Đã đến giờ ăn trưa nên chúng tôi quyết định dùng bữa ngay tại quán cà phê. Tôi gọi mì Ý sốt cà chua, còn Rui gọi bánh mì nướng Mont Blanc. Nhìn lớp kem hạt dẻ phủ ngập tràn trên miếng bánh mì, chỉ cần vậy thôi là tôi đã thấy đầy bụng rồi. Ăn xong món bánh ngọt lịm đó, chị Rui lấy bao thuốc ra. Quán này cho phép hút thuốc. Chị xin phép tôi một tiếng rồi châm lửa.
“Thuốc lá ngon đến thế sao chị?”
Bất chợt tò mò, tôi buột miệng hỏi một câu nghe thật ngớ ngẩn.
“Em muốn hút thử không?”
“Thôi, em chưa đủ tuổi mà.”
“Nhắc mới nhớ, Yuito bao nhiêu rồi nhỉ?”
“Tháng trước em vừa tròn mười bảy.”
“Ái chà. Chúc mừng em nhé.”
“Cảm ơn chị.”
“Có tổ chức tiệc tùng linh đình gì không?”
“Chẳng có gì đâu ạ. Em cứ để nó trôi qua tuồn tuột thế thôi. Cũng chẳng có ai chúc mừng cả.”
“Sinh nhật vào tầm này thì khó được chúc mừng lắm. Năm học mới vừa bắt đầu, mọi người còn chưa thân thiết mà.”
“Thế sinh nhật chị Rui là khi nào?”
“Tháng Mười Hai. Dù tên chị là Hazuki.”
“Chị thích sinh vào tháng Tám hơn à?”
“Hừm, nói sao nhỉ. Tên là Hazuki mà sinh đúng tháng Tám thì nghe hơi ‘diễn’ quá nhỉ? Cảm giác như bố mẹ đã canh ngày giờ để đẻ đúng tháng đó vậy.”
“Chị nghĩ nhiều quá rồi. Nhưng em thấy chị Rui hợp với sinh nhật mùa đông hơn là mùa hè đấy.”
“Vì nhìn chị ốm yếu hả?”
“Thì đúng là chị không khỏe mạnh gì còn đâu. Hút thuốc như ống khói, uống rượu như nước lã, trưa thì ăn bánh mì ngọt lịm. Lấy đâu ra mà khỏe với mạnh.”
“Ây da. Nghe đau tai ghê.”
Rui nói vậy nhưng vẻ mặt chẳng có chút gì là hối lỗi.
“Vậy là còn ba năm nữa nhỉ.”
“Dạ?”
“Đến lúc Yuito có thể hút thuốc.”
Rui dí điếu thuốc đã cháy ngắn vào gạt tàn, rồi chống cằm mỉm cười với tôi. Một nụ cười mang nét trưởng thành và từng trải hơn tôi vài phần.
“Khi nào em tròn hai mươi tuổi, mình sẽ cùng hút thuốc ngoài ban công nhé. Chị sẽ dạy cho Yuito biết mùi vị của thuốc lá.”
“Dạ...”
Tôi ngập ngừng một chút rồi đáp.
“Nghe cũng đáng mong chờ đấy ạ.”
“Chứ sao?”
“Nhưng ba năm nữa chị vẫn định ở cái nhà trọ nát đó sao?”
“Không được à?”
“Cũng không hẳn. Em làm gì có quyền ý kiến.”
“Chà, biết đâu đấy. Nhỡ có động đất thì chắc nó sập luôn không chừng.”
“Khéo chị còn gục trước cả cái nhà trọ ấy chứ.”
“Thế thì chị phải chú ý sức khỏe thôi.”
Miệng nói thế, nhưng tay chị vẫn thản nhiên châm điếu tiếp theo. Chị hít một hơi sâu, rồi nhả khói cùng một nụ cười uể oải. Hút thuốc chắc chắn có hại. Nếu nghĩ cho sức khỏe thì nên bỏ ngay lập tức. Nhưng thâm tâm tôi lại không muốn chị bỏ. Bởi lẽ tôi đã lỡ say mê cái bầu không khí suy đồi mỗi khi chị hút thuốc. Những ngón tay trắng muốt, mảnh khảnh. Biểu cảm u sầu, lơ đãng. Từng cử chỉ ấy đã cướp mất hồn tôi.
Rời quán cà phê, chúng tôi lang thang vô định trên phố. Một cuộc tản bộ không mục đích giữa một thị trấn xa lạ. Đi đến đâu cũng được, mà chẳng tới đâu cũng xong. Cái cảm giác để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa như thế này thật dễ chịu.
Rốt cuộc chị Rui dừng chân trước một cửa tiệm. Đó là một hiệu sách cũ nhỏ bé. Những chiếc xe đẩy bày đầy tiểu thuyết cũ đồng giá mười yên được đặt bên ngoài, còn bên trong là những kệ sách cao ngất ngưởng xếp chật cứng trong không gian nhỏ hẹp. Chẳng ai bảo ai, cả hai cùng bị hút vào đó.
Hễ thấy hiệu sách là phải ghé vào. Có vẻ Rui cũng có cùng tập tính giống tôi.
Chúng tôi lục lọi đống sách trong xe hàng giảm giá rồi bước vào trong tiệm. Ông chủ tiệm ngồi sâu bên trong liếc nhìn chúng tôi một cái, rồi như mất hứng ngay lập tức, ông chỉnh lại kính lão và dán mắt vào tờ báo trên tay.
“Chị thích hiệu sách cũ lắm.”
Rui vừa nói vừa rút một cuốn sách cũ trên kệ ra xem.
“Vì giá rẻ ạ?”
“Cũng một phần. Nhưng nếu tìm thấy một cuốn sách mới ra gần đây mà được bán rẻ, cảm giác như đào được kho báu vậy.”
Rui nói với giọng điệu trẻ con:
“Với lại khi mua sách cũ, thi thoảng chị lại tìm thấy dấu vết của người chủ trước. Những dòng ghi chú bên lề, hay những đoạn văn tâm đắc được tô bút dạ. Những lúc như thế, chị cảm thấy như tìm được ánh sáng vậy, rằng ‘A, ngoài mình ra cũng có người yêu thích cuốn sách này’.”
“Thế chị Rui có hay viết vào sách không?”
“Chị thỉnh thoảng có dán giấy nhớ, chứ không viết trực tiếp. Nhưng chị luôn ấp ủ một âm mưu: viết bậy vào tiểu thuyết trinh thám rồi bán lại cho hiệu sách cũ.”
“Kiểu gạch chân tên hung thủ để spoil người đến sau ấy hả?”
“Không. Chị sẽ ghi chú vào tên của một nhân vật vô tội là ‘đây là hung thủ’. Thế là người đọc sẽ bị định kiến đó dắt mũi suốt cả truyện. Đến lúc hạ màn, chắc chắn họ sẽ ngã ngửa vì bất ngờ.”
Nghe Rui hào hứng kể về trò đùa tai quái đó, tôi không nhịn được cười.
“Chị cũng ác thật đấy.”
“Mọi người hay bảo thế.”
Bình thường trông rất người lớn, nhưng thi thoảng chị lại thốt ra những câu tinh nghịch đến bất ngờ. Một con người thật khó nắm bắt.
“Nhưng làm thế thì chị đâu thấy được phản ứng của người đọc?”
“Ừ nhỉ. Thế thì phải đưa cho bạn bè hay người quen đọc mới được.”
“Đọc xong chắc cạch mặt nhau luôn quá.”
Sau đó, chúng tôi chia nhau ra dạo quanh cửa tiệm. Mùi đặc trưng của sách cũ thoang thoảng. Tôi không ghét mùi này. Khi tôi ngẩng lên khỏi kệ sách, Rui đang đứng trước quầy thanh toán. Chị đang mua gì đó. Ra khỏi tiệm, tôi tò mò hỏi thăm.
“Cuốn tiểu thuyết này là tác phẩm chị thích nhất đấy.”
Rui giơ cuốn sách cũ vừa mua lên trước ngực. Một tác phẩm tôi chưa từng biết.
“Chị đọc nó lần đầu hồi cấp hai, rồi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Bình thường chị ít khi đọc lại sách đã xem, nhưng riêng cuốn này chị đọc nhiều đến mức thuộc lòng cả văn bản. Lúc chuyển đến nhà trọ bây giờ chị cũng mang theo nó.”
“Hẳn là một cuốn sách đầy kỷ niệm với chị.”
Tôi nói, rồi thắc mắc.
“Nhưng nếu chị đã có rồi thì sao lại mua thêm cuốn nữa?”
“Cái đó để sau này bật mí nhé.”
Rui mỉm cười bí hiểm, đặt ngón tay lên môi ra chiều bí mật. Và tôi chỉ biết được câu trả lời khi đã về đến nhà trọ. Trên hành lang tầng hai, ngay lúc định chia tay ai về phòng nấy, chị gọi tôi lại.
Bảo tôi đợi một chút, chị vào phòng vài phút rồi quay ra, đưa cho tôi một cuốn sách.
“Này, tặng em.”
Đó chính là cuốn tiểu thuyết chị vừa cho tôi xem lúc nãy. Nhưng không phải cuốn chị vừa mua ở hiệu sách cũ. Tôi nhận ra đây là cuốn sách chị vốn đã sở hữu từ trước.
“Cái này... cho em ạ?”
“Hơi muộn một chút, nhưng là quà sinh nhật cho em.”
Rui mỉm cười dịu dàng.
“Không phải đồ đắt tiền gì đâu. Nhưng chị tin là em sẽ thích.”
“Không, em không nghĩ thế đâu. Cảm ơn chị. Em vui lắm.”
Không phải lời khách sáo. Đó là chân tình của tôi.
“Yên tâm nhé, chị không viết bậy gì vào đó đâu.”
Rui ngượng ngùng nói, chắc là nhớ lại câu chuyện đùa ban nãy.
Nghe vậy, tôi thầm phản bác trong lòng. Đâu có, nếu có ghi chú hay vết bút dạ thì còn tốt hơn biết bao.
Những điều chị suy nghĩ. Những cảm nhận của chị. Những đoạn văn chị tâm đắc. Tôi muốn thông qua những dòng ghi chú ấy để chạm vào tư tưởng và cảm tính của chị Rui.
Tôi khao khát được hiểu thêm về Rui, dù chỉ một chút thôi cũng được.
Trong tiếng Nhật, Hazuki có nghĩa là tháng tám âm lịch.