Chap 19: Chiếc ô và khoảng cách——Ngày thế giới của Shizuku vươn ra khỏi căn phòng tham vấn
Ngày hôm sau. Đúng như tờ ghi chú của Shizuku, trời đã hửng nắng.
Một khoảng lặng giữa mùa mưa. Khoảng trời xanh lấp ló qua những đám mây tản mác trông thật chói lọi. Hơi ẩm vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng những cơn gió thổi qua lại mang đến cảm giác thật dễ chịu.
Giờ nghỉ trưa. Trên sân thượng.
Khoảng thời gian ăn trưa cùng Akane đã quay trở lại. Hôm nay là bento thịt nướng. Mấy hôm trước Akane còn càu nhàu rằng “Bento thịt nướng cho nhiều nước sốt quá”, thế mà rốt cuộc lần nào cô nàng cũng ăn sạch bách. Với em ấy, những lời phàn nàn đó chắc cũng giống như những câu chào hỏi mà thôi.
Vừa ăn, Akane vừa cất tiếng.
“……Nhỏ Yukimura đó, dạo này có vẻ khác nhỉ.”
Tôi khựng đũa lại. Chuyện cái tên Shizuku thốt ra từ miệng Akane đúng là hiếm thấy.
“Khác sao?”
“Thì tôi chạm mặt em ấy mấy lần ở phòng tham vấn. Hồi đầu, cứ hễ tôi bước vào là y như rằng nó lấy sách che mặt lại, nhưng dạo gần đây thì không làm thế nữa. Nó còn liếc nhìn tôi một cái rồi cúi đầu chào cơ đấy.”
“À, ừm. Shizuku-chan dạo này cũng đã bình tâm lại nhiều rồi.”
“Hừm.”
Akane bỏ tọt một miếng thịt nướng vào miệng.
“……Cái em ấy đó ấy. Chuyện nó không nói được, liệu có chữa khỏi được không?”
Một câu hỏi thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề. Đúng là phong cách của Akane.
“Chuyện này không phải là có chữa khỏi được hay không. Từ trạng thái không thể cất tiếng nói, em ấy đang tự bồi đắp cảm giác an toàn theo nhịp độ của riêng mình, để rồi từng chút một mở rộng cách thể hiện bản thân. Em ấy vẫn đang ở giữa quá trình đó.”
“……Tóm lại là, sẽ mất thời gian đúng không.”
“Ừ. Sẽ phải mất một thời gian đấy.”
“Nhưng mà, em ấy đó cũng đang thay đổi từng chút một rồi nhỉ?”
“Ừm. Từng chút một.”
Akane ngước mắt nhìn lên bầu trời.
“……Không biết tôi, liệu có đang thay đổi từng chút một không nhỉ.”
“Akane á——phạm vi chấp nhận thực đơn bento của em đã mở rộng ra đáng kể rồi đấy.”
“Tôi không có nói chuyện đó, đồ ngốc này.”
Dẫu buông lời mắng mỏ, khóe môi em ấy lại đang khẽ mỉm cười.
—
Sau giờ học.
Shizuku đến phòng tham vấn.
Hôm nay dáng vẻ em ấy có chút khác biệt so với thường ngày. Vừa bước vào phòng, em ấy đã đưa ngay một tờ giấy note. Không phải lúc chuẩn bị về, cũng chẳng phải sau khi vẽ tranh——mà là ngay khoảnh khắc vừa ngồi xuống.
『Thầy Ren, hôm nay em xin thầy lời khuyên được không ạ?』
“Tất nhiên rồi. Chuyện gì cũng được.”
Shizuku cắm cúi viết. Dài hơn mọi khi. Ngòi bút dừng lại nhiều lần, rồi lại tiếp tục lướt đi. Có thể thấy rõ em ấy đang rất thận trọng chọn lọc từng câu chữ.
Tờ giấy được chìa ra.
『Em lại gặp Hanasaki-san ở thư viện. Anh ấy bảo, “Anh vẫn chưa biết em định gợi ý cuốn sách nào. Nếu được, em chỉ cho anh nhé?”. Lần này, anh ấy đưa sổ tay ra và bảo: “Em viết ra đây cũng được nè”.』
Tôi im lặng đọc.
Haruto——đã đề nghị giao tiếp bằng giấy bút với Shizuku.
(...Hanasaki Haruto, cậu...)
Thú thực, tôi rất ngạc nhiên.
Haruto đã nhận ra Shizuku là “một cô gái không thể cất tiếng nói” từ lúc nào? Lần trước, cậu ta vẫn bắt chuyện bình thường, bị đáp lại bằng sự im lặng, rồi cứ thế ném lại một câu “Vậy hẹn cậu dịp khác nhé” rồi rời đi cơ mà.
Vậy mà lần này, cậu ta lại bảo “Em viết ra cũng được”, hoàn toàn nương theo phương thức giao tiếp của Shizuku.
Đây là——một hành động không hề tồn tại trong kịch bản của trò chơi.
Trong game, Haruto luôn giữ nguyên lập trường “Chúng ta hãy nói chuyện với nhau nhiều hơn đi” cho đến tận phút cuối. Hệ thống được thiết lập sao cho độ hảo cảm sẽ không tăng lên trừ khi Shizuku chọn những lựa chọn cất tiếng nói.
Nhưng Haruto của thế giới này lại đưa ra một quyết định khác hẳn trong game. Cậu ta đã thấu hiểu hoàn cảnh của đối phương và tự thay đổi cách tiếp cận của bản thân.
(...Hóa ra cậu ta không phải là loại con trai chỉ biết áp đặt lòng tốt một cách mù quáng. Cậu ta có khả năng học hỏi. Cậu ta đang trưởng thành.)
Tôi cần phải chấn chỉnh lại cảm xúc của mình. Lúc này đây, tôi——đang vui mừng, hay là...
Shizuku vẫn đang viết nốt phần tiếp theo.
『Em đã viết vào sổ của Hanasaki-san một cuốn sách mà em muốn gợi ý. Đó là cuốn “Chuyến tàu đêm trên dải Ngân Hà”.』
“Em đã viết sao. ——Giỏi lắm.”
Shizuku khẽ gật đầu.
Đây là một bước chuyển mình vô cùng to lớn. Ở bên ngoài căn phòng tham vấn này, Shizuku đã truyền đạt ý muốn của mình cho một người khác ngoài tôi thông qua những dòng chữ.
Trong phòng tham vấn, em ấy viết giấy cho tôi. Và giờ đây, ở thư viện, em ấy cũng đã có thể viết cho Haruto.
Nói cách khác——”phương thức giao tiếp bằng giấy bút” của Shizuku không chỉ gói gọn trong mối quan hệ với tôi nữa, mà đã bắt đầu rộng mở ra thế giới bên ngoài.
Đối với một chuyên viên tâm lý mà nói, không có tin tức nào đáng mừng hơn thế này. Thế giới của Shizuku đang dần mở rộng. Thay vì chỉ phụ thuộc vào tôi, em ấy đã biết sử dụng phương pháp được bồi đắp giữa hai chúng tôi để kết nối với những người khác.
Đây chính là sự hồi phục. Mang những gì đã rèn luyện trong phòng tham vấn ra áp dụng vào thế giới bên ngoài. Đó chính là đích đến cuối cùng.
“Shizuku-chan, đó là một điều cực kỳ tuyệt vời đấy. Em đã chỉ cho Hanasaki-kun cuốn sách đó nhỉ.”
Shizuku viết tiếp một tờ giấy khác.
『Hanasaki-san bảo “Cảm ơn em! Anh sẽ đọc thử!”. Anh ấy đã cười ạ.』
Em ấy thuật lại nụ cười của Haruto bằng câu “Bạn ấy đã cười”. Quan sát nét mặt của người khác, rồi chuyển hóa nó thành ngôn từ. Sự phát triển trong nhận thức xã hội. Một dấu hiệu tốt.
“Chắc hẳn Hanasaki-kun cũng vui lắm. Tôi nghĩ em ấy thực sự rất muốn biết em sẽ giới thiệu cuốn sách nào đấy.”
Shizuku gật đầu.
Sau đó——như đang mải suy nghĩ điều gì, em ấy dừng tay một lúc, rồi lại viết thêm một tờ nữa.
『Nhưng mà, việc giới thiệu đúng cuốn sách đầu tiên em đọc ở căn phòng này, khiến em có chút lưỡng lự.』
Đọc xong dòng chữ ấy, tôi khựng lại một nhịp, trầm ngâm.
“Chuyến tàu đêm trên dải Ngân Hà”. Cuốn sách đầu tiên Shizuku rút ra từ giá sách. Cuốn sách em ấy đã đọc trong phòng tham vấn của tôi. Một vật kỷ niệm nho nhỏ được sẻ chia giữa tôi và Shizuku.
Vậy mà em ấy——đã nói cho Haruto biết.
Shizuku viết rằng em ấy đã “lưỡng lự”.
Chân tướng của sự “lưỡng lự” này là gì.
Cách lý giải thứ nhất. Đối với Shizuku, “Chuyến tàu đêm trên dải Ngân Hà” là biểu tượng cho khoảng thời gian ở bên “Thầy Ren”, nên em ấy cảm thấy kháng cự với việc chia sẻ nó cho người khác. ——Tính tư hữu. Dấu hiệu của sự phụ thuộc.
Cách lý giải thứ hai. Shizuku lưỡng lự vì sự quan tâm đến cảm nhận của người khác, “Liệu mình có nên chỉ cho người khác cuốn sách đặc biệt giữa mình và thầy Ren không?”. ——Sự phát triển về mặt xã hội.
Là cái nào đây. Hay là cả hai.
“Tuy lưỡng lự, nhưng em vẫn quyết định nói cho em ấy nhỉ.”
Shizuku gật đầu.
“Tôi nghĩ làm vậy là rất tốt. Một cuốn sách hay thì nên để nhiều người cùng đọc. Shizuku đã cho tôi biết——à, nói chính xác thì là em đã chọn nó từ trên giá sách——giờ em lại truyền đạt sự tuyệt vời của cuốn sách đó cho Hanasaki-kun. Tôi rất vui vì điều đó.”
Tôi cố ý nhấn mạnh từ “vui”.
Nếu sâu thẳm trong Shizuku đang tồn tại cảm giác tội lỗi vì “đã trót trao thứ đặc biệt giữa mình và thầy Ren cho người khác”, thì tôi cần phải nói từ “vui” để giải thoát em ấy khỏi gánh nặng đó.
Đồ của em không nhất thiết chỉ thuộc về riêng một mình em. Em hoàn toàn có quyền chia sẻ nó. ——Đó là thông điệp cần thiết để chuyển giao từ sự phụ thuộc sang một mối quan hệ lành mạnh.
Shizuku nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc——rồi khẽ gật đầu.
Nét mặt em ấy lộ rõ vẻ an tâm.
『Nếu thầy Ren thấy vui, thì tốt quá rồi ạ.』
Đọc dòng chữ đó, tôi chợt thấy gợn lên một khúc mắc nhỏ.
“Nếu thầy Ren thấy vui”.
Tiêu chuẩn cho mọi hành động của Shizuku đã biến thành “Thầy Ren sẽ nghĩ thế nào”.
Việc em ấy giới thiệu cuốn sách là một điều tốt. Nhưng nếu điều đó tốt không phải vì "bản thân em ấy muốn làm thế", mà là vì “thầy Ren bảo làm thế là thầy vui”——thì có nghĩa là, em ấy vẫn chưa thoát khỏi cấu trúc của sự phụ thuộc.
Có nên chỉ ra điều đó trong giai đoạn này không?
Không. Vẫn còn quá sớm.
Thế giới của Shizuku chắc chắn đang bắt đầu mở rộng. Em ấy đã có thể viết giấy cho Haruto trong thư viện. Đó là một sự tiến bộ không thể chối cãi. Lúc này, tôi không nên đưa ra những lời nhắc nhở có thể phá hỏng đi sự tiến bộ đó.
Phải biết nhìn nhận thời cơ. Cho đến một ngày nào đó, khi Shizuku có thể tự tin nói rằng “Bởi vì tự em muốn làm thế”.
“Ngày mai em có đến thư viện nữa không?”
Shizuku hơi ngẫm nghĩ một chút, rồi đặt bút viết.
『Em không biết nữa. Nhưng, có lẽ em sẽ đến.』
“Không biết” và “Có lẽ sẽ đến”.
Một câu trả lời mập mờ, chẳng phải phủ định cũng chẳng ra khẳng định. Thế nhưng——đó không phải là “Không đến”.
Trong thế giới của Shizuku, một cánh cửa khác ngoài căn phòng tham vấn này, vừa khẽ hé mở.
—
Buổi chiều tà. Sau khi Shizuku đã ra về.
Tôi mở cửa sổ phòng tham vấn tâm lý, hít một hơi thật sâu bầu không khí lẩn khuất giữa những ngày mưa ngâu.
Mùi ẩm mốc quyện cùng hương đất tẩm ướt. Sắc xanh của sân trường đang bừng lên lấp lánh dưới tia nắng sau cơn mưa.
Tâm trí tôi thẩn thờ nghĩ về Haruto.
Cái cách cậu ta thay đổi hướng tiếp cận của mình. Cả việc cậu ta chủ động đề nghị giao tiếp bằng giấy bút với Shizuku nữa.
Hành động đó——hoàn toàn không tồn tại trong bất kỳ lựa chọn nào của trò chơi. Không phải là sự thúc ép kiểu “Cùng nói chuyện nhiều hơn nào”, mà là một lời mở đường đầy tinh tế “Em viết ra cũng được”.
Haruto đang thực sự trưởng thành. Tại thế giới này, với tư cách là một con người bằng xương bằng thịt.
Tự tận đáy lòng, tôi cảm thấy rất vui.
Thế giới của Shizuku đang dần mở rộng. Giờ đây, em ấy đã có thể sử dụng những mảnh giấy note—thứ phương tiện giao tiếp vốn dĩ chỉ bó hẹp trong không gian khép kín của căn phòng tham vấn này—để kết nối với thế giới bên ngoài. Đó chính là minh chứng cho sự hồi phục. Đối với một người làm công tác tham vấn, chẳng có thành quả nào tuyệt vời hơn thế.
(……Chỉ là…)
Có một sự thật là tôi lại cảm thấy có chút chạnh lòng——chỉ một chút xíu thôi.
Cảm giác này giống hệt như một bậc làm cha làm mẹ, đứng nhìn đứa em ấy bỏng của mình nay đã biết đi xe đạp, rời khỏi vòng tay mình và tự tin lao về phía trước. Vui chứ. Rất vui là đằng khác. Nhưng đôi bàn tay từng quen với việc giữ chặt hai chiếc bánh phụ giờ đây lại cảm thấy đôi chút chới với, hụt hẫng.
Chính là thứ cảm giác đó.
(Cơ mà, tham vấn tâm lý vốn dĩ là một công việc như vậy. Mục tiêu cuối cùng là khiến cho thân chủ không còn cần đến sự tồn tại của mình nữa. Nếu cứ thấy tủi thân khi người ta không cần mình thì đúng là mất tư cách của một người làm chuyên môn rồi.)
Tôi khẽ cười khổ.
Nói là vậy, nhưng khoảng cách để đến được cái giai đoạn “không còn cần đến tôi nữa” vẫn còn xa xôi lắm. Hành trình hồi phục của Shizuku mới chỉ bắt đầu mà thôi. Chẳng thể vì việc em ấy đã viết được một tờ giấy note trong thư viện mà đánh giá rằng nó đã hoàn toàn có thể tự do giao tiếp với thế giới bên ngoài được.
Từ nay về sau, tôi vẫn sẽ ở đây. Vẫn sẽ pha trà, vẫn sẽ vẽ tranh, và vẫn sẽ nhận lấy những mảnh giấy note.
Đứng từ phía sau, âm thầm dõi theo phạm vi những bước chân mà Shizuku có thể tự mình bước đi đang dần dần mở rộng.
Đó chính là công việc của tôi.
(……Hanasaki Haruto. Thú thực, tôi cảm thấy rất biết ơn vì cậu có thể tự mình nghĩ ra phương pháp giao tiếp bằng giấy bút đó. Nếu chỉ dựa vào một mình tôi, việc mở rộng thế giới cho Shizuku chắc chắn sẽ có giới hạn. Một kẻ là “người ngoài phòng tham vấn” như cậu đã chịu vươn tay ra với cô gái đó. ——Cậu đúng là một nam chính tuyệt vời đấy.)
Tôi khép cửa sổ lại. Bầu trời đã bắt đầu nhuốm màu hoàng hôn đỏ rực.
Ngày mai, có thể Shizuku sẽ lại đến thư viện. Cũng có thể là không.
Sao cũng được. Đó là lựa chọn của bản thân em ấy.
Còn tôi thì vẫn sẽ ở đây. Như mọi khi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
