Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

27 56

Tập 3 - Chap 18: Cơn mưa và những cái tên——Những điều Shizuku đã thôi không còn viết vào giấy nhớ

Chap 18: Cơn mưa và những cái tên——Những điều Shizuku đã thôi không còn viết vào giấy nhớ

Cuối tháng Sáu. Giữa lúc đỉnh điểm của mùa mưa.

Trời đã đổ mưa từ sáng. Hơi ẩm ướt âm ấm luồn lách vào tận bên trong khu nhà học, đọng thành lớp sương mỏng trên mặt sàn linoleum ngoài hành lang. Những ngày thế này, đám học sinh cũng trở nên ngoan ngoãn hơn thường lệ, khiến không gian trong trường giờ nghỉ trưa tĩnh lặng đến lạ thường.

Sân thượng không thể dùng được. Vì trời đang mưa.

Nói cách khác, giờ ăn trưa cùng Akane cũng sẽ phải chuyển vào trong nhà.

“……Tự dưng cất công mò đến phòng học làm cái quái gì không biết.”

Akane càu nhàu với vẻ mặt khó ở. Chính xác thì đây không phải là “lớp học”, mà là một phòng học trống nằm ngay cạnh phòng tham vấn. Trước đây, khi tôi đề xuất, em ấy đã gạt đi bảo “Phòng tham vấn chật bỏ xừ”, thế nên cuối cùng chúng tôi chốt lại lấy chỗ này làm không gian ăn trưa cho những ngày mưa.

Kéo hai chiếc bàn lại gần nhau, chúng tôi mở hộp cơm bento mua ở cửa hàng tiện lợi ra. Hôm nay là cơm bento cá hồi nướng theo đúng yêu cầu của Akane. Dạo gần đây em ấy đã bắt đầu chịu ăn những món khác ngoài đồ chiên rán. Không rõ là do khẩu vị đã đa dạng hơn, hay chỉ đơn thuần là do ẻm đã ngán đồ chiên rồi nữa.

“Vì trời mưa thì sân thượng sẽ bị ướt mà.”

“Tôi biết thừa…… Mà này, từ giờ tôi sẽ tự đi mua cơm đấy. Bắt thầy mua hai hộp thế này cũng ngại.”

“Không cần bận tâm đâu. Tiền ăn này được tính vào công tác phí mà.”

“Điêu vừa thôi. Thầy tự bỏ tiền túi ra chứ gì.”

“……Một nửa là tiền túi.”

“Một nửa cái đầu thầy ấy. Toàn bộ là tiền túi hết đúng không.”

Bị lộ mất rồi. Làm gì có chuyện mua cơm hộp mà lại được tính vào chi phí cho phòng tham vấn cơ chứ. Tiền ăn hàng tháng của tôi đang dần bị vơi đi đáng kể cũng là sự thật.

“Thôi, có sao đâu mà. Là do tôi tự nguyện làm thế cơ mà.”

“……Thật tình.”

Akane vừa gỡ miếng cá hồi vừa đưa mắt nhìn màn mưa ngoài cửa sổ.

“Tôi ghét trời mưa.”

“Sao thế?”

“Vì không lên được sân thượng. ——Tôi thích chỗ đó. Bầu trời rất rộng. Ở đây thì chật hẹp quá.”

“Đúng là ở đây chật thật.”

“Cái phòng tham vấn của thầy còn chật hơn cơ.”

“Không thể chối cãi được.”

Akane khẽ hừ mũi. Trông thì có vẻ khó ở, nhưng thực chất em ấy đang tận hưởng cuộc trò chuyện bâng quơ này. Sự “khó ở” của Akane được chia làm ba loại. Khó ở thật sự, khó ở để che giấu sự xấu hổ, và——sự khó ở theo thói quen khi đang cảm thấy thoải mái. Hiện tại thì là loại thứ ba.

Sau khi ăn xong hộp cơm, Akane đột nhiên lên tiếng.

“Này.”

“Ừ?”

“Cái tên học sinh chuyển trường đó——Hanasaki ấy. Dạo này không thấy đến bắt chuyện với tôi nữa.”

“……Vậy sao?”

“Tuần đầu tiên thì dai dẳng phiền phức lắm, nhưng dạo này thấy toàn nói chuyện với đám khác rồi. Với Kagurazaka, hay là Kujou gì đó.”

Giọng điệu của Akane chẳng mảy may mang chút sắc thái cảm xúc nào. Không bực bội, cũng chẳng phải nhẹ nhõm. Chỉ đều đều, dửng dưng.

“Chắc tại tôi tỏ thái độ lạnh nhạt quá. Đáng lẽ ra phải thế chứ nhỉ. Bị đối xử lạnh nhạt thì bỏ đi là chuyện bình thường.”

“…………”

“Nhưng thầy thì lại không bỏ đi.”

“Tại vì có bento mà.”

“……Đừng có mà đổ lỗi cho bento.”

Akane khẽ mỉm cười. Em ấy đã cười. Một nụ cười hiền hòa của Himiya Akane——điều mà tôi chẳng thể nào tưởng tượng nổi vào cái ngày đầu tiên hai đứa xếp cơm hộp ngồi ăn cùng nhau trên sân thượng.

“Em nghĩ sao——về Hanasaki-kun?”

“Nghĩ sao là sao…… Cũng chẳng có gì. Tôi không nghĩ tên đó là người xấu. Lúc đầu thì phiền phức thật, nhưng dạo gần đây quan sát thì thấy tên đó cũng đang nỗ lực hết mình theo cách riêng của hắn. Dù toàn làm mấy chuyện phí công vô ích.”

“Phí công vô ích sao?”

“Ngày nào hắn cũng ra bắt chuyện với Houjouin, nhưng ngày nào cũng bị từ chối. Không chịu bỏ cuộc thì cũng đáng nể thật đấy, nhưng mà nói sao nhỉ——hắn chẳng thèm nhìn nhận đối phương gì cả.”

Khả năng quan sát của Akane rất sắc bén. Đứa trẻ này có năng lực đọc vị được “bề chìm” của người khác. Chính vì bản thân em ấy từng trải qua cảm giác không được ai nhìn nhận “bề chìm” của mình.

“Thứ mà tên đó nhìn vào là 『Hội trưởng Hội học sinh Houjouin Midori』 chứ không phải con người mang tên Houjouin Midori. ——Mấy cái đó, nhìn lướt qua là biết ngay.”

“……Sắc sảo thật đấy.”

“Sắc sảo gì chứ. Nhìn bình thường là đủ thấy rồi. ——Cái lúc hắn bảo với tôi 『Thực ra cậu rất dịu dàng đúng không?』 cũng y chang vậy. Hắn ta chỉ nhìn vào cái 『bề nổi』 của tôi rồi tự tiện vẽ ra một cái 『bề chìm』. Chứ hắn chẳng hề nhìn vào bề chìm thật sự của tôi chút nào.”

Akane đóng nắp hộp cơm lại.

“Nhưng thầy thì đã nhìn thấy. Cùng xếp bento ra, im lặng ngồi cạnh bên, và kiên nhẫn đợi cho đến khi tôi tự mở lời. ——Thầy không nhìn vào 『bề nổi』, mà đã thực sự nhìn nhận con người tôi.”

Tôi khẽ do dự, không biết mình nên đáp lại như thế nào.

“……Ban đầu tôi cũng không hiểu được đâu. Về Akane-san ấy.”

“Điêu vừa thôi.”

“Tôi không nói điêu. Lúc đầu——tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng, nếu em chịu ăn hộp cơm này thì tôi sẽ vui lắm. Tôi có thể nhìn thấy được bề chìm của Akane, là bởi vì chính Akane đã cho tôi thấy điều đó thôi.”

Akane đưa mắt nhìn tôi.

“……Cái gì chứ, đừng có đột nhiên nói mấy lời sến súa thế. Gớm chết đi được.”

“Xin lỗi nha.”

“Đừng có xin lỗi.”

Lại là cuộc hội thoại chọc ghẹo nhau như mọi khi. Nhưng chiều sâu của nó đã khác hẳn so với nửa năm trước. Dù vẫn là những câu từ ấy, nhưng bề dày của sự tin tưởng ẩn chứa đằng sau lại tăng lên một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Tiếng chuông báo hiệu vang lên.

“Vậy, tiết học buổi chiều——”

“……Có học hay không thì chưa biết.”

“Nếu em chịu lên lớp thì tôi sẽ vui lắm đấy.”

“Đừng có nói mấy câu như kiểu sẽ vui lắm này nọ. Tạo áp lực cho người ta quá đi.”

“Rồi rồi, xin lỗi nhé.”

Akane bước ra khỏi phòng học trống. Ngay trước ngưỡng cửa, em ấy ngoái đầu lại——định nói điều gì đó, rồi lại thôi, và cứ thế quay bước rời đi.

Tôi không rõ lời em định nói là gì. Nhưng bản thân việc em ấy có ý định cất lời, đó đã là một bước tiến lớn rồi.

Sau giờ học.

Cơn mưa vẫn không tạnh. Bên ngoài cửa sổ, từ bầu trời xám xịt, những vệt nước vẫn không ngừng tuôn rơi.

Shizuku bước đến phòng tham vấn.

Shizuku hôm nay không mang theo ô.

Vai áo đồng phục của em ấy ướt đẫm. Tóc cũng hơi ẩm. Chắc hẳn em ấy đã chạy một mạch từ ký túc xá đến dãy phòng học mà không che ô.

“Shizuku-chan, ô của em đâu?”

Shizuku viết vội vào cuốn sổ tay.

『Sáng nay trời không mưa nên em không mang theo ạ.』

“Lúc về tôi cho em mượn ô nhé. Tôi có đem dư một cái.”

Shizuku khẽ lắc đầu.

『Không sao đâu ạ. Chạy nhanh thì sẽ không bị ướt.』

Cái lý thuyết chạy nhanh sẽ không bị ướt nghe có vẻ hơi sai sai về mặt vật lý, nhưng nếu Shizuku đã nói vậy thì tôi cũng không gặng hỏi thêm. Chỉ là, tôi lấy ra một chiếc khăn bông. Shizuku nhận lấy và bắt đầu lau tóc.

“Thầy pha chút trà nóng nhé.”

Hôm nay pha đậm hơn một chút. Trà vào những ngày mưa uống đậm một chút sẽ dễ chịu hơn. Sếp ở kiếp trước của tôi từng nói, “Ngày mưa thì cho nhiều lá trà hơn đi. Hơi ẩm sẽ làm vị trà có cảm giác nhạt đi đấy”.

Shizuku nhận lấy ly trà, áp cả hai tay vào để ủ ấm.

Em ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn cơn mưa.

Tôi rất thích những khoảng thời gian như thế này. Chỉ có tôi và Shizuku, chẳng cần làm gì cả, chỉ đơn giản là ở đó cùng nhau. Không phải với tư cách một nhà tham vấn tâm lý——mà với tư cách một con người bình thường, tôi cảm thấy bình yên trong sự tĩnh lặng này.

(……Nguy thật. Chuyên viên tham vấn mà cảm thấy “bình yên” khi ở cùng thân chủ là dấu hiệu của hiện tượng chuyển dịch ngược. Rất có thể mình đang bắt đầu phụ thuộc vào Shizuku. ——Không, cũng chưa đến mức gọi là phụ thuộc. Cảm giác này là…… gì đây. Nên gọi nó là gì mới đúng.)

Tôi ngừng dòng tham vấn. Bởi vì Shizuku đã lấy cuốn sổ tay ra.

『Thầy ơi, em hỏi một câu được không ạ?』

“Tất nhiên rồi.”

『Tên của thầy là “Ren” đúng không ạ. Thầy Asagiri Ren.』

“Ừm. Đúng vậy.”

Shizuku nhìn chằm chằm vào cuốn sổ một lúc. Em ấy định viết gì đó, rồi lại xóa, rồi lại viết.

Cuối cùng, mảnh giấy em chìa ra được viết thế này.

『Em gọi thầy là thầy Ren, có được không ạ?』

Tôi có chút ngạc nhiên.

Từ trước đến nay, trong những dòng ghi chú của Shizuku luôn chỉ viết là “Thầy”. Thậm chí không phải là “thầy Asagiri”, mà chỉ đơn thuần là “Thầy”.

Giờ nó lại trở thành “thầy Ren”.

Gọi bằng tên thật. Điều đó đồng nghĩa với sự chuyển đổi từ “người thầy trên cương vị công việc” sang “người thầy với tư cách cá nhân”.

Dưới góc độ của một nhà tham vấn tâm lý——đây là sự khoét sâu của một mối quan hệ. Một sự thay đổi có thể mang chiều hướng tích cực, mà cũng có thể là tiêu cực.

Tích cực thì là “sự tin tưởng sâu sắc hơn”. Tiêu cực thì là “sự khởi đầu của lòng chấp niệm với một cá nhân”.

Là bên nào đây. Ở giai đoạn này thì chưa thể biết được.

Nhưng mà——cũng chẳng có lý do gì để từ chối cả.

“Tất nhiên. Em muốn gọi thế nào cũng được.”

Shizuku khẽ gật đầu.

Sau đó em lại bắt đầu viết gì đó vào sổ tay. Lần này em không đưa cho tôi xem. Em đang viết vào sổ của mình, cho riêng mình.

Tôi không thể nhìn thấy em đang viết gì. Bởi vì Shizuku đang ôm khư khư cuốn sổ trước ngực.

Tầm năm phút trôi qua, Shizuku ngẩng mặt lên.

Đôi môi em mấp máy.

Âm thanh——không hề phát ra.

Chỉ có khẩu hình môi là đang vẽ nên một từ gì đó.

Nhưng tôi có thể đọc được nó.

“Ren”.

Đôi môi Shizuku đã mấp máy tạo thành chữ “Ren”.

Không có âm thanh nào lọt ra ngoài. Kể từ sau âm “Ah” duy nhất lần trước, Shizuku vẫn chưa ở trong trạng thái có thể phát âm một cách ổn định.

Thế nhưng——đôi môi ấy đã tạo thành hình thù của một cái tên.

Hình thù tên của tôi.

Shizuku nhận ra môi mình vừa chuyển động, khuôn mặt em thoáng chút giật mình. Em lấy tay che miệng. Lại một phản ứng giống hệt như lần trước.

“…………”

Tôi không nói gì cả.

Không nói lời nào, tôi nhấp một ngụm trà rồi lại đưa mắt ngắm nhìn cơn mưa bên ngoài cửa sổ.

Bình thản như thường ngày. Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Shizuku len lén nhìn tôi. Giống như để xác nhận xem tôi có vẫn đang cư xử bình thường hay không.

Vài giây sau——bàn tay Shizuku từ từ buông thõng xuống khỏi khóe miệng.

Rồi em cũng nhấp một ngụm trà.

Hai chúng tôi cùng ngắm mưa rơi.

Những giọt nước lăn dài trên ô cửa kính. Bầu trời xám xịt. Tiếng sấm rền vang từ phía xa xa.

Một khoảnh khắc thật êm đềm.

Tờ giấy nhớ Shizuku để lại lúc ra về.

『Thầy Ren. Mong là ngày mai trời sẽ nắng đẹp thầy nhỉ.』

“Thầy Ren”.

Lần đầu tiên trên trang giấy, tên của tôi được đặt sau chữ “Thầy”.

Chỉ là thêm vào một chữ duy nhất. Nhưng sức nặng đằng sau một chữ ấy——tôi bắt buộc phải tiếp nhận nó một cách nghiêm túc.

Nửa là vui mừng, nửa là sự cảnh giác mơ hồ.

Một người làm nghề tham vấn tâm lý sẽ luôn phải chao đảo giữa hai luồng cảm xúc ấy.

Sau khi Shizuku ra về, tôi nán lại phòng tham vấn thêm một lúc.

Lắng nghe tiếng mưa rơi, tôi ghi chép lại hồ sơ của ngày hôm nay.

Chuyện của Akane. Tình hình dạo này của Haruto. Và “Thầy Ren” của Shizuku.

Ngòi bút chợt khựng lại.

Tôi thử xâu chuỗi sự thay đổi trong những tờ giấy nhớ của Shizuku theo dòng thời gian.

『Thầy』→『Thầy』→『Thầy』→——『Thầy Ren』.

Và rồi, cử động môi không thể thốt thành lời ấy. “Ren”.

Trên giấy là “Thầy Ren”. Còn khẩu hình miệng lại là “Ren”.

——Chữ “Thầy” đã biến mất.

Hai chữ không hề được viết ra trên giấy. Đôi môi ấy đã mấp máy gọi “Ren”. Không có “Thầy”, chỉ gọi mỗi tên mà thôi.

Liệu mình có đang nghĩ ngợi quá nhiều không?

Chắc là tôi lo xa quá rồi. Chuyển động môi đó diễn ra trong chớp mắt, rất có khả năng con bé mới chỉ mấp máy được một nửa chữ “Thầy Ren” mà thôi.

Nhưng——tôi vẫn sẽ ghi lại vào hồ sơ.

『Yukimura Shizuku. Trong buổi tham vấn, thân chủ bày tỏ nguyện vọng đổi cách xưng hô thành “Thầy Ren”. Chấp thuận. Đồng thời, ghi nhận cử động môi không phát ra tiếng (suy đoán là “Ren”). Dấu hiệu phát âm lần thứ hai kể từ lần trước. Tuy nhiên lần này không kèm theo âm thanh. Tiếp tục theo dõi quá trình. Chú ý đến sự thay đổi trong mối quan hệ đi kèm với việc thay đổi cách xưng hô. Đặc biệt cần lưu tâm đến khả năng ranh giới giữa “Vai trò = Thầy” và “Cá nhân = Ren” trở nên mờ nhạt.』

Tôi đặt bút xuống.

Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa đã ngớt đi đôi chút.

Ngày mai trời sẽ nắng chứ? Đúng như tờ giấy nhớ của Shizuku.

(……“Mong là ngày mai trời sẽ nắng đẹp thầy nhỉ” sao. Nếu là Shizuku trước kia, em ấy thậm chí còn chẳng buồn viết ra mong ước về thời tiết. Một sự “kỳ vọng” vào tương lai đang nhen nhóm hình thành. Đó chắc chắn là một tín hiệu tốt.)

Một tín hiệu tốt——với tư cách là một chuyên viên tâm lý, tôi nhận định như vậy.

Đồng thời, tôi cũng không phủ nhận——việc dâng lên một chút ấm áp len lỏi trong cõi lòng cá nhân tôi khi được gọi bằng tên. Không hề phủ nhận, nhưng liệu có nên định nghĩa hơi ấm ấy là “vui sướng” hay không, tôi sẽ tạm gác lại.

Chuyên viên tâm lý cũng được phép có cảm xúc. Tuy nhiên, bản thân phải luôn tự nhận thức rõ ràng, không để những cảm xúc ấy làm sai lệch đi mối quan hệ điều trị.

“Asagiri Ren… đang cảm thấy thế nào lúc này?”

Câu hỏi từng dành cho Midori, nay tôi tự đem ra chất vấn chính mình.

Đáp án——vẫn chưa xuất hiện.

Chỉ còn lại tiếng mưa rơi vang vọng trong phòng tham vấn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!