Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 2 - Chap 13: Nàng cún con hay cắn người——Ngày đầu tiên Akane mở cánh cửa phòng tư vấn

Chap 13: Nàng cún con hay cắn người——Ngày đầu tiên Akane mở cánh cửa phòng tư vấn

Tháng Sáu đã gõ cửa.

Vào một buổi chiều mây mù ảm đạm mang theo hơi thở của mùa mưa đang cận kề, chuyện đó đã xảy ra.

Ngay lúc tiết bốn sắp kết thúc. Giáo viên chủ nhiệm lớp 2-3 hớt hải chạy ùa vào phòng giáo viên.

“Himiya lại nổi điên rồi lao ra khỏi lớp rồi. Lần này em ấy còn đá bạt cả ghế——”

Thầy hiệu phó buông tiếng thở dài. “Lại nữa à”. Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đã thấm đẫm sự buông xuôi.

“Thầy có biết em ấy đi đâu không?”

“Chắc là lên sân thượng. Vì cũng là chuyện thường thấy nên——”

“Vì cũng là chuyện thường thấy nên cứ mặc kệ em ấy đi”. Tôi hoàn toàn có thể nhìn thấu vế sau đang bị bỏ lửng trong lời nói của thầy chủ nhiệm.

Tôi đứng bật dậy.

“Để tôi đi cho.”

Cả chủ nhiệm lẫn hiệu phó đồng loạt quay sang nhìn tôi. Một ánh nhìn đúng chuẩn dành cho “Thầy tham vấn tâm lý”. Nói thật, có khi họ còn chẳng nhớ nổi tên tôi cũng nên.

“Ah, ừm... Thầy Asagiri. Nhưng mà, Himiya không chịu nghe lời người lớn đâu——”

“Không sao đâu.”

Chẳng có cơ sở nào cho cái sự “không sao” ấy cả. Tôi chỉ đơn giản là muốn tránh việc để Akane phải có thêm một người lớn nữa “bỏ mặc” em ấy mà thôi.

Tôi mở cánh cửa sân thượng.

Em ấy không có ở——chỗ mọi khi.

Bóng tháp nước. Trước hàng rào. Chẳng có ai ở những vị trí quen thuộc của Akane cả.

Gió thổi qua. Bầu trời nhiều mây. Sân thượng thật tĩnh lặng.

“…………”

Tôi đưa mắt nhìn quanh một vòng. Sân thượng tuy rộng nhưng chỗ ẩn nấp thì có hạn. Phía sau tháp nước, bóng râm của cục nóng điều hòa, hàng rào——

Có tiếng động lọt vào tai tôi.

Một âm thanh nho nhỏ. Không rõ là tiếng thở dốc hay tiếng nấc nghẹn, một âm thanh bị kìm nén lại.

Tôi vòng ra phía sau tháp nước.

Akane đang ngồi đó, thu mình ôm lấy hai đầu gối.

Vẻ mặt mạnh mẽ kiên cường thường ngày đã biến mất tăm. Em úp mặt vào đầu gối, cuộn tròn người lại, trông thật nhỏ bé.

Em đang run rẩy.

Chắc hẳn em ấy đã nhận ra sự hiện diện của tôi. Vẫn không ngẩng mặt lên, một giọng nói rầu rĩ vang tới.

“……Đừng có lại đây.”

Không giống với câu “Phiền phức quá” như mọi khi. Giọng em ấy——đang khản đặc đi.

“Tôi đã bảo là đừng có lại đây mà. Mặc xác tôi đi. Lúc nào chả vậy. Mọi người đều làm thế mà. Cứ hễ tôi nổi điên lên là thấy phiền phức rồi bỏ mặc tôi——”

“Tôi sẽ không bỏ mặc em.”

Akane ngừng run rẩy.

“……Hả?”

“Vì không thể bỏ mặc em nên tôi mới tới đây.”

Sự im lặng bao trùm.

Tôi ngồi xuống cách Akane chừng hai mét, giữ một khoảng cách như mọi khi.

Đúng bằng khoảng cách trong những giờ ăn bento trên sân thượng. Cùng một góc độ. Vẫn như mọi khi.

Akane rốt cuộc cũng chịu ngẩng mặt lên.

Đôi mắt em ấy đỏ hoe. Em ấy đã khóc. Nhưng ngay khoảnh khắc nhận ra tôi đã nhìn thấy những vệt nước mắt ấy, khuôn mặt em méo xệch đi. Sự xấu hổ, cơn giận dữ——và cả một thứ gì đó phức tạp hơn thế nữa.

“Đừng có nhìn! Tôi không có khóc!”

“Ừ.”

“Đã bảo là tôi không có khóc mà!”

“Tôi nghe rồi.”

Tôi không nhìn vào mắt Akane. Thay vào đó, tôi ngước nhìn lên bầu trời đầy mây.

Thông qua chiến lược “ngoại giao bento”, tôi đã học được một điều. Akane rất ghét việc “bị người khác nhìn”. Nói chính xác hơn là, em ấy ghét việc “bị người khác nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình”. Thế nên tôi mới không nhìn. Dù đang ở chung một không gian, nhưng tôi không chạm ánh mắt với em.

Một phút. Hai phút.

Nhịp thở của Akane dần dần bình tĩnh trở lại.

Ba phút.

“…………Tôi bị lão ta, nói cho một trận.”

Akane thì thầm buông thõng một câu.

“Ai cơ?”

“……Lão chủ nhiệm. Trong tiết học vừa rồi, vì tôi nộp bài muộn quá hạn. Lão bảo là 『Himiya, lại nữa à. Em lúc nào cũng thế. Sao không chịu làm ăn cho nghiêm túc một chút đi hả』. ——Ngay trước mặt cả lớp.”

“…………”

“Quên nộp bài là lỗi của tôi. Tôi biết chứ. Nhưng mà——”

Giọng Akane lại run lên.

“——Cái câu 『Em lúc nào cũng thế』 ấy. Lúc nào cũng. Lúc nào cũng, lúc nào cũng vậy. Tôi 『lúc nào cũng thế』 đấy. Đằng nào thì bọn họ cũng nghĩ là tôi chẳng thể nào thay đổi được mà. Người lớn ai cũng thế cả. Chỉ được cái lúc đầu là nói 『Cố lên nhé』, rồi ngay lập tức lại chép miệng 『Lại nữa à』——”

Em ấy úp mặt vào đầu gối.

“……Thầy cũng thế thôi phải không. Đằng nào thì…”

“Đằng nào thì sao cơ?”

“Đằng nào thì chẳng bao lâu nữa thầy cũng sẽ thốt lên 『Lại nữa à』 cho xem. Cứ mỗi lần tôi nổi điên, thầy lại ngán ngẩm, thấy phiền phức, rồi bỏ đi.”

Tôi——sau một thoáng suy nghĩ, đã thành thật trả lời.

“Bảo là không ngán ngẩm thì không hẳn. Tôi cũng là con người, cũng có cảm xúc chứ.”

Akane ngẩng mặt lên. Có vẻ đó là một câu trả lời nằm ngoài dự đoán của em.

“Nhưng mà…”

Tôi vẫn nhìn bầu trời u ám, nói tiếp.

“Tôi sẽ không vì thấy phiền phức mà bỏ đi đâu. Điều đó thì tôi hứa.”

“…………Tại sao chứ.”

“Bị hỏi tại sao thì tôi cũng khó trả lời đấy. ——Nếu bắt buộc phải nói, thì chắc là vì chỗ bento còn lại vẫn đủ cho khoảng hai tháng nữa chăng.”

“……Hả?”

“Tôi vẫn chưa nắm bắt được hết thực đơn ưa thích của Akane mà. Gà rán Karaage với cơm thịt heo chiên Tonkatsu thì tôi biết rồi, nhưng còn bento thịt nướng thì sao? Thịt viên Hamburger thì thế nào? Em có nhắm được bento Makunouchi không?”

“……Anh đang nói cái quái gì thế hả.”

“Ít nhất là cho đến khi chinh phục được toàn bộ thực đơn bento, tôi sẽ không đi đâu cả.”

Akane đang nhìn tôi.

Đôi mắt sưng húp vì khóc. Chiếc mũi ửng đỏ. Mái tóc đuôi ngựa rối bời.

Một gương mặt không thể thấy được trong các trò chơi. Một gương mặt chân thực của tuổi mười bảy đang trên đà vụn vỡ, thứ không bao giờ xuất hiện trên hình minh họa của một “Nữ chính Tsundere”.

Sau vài giây im lặng——Akane bật cười phì một tiếng.

Em ấy đã cười. Ngay giữa những giọt nước mắt.

“……Thầy bị ngốc à. Lại còn bento nữa chứ.”

“Ngốc thật mà. Tôi không phủ nhận đâu.”

“Đừng có dùng dăm ba cái bento ra mà thề thốt chứ……”

“Bento vĩ đại lắm đấy. Nó là công cụ giao tiếp lâu đời nhất của nhân loại cơ mà.”

“Lại nữa rồi, cái mớ lý thuyết chả hiểu ra sao của thầy……”

Akane dùng ống tay áo quệt ngang mắt. Một cách thô bạo. Lau đi lau lại.

Em ấy vẫn chưa nín khóc hẳn. Nhưng sự “suy sụp” hồi nãy đã lắng xuống. Nhờ câu chuyện về hộp bento, cảm xúc của Akane đã chuyển từ “suy sụp” sang “ngán ngẩm”.

Phải nói rằng, xét về kỹ năng tham vấn tâm lý thì đây là tà đạo của tà đạo. Đánh lạc hướng sự bùng nổ cảm xúc của người cần tham vấn bằng sự hài hước. Sách giáo khoa chẳng bao giờ dạy thế cả.

Thế nhưng——với Akane, cách này lại phù hợp.

Nếu dùng những đạo lý đúng đắn để đối diện trực tiếp, Akane sẽ sinh ra tâm lý phòng thủ rằng “Lại bị người lớn thuyết giáo nữa rồi”. Còn nếu đồng cảm với cảm xúc của em ấy, em sẽ gạt phăng đi và bảo “Đừng có mà thương hại tôi”.

Phải dùng những câu chuyện ngớ ngẩn để chọc cho em ấy cười. Phải làm cho em ấy cảm thấy rằng “Người lớn này, dẫu mình có tơi tả thế nào đi chăng nữa, vẫn đối xử với mình y như ngày thường”.

Đó mới chính là sự “an toàn” đối với Akane.

“…………”

Akane vẫn ôm lấy gối, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời một lúc.

Sau đó, em ấy ngập ngừng cất lời.

“……Phòng tham vấn tâm lý, sau giờ học có mở cửa không?”

Trong thâm tâm, tôi khẽ làm động tác ăn mừng.

Còn ngoài mặt, tôi đáp lại với vẻ tỉnh bơ như không có chuyện gì.

“Mở chứ. Bất cứ lúc nào.”

“……Này nhé, tôi chưa nói là sẽ đến đâu đấy.”

“Ừ. Em chưa có nói.”

“Tôi chỉ hỏi thế thôi.”

“Ừ. Chỉ hỏi thế thôi.”

“…………Phiền phức quá.”

Akane đứng dậy. Em thô bạo phủi bụi trên bộ đồng phục rồi buộc lại mái tóc đuôi ngựa.

“……Tôi, về lớp đây.”

“Vậy sao. Đi cẩn thận nhé.”

Akane bước về phía cánh cửa sân thượng. Nửa chừng, em ấy khựng lại rồi quay đầu nhìn.

“——Bento ấy. Ngày mai tôi thích thịt viên Hamburger.”

“Đã rõ.”

Akane hừ mũi một cái, rồi khuất bóng sau cánh cửa.

Sau giờ học ngày hôm đó.

Khi tôi đang cùng Shizuku vẽ tranh trong phòng tham vấn——thì có tiếng gõ cửa.

Một tiếng gõ cửa thô bạo. Rầm rầm rầm. Gọi là “đấm” cửa thì đúng hơn là gõ.

Shizuku giật nảy mình, đôi vai run lên. Tôi khẽ nói “Không sao đâu” rồi tiến về phía cửa.

Vừa mở cửa ra——Akane đang đứng đó.

Dải ruy băng trên đồng phục xộc xệch, áo blazer buộc ngang hông, còn biểu cảm thì vô cùng khó ở.

“……Tôi đến rồi đây.”

“Vào đi.”

“Không phải là tôi muốn đến đây đâu nhé. Chỉ là trong lớp ồn ào quá nên tôi đi tìm chỗ nào yên tĩnh thôi.”

“Ừm. Ở đây yên tĩnh lắm. Vào đi em.”

Akane bước chân vào phòng tham vấn.

Và rồi——ánh mắt em ấy chạm phải Shizuku.

Akane và Shizuku. Hai người hoàn toàn trái ngược nhau cả về khối lớp lẫn tính cách, lần đầu tiên chạm trán nhau trong phòng tham vấn.

Akane lộ rõ vẻ mặt bối rối. Ánh mắt kiểu “Có khách đến trước rồi cơ à”.

Shizuku nâng cuốn sách lên cao, che khuất khuôn mặt. Tư thế phòng thủ thường ngày của cô bé.

Một thoáng căng thẳng.

Tôi tự nhiên bước vào giữa hai người.

“Akane, em ngồi ghế đó đi. ——Shizuku-chan, không sao đâu. Là khách thôi mà.”

Akane ngồi phịch xuống chiếc ghế xa Shizuku nhất. Khoanh tay lại, lườm ra ngoài cửa sổ.

Shizuku vẫn trốn sau cuốn sách, chốc chốc lại lén nhìn Akane.

Trong phòng tham vấn, có ba người.

Sự im lặng.

Tôi pha ba tách trà. Một tách cho Shizuku, một tách đặt gần Akane, và một tách cho mình.

Akane nhấp một ngụm trà, rồi lầm bầm.

“……Cái chỗ này là sao đây. Yên tĩnh quá lại đâm ra khó chịu.”

Shizuku nhìn chằm chằm Akane qua khe hở của cuốn sách.

Akane nhận ra điều đó.

“Gì hả, đừng có nhìn tôi.”

Shizuku giật thót mình, vùi mặt vào cuốn sách.

“——Ah.”

Akane lộ ra một chút vẻ mặt khó xử.

“……Tôi không có tức giận đâu. Chỉ là, tôi không thích bị người khác nhìn chằm chằm thôi…… Xin lỗi nhé.”

Shizuku hạ cuốn sách xuống một chút, khẽ lắc đầu. Cử chỉ mang ý “Tớ không để tâm đâu”.

Akane thấy vậy, hừ mũi một cái.

“Đồ kỳ lạ.”

Đó là——một cảm nhận không hề có ác ý, theo cách riêng của Akane.

Sự im lặng giữa ba người lại tiếp diễn. Thế nhưng, tính chất đã khác hẳn với sự căng thẳng lúc nãy. Một sự im lặng——chỉ một chút thôi, dựa trên việc đã ngầm công nhận sự hiện diện của đối phương.

Tầm mười lăm phút sau, Akane nói “Tôi về đây” rồi đứng dậy tiến ra cửa.

Không thèm ngoảnh lại, em ấy buông lại một câu “……Có thể ngày mai tôi sẽ lại đến. Dù có thể là không đến đâu” rồi bước ra ngoài.

Shizuku chìa ra một tờ giấy nhớ.

『Cậu ấy là một người hay tức giận ạ?』

“Không phải em ấy đang tức giận đâu. Em ấy đang sợ hãi đấy.”

Shizuku ngẫm nghĩ một chút, rồi đưa thêm một tờ nữa.

『Cậu ấy có chút giống với em.』

Đọc tờ giấy nhớ đó——tôi âm thầm kinh ngạc trước khả năng quan sát của cô bé này.

Shizuku không thể cất lời. Akane thì chỉ có thể bộc lộ cảm xúc thông qua sự tức giận.

Cách thể hiện hoàn toàn trái ngược nhau. Nhưng, cái gốc rễ bên trong lại giống hệt nhau.

“Sợ hãi việc phải bộc lộ con người thật của mình.”

Shizuku đã——không cần dùng đến ngôn từ, trực giác nhìn thấu điều đó.

“……Sắc sảo thật đấy, Shizuku-chan.”

Shizuku khẽ nheo mắt lại sau lớp tóc mái.

Có lẽ cô bé đang ngại ngùng. Tôi không rõ nữa——nhưng đó là một biểu cảm tuyệt vời đến mức khiến tôi muốn tin là như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!