Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

WN - Chương 09: Họ Tên

Thế giới vẫn xoay vần ngoài tầm mắt của tôi. Trước đây, tôi chẳng mấy quan tâm những gì đang xảy ra ngoài đấy. Vì tôi không có bạn bè, và những chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng hôm nay thì khác.

“Tao gặp con bé đó ở khu hút thuốc trong trường đấy.”

Canh lúc vắng khách, Bợm Rượu bỏ mặc công việc xếp hàng lên kệ, lân la đến quầy thu ngân chỗ tôi và khoe khoang với vẻ đắc ý. Thấy tôi ngơ ngác không hiểu gì, anh ta nhăn mặt coi bộ chê tôi chậm tiêu, giọng lộ rõ vẻ khó chịu:

“Cô em xinh đẹp hay tới mua thuốc lá ấy. Tao đã bảo là có khi học cùng trường còn gì?”

Tôi nhận ra anh ta đang nói đến chị Hai Lăm. Lồng ngực tôi bỗng dưng nôn nao.

“Tao cứ thắc mắc sao chưa thấy mặt bao giờ, hóa ra là khác cơ sở. Trường mình có hai cơ sở ngăn cách bởi con đường lớn mà, nhớ không? Tao học khoa Kinh tế, còn nhỏ đó học khoa Văn. Nên nhỏ đó ở cơ sở bên kia đường.” 

“Anh mò sang tận cơ sở bên kia để tìm người ta sao?” 

“Thì rảnh quá chưa đến tiết sau mà lị. Tao nghĩ biết đâu em nó ở cơ sở bên kia. Thế là tao mò sang khu hút thuốc bên đó ngó thử. Ai dè trúng phóc. Nhìn phát nhận ra ngay.” 

“Anh hỏi khoa của người ta rồi à?” 

“Hả?” 

“Tại em nghe anh bảo người đó học khoa Văn.” 

“À, ừ ừ. Lúc nói chuyện thì biết thôi. Nghe xong thấy cũng hợp lý phết. Kiểu em nó có cái khí chất bí ẩn, văn thơ các kiểu ấy. Tao mới bắt chuyện, bảo là anh làm thêm ở cái cửa hàng tiện lợi em hay ghé mua thuốc lá đó. Thế là em nó nhớ ra tao luôn. Em nó bảo thích tiểu thuyết, thế là tao cũng chém gió là anh đây mê sách lắm.”

“Anh mà thích sách á?” 

“Thích chứ sao không. Mày bất ngờ hả? Tao đọc hơi bị nhiều đấy nhé.” 

“Anh hay đọc loại nào?” 

“Sách dạy kinh doanh. Có ông giám đốc quen biết với tao ấy, ổng viết sách. Xuất bản bởi nhà xuất bản Tsunagari ấy. Mày biết không?” 

“Xin lỗi, em không biết.” 

“Thế à. Mà nhìn Enocchi cũng không giống kiểu người đọc sách dạy kinh doanh.” 

“Vâng.” 

“Mà quay lại câu chuyện, bọn tao đang nói chuyện rôm rả, kiểu hợp rơ nhau lắm, tự nhiên con bạn của em nó xen vào, thế là bị tách ra như kiểu đi bắt tay idol vậy. Tiếc hùi hụi. Tí nữa là xin được số liên lạc của em Hazuki rồi.” 

“Hazuki?” 

“Tên em nó đấy. Đầy đủ là Hazuki Rui.”

Khoảnh khắc cái tên ấy thốt ra từ miệng Bợm Rượu, một cảm giác đắng ngắt trào lên trong cổ họng tôi. Tôi chưa từng biết tên chị. Với tôi, chị là chị Hai Lăm. Việc phải nghe tên chị từ miệng tên Bợm Rượu khiến tôi khó chịu vô cùng.

“Nhưng mà từ giờ cứ ra khu hút thuốc là gặp được. Với kiểu gì em nó chẳng tới cửa hàng. Cơ hội thiếu gì.”

Bợm Rượu nói rồi chốt hạ:

“Lần tới em nó mà đến thì để tao tính tiền cho. Enocchi, rõ chưa?” 

“...Cái đó còn tùy ạ.”

Tôi trả lời lấp lửng.

“Nhỡ anh Sakurada đang bận xếp hàng thì để khách đợi cũng kỳ. Hoặc lúc đó khách đông quá thì người ta qua quầy em cũng nên.”

“Thì mày cứ ‘dạ vâng’ cho xong chuyện đi. Nói chuyện gì cụt hứng thế. Thế này bảo sao gái nó không theo.”

Không phải là tôi nói chuyện cụt hứng. À thì, đúng là cụt hứng thật. Nhưng tôi không muốn nói "vâng" dù chỉ là xã giao. Dù không thể từ chối thẳng thừng, nhưng tôi cũng không muốn hùa theo anh ta. Cái tôi không cho phép tôi làm thế.

Sau đó, Bợm Rượu tiếp tục tra tấn lỗ tai tôi bằng những câu chuyện khoe mẽ bất tận: nào là anh ta được tin cậy thế nào trong câu lạc bộ, nào là bạn anh ta toàn đại gia ở chung cư cao cấp. Rồi chuyện anh ta làm việc lương cao ngất ngưởng ở công ty người quen, kiếm ngang ngửa nhân viên chính thức. Rằng công việc ở cửa hàng tiện lợi này anh ta muốn nghỉ lúc nào cũng được, chẳng qua nể mặt chủ nên mới làm tiếp thôi.

Hôm đó, chị Hai Lăm không đến mua thuốc. Riêng hôm nay, tôi thấy mừng vì chị đã không đến. Tôi không muốn nhìn thấy cảnh chị và tên Bợm Rượu nói cười vui vẻ.

*

Thi thoảng tôi lại quên khóa cửa nhà. Khi đi học thì không bao giờ có chuyện đó, vì tôi luôn kiểm tra kỹ lưỡng. Nhưng khi đi làm về thì đôi lúc lại quên béng mất.

Hôm nay cũng vậy. Đi làm về, tôi đã quên khóa cửa. Và tôi chỉ nhận ra điều đó khi ngày mới sắp bắt đầu. Đột nhiên, tiếng mở cửa vang lên. Tôi vừa tắm xong, chuẩn bị đi ngủ nên giật thót mình. Đang mặc đồ ngủ tuềnh toàng, không chút phòng bị nên tôi càng hoảng.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên: Cướp. Kẻ gian đột nhập để trộm tiền. Nhưng ngay sau đó tôi tự hỏi: Cướp cái nhà trọ nát này á? Thiếu gì chỗ ngon ăn hơn. Có điên mới chui vào cái phòng chả có thứ nào đáng giá này.

Kết luận: Không phải cướp. Vị khách không mời mà đến là chị Hai Lăm. Chị mặc đồ thường phục, tay xách một túi ni lông.

“Cậu Nhân Viên?”

Chị đỏ mặt nhìn thấy tôi đang ngồi trước bàn trong phòng khách thì ngớ người ra, vẻ mặt ngơ ngác cực độ.

“Sao em lại ở trong phòng chị?” 

“Dạ?” 

“Ủa?” Chị Hai Lăm nhìn quanh. Kết cấu phòng thì y hệt. Nhưng đồ đạc bố trí thì chắc chắn khác xa. 

“Ủa ủa?”

Rồi chị quay sang nhìn tôi, hỏi:

“Chẳng lẽ đây... là phòng em hả?” 

“Đúng rồi chị.” 

“Nghĩa là đây không phải phòng chị?” 

“Phòng chị Hai Lăm ở bên cạnh ạ.” 

“...”

Chị Hai Lăm chống tay lên cằm suy nghĩ một lúc rồi phán:

“Chị vào nhầm phòng rồi.” 

“Có vẻ là vậy thật.”

Chị cười ngượng nghịu, đôi má ửng hồng. Đôi mắt lờ đờ mơ màng. Cả người chị toát lên vẻ lâng lâng khó tả.

“Chị say à?”

“Chị đi nhậu với lớp.”

Ra là vậy. Hèn gì hôm nay không thấy đến mua thuốc.

“Ăn uống tẹt ga. Giáo sư bao tất.” “Nên chị uống say bí tỉ thế này chứ gì,” tôi nhìn vào túi ni lông của chị và ngạc nhiên. “Say thế rồi sao còn mua thêm rượu làm gì nữa?” 

“Chị định về uống tiếp một mình. Nhưng mà may quá.”

Nói rồi, chị Hai Lăm đặt túi ni lông chứa mấy lon Highball lên cái bàn trước mặt tôi một cái "cộp".

“Em uống cùng chị không?” 

“Em không uống được rượu đâu. Nếu chị không chê thì...” 

“Ái chà. Được chứ.”

Chị Hai Lăm cười tít mắt, ngồi phịch xuống ngay cạnh tôi. Khoảng cách gần quá, chỉ cần nghiêng người một chút là vai chạm vai. Mùi hương dễ chịu của chị hòa lẫn với mùi rượu và mùi quán xá phảng phất bay sang. Chị lôi lon Highball từ trong túi ra rồi bật nắp. Tách. Âm thanh sảng khoái vang lên trong căn phòng chật hẹp.

Chị cầm lon rượu bằng cả hai tay như đang nâng niu nó rồi đưa lên miệng uống. Lúc hút thuốc trông chị rất ngầu, nhưng lúc uống rượu trông chị lại đáng yêu lạ lùng. Đợi chị nhấp môi xong, tôi mới bắt chuyện.

“Chị học môn gì vậy?” 

“Môn Sáng Tác. Bọn chị viết tiểu thuyết, rồi đọc và phê bình lẫn nhau. So với mấy lớp khác thì có vẻ nhàn hơn.”

“Chị viết tiểu thuyết cơ à.” 

“Ừ. Khi nào có bài tập. Nhưng cũng chỉ viết truyện ngắn thôi.” 

“Thế là đỉnh rồi. Chị hay viết thể loại gì?” 

“Đủ kiểu. Truyện tình cảm này, truyện tự thuật này. Hôm trước chị vừa viết một truyện về việc các sinh viên trong lớp lần lượt bị giết.”

“Cái truyện cuối đó mọi người phản ứng sao ạ?” 

“Cười bò luôn. Mà chắc chỉ có trong nhóm bọn chị mới cười được vậy.”

Nếu là tôi viết thì chắc chẳng ai nuốt nổi. Chắc hẳn chị Hai Lăm rất được yêu quý trong lớp.

“Còn em thì sao? Có bạn chưa?” 

“Hoàn toàn không. Chẳng có gì thay đổi cả.” 

“Vậy à. Thế thì tốt.”

Nghe câu trả lời của tôi, chị có vẻ thỏa mãn, lại nghiêng lon Highball uống tiếp. Lợi dụng lúc chị đang lơ mơ vì men rượu, tôi chèn vào một câu.

“Tên chị là Rui nhỉ.” 

“Hả?” 

“Tên thật của chị Hai Lăm ấy.” 

“Chị nói cho em biết rồi à?” 

“Em nghe kể từ người làm chung ca với em. Có người học cùng trường với chị Hai Lăm, bảo là đã nói chuyện với chị ở khu hút thuốc.” 

“Người làm chung ca... à?”

“Chị không nhớ sao. Cái người tóc nhuộm nâu ấy. Anh ta bảo là thích đọc sách.” 

“...À, nhớ rồi.”

Sau một hồi im lặng, chị lầm bầm. Thấy chị không nhớ ra ngay lập tức, tôi thấy nhẹ nhõm đôi chút.

“Anh ta bảo nói chuyện với chị hợp lắm.” 

“Thế hả?”

 “Theo lời anh ta là vậy.”

“Hừm,” chị ậm ừ một tiếng đầy mơ hồ, vẻ không quan tâm lắm. “Thế nghe xong em nghĩ gì?” 

“Nghĩ gì là sao ạ?” 

“Cái tên ấy. Em muốn nghe chính miệng chị nói ra hơn à?” 

“...Thì, kiểu thế.”

Ít nhất tôi không muốn nghe từ miệng tên Bợm Rượu. Cảm giác như một phần quan trọng bị dẫm đạp bằng giày bẩn vậy. Đó là cảm xúc thật của tôi.

“Nhưng người đó đâu có biết, đúng không? Cái tên kia của chị ấy.” 

“Cái tên kia?”

“Hai Lăm.”

Chị Hai Lăm mỉm cười nói.

“Chị cũng thích cái tên này lắm. Biệt danh em đặt cho chị mà. Ngoài em ra đâu có ai gọi chị như thế.”

“Nhưng biết tên thật rồi, gọi cái tên đó nghe kỳ lắm. Từ giờ em gọi chị thế nào đây? Chị Hazuki?” 

“Gọi tên đi, chị thích được gọi bằng tên hơn là họ.” 

“...Chị Rui.”

Chị Hai Lăm - hay giờ là chị Rui - mỉm cười dịu dàng. Hazuki Rui. Cái tên "Hai Lăm" lạnh lẽo giờ đây đã được tô điểm sắc màu.

“Vậy giờ tới lượt chị nhé.” 

“Sao ạ?” 

“Tên của cậu Nhân Viên. Một mình chị bị lộ tên thật thì không công bằng chút nào.” 

“Có phải tên thật đâu mà chị sợ...”

Tôi cười khổ rồi nói tiếp.

“Enoki. Enoki Yuito.” 

“Enoki.” Chị Rui gọi tên tôi. Lần đầu tiên. 

“Hay là Yuito. Em thích cái nào hơn?” 

“Cái nào cũng được ạ.” 

“Vậy gọi là Yuito-kun đi. Chắc nhiều người gọi em là Enoki rồi. Với lại chị cũng được em gọi bằng tên mà.”

Nói rồi, chị Rui khúc khích cười.

“Giờ nghĩ lại mới thấy, tụi mình làm hàng xóm với nhau, nói chuyện bao nhiêu lần rồi mà giờ mới biết tên nhau, kể cũng lạ thật đấy.”

Chị Hai Lăm. Cậu Nhân Viên. Giờ đây, chúng tôi đã có thêm một cách gọi tên nhau nữa. Chị Rui đang say bí tỉ, nhưng tôi thầm mong rằng, sáng mai tỉnh dậy, chị sẽ không quên ký ức về đêm nay.