Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Bản Web [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 13: Xem Phim (2)

Rui bước đi trước, chọn một ghế ngay chính giữa hàng đầu. Tôi chậm hơn một nhịp, thả mình xuống chiếc ghế ngay bên cạnh. Có người ngồi kế bên. Bình thường tôi sẽ thấy khó chịu, nhưng hôm nay cảm giác ấy lại biến mất. Ngẫm lại mới thấy, đây là lần đầu tiên tôi đi xem phim cùng một người khác.

Bộ phim bắt đầu. Đèn trong rạp vụt tắt. Tiếng chuông báo vang lên. Trong khoảnh khắc ấy, ý thức của tôi tách rời khỏi thực tại để trôi dạt vào thế giới của những câu chuyện. Màn ảnh bắt đầu sáng đèn.

Chúng tôi đắm chìm trong bộ phim khoảng một trăm phút. Đúng như tấm biển quảng cáo bên ngoài, đó là một bộ phim thanh xuân vườn trường. Nhân vật chính là một nam sinh cấp ba có khả năng biến hình thành bất kỳ ai khác ngoài bản thân mình. Là một kẻ lạc lõng trong lớp, cậu ta thường biến thành những đứa con trai hay con gái mà mình ghét để đi chọc phá khắp nơi.

Rồi một ngày, cậu có tình cảm với một cô gái. Đó là cô bạn lớp bên, người luôn dịu dàng với cậu ngay cả khi cậu ở trong hình hài thật sự tẻ nhạt của mình. Nhưng khổ nỗi, cậu lại chẳng biết cách tiếp cận cô với tư cách là chính mình. Thế là cậu quyết định hóa thân thành chàng hotboy nổi tiếng của lớp để bắt chuyện. Mượn miệng lưỡi của người khác, cậu có thể nói chuyện với cô một cách trơn tru.

Nhưng rồi biến cố ập đến. Cô gái ấy và chàng hotboy (mà cậu đang đóng giả) trở nên thân thiết. Toàn bộ thiện cảm cậu dày công vun đắp bấy lâu nay lại bị chính cái vỏ bọc kia cướp trắng.

Nếu cậu tiếp tục hóa thân thành hotboy để nói chuyện, cậu chỉ đang làm nền cho hắn. Cậu cố gắng dùng con người thật của mình để bắt chuyện với cô. Nhưng lời nói cứ tắc nghẹn nơi cổ họng. Vì đã sống cuộc đời của "kẻ khác" quá lâu, cái tôi của cậu trở nên rỗng tuếch, chẳng có gì để vun đắp, chẳng có gì để trao đi.

Trong cơn tuyệt vọng, cậu định dùng khuôn mặt của tên hotboy để làm những chuyện tồi tệ nhằm khiến cô vỡ mộng. Nhưng cuối cùng, cậu dừng lại. Cậu không nỡ nhìn thấy người mình yêu đau khổ. Khoảnh khắc ấy, cậu nhận ra mình đã yêu cô nhiều đến nhường nào. Hiểu rằng người có thể mang lại hạnh phúc cho cô là chàng trai kia chứ không phải mình, cậu quyết định rút lui.

Đoạn kết của bộ phim đánh dấu lần đầu tiên cậu có thể đối diện và trò chuyện với cô bằng chính con người thật của mình. Hai người nói chuyện rôm rả, và cô gái nói với cậu rằng, cô cảm thấy như đã quen biết cậu từ rất lâu rồi. Cậu quyết định từ nay sẽ sống cuộc đời của chính mình chứ không phải là cái bóng của ai khác. Ngay lúc đó, năng lực biến hình cũng tan biến. Câu chuyện là như vậy.

Sau khi phim kết thúc, chúng tôi rời rạp phim và ghé vào một quán cà phê gần đó. Khi những tách cà phê đã được mang ra, chị Rui là người mở lời trước.

“Phim thế nào em?” “Nói sao nhỉ, em không nuốt nổi cái cậu nam chính,” tôi thú thật. “Cứ ủ dột, tự kỷ ám thị, lại còn ích kỷ nữa. Đã thế màu phim thì lúc nào cũng tối tăm mù mịt.”

Sau đó, tôi tuôn ra một tràng dài về những chỗ lấn cấn trong phim. Từ nhân vật, cách dàn dựng cho đến diễn biến câu chuyện, tôi xả hết những gì mình nghĩ. Dù cũng có khen vài điểm, nhưng phần lớn là chê bai.

“Ra là vậy. Góc nhìn của Yuito là thế ha.” 

“Còn chị Rui thấy sao?” 

“Chị thấy thú vị mà,” Rui chống cằm, mỉm cười. “Chị lại thấy sự vụng về của nam chính rất đáng yêu, chị thích lắm.”

Câu nói của chị làm tôi sững người, bừng tỉnh. Mặt tôi nóng ran. Cảm giác giống như khi so đáp án bài thi và nhận ra mình đã sai bét nhè vậy.

“Xin lỗi nhé...” “Sao lại xin lỗi?” 

“Thì... em lỡ chê bai thậm tệ tác phẩm mà chị Rui thấy hay.”

Tôi cảm thấy bối rối như thể mình vừa phủ nhận cả gu thẩm mỹ của chị, cứ lo nơm nớp rằng mình đã vô tình giày xéo lên một điều gì đó mà Rui trân trọng.

“Thế nên mình mới chia tiền vé sòng phẳng đấy thôi.” 

“Nhưng mà... đáng lẽ em nên đồng cảm thì tốt hơn.” 

“Ở bên một người lúc nào cũng gật đầu tán thành với mình thì chán lắm.”

Rui nói rồi khẽ cười.

“Chị thích nghe người khác kể về những thứ họ yêu, nhưng nghe về những thứ họ ghét cũng thú vị không kém. Vì sự ghét bỏ phản ánh rất rõ giá trị quan của người đó. Hơn nữa, nó giúp chị thấy được những góc nhìn mà mình không có. Thế nên, những gì Yuito vừa nói rất thú vị.”

Rui nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt hơi nheo lại dịu dàng. Chị chống hai khuỷu tay lên bàn, đan tay đỡ lấy cằm.

“Thật may chị đã rủ Yuito đi cùng.”

Chị Rui không hề tỏ ra phật ý. Trái lại, chị có vẻ vui và thỏa mãn. Thấy vậy, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Với lại, lúc xem phim chị cứ nghĩ mãi...” Rui bất chợt lẩm bẩm. 

“Nam chính trong phim giống Yuito ghê.” 

“Giống em á?” 

“Ừ. Cái sự vụng về này, cái nét u sầu, tù túng này. Cả cái kiểu ngoài mặt thì cứ tỏ ra bất cần, hay dỗi hờn, nhưng bản chất lại hiền lành và thành thật nữa.” 

“Trong mắt Rui... em là người như thế sao...?”

Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nhưng rồi mọi thứ bỗng trở nên hợp lý. Lý do tôi không thể ưa nổi nam chính, hóa ra là vì cậu ta quá giống tôi.

Tôi ghét bản thân mình. Nếu có thể, tôi muốn chạy trốn khỏi chính mình. Tôi luôn tâm niệm như vậy.

Nhưng tôi chợt nhớ lại những gì chị Rui đã nói.

Chị bảo rằng sự vụng về và đau đớn của nam chính rất đáng yêu, và chị thích điều đó.

Tôi nhớ lại lời nói đó mà cố gắng dò tìm ẩn ý đằng sau, dù biết rằng có dò tìm thế nào cũng chẳng ra được đáp án.