Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 16: Hình Đại Diện

Tranh thủ những lúc rảnh rỗi, tôi đọc cuốn sách khổ nhỏ mà Rui tặng. Từ giờ nghỉ giải lao ở trường, nghỉ trưa ở chỗ làm thêm đến khoảng thời gian trước khi đi ngủ, câu chuyện đã giúp tôi lấp đầy những khoảng trống tẻ nhạt và vô vị ấy.

Từ những trang sách cũ, thoang thoảng mùi thuốc lá. Chắc hẳn Rui đã vừa đọc vừa hút thuốc. Lật giở từng trang sách ám khói, tôi tưởng tượng ra dáng vẻ của chị. Trong một quán cà phê vắng vẻ tựa như nơi ẩn náu. trên bàn bày chiếc gạt tàn, bao thuốc lá và tách cà phê. Những ngón tay trắng muốt, thon dài của Rui khẽ khàng lật từng trang sách. Tiếng giấy sột soạt khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Năm ngày sau khi được Rui tặng sách. Đêm muộn sau giờ làm thêm, xen giữa những câu chuyện phiếm thường ngày qua ban công, tôi báo với chị rằng mình đã đọc xong.

“Nhanh thế cơ à?”

“Em thừa thời gian đến mức đem bán được mà.”

Thực tế thì tôi còn đọc xong sớm hơn nhiều. Ngay ngày hôm sau khi nhận sách từ Rui, tôi đã đọc xong rồi. Nhưng nếu mới nhận hôm qua mà hôm nay đã báo đọc xong thì tôi thấy hơi ngại. Cảm giác như mình đang vồ vập quá mức vậy, nên tôi nghĩ cứ để thư thả vài hôm thì hơn. Đó là sự tự ý thức thái quá của tôi.

“Chị vui lắm. Em cho chị nghe cảm nhận được không?”

Rui chẳng hề hay biết về cái sự tự ý thức thái quá đó của tôi, chị hỏi về cảm nhận của tôi với gương mặt ngây thơ và giọng nói trong trẻo. Tôi nói lên cảm nghĩ của mình, những điều tôi suy ngẫm, những cảm xúc dâng trào khi đọc. Rằng mạng lưới cảm xúc của tôi đã bắt được những tín hiệu gì từ câu chuyện này. Sau khi thao thao bất tuyệt như bị sốt, tôi chợt nhận ra một điều. Thông qua việc nêu cảm nhận, tôi đang cố khoe khoang sự nhạy cảm của mình. Cái ham muốn được chị đánh giá cao đã lộ ra không che đậy. Khoảnh khắc nhận ra điều đó, tôi cảm thấy ghê tởm bản thân đến mức muốn nôn. Tôi đã lợi dụng tác phẩm để phục vụ cho cái tôi của mình. Đó lẽ ra là hành động đáng khinh bỉ nhất.

“Ra là vậy. Yuito cảm thấy như thế ha.”

Liệu Rui có nhìn thấu sự hèn mọn đó của tôi không? Hay chị đã nhìn thấu nhưng vờ như không thấy? Một nửa trong tôi mong chị đừng nhận ra, nhưng nửa còn lại lại khao khát chị thấu hiểu.

“Chà. Được nghe cảm nhận của em thích thật đấy.”

“Chị có vẻ vui nhỉ.”

“Nghe người khác nêu cảm nhận về cuốn sách mình yêu thích còn sướng hơn cả làm tình mà.”

Rui nói bằng giọng điệu như đang ngân nga.

Hai chữ "làm tình" thốt ra bất ngờ làm tim tôi giật thót. Đó là từ ngữ hiếm khi xuất hiện trong những cuộc hội thoại thông thường. Nhưng nghe không hề có cảm giác gượng gạo hay cố tỏ ra người lớn. Từ ngữ ấy thốt ra từ miệng chị nghe rất tự nhiên. Nếu là tôi nói ra chắc chắn sẽ không thể tự nhiên được như thế.

“Em không có cái để so sánh nên chịu, không biết được.”

“Muốn thử không?”

Chữ "hở" suýt chút nữa bật ra khỏi miệng tôi. Mà có khi nó đã bật ra rồi cũng nên.

“Cho chị mượn cuốn sách Yuito thích đi. Chị sẽ đọc và cho em biết cảm nhận. Chứ để mình chị sướng thì bất công quá.”

“A...” Lần này tôi thốt lên thành tiếng rõ ràng. Có lẽ là do nhẹ nhõm. Phản ứng và biểu cảm của tôi lúc đó chắc hẳn đã trật nhịp so với diễn biến câu chuyện.

“Sao thế? Chị nói gì lạ à?”

 

“Không có gì.”

“Chẳng lẽ... em lại nghĩ đến cái chuyện ‘kia’ hả?”

Rui như chợt nhận ra, hỏi dồn, làm tôi luống cuống chối đây đẩy "đâu có", "không phải", cố lấp liếm cho qua chuyện.

“Nhưng mà, liệu có cuốn nào mà chị Rui chưa đọc không nhỉ?”

“Em nghĩ thế giới này có bao nhiêu cuốn sách hả?”

Ờ nhỉ.

“Vậy để dịp tới em đưa cho chị.”

“Chị hóng lắm đấy.”

Tôi cần thời gian để suy nghĩ xem nên đưa cuốn nào. Trong lúc câu chuyện tạm lắng xuống, Rui lấy điện thoại ra kiểm tra. Có lẽ có tin nhắn đến. Chưa đầy một phút sau, chị đã cất đi.

“Chị đổi điện thoại mới à?”

Chiếc điện thoại đó khác với cái chị dùng dạo trước.

“Ừ. Chị làm rơi vỡ tan tành, không dùng được nữa. Chứ nếu chỉ nứt màn hình thôi thì chị vẫn dùng tiếp rồi.”

“Lúc mua chị không đăng ký gói bảo hành sửa chữa sao?”

“Không. Họ giải thích nhiều lắm nhưng chị thấy phiền phức nên thôi. Với lại...”

“Với lại?”

“Mấy cái dịch vụ mà nhân viên cứ cố chèo kéo thì đa phần là không cần thiết mà.”

“Công nhận.”

Tôi bật cười. Về khoản này tôi hoàn toàn đồng ý.

“Nhưng đổi điện thoại thì chuyển dữ liệu mệt lắm chị nhỉ?”

Tôi nói.

“Đúng rồi đấy. Thấy phiền quá nên chị cứ vứt đó, làm bạn chị mắng vốn quá trời. Bảo là không liên lạc được qua RUIN.”

“Bạn... là cái người từng đến nhà trọ ấy ạ?”

“Chính nó.”

Người có mái tóc vàng và gương mặt thanh tú. Người mà tôi từng nhầm là bạn trai chị. Thực hư thế nào thì vẫn chưa rõ. Giống như con mèo của Schrödinger vậy.

“Nó biết nhà chị nên còn đỡ, chứ nhiều người cứ mất tài khoản RUIN là mất luôn liên lạc, quan hệ coi như chấm dứt ấy chứ.”

“Chuyện thường tình thế sao?”

“Bạn bè thì bạn bè chứ cũng đâu biết địa chỉ hay số điện thoại của nhau đâu. Tốt nghiệp xong hay nghỉ làm thêm là coi như hết đường liên lạc.”

Với lại chị cũng không dùng mạng xã hội, Rui nói thêm.

“Nhắc mới nhớ, giờ em mới để ý. Chị em mình cũng chưa biết số liên lạc của nhau nhỉ.”

“Ừ ha. Dù biết địa chỉ nhà nhau.”

“Nói chuyện bao nhiêu lâu, đi chơi cùng nhau rồi mà không có số liên lạc, kể cũng lạ.”

Cả hai đều chưa từng đề cập đến chuyện này. Nếu muốn nói chuyện, cứ ra ban công vào buổi đêm là được. Có những hôm không gặp được, nhưng thế cũng chẳng sao. Đâu cần lúc nào cũng phải kết nối. Chỉ cần kết nối khi nào thấy thích là đủ. Chắc hẳn cả hai đều nghĩ vậy. Ít nhất tôi tin là Rui cũng nghĩ thế.

“Thôi thì nhân tiện trao đổi luôn đi.”

“Được hở chị?”

“Có số thì rủ đi chơi cũng tiện hơn mà.”

Rui nói tiếp:

“Với lại, nhỡ sau này nhà trọ sập, hay đùng cái một trong hai đứa chuyển nhà thì lại mất liên lạc.”

Giọng chị đùa cợt, nhưng nghe cũng không hẳn là đùa. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Giống như việc tôi và Rui đang trò chuyện thân thiết thế này vậy.

“Vâng. Có gì còn gửi cảm nhận sách cho nhau nữa.”

Tôi bồi thêm câu đó để che giấu sự ngượng ngùng. Ít nhất thì Rui cũng muốn giữ liên lạc với tôi. Điều đó làm tôi thấy vui.

Hơn nữa, lời tôi nói không phải là nói dối. Khi đối mặt trực tiếp, tôi thường không diễn đạt được hết ý. Tôi ăn nói vụng về, và trước khi kịp truyền tải hết những gì muốn nói, những cảm xúc hỗn độn khác lại chen ngang phá đám. Nhưng nếu là nhắn tin, chắc tôi sẽ làm tốt hơn.

Tôi quay vào phòng, cầm lấy chiếc điện thoại để trên bàn. Tôi mở ứng dụng RUIN lên, định kết bạn, nhưng tay thì khựng lại.

“Sao thế em?”

“À không, em không biết cách kết bạn...”

“Ái chà. Ấn vào đây này.”

Tôi được chị hướng dẫn từng bước. Thế này chẳng khác nào tự thú nhận mình ít bạn bè. Mặt tôi nóng ran, lóng ngóng làm theo chỉ dẫn. Cuối cùng cũng xong. Cái tên "Hazuki Rui" được thêm vào danh sách bạn bè vỏn vẹn một chữ số của tôi. Gọi là danh sách bạn bè chứ thực ra chỉ toàn bố mẹ và mấy người ở chỗ làm thêm.

Hình đại diện của Rui là hình mặc định. Một cái bóng người màu xám. Bên dưới là tên hiển thị: Hazuki Rui. Hình nền cũng là mặc định. Giữa muôn vàn những hình đại diện là ảnh tự sướng, ảnh thú cưng hay phong cảnh rực rỡ, cái hình nhân xám ngoét này tỏa ra một sự tồn tại u ám lạ thường.

Nhưng tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói chị. Bởi vì... Vừa nhìn thấy hình đại diện của tôi, Rui đã phì cười.

“Hóa ra hai đứa mình để hình đại diện đôi à?”

Bởi hình đại diện của tôi cũng là hình mặc định. Bóng người màu xám. Bên dưới là cái tên: Enoki Yuito. Đương nhiên, hình nền cũng mặc định nốt.

“Chị đã lờ mờ đoán là Yuito sẽ để hình như thế rồi.”

Rui nói vẻ thích thú. Vì chị đoán trúng phóc. Hình ảnh tôi trong tưởng tượng của chị và tôi ngoài đời thực đã trùng khít lên nhau. Hình đại diện đôi. Nhưng lý do dẫn đến kết quả đó chắc chắn khác nhau. Rui chỉ đơn giản là không quan tâm. Chị không có nhu cầu thể hiện bản thân qua hình đại diện, không bị cầm tù bởi khao khát được công nhận. Chị tự do. Còn tôi, vì quá bận tâm xem người khác nghĩ gì nên không thể chọn được. Tôi ghét việc bị người khác định nghĩa con người mình thông qua một tấm hình đại diện. Tôi không tự do.

“Nhưng thế này là liên lạc được mọi lúc rồi nhé.”

Rui giơ màn hình điện thoại lên, mỉm cười với tôi.

“Ngày nào chị cũng sẽ rủ em đi chơi. Rủ đến khi nào Yuito phát ngán thì thôi.”

“Thế thì em phải học cách chặn ngay mới được.”

“Chà. Lạnh lùng ghê.”

Đương nhiên là chị đùa rồi. Chẳng có chuyện ngày nào chị cũng rủ đi chơi đâu. Cả tôi và Rui đều thuộc kiểu người cần khoảng không gian riêng tư một mình. Chỉ là, trước đây mỗi khi có tin nhắn RUIN đến, tôi chỉ thấy nặng nề. Vì liên lạc từ bố mẹ hay chỗ làm thêm thì chẳng có gì hay ho cả.

Nhưng từ giờ trở đi, mỗi khi có tin báo, tôi cảm thấy mình có thể cầm điện thoại lên với một chút mong chờ.

Nhại LINE.