Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

WN - Chương 11: Đi Chơi Không Em?

Sau khi đã nhai chán nhai chê những ký ức đêm qua, tôi bắt đầu chuẩn bị đi học. Đột nhiên, từ phía sau lưng xuất hiện tiếng cựa mình sột soạt.

“Ưm... Chào buổi sáng.”

Chị Rui tỉnh giấc, vươn vai một cái thật dài rồi nhìn về phía tôi.

“Xin lỗi nhé. Chị ngủ quên mất. Thành ra lại ngủ lại nhà em luôn.”

“Để em pha cà phê nhé. Mà chỉ là cà phê hòa tan thôi.” 

“Cảm ơn em.”

Tôi đứng dậy vào bếp đun nước nóng. Đổ bột cà phê hòa tan vào cốc, chế thêm nước sôi là xong.

“Em hết đường với sữa rồi nên chỉ có cà phê đen thôi.” 

“Không sao đâu. Em đừng bận tâm.” 

“Với cả cái cốc này chưa ai dùng đâu, chị yên tâm.”

Đó là món đồ khuyến mãi tôi nhận được từ một chương trình nào đó.

“Cảm ơn em đã chu đáo. Nhưng mà chị cũng không để ý mấy chuyện đó đâu?” 

“Là tự em để ý thôi ạ.”

Chị Rui nhận lấy cốc, chậm rãi nhấp từng ngụm cà phê. Có vẻ chị vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt vẫn còn lờ đờ mơ màng. Mái tóc rối bù vì mới ngủ dậy khiến chị trông trẻ con hơn mọi ngày. Nhưng tôi thì vẫn nhớ như in biểu cảm yêu mị của kẻ săn mồi đêm qua.

“Hôm qua vui thật đấy nhỉ.”

Bất chợt chị nhắc đến chuyện đó làm tôi giật mình.

“...Chị nhớ ạ? Em cứ tưởng chị quên rồi.”

“Nhớ rõ chứ. Chuyện hỏi tên này. Chuyện lớp học này. Cả chuyện hôn Yuito nữa.”

Chị Rui nói ra một cách ngây thơ vô số tội. Vậy là ký ức đêm qua cũng tồn tại trong chị. Không phải là giấc mơ của riêng tôi. Nhưng nếu đã nhớ thì nụ hôn đó có ý nghĩa gì? Chỉ là do men rượu bốc đồng? Hay còn ẩn chứa điều gì khác? Tôi không dám hỏi thẳng, cũng chẳng biết phải mở lời thế nào.

“Chẳng lẽ đó là nụ hôn đầu của em à?” 

“...Thì sao.” 

“Không có gì. Chị thấy vui thôi.”

Chị Rui chống cằm lên bàn, mỉm cười rạng rỡ với tôi. Trong lòng tôi sóng gió nổi lên ầm ầm, vậy mà chị lại bình thản đến lạ. Gương mặt chị êm ả như mặt hồ phẳng lặng. Thong dong. Chững chạc. Cảm giác xa cách vô cùng. Không dám nhìn thẳng vào mắt chị, tôi lảng tránh nhìn lên đồng hồ treo tường. Đã tám giờ.

“...Em phải đi đây.”

Sắp muộn học rồi.

“Em đi trước đây. Lúc nào chị về thì khóa cửa giúp em nhé. Đây là chìa khóa dự phòng. Lần sau gặp chị trả em là được. Vậy nhé.”

Tôi quay gót, định đi ra cửa. Ngay khi tôi vừa nhấc chân bước đi, gấu quần đồng phục bị ai đó kéo lại. Tôi quay đầu. Người đang níu lấy gấu quần tôi là chị Rui.

“Lát nữa đi chơi không?” 

“Dạ?” 

“Hôm nay trường chị được nghỉ. Mấy tiết chị đăng ký bị hủy hết rồi. Chị đang rảnh quá trời quá đất đây.” 

“Nhưng em vẫn phải đi học bình thường mà.” 

“Thì cúp học đi.” 

“Chị nói nghe nhẹ nhàng thế...”

Tôi chùn bước.

“Mà sao chị không rủ người khác? Bạn bè chị ấy.” 

“Mọi người lệch lịch hết rồi.” 

“Một mình chị cũng giết thời gian được mà. Đọc sách hay xem phim chẳng hạn.” 

“Cũng đúng. Nhưng hôm nay chị không có hứng làm mấy việc đó.”

Nói rồi, chị Rui dùng ngón tay vẽ những vòng tròn vô định lên mặt bàn, mỉm cười:

“Hôm nay chị có hứng muốn chơi cùng Yuito cơ.” 

“Nhưng...”

Lòng tôi bắt đầu lung lay.

“Cúp học là không theo kịp bài vở đâu chị.” 

“Một ngày thôi mà, không sao đâu.” 

“Ban ngày ban mặt đi chơi, nhỡ bị cảnh sát tóm thì sao.” 

“Không mặc đồng phục thì không ai biết đâu.” 

“Nhưng...” 

“Em thích đi học đến thế à?” – Chị hỏi. Không hề có ý giận dỗi hay mỉa mai, chỉ đơn thuần là tò mò.

Tôi không thích cũng chẳng thấy vui vẻ gì. Tôi chỉ thấy chán nản. Đặc biệt là hôm nay. Vì có tiết Thể dục môn bóng đá.

Bản thân tôi không ghét vận động. Thần kinh vận động của tôi cũng không tệ. Nhưng tôi ghét các hoạt động tập thể. Cuối mỗi tiết học đều có trận đấu đối kháng, và cách chia đội là hai học sinh trong đội bóng đá của trường sẽ oẳn tù tì để chọn thành viên cho đội mình.

Đương nhiên, những đứa nổi bật trong lớp sẽ được chọn trước. Vì với bọn trong đội bóng đá, đám đó vừa là bạn bè, vừa biết rõ năng lực và tính cách của nhau. Lẽ dĩ nhiên, những kẻ "bên lề xã hội" sẽ bị bỏ lại sau cùng. Không có bạn bè, tôi luôn là đứa sót lại cuối cùng.

Nhìn từng người, từng người một được gọi tên và bước ra khỏi hàng, tôi như bị ai đó tát vào mặt mà bảo rằng: mày không được ai cần đến. Rằng mày là người vô hình. Đến cuối cùng, tôi vẫn phải đứng đợi được gọi tên như một cái ung nhọt mà ai cũng muốn tránh. Khoảng thời gian đó là cực hình.

“Nếu đi cùng chị, chị đảm bảo sẽ vui hơn đi học nhiều.”

Chị Rui giơ một ngón tay lên, nói với vẻ tinh nghịch.

Lại lung lay. Đi học hay đi chơi với chị Rui. Hai lựa chọn đặt lên bàn cân.

“Thử nghĩ xem. Nếu ngày mai thiên thạch rơi xuống và Trái Đất diệt vong, Yuito sẽ chọn cái nào?” 

“Nếu thế thì,” tôi đáp ngay, “chắc chắn là em không đến trường rồi.” 

“Có câu trả lời rồi nhé.” Chị Rui cười. 

“Sống sao cho khỏi hối tiếc đi em.” 

“Nhưng thực tế là thiên thạch sẽ không rơi, và Trái Đất cũng chẳng diệt vong. Nếu cứ chọn cách sống ‘không hối tiếc nhất thời’ đó thì về lâu dài kiểu gì cũng hối hận cho xem.” 

“Cũng có lý.”

Chị không phủ nhận điều đó. Nhưng dù miệng nói cứng cỏi, cái cân trong lòng tôi đã nghiêng hẳn về phía "đi chơi". Chỉ là tôi không đủ dứt khoát để tự mình đưa ra quyết định. Thế nên tôi quyết định phó mặc cho ý trời. Tôi đưa ra đề nghị:

“...Thôi được rồi, thế này đi. Oẳn tù tì, nếu em thắng thì em đi học. Nếu chị Rui thắng thì em sẽ đi chơi với chị hôm nay.” 

“Chà. Được thôi. Nhưng nói trước là chị mạnh lắm đấy nhé?”

Chị Rui hùa theo ngay. Chị đan các ngón tay vào nhau rồi duỗi thẳng ra khởi động.

Đứng đối diện với chị, tôi tự hỏi rốt cuộc tôi đang mong chờ kết quả nào? Nếu thắng, liệu tôi có thực sự vui mừng không? Có lẽ nên làm ngược lại thì hơn. Thắng thì đi chơi với chị, thay vì thắng thì đi học. Nhưng nếu thế thì chẳng còn ai muốn đi học. Vậy thì oẳn tù tì làm quái gì nữa. Vừa nghĩ vẩn vơ như thế, tôi cùng chị tung ra bàn tay quyết định.