Nắng sáng chiếu vào phòng, đánh thức tâm trí đang còn mơ màng của tôi.
Tôi rũ bỏ cơn ngái ngủ, chỉ nhổm nửa người dậy trên giường. Vẫn là buổi sáng thường ngày, vẫn căn phòng quen thuộc, nhưng khung cảnh hôm nay có chút khác biệt. Dưới chân giường, trên tấm thảm trải sàn, chị Rui đang nằm đó. Chị cuộn tròn người lại như một con sâu, tiếng thở đều đều vang lên trong giấc ngủ say.
Ký ức ngày hôm qua ùa về. Sau buổi nhậu với lớp, chị Rui sang phòng tôi uống tiếp đến say bí tỉ, nhưng không về phòng mình mà lăn ra ngủ luôn. Tôi định đánh thức nhưng lại không nỡ. Gương mặt ngủ của chị quá đỗi bình yên. Thế là tôi quyết định cứ để mặc vậy, nghĩ rằng lát nữa chị sẽ tự dậy và về phòng. Nhưng kết quả là đây. Chị ngủ một mạch không biết trời trăng gì cho đến sáng.
Từ trên giường, tôi ngắm nhìn gương mặt say ngủ của chị Rui. Những ký ức sống lại về khoảnh khắc chị hôn tôi đêm qua.
Khi ấy chị đã say mèm, chúng tôi nói chuyện linh tinh không đầu không cuối. Giờ tôi chẳng còn nhớ nội dung cụ thể là gì. Tôi chỉ nhớ rằng, mỗi khi chị mở miệng nói, ánh mắt tôi lại bị dán vào chiếc khuyên lưỡi lấp ló bên trong. Chị Rui nhận ra ánh nhìn đó của tôi. Và rồi chị hỏi:
“Em tò mò về cái khuyên này hả?”
Tay cầm lon Highball, chị mỉm cười nhạt mà hỏi tôi như thế. Trái tim tôi nảy lên một nhịp mạnh.
“Yuito cứ nhìn mãi thôi nhỉ. Từ cái lúc chị đến mua thuốc lá ở cửa hàng tiện lợi rồi đúng không. Em cố che giấu nhưng chị biết hết đấy.”
“...Chị nhận ra rồi ạ?”
“Ừ. Từ đầu luôn. Nên chị mới cố tình để lộ ra cho em xem đấy.”
Quả thật, tôi đã luôn bị chiếc khuyên lưỡi của chị mê hoặc. Mỗi khi chị đến mua thuốc, mỗi lúc chị nói lời cảm ơn, ánh bạc ấy lại lóe lên, làm tôi cảm nhận được một thứ cảm xúc đen tối ẩn chứa trong đó.
“Em muốn nhìn kỹ hơn không?”
Chị Rui cười khúc khích, quay hẳn người về phía tôi rồi thè lưỡi ra cho tôi xem. Giữa chiếc lưỡi hồng nhạt găm chặt cái khuyên màu bạc. Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi như ngừng thở. Ánh bạc lấp lánh nằm giữa sắc đỏ ướt át, nhớp nháp. Một vẻ đẹp dâm đãng đến tàn nhẫn. Tưởng chừng tôi đang nhìn thấy một thứ cấm kỵ.
Nhưng tôi không thể rời mắt đi được. Tôi đứng chôn chân tại chỗ như bị bỏ bùa mê.
Thấy tôi bất động, chị Rui từ từ rướn người tới. Vai chạm vai. Mùi hương của chị xộc vào khoang mũi tôi. Cả tiếng thở ẩm ướt của chị cũng văng vẳng bên tai. Chị ấy đã đến gần tôi đến thế, vậy mà tôi vẫn không thể cử động.
Đến lúc tôi hoàn hồn thì nhận ra chị ấy đã cướp lấy đôi môi tôi, tựa như con nhện đang bắt lấy con mồi mắc vào tơ của nó vậy.
Lưỡi chị xâm chiếm khoang miệng tôi. Niêm mạc chạm nhau, lưỡi quấn lấy lưỡi. Nó ngọ nguậy nhớp nháp như một sinh vật sống nhưng ấm nồng, thật khác xa vẻ thường ngày trầm tĩnh như một con búp bê tinh xảo của chị Rui. Hơi ấm kỳ dị ấy truyền tải một thông điệp rõ ràng: chị là một sinh vật sống bằng xương bằng thịt. Chúng tôi tham lam ngấu nghiến nhau, dữ dội đến mức không thở nổi. Cảm giác như sắp chết đuối. Hơi nhiệt của cả hai hòa quyện, tưởng chừng như sắp tan chảy vào nhau.
Lưỡi chị trườn đi, nhớt nhát và uốn éo như một con sên trần. Rồi tôi chạm phải một cảm giác lạnh lẽo. Cái khuyên. Lưỡi tôi chạm vào khuyên của chị. Nó lạnh lẽo, vô tri, như một viên kẹo không mùi không vị. Tôi cứ thế mải miết, say sưa liếm láp viên kẹo vô vị ấy. Chẳng còn nghĩ được gì khác. Đại não như tê liệt hoàn toàn.
Chẳng biết bao lâu đã trôi qua. Cuối cùng, chị Rui rời môi ra với vẻ thỏa mãn.
“Cái khuyên thế nào, thích không?”
Chị hỏi, nở một nụ cười yêu mị. Tôi chỉ biết khẽ gật đầu. Đầu óc tê dại, không thốt nên lời. Trung khu ngôn ngữ của tôi dường như đã bị nung chảy.
“...Chà. Vậy sao.”
Nụ cười mỉm của chị Rui lúc ấy trông trưởng thành hơn tôi rất nhiều. Đẹp đến nao lòng. Sau đó không còn chuyện gì xảy ra nữa. Chị Rui nằm vật ra sàn, ngủ say sưa như một món đồ chơi hết pin. Còn tôi thì chưa biết cách để tiến xa hơn những hành vi đó. Nên mọi chuyện dừng lại ở đấy.
Tôi không biết chị Rui nghĩ gì mà lại làm thế. Có thể sáng mai tỉnh dậy chị sẽ quên sạch mọi chuyện. Nhưng chí ít tôi vẫn nhớ. Làm sao mà quên được. Cái sức nóng ấy, cái xúc cảm ấy, tất cả đã khắc sâu vào tâm trí tôi.
Sau đó, tôi phải ra ban công đứng hứng gió đêm một lúc lâu để hạ nhiệt. Nếu không làm thế, tôi cảm giác mình chẳng thể nào ngủ nổi.
