng ai biết được. Haruto chắc hẳn là kiểu người thường xuyên hứa hẹn “bữa nào” với rất nhiều người. Dù đó không hẳn là những lời đãi bôi xã giao, nhưng việc cậu ta có lập tức hành động hay không lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Đến hay không là tùy thuộc vào Haruto. Tôi chỉ việc chờ đợi mà thôi.

Cánh cửa vẫn luôn rộng mở.

Chỉ nội trong ngày hôm nay, đã có bốn người tìm đến phòng tham vấn. Rin, Akane, Shizuku, Mio. Midori cũng đã đến vào hai tuần trước.

Cả năm người họ đều đang bắt đầu gắn kết với căn phòng nhỏ bé này theo những cách riêng biệt.

Rin thì đến tham vấn “vì người khác”. Akane thì thông qua hộp bento trên sân thượng. Shizuku thì đặn đều ghé thăm mỗi ngày. Mio lại mượn cớ là “cần một nơi yên tĩnh”. Còn Midori thì lấy danh nghĩa “báo cáo định kỳ hàng tháng”.

Tất cả bọn họ, đều tự tìm cho mình một lý do——để đến bên cạnh tôi.

Với tư cách là một chuyên viên tham vấn, tôi hiểu rất rõ điều đó có ý nghĩa gì.

Đó là việc xây dựng lòng tin. Bản thân nó vốn là một điều tốt.

Thế nhưng——đồng thời tôi cũng cảm nhận được sự nguy hiểm khi cả năm sợi tơ ấy đều đang buộc chặt vào một mình tôi.

Nếu tôi gục ngã. Nếu tôi biến mất. Cả năm sợi tơ này sẽ hoàn toàn bị bỏ mặc, chơi vơi giữa khoảng không.

Ở kiếp trước, tôi đã chết vì ôm đồm quá nhiều những sợi tơ như thế.

(Mình sẽ không lặp lại vết xe đổ ấy. Tuy là... mình muốn cố để không dẫm vào nó đấy.)

Trên quãng đường rảo bước về ký túc xá, tôi ngước mắt lên nhìn ánh ráng chiều.

Phòng tham vấn giờ đây đã không còn là chốn của riêng mình tôi nữa.

Căn phòng nhỏ bé ấy, đang dần trở thành——nơi nương tựa của năm cô gái.

Điều đó khiến tôi vui. Dù là trên cương vị một chuyên viên tâm lý hay đơn thuần là một con người, tôi đều thấy vui mừng.

Chỉ là, việc tôi hiện diện ở ngay trung tâm của nơi nương tựa đó——trong tương lai, rồi sẽ dẫn đến những chuyện gì đây.

Tôi vẫn chưa thể biết được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!